Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 1) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Mon, 23/12/2013 13:00

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 1)

15195
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 18:55 Dung lượng: 17.33 MB
Bình chọn
Đánh giá: 9/ 10 trên tổng số 32 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - “Hắn cảm thấy rằng hắn cứ sống cho trọn vẹn với lòng hắn, ai bảo hắn quân tử cũng được, ai bảo hắn là thằng ngu, hắn cũng không hề cãi lại, hắn cho lòng hắn mà thôi.”

138 track
Giới thiệu: “Hắn cảm thấy rằng hắn cứ sống cho trọn vẹn với lòng hắn, ai bảo hắn quân tử cũng được, ai bảo hắn là thằng ngu, hắn cũng không hề cãi lại, hắn cho lòng hắn mà thôi.”

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Lý Tầm Hoan, cái tên đã mất trên giang hồ mười mấy năm trước chợt quay về… Tòa dinh thự xưa, người anh kết nghĩa thân thương, bằng hữu giang hồ giang tay đón chàng quay về. Cùng lúc, giang hồ rúng động tin Mai Hoa Đạo cùng lúc tái xuất giang hồ.

Song ấy có phải là những người Yêu thương, những người bạn chân thành nhất? Hay một chàng trai khác tình cờ gặp nhau trong cơn bão tuyết, A Phi mới là tri kỷ?

“Đa tình kiếm khách vô tình kiếm” là sự dằn vặt tranh đấu giữa những chiếc gông trói chặt đời người những âm mưu toan tính với phong cách sống cho tri kỷ, tri âm. Con người trong võ lâm, hay con người trần thế thường bị trói buộc bởi những gông xiềng vô hình mà lắm khi người bị chi phối cũng chẳng nhận ra điều ấy. Trong Tiểu Lý Phi Đao có âm mưu thu tóm giang hồ của Bách Hiểu Sinh, Thương Quan Kim Hồng, Lâm Tiên Nhi; có tình bạn tri kỷ của A Phi với Lý Tầm Hoan, có tình yêu sâu sắc nhiều sắc thái khác nhau giữa Tôn Tiểu Bạch – Lý Tầm Hoan – Lâm Thi Âm, có lòng khoan dung, có sự ganh ghét, tất cả đều cảm động và đầy triết lý qua ngòi bút trải nghiệm tới độ chín muồi của cổ Long.

Không ngoa khi nói rằng “Đa tình kiếm khách vô tình kiếm” là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của Cổ Long cũng như nói chung trong toàn thế giới kiếm hiệp.

Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm

Hồi 1- Cái túi giết người

Phần 1

Gió lạnh như từng ngọn dao chém xuống. Vạn vật y hệt những con cá nằm trên thớt tuyết, chết lạnh cứng đơ.

Ngàn dặm tuyết rơi, bầu trời như một biển muối mênh mông trắng xóa.

Tuyết cứ tiếp tục rơi, gió lạnh không ngừng.

381-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-1-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm (Phần 1)

Một cỗ xe ngựa vượt đường từ phương bắc, bánh xe nghiến lên băng giá rào rào bắn văng từng loạt hoa tuyết rơi lỗ chỗ kín cả vệ đường.

Tiếng xe khua, tiếng vó ngựa dù dập dồn, nhưng vẫn không lay động được khung cảnh tịch mịch tiêu sơ. Khung cảnh cũng đã trùm khăn xô tang tóc.

Lý Tầm Hoan hắt hơi liền mấy cái, hắn ngay chân và khẽ vặn mình.

Ngồi trong xe, phủ rèm da báo tuy ấm áp dễ chịu, nhưng cuộc đời ngang trái dường như cứ đẩy con người vào cái cảnh mà chính lòng họ không muốn bao giờ.

Lý Tầm Hoan chép miệng thở dài:

- Con người sinh ra là đã đắm mình vào mâu thuẫn, bất cứ một ai cho dù không muốn cũng chẳng biết phải làm sao!

