Radio Bùn loãng cũng có thể trát tường (Phần 10) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 08/11/2013 09:46

Radio: Bùn loãng cũng có thể trát tường (Phần 10)

1365
Share Facebook
Tác giả: Vô Tụ Long Hương Người đọc: Nhật Hoa
Tech mix: Luz Biên tập: Luz
Độ dài: 13:21 Dung lượng: 12.24 MB
Bình chọn
Đánh giá: 9/ 10 trên tổng số 1 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tên rùa rụt cổ Chu Cao Hú kia bị ta chơi cho một vố phải ngậm bồ hòn làm ngọt, nhưng vẫn ghi hận trong lòng, tìm thời cơ trả đũa ta. Có một ngày, hắn mang một vị cô nương đến trước mặt Yến Vương tố cáo.

Vị tiểu cô nương kia khóc lóc sướt mướt, giơ tay chỉ thẳng vào ta, nói rằng ta chính là tiểu tặc cưỡng dâm nàng, hơn nữa còn kể lại tường tận thời gian, địa điểm, cách thức, giống y như thật.

Yến Vương sau sự kiện ruồi muỗi kia trong lòng vẫn còn chút oán hận, tuy hắn tin rằng ta không làm những chuyện như bị tố cáo này, nhưng kẻ tiểu nhân như hắn vất vả lắm mới nắm được cơ hội tốt đương nhiên không bỏ qua, có thể cho ta chút rắc rối cũng tốt lắm rồi.


Hắn tỏ vẻ nghiêm khắc bắt đầu tra xét chuyện này, việc đầu tiên là phải đưa ra chứng cứ rằng lúc đó ta đang làm gì.

Ta cẩn thận hồi tưởng lại những việc ta làm trong thời gian đó, vừa liếc mắt qua chỗ Chu Cao Hú đã thấy hắn đang cười rất âm hiểm.

Thôi rồi, mắc bẫy rồi. Lúc đó ta đang nhận đồ hối lộ, hôm đó ta cũng cực kỳ kỳ quái, cái tên tiểu lại kia đang yên đang lành tự nhiên mang lễ vật tặng cho ta, giờ xem ra đúng là tên rùa rụt cổ kia cố tình làm hại ta. Ta muốn đưa ra chứng cứ kia, nhưng tránh được tội gian dâm thì lại mắc phải tội tham ô. Làm sao bây giờ. Chẳng nhẽ giữa lúc ta bắt đầu kiếm chác được lại phải phủi tay bỏ đi?

56-bun-loang-cung-co-the-trat-tuong-phan-10-1.jpg
Bùn loãng cũng có thể trát tường (Phần 10).

Bỗng nhiên, một đoạn trí nhớ không xa lắm hiện ra trong óc ta, ta đã có sáng kiến. Ta đi đến bên cạnh vị tiểu nương kia, nắm tay nàng dí vào đũng quần ta, cho nàng sờ thoải mái, rồi hỏi nàng: "Ngươi thử nói với vương gia, ngươi chạm vào cái gì?" Nàng tắt nghẹn tiếng khóc, đứng thần ra.

Yến vương cũng tò mò trừng mắt hỏi: "Ngươi đụng tới cái gì?"

Vị tiểu cô nương kia hoảng sợ quỳ mọp xuống đất, dập đầu xin tha thứ: "Xin Vương gia tha mạng. Ta, ta, ta không chạm thấy cái gì cả."

Hai mắt Yến Vương sáng quắc như đèn pha, hắn phất tay nói: "Người đâu, dẫn nữ nhân này đi!" Hai tên thị vệ như lang sói lập tức kéo vị tiểu cô nương không ngừng kêu tha mạng ra ngoài.

Yến Vương với vẻ mặt "rốt cuộc đến lượt ngươi" chĩa thẳng về phía ta, ta lập tức quỳ sụp xuống trước khi Yến Vương lên tiếng: "Vương gia, tiểu nhân có tội, thật ra tiểu nhân là một thái giám".

