Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 104) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 16:32

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 104)

1164
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 13:46 Dung lượng: 18.92 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Lý Tầm Hoan là con người không bao giờ tránh né. Hắn đối diện với Lữ Phụng Tiên như nhìn cái chết. Cứ như thế thật lâu, Lữ Phụng Tiên vụt thở ra:

138 track
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan là con người không bao giờ tránh né. Hắn đối diện với Lữ Phụng Tiên như nhìn cái chết. Cứ như thế thật lâu, Lữ Phụng Tiên vụt thở ra:

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

- Thật không ngờ trên đời này lại có hạng người như các hạ. Tiểu Phi có một bằng hữu như các hạ quả là phước khí của hắn quá to.

Lý Tầm Hoan cười:

- Nếu anh hiểu hắn thì anh sẽ thấy rằng tôi mà có được một bằng hữu như hắn thì phước khí của tôi lại to hơn.

Đôi mắt ngạo nghễ của Lữ Phụng Tiên vụt trở thành màu ảm đạm:

- Một con người nghĩa khí mà ưu uất chính là lúc con người đó đang khát vọng, khát vọng một chút tình.

Hắn nhìn Lý Tầm Hoan đăm đăm và nói:

- Có phải anh muốn nói rằng anh được chết vì hắn cũng có thể chết vì anh?

868-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-104-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Lý Tầm Hoan gật đầu.

Lữ Phụng Tiên rít giọng:

- Nhưng các hạ đã đoán chắc rằng ta không giết các hạ, ít nhất là trong tình trạng này, có phải thế không?

Lý Tầm Hoan làm thinh.

Làm thinh có nhiều ý nghĩa, nói rõ hơn là có hai ý nghĩa tương phản.

Một là công nhận, hai là phủ nhận.

Lữ Phụng Tiên lại nhìn Lý Tầm Hoan một lúc nữa, cuối cùng ánh mắt của hắn loãng dần, hắn thở ra:

- Quả thật ta không thể giết các hạ, tại vì sao, các hạ có biết không?

Lý Tầm Hoan chưa trả lời thì Lữ Phụng Tiên đã nói liền theo:

- Bởi vì ta cần phải làm cho các hạ mãi mãi thiếu nợ ta, mãi mãi mang ân ta.

Hắn chợt bật cười:

- Bởi vì nếu ta muốn giết các hạ, sau này còn thiếu gì cơ hội, chỉ có điều cơ hội đó sợ rằng mãi mãi sẽ chẳng xảy ra.

Trầm ngâm một chút, Lý Tầm Hoan lại cười:

- Còn, hãy còn cơ hội.

Lữ Phụng Tiên nhướng mắt:

- Sao?

Lý Tầm Hoan nói:

- Bởi vì tôi còn muốn Yêu cầu huynh đài một chuyện.

Lữ Phụng Tiên nhìn sững Lý Tầm Hoan làm như hắn chưa bao giờ gặp con người như thế, thật lâu hắn cười nhạt:

- Lần thứ nhất trao đổi còn thiếu nợ thế mà đã muốn chuyện thứ hai sao? Định trao đổi món gì nữa đây?

Lý Tầm Hoan nói:

- Lần này không phải trao đổi mà là yêu cầu.

Mặt Lữ Phụng Tiên tuy vẫn đằm đằm nhưng ánh mắt hắn sáng lên:

- Đã không phải là trao đổi thì ta đâu có bổn phận gì phải đáng ứng lời yêu cầu đó chứ?

Lý Tầm Hoan chúm chím cười.

Mắt hắn vẫn nhìn Lữ Phụng Tiên nhưng ánh mắt khoan hòa, sáng sủa và thành khẩn.

Hắn nói:

- Bởi vì đây là chuyện tôi yêu cầu huynh đài cho nên tôi biết huynh đài nhất định sẽ đáp ứng.

Nếu ai chưa từng nghe, nhất định cho đó là lời khen khéo léo của một người cuồng vọng nhưng nếu đã từng sống chung với Lý Tầm Hoan sẽ nhận ngay ra đó là lời nói chân thành nhất của hắn.

Lữ Phụng Tiên chợt nghe lòng ấm áp bởi vì từ trong ánh mắt của Lý Tầm Hoan, hắn bắt gặp một tình hữu nghị thân yêu.

Lữ Phụng Tiên nói thì thầm:

- Người ta bảo Lý Tầm Hoan vốn không hề yêu cầu ai bất cứ chuyện gì nhưng hôm nay lại cầu ta, xem chừng thể diện của mình âu cũng là to lắm.

