Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 102) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 16:30

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 102)

1107
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 12:38 Dung lượng: 17.37 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Lý Tầm Hoan khẽ liếc Tiểu Phi và đưa mắt về phía Linh Linh. Nàng ứa nước mắt: - Nếu anh đợi một người đến mười mấy ngày thì anh sẽ hiểu tại sao tôi lại ngồi quay lưng ra cửa.

138 track
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan khẽ liếc Tiểu Phi và đưa mắt về phía Linh Linh. Nàng ứa nước mắt: - Nếu anh đợi một người đến mười mấy ngày thì anh sẽ hiểu tại sao tôi lại ngồi quay lưng ra cửa.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Nàng nhẹ lau Nước mắt và nói tiếp bằng một giọng bùi ngùi:

- Lúc bắt đầu, mỗi một ai đi vào quán là tim tôi nhảy rộn lên vì tôi nghĩ là anh ấy, mấy ngày sau tôi biết thêm một chuyện, tôi phải quay lưng trở ra vì nếu tôi không làm thế thì bây giờ tôi đã phát điên.

Tiểu Phi làm thinh.

Hắn cảm thấy Hắn nói hơi nhiều.

Linh Linh cúi mặt:

- Nhưng cho dầu ngồi quay lưng ra cũng chưa chắc tôi còn tỉnh nỗi, nếu không nhờ vị Lữ... Lữ đại ca đây giúp thêm lòng tin thì....

Cô ta nghẹn ngào nói không thành tiếng.

866-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-102-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Lý Tầm Hoan dời tia mắt về phía người áo trắng, hắn mỉm cười:

- Đa tạ.

Ngwoif áo trắng ngắt lời:

- Các hạ không cần phải cảm tạ bởi vì tôi ở lại đây không phải vì giúp cô nương này mà là vì cũng chờ các hạ.

Lý Tầm Hoan nhướng mắt:

- Chờ tôi?

Người áo trắng gật đầu:

- Phải, tôi đợi các hạ.

Hắn cười cười, trong cái cười đó có ẩn kín một cái gì ngạo nghễ:

- Trong đời này có rất ít người đáng cho tôi đợi, một trong số đó là Tiểu Lý Phi Đao.

Lý Tầm Hoan chưa kịp lộ một cử chỉ ngạc nhiên thì Linh Linh đã hỏi:

- ủa, tôi không có nói tôi đợi ai mà... mà tại sao Lữ đại ca biết tôi đợi Lý Thám Hoa?

Người áo trắng điềm đạm trả lời:

- Nếu cô muốn sống trong giang hồ, muốn sống được lâu thì có những người mà nhất định cô phải biết, trong những người ấy, Tiểu Lý Phi Đao là một.

Tiểu Phi hỏi:

- Còn những người nào nữa?

Người áo trắng nói:

- Người nào nữa thì không cần nói, ít nhất cũng phải biết thêm tôi và các hạ.

Tiểu Phi liếc xuống tay mình, ánh mắt của hắn thật là ảm đạm, hắn vụt xoay mình qua bàn bên ngồi xuống gọi tiểu nhị:

- Rượu.

Tiểu Nhị cúi đầu:

- Chẳng hay khách quan có gọi món chi để đưa cay?

Tiểu Phi nói:

- Rượu.

Những ai biết uống rượu cũng đều hiểu rằng một người khi mà muốn say thì khi dùng rượu họ sẽ đưa cay bằng rượu.

Chuyện ấy bất cứ người uống rượu nào cũng biết những rất ít người dùng vì những người không có gì quá thống khổ trong lòng khi uống rượu họ luôn luôn muốn chậm say. Càng chậm say chừng nào càng tốt chừng ấy.

Người áo trắng không dời tia mắt nhìn Tiểu Phi, hình như hắn có thở phào, thứ thở phào thất vọng.

Nhưng khi hắn dời ánh mắt qua Lý Tầm Hoan thì mắt hắn ngời lên, đổng tử thu nhỏ lại lần lần, đó là ánh mắt đặc trưng của con nhà võ.

Lý Tầm Hoan cũng nhìn hắn:

- Chẳng hay đại ca...