Yến Vương lập tức nói rõ ràng: "Sao ngươi có thể trở thành thái giám được. Thái giám trong triều ta đều có tên đăng ký trong sổ, chỉ cần tra là biết, tội mạo danh là phải mất đầu đấy".

Ta lập tức quỳ rạp trên mặt đất, nói: "Vương gia, tiểu nhân tên thật là Mã Tam Bảo, vốn là thái giám ở trong phủ". Đám thái giám trong phủ này đều bị ta sờ gáy qua, ta có thể khẳng định không có tên nào là Mã Tam Bảo.

Rõ ràng Yến Vương không tin, liền sai thái giám bên cạnh đi tra hồ sơ, sau đó bắt đầu tra vấn: "Ngươi nói ngươi tên là Mã Tam Bảo, thế nhà ngươi ở chỗ nào? Cha mẹ ngươi là người phương nào? Tịnh thân khi nào? Nhập phủ khi nào?"

Ta giả vờ ôm mặt khóc: "Vương gia ơi! Khổ thân tiểu nhân lắm! Tiểu nhân đã quên sạch mọi chuyện trước kia, chỉ nhớ là sư phụ tiểu nhân phát hiện ra tiểu nhân ở một vách núi, lúc đó tiểu nhân chỉ còn thở thoi thóp. Người trị bệnh cho tiểu nhân, lại truyền thụ công phu cho tiểu nhân. Chẳng qua tiểu nhân vẫn không thể nhớ lại những chuyện lúc trước, lão sư phụ nói có khả năng là do ngã đập đầu.


Mấy tháng trước, vì tuổi cao già yếu lão sư phụ đã qua đời, trước khi chết người cho tiểu nhân một khối lệnh bài, nói rằng nó được phát hiện ra cùng lúc với tiểu nhân, là vật tùy thân của tiểu nhân. Lúc đó tiểu nhân mới biết được, nguyên tiểu nhân là thái giám của Yến Vương phủ.


Tiểu nhân muốn biết rốt cuộc mình là người như thế nào, liền quay lại đây, trên đường gặp vị sư phụ hiện tại, liền đi theo người tới đây
".

Yến Vương vẫn không tin hỏi lại: "Vậy sao lúc Trở về ngươi lại dùng tên giả?"

"Bởi vì tiểu nhận sợ trước kia đã làm sai cái gì, cho nên muốn xem xét kỹ tình hình, rõ ràng ngọn ngành rồi mới quyết định" Lúc này tên thái giám tra hồ sơ đã trở lại, nói trong phủ quả thật từng có một thái giám tên là Mã Tam Bảo, ba năm trước đây Nam viện bị cháy, có mấy thái giám bị chết, hắn cũng thất tung từ đó. Yến Vương lấy hồ sơ ra, liền nói: "Không đúng, Mã Tam Bảo năm nay hai mươi bảy tuổi, trông ngươi sao lớn vậy được?"

Ta vội vàng nói đến mức nước bọt phun phì phì: "Trời ạ! Thật đúng là như vậy đó! Sư phụ ơi, ân tình của người đối với đồ nhi, làm sao đồ nhi có thể đáp đền". Ta nghẹn ngào khóc hai tiếng, bắt đầu kể lại chuyện cũ: "Tiểu nhân còn nhớ rõ, năm đó, để cứu tiểu nhân một mạng, sư phụ đã cho tiểu nhân ăn một quả chu quả ngàn năm, ăn trái cây kia có thể trẻ lại một nửa, còn có thể tăng sáu mươi năm công lực. Lúc đó sư phụ có nói tiểu nhân đã bớt tuổi đi, tiểu nhân còn tưởng người lừa đảo, hóa ra có chuyện như vậy thật. Sư phụ ơi, nếu ngài ăn trái cây kia, thì đâu có chết sớm như vậy, chỉ vì cứu con mà thôi. Sư phụ ơi!" Ta bắt đầu đấm ngực gào khan, trong lòng vẫn nghĩ tới việc trước khi đào tẩu phải lập tức lấy ngân phiếu và bắt theo Trình Dục Chi.