Lý Tầm Hoan cười:

- Tôi đã lỡ thiếu nợ huynh đi rồi, bây giờ có thiếu thêm nữa cũng chẳng sao.

Lữ Phụng Tiên cười, có lẽ trong đời hắn lần cười này mới là cái cười xuất phát tận đáy lòng, cái cười dễ chịu nhất.

Hắn nhìn Lý Tầm Hoan:

- Người ta nói rằng muốn học nghề mua bán, nhất nhất phải học cách thiếu nợ, xem chừng có lẽ anh nên đổi nghề Thương mãi là vừa.

Trong cuộc đàm thoại tuy thỉnh thoảng bất chợt Lữ Phụng Tiên cũng có gọi Lý Tầm Hoan một tiếng anh nhưng rất ít và nếu có cũng chỉ là tiếng nói với ý nghĩa xem thường nhưng lần này thì khác, tiếng anh của hắn êm dịu lạ thường, tiếng gọi của một người bạn đối với một người bạn.

Lý Tầm Hoan thấp giọng:

- Anh đã bằng lòng rồi chứ?

Lữ Phụng Tiên hở ra:

- ít nhất ngay bây giờ tôi chưa nghĩ đến cách cự tuyệt, vậy thừa cơ hội đó, anh hãy nói nhanh đi.

Lý Tầm Hoan vụt ho khan, tinh thần của hắn chợt có vẻ nặng nề, hắn nói:

- Nếu anh gặp Tiểu Phi hồi hai nằm về trước, cho dầu tôi không cầu anh, chắc chắn anh cũng sẽ bại trong tay hắn.

Lữ Phụng Tiên lặng lẽ, cũng khống biết đó là thái độ phủ nhận hay thừa nhận.

Nhưng nếu phủ nhận bằng cách làm thinh, đối với con người của Lữ Phụng Tiên mà nói, đó cũng là chuyện " thế gian hy hữu ".

Lý Tầm Hoan nói tiếp:

- Nếu hai năm trước về trước đây, anh gặp hắn, anh sẽ thấy rằng đối diện với hiện tại, hắn với hắn là hai con người khác biệt.

Lữ Phụng Tiên cau mặt:

- Chỉ ngăn ngắn trong khoảng thời gian hai năm, tại làm sao cải biến con người như thế?

Lý Tầm Hoan thở dài:

- Tại vì hắn bất hạnh gặp phải một người.

Lữ Phụng Tiên chớp mắt:

- Đàn bà?

Lý Tầm Hoan gật đầu:

- Tự nhiên là đàn bà, trên thế gian này có đàn bà mới có khả năng cải nổi đàn ông quá nhanh như thế.

Lữ Phụng Tiên cười nhạt:

- Hắn không phải cải biến mà truỵ lạc, một người đàn ông nếu vì đàn bà mà truỵ lạc thì con người đó chẳng những không đáng thương mà đáng gọi là con người ngu xuẩn.

Lý Tầm Hoan nói:

- Anh nói đúng lắm, chỉ có điều anh chưa phải gặp một người đàn bà như thế ấy.

Lữ Phụng Tiên chếch môi:

- Nếu tôi gặp thì sao?

Lý Tầm Hoan cười:

- Nếu gặp, chưa biết chừng anh sẽ như Tiểu Phi hoặc hơn nữa là khác.

Lữ Phụng Tiên cười:

- Anh cho rằng tôi là một cậu bé chưa từng biết đàn bà đấy à?

Lý Tầm Hoan nói:

- Có thể anh đã gặp nhiều hạng đàn bà rồi thế nhưng nàng... nàng không giống như những người đàn bà khác.

Lữ Phụng Tiên nhướng mắt:

- Sao?

Lý Tầm Hoan nói:

- Đã có người từng nói rằng nàng giống như một Tiên Tử mà là Tiên Tử chuyên dẫn đàn ông đi vào điạ ngục.

Lữ Phụng Tiên chớp mắt và vụt nói:

- Tôi đã biết anh nói ai rồi.

Lý Tầm Hoan thở ra:

- Anh có thể đoán đúng vì trên cõi đời này rất may mà chỉ có một người, nếu không thì đa số đàn ông đều khó mà sống được.

Lữ Phụng Tiên nói:

- Những chuyện đó có liên hệ đến con người được gọi là Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, quả thật tôi đã được nghe.

