Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 107) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 16:36

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 107)

1179
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 15:58 Dung lượng: 21.93 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Lý Tầm Hoan thở dài: - Một con người mà dục vọng quá cao, nhất định sẽ nghĩ sai và làm sai nhiều chuyện.

138 track
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan thở dài: - Một con người mà dục vọng quá cao, nhất định sẽ nghĩ sai và làm sai nhiều chuyện.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Rừng thu, cây trơ như xác chết.

Xuyên qua cánh rừng là một con đường vắng tênh.

Tiểu Phi chỉ mút con đường:

- Đó là nhà của tôi.

"Nhà".

Cái tiếng ấy đối với Lý Tầm Hoan thật là quá xa xôi, quá lạ.

Tiểu Phi đưa ánh mắt về phía đèn đỏ xa xa:

- Đèn còn sáng nghĩa là nàng chưa ngủ.

871-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-107-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Ai cũng có thể tưởng tượng, trong một gian nhà nhỏ, một ngọn đèn vừa đủ sáng, một người thiếu phụ trẻ tuổi đang ngồi khâu vá đợi chồng.

Đó là một bức tranh hạnh phúc.

Nghĩ đến đó là Tiểu Phi cảm nghe hơi ấm lạ lùng, đôi mắt hắn chợt như thu nhỏ lại êm đềm.

Hắn vốn là một con người cô đơn tịch mịch nhưng bây giờ thì khác hẳn, bây giờ hắn biết hắn có một người đang đợi, một người thương cảm đang đợi.

Cảm giác đó quả là hạnh phúc, trên đời này không có chuyện gì có thể so sánh, không có chuyện gì thay thế được.

Lương tâm của Lý Tầm Hoan vùng nặng trĩu.

Nhìn vào vẻ mặt rạng rỡ của Tiểu Phi, hắn chợt cảm thấy như mang trọng tội.

Hắn không muốn cho Tiểu Phi thất vọng.

Hắn không đành lòng.

Hắn bằng lòng cho mình nhận tất cả thống khổ trên đời chứ không muốn cho Tiểu Phi bị thất vọng.

Nhưng bây giờ, chính hắn làm cho Tiểu Phi thất vọng rồi.

Hắn thật không dám tưởng tượng đế cảnh Tiểu Phi về mà không có Lâm Tiên Nhi, hắn không thể tưởng tượng nổi rồi đây Tiểu Phi sẽ biến đổi ra sao?

Tuy hắn làm như thế cũng chỉ vì Tiểu Phi, hắn muốn cho Tiểu Phi được sống một cách đường đường là một người con trai, xứng đáng là một người con trai.

Nhưng hắn cảm thấy hắn đã làm một chuyện không phải với Tiểu Phi quá nhiều.

" Thà chịu một lần đau còn hơn là lây lất "

Hắn hiêu rõ ràng như thế nhưng bây giờ không thể ước lượng được lần sau này đối với Tiểu Phi đến mức nào?

Hắn chỉ mong Tiểu Phi mau mau thoát được nỗi thống khổ, mau mau quên được người đàn bà ấy.

Nàng chẳng những không đáng được Yêu mà lại càng không đáng được tưởng nhớ.

Điều bất hạnh là lại có người luôn luôn đi yêu một người không xứng với tầm tình yêu họ, làm như thế không ai cản được họ không còn tin ai hơn cái tình yêu không xứng đáng ấy.

Đúng y như một con ngựa đã sút cương, nó sẽ là một thứ mà không ai ngăn chặn được.

Đó là những điều bi thảm nhất của loài người.

Chính vì thế mà không biết bao nhiêu vẻ bi kịch nhân gian cứ phải tiếp tục diễn mãi.

Đêm vẫn sáng và cửa khép hờ.

ánh đèn từ khe hở chiếu hắt ra con đường nhỏ dẫn vào nhà.

Đêm rồi, hình như có mưa nhỏ, đường hãy còn ướt và chung quanh có khá nhiều dấu vết bước chân.

Có cả dấu chân đàn ông, Tiểu Phi cau mày nhưng hắn lập tức đánh tan những ý nghĩ không hay, hắn rất tín nhiệm Lâm Tiên Nhi, hắn tin nàng không làm những chuyện gì không phải.

Lý Tầm Hoan đi theo đằng sau hắn xa xa, hình như hắn không dám đi vào gian nhà nhỏ đó.