Yến Vương bịt tai lại, sốt ruột nói: "Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa. Trên đời này làm gì có loại trái cây kỳ dị như thế. Ngươi muốn lừa ai hả?"

Lúc này đã nghe thấy có tiếng Trình Dục Chi đang từ ngoài cửa đi vào, nói: "Vương gia, loại chu quả mà tiểu đồ vừa nhắc tới, quả thật là có"

Yến vương thấy hắn, liền khách khí nói: "Trình tiên sinh, mời ngồi xuống rồi hãy nói."

Trình Dục Chi tiến vào phiên tòa thẩm tra ta, ta lập tức ngừng gào khóc, đi tới bên cạnh hắn, ôm lấy chân hắn kêu: "Sư phụ, ta không lừa ai cả, người hãy làm chủ cho ta". Nhân thể dựa đầu vào chân hắn, nằm úp mặt xuống đất nửa ngày liền khó chịu gần chết.

Lúc này Yến Vương cũng tò mò hỏi: "Trình tiên sinh, trên đời này có thứ trái cây thần kỳ như thế sao?"

Trình Dục Chi nghiêm mặt nói: "Bẩm Vương gia, quả thật là có, chẳng qua tiểu đồ có nói sai một chút, quả này trăm năm mới kết trái một lần, mỗi lần chỉ có hai trái. Ngày đó Thiên Cơ lão nhân túc trực ở bên cạnh cây suốt năm mươi năm mới thu được hai trái, tiếc là sau đó cây kia đã chết héo. Hai quả chu quả này đúng là tuyệt phẩm hiếm có. Người từng tặng cho gia tổ một quả, gia tổ đem nó chế thành thuốc, chính là "Tốc hiệu cứu tâm hoàn". Ta đoán người tiểu đồ gặp chắc là Thiên Cơ lão nhân."

Ta liền làm bộ tỉnh ngộ: "Trách không được mỗi lúc ta hỏi gì, vị lão sư phụ kia chỉ nói một câu: "Thiên cơ không thể tiết lộ", ta có hỏi lại thì người cũng không trả lời, còn nói là phạm húy, hóa tên người đúng là Thiên Cơ!"

Yến Vương hiển nhiên rất hứng thú với loại trái cây kỳ lạ kia, lại hỏi thêm rất nhiều vấn đề xung quanh, Trình Dục Chi cũng giải thích cặn kẽ. Ta thì khỏi nói rồi, không nghĩ tới mèo ốm mà cũng làm chết chuột, lại có cái loại trái cây thần kỳ như thế, ta liền dỏng tai lên nghe. Cuối cùng, Yến Vương cũng vì chu quả cây kia chết héo mà thở dài than thở.

Yến Vương đương nhiên tin tưởng lời nói của Trình Dục Chi. Nói thật ra, trong phủ này chẳng có bất kỳ ai hoài nghi Trình Dục Chi cả, bởi vì hắn là chính nhân quân tử tuyệt đối, chưa bao giờ nói dối. Nếu một ngày nào đó hắn nói rằng lợn là vốn là do quả mọc trên cây, thì mọi người cũng tuyệt đối tin rằng, chính lợn mới nói sai.

Nhưng Yến Vương vẫn không chịu tin ta, hắn còn muốn tìm thái giám quen biết với Mã Tam Bảo tới để nhận diện ta.

Đến mức này thì ta cũng không sợ, dù sao ta có thể đổ hết mọi việc lên đầu cái chu quả nọ. Nhưng ta cũng không muốn quỳ tiếp nữa, liền cảnh tỉnh hắn một chút. Ta nhìn vào giữa hai chân hắn, kêu to: "Ôi, ruồi bọ kìa!"

Yến vương giật mình một cái, lập tức mất sạch hứng thú, nói: "Quên đi, đã như thế, về sau ngươi sửa lại thành Mã Tam Bảo đến nội đình hầu hạ đi. Còn nữa, về sau đừng có tự xưng là tiểu nhân gì gì đó, bổn vương bị ngươi làm cho nhức hết cả đầu rồi!"