Lý Tầm Hoan cứ nhìn xuống tay mình và giọng nói xa xôi:

- Tiểu Phi lần này đã phấn chấn lên rồi, tôi không đành lấy mắt nhìn hắn chìm sâu ở lại một lần nữa.

Lữ Phụng Tiên hỏi:

- Vì thế cho nên anh muốn tôi giết nàng?

Lý Tầm Hoan cúi mặt:

- Thật thì tôi chỉ mong Tiểu Phi đừng gặp lại con người ấy nữa bởi vì nếu gặp lại thì hắn không cách nào gượng nổi.

Lữ Phụng Tiên trầm ngâm:

- Như thế thì anh cũng có thể lo liệu thanh toán được mà?

Lý Tầm Hoan nói:

- Chỉ có mỗi một tôi là không được.

Lữ Phụng Tiên ngạc nhiên:

- Tại sao thế?

Lý Tầm Hoan buồn bã:

- Bởi vì nếu Tiểu Phi mà biết được thì sẽ hận tôi suốt đời.

Lữ Phụng Tiên nói:

- Nhưng ít ra hắn phải hiểu rằng anh vì hắn mà hành động chứ.

Lý Tầm Hoan gượng cười:

- Bất luận người thông minh đến đâu nhưng nếu bị hãm vào thế trận ái tình rồi thì sẽ biến thành ngu xuẩn.

Lữ Phụng Tiên xoa xoa cằm và khẽ gật đầu:

- Cũng đúng nhưng tại sao anh không Tìm nhờ người khác mà lại tìm tôi?

Lý Tầm Hoan nói:

- Bởi vì người khác cho dầu có đủ lực lượng giết nàng nhưng khi gặp nàng rồi sẽ không còn hành động được bởi vì...

Hắn ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào Lữ Phụng Tiên chầm chậm nói:

- Tôi không còn tìm đâu được một người cầu xin cứu hắn.

Hai người nhìn nhau và Lữ Phụng Tiên chợt cảm thấy lòng mình ấm áp.

Từ trong ánh mắt của Lý Tầm Hoan, hắn đọc thấy cả một bầu trời bi thương ảo não.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:38
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan khẽ liếc Tiểu Phi và đưa mắt về phía Linh Linh. Nàng ứa nước mắt: - Nếu anh đợi một người đến mười mấy ngày thì anh sẽ hiểu tại sao tôi lại ngồi quay lưng ra cửa.
14:15
Giới thiệu: Hai cha con Long Tiêu Vân thoát hẳn ra ngoài, trong lòng họ rất khoan khoái, rất đắc ý. Long Tiêu Vân không dằn được, hắn bật cười:
13:19
Giới thiệu: Trong con mắt của Tiểu Phi, Lâm Tiên Nhi không những là
12:44
Giới thiệu: Tiểu Phi chợt nghe ruột mình cuồn cuộn như nhào lộn, như bị bóp teo. Hắn khom mình xuống hạ bàn, ói toàn nước giải. Đã hơn một ngày đêm, hắn không có thứ gì vào miệng.
11:19
Giới thiệu: Tia mắt của Tiểu Phi hìn như bị hút vào nhau với tia mắt của Kinh Vô Mạng nên cứ đăm đăm chứ không hề dời đổi, không hề chớp nháy.
13:55
Giới thiệu: Thùng xe khá rộng và khá cao. Long Thiếu Vân ngồi trong góc nhìn một con người trước mặt. Người ấy đứng trong xe. Đi xe mà hắn cũng không ngồi.
16:09
Giới thiệu: Trầm ngâm do dự một phút, cô gái vụt hỏi: - Trong lúc chờ tôi cởi y phục, công tử có xem không? Giọng nói của nàng đã ngọt mà lại pha lẫn tiếng cười nho nhỏ thật êm.
15:17
Giới thiệu: Bóng tối như đặc lại. Từ trong đó tiếng rên rỉ và hơi thở dập dồn. Như một sợi dây đàn lên thẳng, tiếng rên và hơi thở mỗi lúc nhặt hơn và cuối cùng tiếng thở phào như bong bóng xì hơi.
13:22
Giới thiệu: Long Thiếu Vân nói: - Vãn bối đến đây định bàn với Bang Chủ một chuyện trao đổi. Thượng Quan Kim Hồng gặn lại: - Trao đổi?
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - angop.ao - blognews.am - news.com.au - big.az - merriam-webster.com - dictionary.com - foodnetwork.com - mayoclinic.org - reference.com - nfl.com