Tiểu Phi quay mặt lại cười:

- Tôi hy vọng hôm nay nàng nấu canh không có bỏ măng non để cho anh có húp một chén, anh sẽ thấy tài nấu canh của nàng còn hay hơn tài dùng đao của anh đấy nhé.

Lý Tầm Hoan cũng cười nhưng lòng hắn nghe chua xót.

Ngày hôm ấy, giá như chén canh của Lâm Tiên Nhi đừng có bỏ măng, thứ mà hắn không thích thì có lẽ hắn cũng đã ăn và hắn cũng bắt đầu ngủ như Tiểu Phi, tự nhiên hắn không làm sao khám phá được bí mật Lâm Tiên Nhi và nhất định ngày nay cũng không có chuyện xảy ra.

Lý Tầm Hoan thật không thể tưởng tượng nổi tại sao một người đàn bà lại nhẫn tâm dùng thủ đoạn đối với người đàn ông đã hết mức yêu mình như thế ấy.

Tại sao người đàn bà lại có thể lừa dối như thế ấy?

Nhưng hắn đã chẳng lừa dối Tiểu Phi hay sao?

Lý Tầm Hoan tự trách mình tại sao không thể nói thẳng với Tiểu Phi, tại sao hắn lại không thể nói trước cho Tiểu Phi rằng Lâm Tiên Nhi nhất định bây giờ có ở đây? Tại làm sao hắn có thể âm thầm làm một chuyện không quang minh như thế này?

Lý Tầm Hoan khom mình ho sặc sụa.

Tiểu Phi cười:

- Nếu anh bằng lòng ở lại nơi này một lúc lâu, những cơn ho của anh nhất định sẽ không cần dùng thuốc, anh chỉ cần ăn món canh bổ dưỡng của nàng bởi vì nơi đây chỉ có canh chứ không hề có rượu.

Lý Tầm Hoan nhè nhẹ thở dài.

Làm sao Tiểu Phi biết được rằng món canh của Lâm Tiên Nhi đã làm hại cuộc đời của hắn, hại đến mức mà rượu không làm sao sánh kịp.

Rượu phải thật tình là thứ làm cho con người giảm ký nhưng chất ma tuý trong chén canh của Lâm Tiên Nhi thì lại làm cho con người mê muội, không còn biết đựoc bất cứ những gì, cho đến cả việc người mình yêu đi ngủ với người khác hằng đêm mà không hề hay biết.

Trong cửa không có tiếng người.

Tiểu Phi lại hỏi:

- Nàng chắc chắn đang ở đâu nhà bếp vì thế cho nên không nghe thấy mình nói chuyện, nếu nghe thì nàng\đã bỏ chạy ra rồi.

Lý Tầm Hoan cứ làm thinh.

Vì hắn còn biết phải nói những gì?

Cuối cùng cửa cũng được Tiểu Phi xô ra.

Gian phòng khách nho nhỏ hãy còn sạch, rất sạch.

Cây đèn trên bàn tuy không sáng lắm nhưng Tiểu Phi vẫn nghe hơi ấm áp.

Tiểu Phi thở phào.

Cuối cùng hắn vẫn về đến nhà, bình yên trở về nhà.

Hắn vẫn không làm cho Lâm Tiên Nhi thất vọng.

Nhưng nàng ở đâu?

Nhà bếp không ngó thấy ánh đèn cũng không nghe thấy mùi thức ăn, thức uống. Gian phòng của Lâm Tiên Nhi đóng kín.

Tiểu Phi quay nhìn Lý Tầm Hoan, hắn nói trong tiếng cười khoan khoái:

- Nàng có lẽ đã ngủ rồi, nàng thường thường là đi ngủ sớm.

Lý Tầm Hoan thêm một lần chua xót.

Làm sao Tiểu Phi biết được nàng ngủ sớm?

Nàng ngủ sớm hay hắn ngủ sớm?

Những bát canh hằng đêm của nàng làm cho hắn ngủ một giấc thẳng cho đến sáng, hắn làm sao biết được hằng đêm sau khi hắn ngủ, nàng đã làm những chuyện gì?

Tiểu Phi vẫn cười nhưng thình lình hắn cau mặt lại.

Hắn đã nghe thấy cũng như Lý Tầm Hoan đã nghe thấy.

Cả hai đều nghe thấy tiếng rên.

Tiếng rên của một người con gái.

