Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 101) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 16:26

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 101)

1041
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 14:15 Dung lượng: 19.58 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Hai cha con Long Tiêu Vân thoát hẳn ra ngoài, trong lòng họ rất khoan khoái, rất đắc ý. Long Tiêu Vân không dằn được, hắn bật cười:

138 track
Giới thiệu: Hai cha con Long Tiêu Vân thoát hẳn ra ngoài, trong lòng họ rất khoan khoái, rất đắc ý. Long Tiêu Vân không dằn được, hắn bật cười:

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

- Con hãy nhớ, nhược điểm của người khác tức là cơ hội tốt cho mình, người nắm vững cơ hội sẽ không bao giờ thất bại.

Long Thiếu Vân nói:

- Nhược điểm của Lý Tầm Hoan bây giờ con hoàn toàn biết rõ.

Long Tiêu Vân nói:

- Vì thế cho nên sớm muộn gì rồi hắn cũng sẽ chết về tay mình.

Hắn chợt nghe có tiếng cười.

Tiếng cười từ bên hông nhà đối diện.

865-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-101-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Một con người đang đứng dưới hiên miệng ngậm chiếc đùi gà.

Hai cha con Long Tiêu Vân giật nảy mình: lão Hồ điên.

Mắt của Hồ Bất Quy dán chặt vào chiếc đùi gà, không thấy hắn nhìn cha con Long Tiêu Vân, hình như hắn thấy chiếc đùi gà qúy hơn hai cha con họ.

Hắn không ngó nhưng hắn nói:

- Khỏi cần phải chạy nhanh, Lý Tầm Hoan nhất định không đuổi theo đâu bởi vì nếu không thế, hai cha con ngươi làm sao ra cửa.

Long Tiêu Vân xám mặt.

Hắn đã hiểu rồi.

Hắn hiểu tại sao Lý Tầm Hoan suốt mười mấy ngày nhịn đói mà bỗng nhiên còn sức phóng phi đao chính xác.

Hắn đã biết ai cho Lý Tầm Hoan ăn trong suốt mười mấy ngày nay.

Nhưng Hồ điên đâu phải người dễ chọc, vì thế nên Long Tiêu Vân lậy đật vòng tay:

- Trong suốt mười mấy ngày nay để cho các hạ tổn phí chiếu cố cho người bằng hữu của tôi thật có lỗi hết sức.

Hồ Bất Quy nhún nhún vai:

- Không có chi, không có chi.

Hắn chợt gật gật đầu như thấm thía một điều gì và vụt cười ha hả:

- Thật ra thì cũng chẳng có chi, Lý Tầm Hoan ăn cũng chẳng nhiều, mỗi ngày hắn chỉ nuốt sơ sơ vài cái đùi gà, năm sáu cái bánh bao.

Hắn ngưng lại rồi vỗ tay cười hô hố:

- Nghĩ tức cười cho cái tên thủ ngục của ngươi, mỗi lần ta điểm vào huyệt ngủ của hắn đến khi hắn tỉnh dậy, hắn lại tưởng mình ngủ thật... hà hà...

Long Tiêu Vân nghiến răng nhưng không dám nói.

Hồ Bất Quy nói tiếp:

- Ngươi nói với ta cũng có chỗ tốt, ta cũng đã giúp cho ngươi một việc, như vậy là huề, bây giờ ta cũng cần nói cho ngươi biết một điều, cái thứ con người như ngươi, nửa tiếng ta cũng không thèm nói.

Long Tiêu Vân chỉ còn cách cười khỏa lấp.

Hồ Bất Quy lại nói:

- Nhưng có một câu ta không nói không thể được, một câu nói cuối cùng.

Long Tiêu Vân nói:

- Tại hạ xin nghe.

Hồ Bất Quy nói:

- Ngươi tuy là một thằng chết bầm, Thượng Quan Kim Hồng càng chết bầm hơn nữa, nếu ngươi muốn cùng hắn kết giao thì tốt hơn ngươi nên đi kiếm một sợi dây treo cổ mình lên cho thoải mái.

Đùng là câu nói cuối cùng, vì vừa dứt lời là hắn đã nhún chân nhảy tót lên nóc nhà và Mất hút ở phía sau.

Long Tiêu Vân nhìn theo nở nụ cười đắc ý:

- Không ngờ chuyện kết giao giữa ta và Thượng Quan Kim Hồng được giang hồ hay nhanh như thế!

Men theo chân tường chầm chậm bước đi, Lý Tầm Hoan và Tiểu Phi không nói một lời.

Họ cùng biết rằng trong hoàn cảnh này lặng thinh nhưng hơn cả ngàn câu nói.

Bóng hoàng hôn đổ xuống, từ trong bức tường cao tiếng sáo vụt cất lên réo rắt.

Tiếng sáo tuy không quá bi Thương nhưng nghe nặng trĩu ưu tư.

Tiếng sáo đặt dìu gợi lòng ngươi thương nhớ xa xôi.

Tiểu Phi vụt nói:

- Tôi về.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Nàng đang đợi phải không?