Hắn cúi xuống góc thùng xe, lôi ra bầu rượu, mở nút, nheo mắt nhìn vào và vươn cổ nốc cạnh một hơi.

Giọt rượu cuối cùng chạy vào cổ, Lý Tầm Hoan cúi đầu ho sặc sụa, tiếng ho kêu dài làm hắn phải gập mình.

Tiếng ho sù sụ không ngừng làm cho da mặt trắng xanh vì khí trời lạnh lẽo đã phải đỏ dần.

Hắn ho nổi cả gân cổ, ho như một chứng bệnh kinh niên.

Lý Tầm Hoan chong bình rượu lên để xem còn giọt nào trong đó nữa không và rút ra một con dao mỏng như lá lúa, dùng mũi khắc lên bầu rượu.

Như một nhà điều khắc chuyên môn, mũi dao thoăn thoắt uốn quanh một cách thành thục và chỉ thoáng qua làn nét điêu khắc đã lộ lên một hình dáng người đàn bà, người đàn bà không những đẹp mà nét khắc còn làm nổi bật lên vẻ thùy mị đoan trang, sống động.

Không phải nét khắc đã cho hình nhân một linh hồn mà có lẽ linh hồn người khắc đã lồng vào hình khắc. Chỉ có tâm sự người nghệ sĩ hoàn toàn ký thác, tác phẩm mới có thể có thần như thế.

Khuôn mặt của Lý Tầm Hoan hình như không phải là con người và đuôi mắt hắn đã xâu chùm những đường nhăn như đuôi cá, mọi đường nhăn đều hằn đậm nét phong trần, biểu hiện đầy bất hạnh.

Còn đôi tròng mắt, đôi tròng mắt trong và lóng lánh của hắn thanh minh rằng hắn không phải là người đã về già, đôi mắt ngời ngời đó nói rằng hắn vẫn còn trong lứa tuổi thanh niên.

Đôi tròng mắt sáng mà dịu hiền, linh động và sâu thẳm, đúng là ngưỡng cửa đi vào tận đáy tâm tư. Đôi mắt ưa nhìn chứ không làm cho người ta khó chịu.

Hình khắc đã hoàn thành, hắn nhìn hình khắc thật sâu chứ không phải nhìn sững và hắn vụt xô cửa xe nhảy xuống.

Gã đánh xe vội ghì mạnh dây cương, cỗ xe chao qua và dừng hẳn lại.

Gã đánh xe là một gã có râu quai nón, đôi mắt gã bén nhọn như mắt chim ưng, nhưng khi đúng vào mặt Lý Tầm Hoan, lập tức tia mắt hắn dịu lại như xót thương, như trìu mến. Đôi mắt sáng quắc nhưng hiền hòa, y như một con chó dữ nhìn vị chủ nhân. Lý Tầm Hoan nhìn quanh, dùng con dao nhỏ khoét một lỗ sâu trên mặt tuyết đã đóng băng để bình rượu có khắc hình người xuống và gom đùn mặt tuyết vun lên như một ngôi mộ con. Hắn đứng sững nhìn ngôi mộ tuyết bằng đôi mắt lờ đờ thăm thẳm.

Tay chân, da mặt tuy đã bị khí lạnh làm cho xanh tím, cả thân mình hoa tuyết đơm đầy, nhưng Lý Tầm Hoan không tỏ ra một chút gì lạnh lẽo, hắn đứng trước ngôi một tuyết như một người đưa kẻ thân thiết nhất đến nơi yên nghỉ cuối cùng mà sinh mạng của kẻ còn lại dường như không còn ý nghĩa.

Nếu là một ai khác chứng kiến hành động của Lý Tầm Hoan, nhất định sẽ cho là kỳ dị, nhưng tên đánh xe có vẻ đã quen rồi. Gã chỉ nói một cách dịu dàng:

- Trời sắp tối rồi, mà đường hãy còn xa, thiếu gia hãy lên xe cho sớm.