Người áo trắng đáp:

- Lữ Phụng Tiên.

Đó là một đại danh hiển hách, một đại danh mà người nghe nhất định thường đổi sắc.

Nhưng Lý Tầm Hoan không lộ vẻ ngạc nhiên, hắn điềm đạm mỉm cười:

- Đúng là Ngân Kích Ôn Hầu Lữ Phụng Tiên.

Lữ Phụng Tiên lạnh lùng:

- Ngân Kích Ôn Hầu đã chết mười năm về trước.

Lần này thì Lý Tầm Hoan có vẻ ngạc nhiên. Nhưng hắn không hỏi tới bởi vì hắn biết câu nói đó của Lữ Phụng Tiên chưa hết.

Quả nhiên Lữ Phụng Tiên nói tiếp:

- Ngân Kích Ôn Hầu đã chết nhưng Lữ Phụng Tiên chưa chết.

Lý Tầm Hoan trầm ngâm, hình như hắn cố hiểu cái thâm ý trong câu nói đó.

Trong Binh Khí Phổ của Bá Hiểu Sinh đã liệt Ngân Kích của hắn vào hàng thứ năm. Với người khác thì đó là một điều vinh quang nhưng với hắn thì đó có thể là điều sỉ nhục.

Hắn tuyệt nhiên không thể đứng dưới một ai nhưng hắn cũng biết không khi nào Bá Hiểu Sinh nhận lầm.

Nhất định hắn đã huỷ bỏ Ngân Kích của mình để luyện một môn võ công khác lợi hại hơn.

Lý Tầm Hoan chầm chậm gật đầu:

- Đúng, tôi đã nghĩ rằng Ngân Kích Ôn Hầu đã chết.

Lữ Phụng Tiên nhìn hắn đăm đăm:

- Lữ Phụng Tiên cũng đã chết hồi mười năm về trước và bây giờ sống lại.

Lý Tầm Hoan chớp mắt:

- Bằng vào chuyện chi mà khiến cho Lữ đại hiệp sống lại?

Lữ Phụng Tiên chầm chậm đặt một bàn tay trên bàn, bàn tay phải.

Hắn nhìn bàn tay của mình nói:

- Khiến cho ta sống lại là bàn tay này.

Nhìn vào bàn tay thì móng tay cắt rất khéo, rất sạch, da tay mịn màng.

Bàn tay rất hợp với vóc dáng của Lữ Phụng Tiên.

Nhưng nếu biết nhìn thì bàn tay ấy có chỗ khác lạ.

Ngón tay cái, ngón tay giữa và ngón trỏ màu da không giống những nơi khác trong bàn tay.

Da của ba ngón tay ấy tuy cũng rất trắng, rất mịn nhưng nó lại ngời ngời, nó không giống sự cấu thành bởi máu thịt, nó giống một thứ kim thuộc.

Nhưng ba ngón tay ấy rõ ràng nằm trong bàn tay của hắn.

Nếu móng tay được cấu thành bởi máu thịt thì tại sao móng tay lại bằng kim thuộc.

Và màu da cũng không giống màu da toàn bộ?

Lữ Phụng Tiên nhìn sững bàn tay mình và khẽ thở ra:

- Chỉ tiếc là Bá Hiểu Sinh không còn.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Nếu ông ấy chưa chết thì sao?

Lữ Phụng Tiên nói:

- Nếu lão chưa chết thì ta sẽ đến hỏi lão tay có thể liệt vào binh khí hay không?

Lý Tầm Hoan cười:

- Hôm qua tôi có nghe người ta nói một câu rất thú vị.

Lữ Phụng Tiên hỏi:

- Nói sao?

Lý Tầm Hoan đáp:

- Hắn nói, chỉ cần có thể giết người thì có thể gọi là lợi khí.

Hắn mỉm cười nói tiếp:

- Tay vốn không phải là binh khí nhưng nếu là thứ tay giết người thì không những nó chính là binh khí mà còn là lợi khí.

Lữ Phụng Tiên lặng thinh, hắn không nói mà hình như cũng không cử động.

Nhưng ngón tay cái, ngón giữa và ngón trỏ trong bàn tay của hắn chợt lún Mất dưới mặt bàn.