Tiếng rên của một người sắp chết.

Tiếng rên từ trong phòng của Lâm Tiên Nhi.

Tiểu Phi tái mặt, hắn bước nhanh về phía đó, đập tay vào cửa:

- Ai, chuyện gì? Mở cửa mau!

Chỉ có tiếng rên không có tiếng trả lời.

Tiểu Phi nghiêng vai đẩy mạnh.

Lý Tầm Hoan gần như nhắm mắt, hắn cảm thấy rờn rợn.

Hắn đã từng chứng kiến cảnh chết chóc, chết hàng loạt, chết cả trăm, chính tay hắn cũng đã từng vấy máu nhưng bây giờ thì hắn sợ.

Hắn sợ cái chết trong phòng.

Hắn không sợ người chết, hắn sợ phải chứng kiến phản ứng của Tiểu Phi.

Hắn có thể chịu cảnh đau lòng như cắt chứ hắn không thể nhìn người khác đau đớn nhất là người ấy lại là Tiểu Phi, người mà hắn luôn muốn phải được sống cuộc đời tươi sáng.

Nhưng hắn vẫn không thể nhắm mắt.

Tiểu Phi đẩy bật cánh cửa phòng, hắn không bước vào, hắn khựng lại giữa cửa.

Lạ lùng chưa?

Mặt Tiểu Phi chỉ lộ đầy kinh dị chứ không một chút bi thương.

Trong phòng đã phát sinh ra chuyện gì?

Tiếng rên vẫn còn, tiếng rên đó của ai?

Của Lâm Tiên Nhi? Lâm Tiên Nhi đã bị Lữ Phụng Tiên sát hại?

Nhưng sao phản ứng của Tiểu Phi lại lạ lùng như thế?

Theo ước lượng của Lý Tầm Hoan là nhất định hắn sẽ nhào tới ôm lấy thi thể của nàng vừa lay vừa khóc, hơn trên mức nữa là hắn có thể ngất đi.

Nhưng bây giờ thì hắn vẫn đứng trơ trơ, hắn chỉ nhìn vào kinh ngạc.

Máu.

Cái nhìn trước nhất của Lý Tầm Hoan là máu.

Kế đó hắn nhìn thấy người đang quằn quại trong vũng máu.

Không phải chỉ một mình Tiểu Phi kinh ngạc, Lý Tầm Hoan còn kinh ngạc gấp trăm lần hơn hắn.

Thật không ngờ, Lý Tầm Hoan không ngờ người nằm trong vũng máu không phải là Lâm Tiên Nhi mà là Linh Linh.

Máu của Linh Linh vẫn còn ướt đẫm nhưng máu trong người của Lý Tầm Hoan đã đông đặc lại rồi.

Toàn thân hắn huyết mạch đình lưu, tim hắn như ngừng đập.

Tiểu Phi không nhìn Linh Linh nữa, hắn nhìn bằng con mắt lạ lùng.

Hắn đoán được nguyên nhân phát sính sự việc?

Phải chăng hắn đã hỏi thăm " Tại sao cô bé này lại đến nơi đây?"

Và hắn hỏi Lý Tầm Hoan bằng giọng lạnh lùng:

- Lần này chắc cô bé đó cũng ở đây để đợi anh?

Gan ruột của Lý Tầm Hoan như bị ai banh xé, hắn lao vào bồng xốc Linh Linh, hắn dò mạch nàng, hắn dò hơi thở của nàng, hắn hy vọng có thể cứu sống được nàng.

Nhưng hắn tuyệt vọng.

Cuối cùng Linh Linh mở mắt, nàng nhìn thấy Lý Tầm Hoan.

Nước mắt nàng ứa ra, giọt Nước mắt bi ai mà cũng là giọt nước mắt vui mừng.

Trước giờ nàng chết, nàng hãy còn gặp được Lý Tầm Hoan.

Hình như đó là tâm nguyện.

Lý Tầm Hoan lay nàng:

- Linh Linh, ráng lên, cố gượng lên, tuổi nàng còn nhỏ, sức nàng hãy còn, nàng không thể chết.

Như không hề nghe thấy tiếng hắn, giọng Linh Linh đứt quãng:

- Chuyện này... chuyện này anh... anh đã lầm...

Lý Tầm Hoan nói:

- Biết, tôi biết đã lầm nhưng không sao, tôi không sao, Linh Linh hãy cố lên, cố sống.