Lý Tầm Hoan chậm chạp quay mình lại đến bây giờ hắn mới phát giác một hàng dấu chân sát bên xe, dấu chân này cũng cùng chiều với vết xe của hắn.

Giữa con đường trống vắng mênh mông, hàng dấu chân đơn độc như dấu bèo trôi trên mặt bể.

Dấu chân rất sâu, chứng tỏ con người đó đã trải qua một quãng đường xa lắm. Đôi chân đã sức cùng lực kiệt, nhưng kẻ ấy vẫn không chịu dừng bước.

Lý Tầm Hoan khẽ thở dài:

- Trong giờ cuối của ngày, giữa khi trời lạnh lẽo , một con người cô độc vượt đường trường hoang vắng, ta nghĩ kẻ ấy là một người cô độc đáng thương.

Gã râu ria đánh xe không nói gì, nhưng tia mắt gã đã nói lên điều suy nghĩ:

- Thiếu gia không phải là người hiu quạnh đáng thương sao? Tại sao lại cứ phải nghĩ đến người khác mà quên mất thân phận mình? Cỗ xe lại chuyển mình, bánh xe lại nghiến trên mặt tuyết đóng băng nghe rào rào.

Lý Tầm Hoan lại tiếp tục khắc. Nhiều khúc tòng già rắn chắc ngổn ngang trên thành xe, không biết hắn đã khắc biết bao nhiêu và còn bao nhiêu chưa khắc. Chỉ thấy được rằng mũi dao cứ đi theo chiều quen thuộc của bàn tay tinh luyện, trước sau hắn chỉ khắc một mẫu giống nhau, hình người đàn bà đẹp.

Đường càng đi càng hun hút, tuyết đông trên đầu cây, tuyết phủ trên mặt đất trắng xoá một màu. Trong khung cảnh tịch mịch hoang vu, chợt nghe có tiếng chân bước.

Tất nhiên, tiếng người bước đi không phải là tiếng khua động lớn, nhưng đối với thính giác tinh nhậy, với sự cố ý đợi chờ, tiếng bước chân đủ khẽ, Lý Tầm Hoan vẫn nghe rõ mồn một.

Hắn xô vẹt rèm cửa bằng da beo để nhìn ra phía trước.

Một bóng người hiện rõ, một bóng đen trên nền tuyết trắng mênh mông.

Người đó đi thật chậm, nhưng bước chân đều đều, tuy nghe tiếng xe khua nhưng tuyệt nhiên không hề quay đầu nhìn lại.

Tuyết xuống như mưa phùn, đầu hắn không đội nón, tuyết rơi xuống tóc, tuyết bám vào mặt, Nước chảy theo cổ hắn xuống lưng, xuống ngực, ướt đẫm chiếc áo mỏng mà hắn mặc trong mình.

Ngồi một chỗ khô ráo, gió cũng lạnh buốt da, nhưng hắn vẫn như không, lưng hắn vẫn đứng như da thịt của hắn là đồng sắt. Nhìn vào dáng điệu của hắn, người ta có cảm tưởng đến một con người không hề than vãn, không hề biết khuất phục là gì.

Mãi cho đến lúc bánh xe vượt qua cạnh hắn, Lý Tầm Hoan mới trong rõ được mặt hắn - một gã thiếu niên mày rậm, mắt to, vành môi mong mỏng khép lại như một làn chỉ hồng viền quanh khóe miệng.

Gương mặt hắn lạnh băng như giá tuyết y như không việc gì có thể làm cho hắn quan tâm, luôn cả sự hiện diện của hắn, hắn cũng xem như không có.

Hắn còn trẻ quá, bằng phương cách tuổi tác đó, chưa có thể gọi là người lớn nhưng sắc diện và dáng dấp của hắn lại có đủ một mê lực hấp dẫn lạ lùng, nhất là đôi mắt xếch long lanh.