Không nghe một tiếng động, cho đến chén rượu đầy tràng kế đó cũng khồng chao động.

Ngón tay của hắn ấn lún xuống mặt bàn y như người ta dùng một thanh đao thật bén cắt vào miếng thịt bò non.

Lữ Phụng Tiên thư thả nói:

- Bàn tay nếu có thể là binh khí thì không biết trong Binh Khí Phổ sẽ liệt vào hàng thứ mấy nhỉ?

Lý Tầm Hoan nói:

- Cái đó thì bây giờ rất khó nói.

Lữ Phụng Tiên hỏi:

- Tại sao?

Lý Tầm Hoan đáp:

- Bởi vì bất cứ món binh khí nào cần đối phó là người chứ không phải chiếc bàn.

Lữ Phụng Tiên bật cười.

Giọng cười của hắn rất ngạo nghễ mà cũng rất tàn khốc.

- Cứ dưới mắt ta thì thế nhân so sánh với chiếc bàn tay này cũng không hơn kém là bao.

Lý Tầm Hoan nhướng mắt:

- Sao?

Lữ Phụng Tiên nói:

- Trong đó cũng có người ngoại lệ.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Mấy người?

Lữ Phụng Tiên lanh lảnh:

- Ta vốn nghĩ rằng có sáu người nhưng bây giờ thấy lại thì chỉ có bốn mà thôi.

Hắn nữa như vô tình nửa như cố ý quét mắt về phía Tiểu Phi và nói tiếp:

- Bởi vì Quách Tung Dương đã chết, còn một người nữa tuy còn sống nhưng so với chết thì cũng chẳng khác gì.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

13:19
Giới thiệu: Trong con mắt của Tiểu Phi, Lâm Tiên Nhi không những là
12:44
Giới thiệu: Tiểu Phi chợt nghe ruột mình cuồn cuộn như nhào lộn, như bị bóp teo. Hắn khom mình xuống hạ bàn, ói toàn nước giải. Đã hơn một ngày đêm, hắn không có thứ gì vào miệng.
11:19
Giới thiệu: Tia mắt của Tiểu Phi hìn như bị hút vào nhau với tia mắt của Kinh Vô Mạng nên cứ đăm đăm chứ không hề dời đổi, không hề chớp nháy.
13:55
Giới thiệu: Thùng xe khá rộng và khá cao. Long Thiếu Vân ngồi trong góc nhìn một con người trước mặt. Người ấy đứng trong xe. Đi xe mà hắn cũng không ngồi.
16:09
Giới thiệu: Trầm ngâm do dự một phút, cô gái vụt hỏi: - Trong lúc chờ tôi cởi y phục, công tử có xem không? Giọng nói của nàng đã ngọt mà lại pha lẫn tiếng cười nho nhỏ thật êm.
15:17
Giới thiệu: Bóng tối như đặc lại. Từ trong đó tiếng rên rỉ và hơi thở dập dồn. Như một sợi dây đàn lên thẳng, tiếng rên và hơi thở mỗi lúc nhặt hơn và cuối cùng tiếng thở phào như bong bóng xì hơi.
13:22
Giới thiệu: Long Thiếu Vân nói: - Vãn bối đến đây định bàn với Bang Chủ một chuyện trao đổi. Thượng Quan Kim Hồng gặn lại: - Trao đổi?
09:48
Giới thiệu: Gian phòng thật rộng. Trong gian phòng rộng đó chỉ có một cửa sổ thật nhỏ, thật cao. Cửa sổ đóng lại không thấy cảnh vật bên ngoài. Cửa cái cũng rất nhỏ, người có vai rộng bước vào tất phải hơi nghiêng.
12:26
Giới thiệu: Vốn muốn làm thinh luôn nhưng Lý Tầm Hoan lại buộc miệng: - Nhưng nếu một con người quá thông minh, hiểu qúa nhiều cũng có thể lần lần trở thành điên được.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - species.wikimedia.org - stackoverflow.com - github.com - xnxx.com - nih.gov - cdc.gov - time.com - bbc.com - afghanpaper.com - noa.al