Tiểu Phi làm thinh.

Trầm ngâm thật lâu, Lý Tầm Hoan vụt hỏi:

- Anh cho rằng nàng nhất định đợi anh phải không?

Da mặt của Tiểu Phi hơi xạm lại, hắn nói:

- Lần này chính nàng muốn tôi đến cứu anh.

Lý Tầm Hoan lặng thinh.

Hắn rất hiểu Lâm Tiên Nhi nhưng lần này hắn thấy khó mà xét đoán.

Tiểu Phi nói tiếp:

- Trong đời của tôi chỉ có hai người thân cận, tôi hy vọng... hy vọng cả hai sẽ cũng sẽ là... bằng hữu của nhau.

Một câu nói không dài nhưng hắn phải ngưng đi ngưng lại mấy lần mới nói xong chứng tỏ câu nói đó đối với hắn quá khó khăn.

Nhìn dáng cách đau khổ của người bạn tâm giao, Lý Tầm Hoan càng cảm thấy bi thương vô hạn.

Chỉ có những người có yêu, biết yêu, đã thông cảm một cách sâu xa chân giá trị của ái tình, mới thấy được nỗi thống khổ của những người nặng mang lấy nó.

Tiếng sáo còn văng vẳng nhưng chính cái chìm cái nổi ấy càng khiến cho người nghe nặng trĩu thương tâm.

Lý Tầm Hoan vụt nói:

- Tôi cũng muốn gặp nàng.

Vành môi của Tiểu Phi khép vào nhau thật chặt.

Lý Tầm Hoan cười cười:

- Nếu không thấy tiện lắm thì xin anh hãy thay tôi mà cảm tạ nàng.

Tiểu Phi buồn buồn:

- Tôi chỉ mong anh đừng làm tổn thương tình cảm của nàng.

Thật tình Tiểu Phi không bao giờ nói một câu như thế với Lý Tầm Hoan, bình sinh hắn không làm tổn thương tình cảm một ai, nếu có hắn chỉ làm tổn thương chính hắn.

Nhưng vì Lâm Tiên Nhi, hắn cắn răng nói ra câu ấy.

Ngầng mặt nhìn lên. phía trước đèn đuốc huy hoàng.

Lý Tầm Hoan và Tiểu Phi đã bước tới một con đường lớn trong thị trấn.

Con đường này là chỗ sinh hoạt về đêm, tối đến không khí thật tưng bừng, giới ăn chơi chiếm nhiều hơn cả.

Tiếng rao hàng, tiếng cười nói lộn xộn, tiếng chửi thề, người qua đường không lúc nào không có cảm tưởng lùng bùng.

Gian hàng bán trái cây rim đường có lẽ thu hút người nhiều nhất, hầu hết khách hàng của nó là những cô cậu còn để chỏm.

Nói thế không có nghĩa gian hàng này không có người lớn đến mua nhưng nếu đứng lâu lâu sẽ nhận ra những người lớn đến đều toàn là người lớn gái.

Những xâu trái cây rim đường, bất cứ nho táo hay trái mốc dưới ánh đèn cũng trở nên tươi mát lạ thường.

Lý Tầm Hoan chợt dừng lại trước gian hàng đó.

Hắn nhìn đăm đăm vào gian hàng, hắn cảm thấy làm như mỗi xâu trái cây rim đờng đều có ẩn đôi mắt lóng lánh ngây thơ.

Hắn bất giác lầm bầm:

- Linh Linh có còn đó hay không?

Hắn bỗng nghe thèn thẹn, hắn đã bỏ quên chuyện đó trong lòng của hắn.

Sự thật thì cũng không đáng trách, bất cứ ai khi gặp phải cảnh khốn đốn gần đến cái chết như thế cũng không còn lòng dạ nào quan tâm đến chuyện nhỏ nhen.

Nhưng với Lý Tầm Hoan thì khác, chuyện đó đối với hắn tuy không phải là chuyện quan trọng trong những chuyện quan trọng trong đời hắn những cũng không phải là chuyện không đâu.

Nàng chỉ có một chỗ nương tựa vững chắc nhất trong đời là hắn, hắn không có quyền bỏ nàng lạc lõng bơ vơ.

Tiểu Phi cũng dừng ngay lại.

ánh mắt của hắn cũng đăm đăm nhìn vào những xâu trái cây, mắt hắn mở to.

Y như Linh Linh khi mới đặt chân đến đó, Tiểu Phi nhìn đều sững sờ.

Lý Tầm Hoan mỉm cười.

Người bạn trẻ của hắn vẫn chưa mất tình ngây thơ, điều mà hắn cảm thấy vui sướng nhất.

Tiểu Phi vụt nói:

- Chúng mình lâu lắm rồi chưa uống lại với nhau một chén nào.

Lý Tầm Hoan cười:

-Anh muốn uống à?

Tiểu Phi nhoẻn miệng:

- Không biết tại sao ở gần bên anh là tôi thấy muốn uống rượu.

Bây giờ Lý Tầm Hoan bắt gặp lại nụ cười của Tiểu Phi, nụ cười ngày xưa.