Lý Tầm Hoan nhìn hắn bằng chuôi mắt, mỉm cười và co chân đẩy tung cửa xe:

- Lên đi, tôi chở cho một đỗi.

Một câu nói rất thường, nhưng có một sức mạnh như truyền loan vì giữa vùng băng tuyết mênh mông, mời một khách bộ hành lên xe quả là một đề nghị không ai có thể từ chối được.

Nhưng gã thiếu niên mắt xếch chẳng buồn nhìn lại, chân hắn cứ bước đều đều không mau hơn mà cũng chẳng chậm hơn y như không nghe thấy có gì ở kế bên cả.

Lý Tầm Hoan nói:

- Điếc à?

Gã thiếu niên chầm chậm kéo tay đặt vào cán kiếm mang lủng lẳng bên hông.

Cử động của hắn rất chậm, nhưng cũng y như bàn tay cầm dao khắc hình của Lý Tầm Hoan, bàn tay đặt lên cán kiếm của hắn rất chuyên môn tinh luyện.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Nhạc phim Thần điêu đại Hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

10:03
Giới thiệu: Hai ngày sau, cha mẹ chồng ta cũng tới đây, nhìn thấy cục cưng cũng cực kỳ mừng rỡ, mẹ chồng ta không chút than thở, lập tức coi ta như bảo bối, tự tay xuống bếp làm đồ ăn cho ta.
11:40
Giới thiệu: Lúc mới lên thuyền ta hôn mê mất vài ngày, sau cũng thích ứng. Lần này đầu tiên đến Chiêm Thành, đi qua Trảo Oa, cuối cùng là đến Cổ Lý. Xuất phát được chừng hai tháng, ta bắt đầu say tàu, nôn mửa khủng khiếp.
17:49
Giới thiệu: Kẻ lừa đảo! Đại lừa đảo! Ta thực phẫn nộ, ta nói với mọi người Trình Dục Chi là kẻ lừa đảo, nhưng chẳng ai chịu tin ta, đều dùng ánh mắt nhìn kẻ lừa đảo để nhìn ta.
15:03
Giới thiệu: Từng có một vị chính nhân quân tử nói dối ta, ta không biết phòng bị, để sự tới như bây giờ thật hối hận không kịp.
12:18
Giới thiệu: Sau khi làm thái giám, sinh hoạt của ta cũng không có thay đổi gì lớn, vẫn là tâm phúc của Yến Vương như trước kia, thỉnh thoảng vẫn lừa đảo bắt chẹt, bức Trình Dục Chi phải kí giấy nợ.
13:21
Giới thiệu: Tên rùa rụt cổ Chu Cao Hú kia bị ta chơi cho một vố phải ngậm bồ hòn làm ngọt, nhưng vẫn ghi hận trong lòng, tìm thời cơ trả đũa ta. Có một ngày, hắn mang một vị cô nương đến trước mặt Yến Vương tố cáo.
08:46
Giới thiệu: Từ lúc ta vận công cho ngực phẳng lại, tuy rằng lúc ta mỉm cười cũng vẫn có kẻ choáng váng, có điều những ánh mắt nhìn ta cũng bớt si mê hơn.
10:01
Giới thiệu: Từ đó về sau, ta bắt đầu ngủ chung với Trình Dục Chi. Mùi thơm trên người hắn, ta càng ngửi càng thấy nghiện, bây giờ nếu xa hắn thì ta ngủ không nổi.
09:15
Giới thiệu: Ta trở thành đồ đệ của Trình Dục Chi. Hắn được dành riêng một viện trong Yến vương phủ, ta và hắn ở nội viện, ngoại viện dùng để tiếp khách và là nơi ở của A Quý.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc Mega Expressnhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc Mega Express - php.net - ehow.com - dpreview.com - github.com - lyrics.com - howtogeek.com - answers.com - superuser.com