Ta vội vàng kéo chặt ống quần Trình Dục Chi, Trình Dục Chi tỏ vẻ khách khí nói với Yến Vương: "Vương Gia, ta đã quen có hắn hầu hạ, để hắn đi theo ta có được không?"

Trình Dục Chi hiếm hoi lắm mới mở miệng cầu xin, Yến Vương cũng không thể bác bỏ mặc mũi của hắn, liền lập tức đồng ý.

(Còn tiếp...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Gui Di Chui Meng Zhong – Chun Hsiang Wang

2. Wan Zi Qian Hong Zong Shi Chung - Chun Hsiang Wang

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

10:01
Giới thiệu: Từ đó về sau, ta bắt đầu ngủ chung với Trình Dục Chi. Mùi thơm trên người hắn, ta càng ngửi càng thấy nghiện, bây giờ nếu xa hắn thì ta ngủ không nổi.
09:15
Giới thiệu: Ta trở thành đồ đệ của Trình Dục Chi. Hắn được dành riêng một viện trong Yến vương phủ, ta và hắn ở nội viện, ngoại viện dùng để tiếp khách và là nơi ở của A Quý.
12:28
Giới thiệu: Đến nha môn rồi, vị lão quan kia coi khinh ta là tiểu hài tử, muốn lật lọng. Hắn cũng không chịu suy nghĩ một chút, vì sao một đám đạo tặc như vậy đều bị ta bắt được, ta liệu có đơn giản hay không?
09:51
Giới thiệu: Ta khác hẳn với Trình Dục Chi, cũng như đen so với trắng vậy. Nếu ta là quạ đen, hắn chính là thiên nga; nếu ta là bùn đen, hắn chính là tuyết trắng; nếu ta là quỷ dạ xoa, hắn chính là Bồ Tát; nếu ta là người đáng ghét nhất trên đời, hắn chính là người dễ thương nhất trên đời.
13:11
Giới thiệu: Người nhà ta ban đầu còn sung sướng khi thấy Kế hoạch “Giai nhân tuyệt đại” tiến hành thuận lợi, sau bắt đầu nhức đầu, muốn khống chế con ngựa hoang ta đây càng ngày càng khó. Bọn họ bắt đầu thấy hoài nghi, có phải đã hơi quá tay hay không?
08:38
Giới thiệu: Kế hoạch Giai nhân tuyệt đại của Mộ Dung gia bắt đầu tuần tự tiến hành. Kế hoạch này có thể tóm gọn như sau: dạy dỗ ta trở thành người đáng ghét nhất trên đời này, không có bất cứ điểm tốt nào có thể để nam nhân ưa thích.
06:29
Giới thiệu: Ngày ta sinh ra, cha ta vui quá phát khóc, lau nước mắt xong, lập tức đi vào trong thính sảnh nhà ta, giờ phút này đây trong đó đang đầy chặt võ lâm nhân sĩ ngồi chờ tin tức.
05:55
Giới thiệu: Mộ Dung thế gia là một gia tộc hết sức kỳ lạ chốn võ lâm, được xưng tụng là “Vạn lục nhất điểm hồng”. Bởi vì gia tộc này hầu hết đều sinh con trai, mỗi một đời chỉ có một cô con gái.
20:38
Giới thiệu: Sở Lưu Hương cảm thấy lúc này nên tránh mặt Hoa Kim Cung là tốt hơn, nên chàng quyết định đi ngủ dưỡng tinh thần, để tối nay mới dễ hành sự.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc Mega Express - ce.cn - sabah.com.tr - styletv.com.cn - xe.com - eonline.com - elmundo.es - kinopoisk.ru - kooora.com - taringa.net - npr.org - hespress.com - lenta.ru - instructables.com - nbcnews.com - php.net - abcnews.go.com - investopedia.com - wikiwiki.jp - lefigaro.fr - chron.com