Lý Tầm Hoan đã rất buồn khi gặp lại Tiểu Phi sau hai năm nơi gian nhà của Lâm Tiên Nhi, hắn buồn nghe như muốn chết khi thấy nụ cười đã mất, hắn buồn khi thấy nụ cười đổi thay.

Bây giờ hắn nghe lòng rộn rã, không phải cái rộn rã của lứa tuổi ngày xưa, bây giờ hắn đã sắp quá bốn mươi tuổi nhưng sự rộn rã trong lòng hắn vẫn không khác ngày xưa cho mấy, hắn được thấy chỉ nụ cười của bạn.

Lý Tầm Hoan cười:

- Giờ này mà ăn bánh bao uống rượu thì tuyệt lắm, tuy ăn bánh bao không phải là thứ đưa cay nhưng tôi muốn mình dùng nó.

Tiểu Phi cười:

Trên đời có rất nhiều chuyện lạ kỳ.

Lạ kỳ đến mức nói lại không ai tin nhưng sự thật vẫn là sự thật.

Chẳng hạn như một cô gái càng xấu bao nhiêu lại càng làm chuyện lố lăng, một kẻ nghèo mạt rệp thì lại ưa mời khách.

Mời khách so vớ được mời khoan khoái hơn nhiều, chỉ có điều hơi tiếc là cái khoan khoái ấy rất ít người chịu hưởng thụ.

Quán bánh bao này cũng không khá gì mấy vì những hàng sạp bánh bao bên ngoài đã dịu bớt khá nhiều, vì thế bây giờ chính đúng vào bữa ăn tối nhưng trong quán vẫn lưa thưa.

Trong quán chỉ có bốn năm bàn có khách.

Bàn trong góc tận cùng một người áo trắng.

Lý Tầm Hoan bước vào là thấy ngay người ấy.

Tiểu Phi bước vào cũng thấy hắn.

Nghĩa là cả hai cùng nhìn vào người áo trắng trước nhất hay nói bằng cách khác là ánh mắt của họ bị thu hút trước nhâts bởi người áo trắng.

Không phải chỉ riêng Tiểu Phi và Lý Tầm Hoan mà bất cứ người nào bước vào quán này đều cũng bị hắn thu hút như thế cả.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:44
Giới thiệu: Tiểu Phi chợt nghe ruột mình cuồn cuộn như nhào lộn, như bị bóp teo. Hắn khom mình xuống hạ bàn, ói toàn nước giải. Đã hơn một ngày đêm, hắn không có thứ gì vào miệng.
11:19
Giới thiệu: Tia mắt của Tiểu Phi hìn như bị hút vào nhau với tia mắt của Kinh Vô Mạng nên cứ đăm đăm chứ không hề dời đổi, không hề chớp nháy.
13:55
Giới thiệu: Thùng xe khá rộng và khá cao. Long Thiếu Vân ngồi trong góc nhìn một con người trước mặt. Người ấy đứng trong xe. Đi xe mà hắn cũng không ngồi.
16:09
Giới thiệu: Trầm ngâm do dự một phút, cô gái vụt hỏi: - Trong lúc chờ tôi cởi y phục, công tử có xem không? Giọng nói của nàng đã ngọt mà lại pha lẫn tiếng cười nho nhỏ thật êm.
15:17
Giới thiệu: Bóng tối như đặc lại. Từ trong đó tiếng rên rỉ và hơi thở dập dồn. Như một sợi dây đàn lên thẳng, tiếng rên và hơi thở mỗi lúc nhặt hơn và cuối cùng tiếng thở phào như bong bóng xì hơi.
13:22
Giới thiệu: Long Thiếu Vân nói: - Vãn bối đến đây định bàn với Bang Chủ một chuyện trao đổi. Thượng Quan Kim Hồng gặn lại: - Trao đổi?
09:48
Giới thiệu: Gian phòng thật rộng. Trong gian phòng rộng đó chỉ có một cửa sổ thật nhỏ, thật cao. Cửa sổ đóng lại không thấy cảnh vật bên ngoài. Cửa cái cũng rất nhỏ, người có vai rộng bước vào tất phải hơi nghiêng.
12:26
Giới thiệu: Vốn muốn làm thinh luôn nhưng Lý Tầm Hoan lại buộc miệng: - Nhưng nếu một con người quá thông minh, hiểu qúa nhiều cũng có thể lần lần trở thành điên được.
14:01
Giới thiệu: Bị một lượt bốn thế hiểm độc, nhất là cái vật sau cùng làm cho mắt Lý Tầm Hoan nổi đom đóm, cho đến khi bình tĩnh lại thì thấy bộ mặt của gã ăn mày. Gã ngồi xổm ngang mình, tay hắn chận ngang cổ Lý Tầm Hoan, hắn cười hềnh hệch.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - almasryalyoum.com - littlethings.com - fandango.com - tutorialspoint.com - smh.com.au - prothom-alo.com - tabnak.ir - telegraaf.nl - theblaze.com - viralnova.com