Linh Linh nói:

- Đáng lý anh phải biết rằng trên đời này không một người đàn ông nào có đủ cam đảm giết nàng.

Giọng Lý Tầm Hoan cũng gần như đứt quãng:

- Phải... đáng lý tôi không nên... tôi đã giết Linh Linh... tôi có lỗi với Linh Linh.

Linh Linh vụt nắm tay Lý Tầm Hoan thật chặt:

- Không anh rất tốt với tôi, không phải tôi làm hỏng chuyện của anh mà chính hắn hại anh...

Lý Tầm Hoan không nói lời nào, hình như hắn đã biết rồi, biết tất cả hắn biết ngay khi thấy Linh Linh nằm trong vũng máu.

Nước mắt Linh Linh rơi xuống như mưa:

- Hắn gạt... tôi và... tôi lại... gạt anh.

Lý Tầm Hoan lắc đầu:

- Không... tôi không trách gì.

Những ngón tay của Linh Linh bấm sâu vào da thịt của Lý Tầm Hoan, hình như nàng cố níu kéo với tử thần:

- Không... tôi... tôi gạt anh, lúc đợi anh nơi quán mười mấy ngày, tôi... tôi đã thất thân với hắn... tôi không dám trách ai điều đó vì... vì tôi không cưỡng được sự đòi hỏi, không cưỡng nổi lòng mình, tôi... tôi chỉ tức tại sao tôi không đủ cam đảm nói cho anh biết ngay chuyện đó.

Giọng nói của nàng khá rõ ràng, nói một hơi không còn dứt quãng, hình như nàng đã lại sức, hình như nàng có thể chống chọi với tử thần.

Không, Lý Tầm Hoan biết hơn ai hết, hắn biết đó là ngọn đèn hết dầu sắp tắt đang phựt lên ánh sáng cuối cùng, hắn ôm cứng nàng không nói một tiếng nào, cổ họng hắn như nghẹn lại.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

13:42
Giới thiệu: Tiểu Phi nhìn thật nhanh vào thanh kiếm đang đeo trong mình của Kinh Vô Mạng, thấy thanh kiếm ấy và đôi mắt Tiểu Phi không rời được nữa, hắn chỉ nhìn mãi vào thanh kiếm, hắn không thấy một cánh tay của Kinh Vô Mạng phải dùng sợi dây chằng choàng treo qua cổ.
13:46
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan là con người không bao giờ tránh né. Hắn đối diện với Lữ Phụng Tiên như nhìn cái chết. Cứ như thế thật lâu, Lữ Phụng Tiên vụt thở ra:
07:27
Giới thiệu: Tiểu Phi đã ngủ vùi. Rượu quả thật là kỳ diệu, có lúc nó làm cho con người phấn chấn, có lúc lại làm cho người ngủ ngon.
12:38
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan khẽ liếc Tiểu Phi và đưa mắt về phía Linh Linh. Nàng ứa nước mắt: - Nếu anh đợi một người đến mười mấy ngày thì anh sẽ hiểu tại sao tôi lại ngồi quay lưng ra cửa.
14:15
Giới thiệu: Hai cha con Long Tiêu Vân thoát hẳn ra ngoài, trong lòng họ rất khoan khoái, rất đắc ý. Long Tiêu Vân không dằn được, hắn bật cười:
13:19
Giới thiệu: Trong con mắt của Tiểu Phi, Lâm Tiên Nhi không những là
12:44
Giới thiệu: Tiểu Phi chợt nghe ruột mình cuồn cuộn như nhào lộn, như bị bóp teo. Hắn khom mình xuống hạ bàn, ói toàn nước giải. Đã hơn một ngày đêm, hắn không có thứ gì vào miệng.
11:19
Giới thiệu: Tia mắt của Tiểu Phi hìn như bị hút vào nhau với tia mắt của Kinh Vô Mạng nên cứ đăm đăm chứ không hề dời đổi, không hề chớp nháy.
13:55
Giới thiệu: Thùng xe khá rộng và khá cao. Long Thiếu Vân ngồi trong góc nhìn một con người trước mặt. Người ấy đứng trong xe. Đi xe mà hắn cũng không ngồi.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - goodreads.com - mashable.com - businessinsider.com - 9gag.com - youm7.com - wow.com - answers.com - gsmarena.com - iqiyi.com - marca.com