Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 108) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 16:36

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 108)

1020
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 22:29 Dung lượng: 30.88 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Im lặng. Sự im lặng trầm trầm như cõi chết. Đó là sự im lặng bên ngoài, sự im lặng để lắng nghe báo tố. Cơn bão tố dữ dằn đang nổi dậy trong lòng người. Không biết như thé bao lâu, bây giờ Tiểu Phi mới đứng thẳng mình lên.

138 track
Giới thiệu: Im lặng. Sự im lặng trầm trầm như cõi chết. Đó là sự im lặng bên ngoài, sự im lặng để lắng nghe báo tố. Cơn bão tố dữ dằn đang nổi dậy trong lòng người. Không biết như thé bao lâu, bây giờ Tiểu Phi mới đứng thẳng mình lên.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Hắn đứng thẳng nhưng không nhìn Lý Tầm Hoan.

Hình như hắn nguyện với lòng không giờ hắn nhìn vào mặt Lý Tầm Hoan, hắn nói bằng giọng lạnh lùng:

- Tại sao anh làm như thế?

Câu nói đó đối với Lý Tầm Hoan là câu nói mà đáp lại qúa dễ dàng nhưng không hiểu tại sao, hắn không nói được nửa tiếng.

Hắn biết có những lời nói mà bây giờ chẳng những làm cho mình thương tâm mà càng làm cho người khác đau lòng.

Tiểu Phi vẫn không quay lại, hắn nói thật bình tĩnh:

872-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-108-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

- Anh cho rằng nàng làm tôi chìm đắm? Anh cho rằng chỉ cần làm cho nàng lìa tôi sẽ phấn chấn lên? Nhưng anh có biết không, nếu không có nàng là tôi không làm sao sống được.

Lý Tầm Hoan ảo não:

- Toi chỉ hy vọng là anh khỏi bị lừa gạt, tôi chỉ mong anh Tìm được một người xứng đáng với tình yêu của anh, tôi tin rằng nếu được như thế thì anh sẽ quên được tất cả.

Tiểu Phi quắt mặt, giọng hắn không còn bình tĩnh nữa:

- Anh cho rằng nàng đã lừa gạt tôi? Anh cho rằng nàng là người không đáng để cho tôi yêu?

Lý Tầm Hoan nói:

- Tôi chỉ biết nàng từ thuở bắt đầu, nàng đã mang đến cho anh toàn là bất hạnh.

Giọng Tiểu Phi dữ dằn:

- Anh làm sao biết rằng bất hạnh hay hạnh phúc?

Hắn vụt quay mình lại nhìn thẳng vào mặt Lý Tầm Hoan, giọng hắn càng dữ dằn hơn nữa:

- Anh cho rằng anh là một con người như thế nào mà lại luôn luôn khống chế tư tưởng của tôi, anh là người như thế nào mà luôn luôn khuấy rối vào đời sống riêng tư của tôi? Anh có biết là anh không cái gì cả, anh chỉ là một thằng ngu, anh tự lừa dối anh, anh đã không tiếc gì để đem người Yêu mình gả cho người khác, anh đã đem người yêu của mình tống vào hỏa ngục thế mà anh lại tự cho mình là cao minh vĩ đại, còn bao nhiêu người khác là đồ bỏ.

Mỗi một câu nói của hắn y như một cây kim thật sắc đâm vào trái tim của Lý Tầm Hoan.

Trên đời này có lẽ không một lời nào có thể làm thương tổn Lý Tầm Hoan như thế ấy.

Tiểu Phi nghiến răng nói từng tiếng một:

- Cho dầu nàng mang đến cho tôi bất hạnh đi, thế còn anh? Anh đã mang lại cho tôi những gì? Anh đã mang lại cho tôi cái vui sướng, cho tôi đau khổ? Anh đã mang lại cho người đời cái gì? Cho Lâm Thi Âm cái gì? Anh mang lại cho nàng cái gì? Anh có biết kiếp sống của Lâm Thi Âm đã bị anh hủy diệt? Anh có biết như thế hay không mà anh còn muốn hủy diệt cả kiếp sống của tôi?

Tay chân của Lý Tầm Hoan bỗng run bần bật, hắn khum mình xuống ho sặc sụa, hắn ói ra từng bứng máu tươi.

Tiểu Phi đứng nhìn Lý Tầm Hoan bằng con mắt lạnh lùng, thật lâu hắn vùng quay mặt bỏ đi.

Cơn ho của Lý Tầm Hoan không dứt, hắn không nói được, hắn cố đứng lên chạy theo đưa tay cản trước mặt Tiểu Phi.

Tiểu Phi quắt mắt:

- Anh muốn gì nữa?

Dùng ống tay áo quệt giòng máu đang chảy dài hai bên mép, Lý Tầm Hoan vừa thở vừa hỏi:

- Anh... anh định đi tìm nàng?

Tiểu Phi thản nhiên:

- Đúng, rồi sao?

Lý Tầm Hoan lắc đầu:

- Không, anh không nên đi.

Tiểu Phi bĩu môi:

- Ai nói như thế?

Lý Tầm Hoan mím miệng:

- Tôi, tôi nói, bởi vì cho dầu anh có đem nàng về được thì cũng chỉ là đem về cho anh sự đau khổ, sớm muộn gì rồi cũng có một ngày nàng sẽ hủy diệt anh, tôi... tôi không thể nhìn thấy anh bị hủy diệt vào tay người đàn bà ấy.

Tiểu Phi nắm tay mình thật chặt, Lý Tầm Hoan nói bao nhiêu hắn nắm chặt bấy nhiêu.

Từng lóng tay của hắn vì dùng quá sức mà trắng bệch, da mặt hắn càng xanh hơn, mắt hắn gân đỏ nổi lên như máng nhện như một cục lửa rực hồng.

- Bây giờ, hai người tuy xa nhau, tuy anh có khổ nhưng chỉ khổ trong một lúc nhưng nếu hai người ở chung thì anh sẽ mang khổ suốt đời. Những chuyện gì khác, anh thấy rõ nhận xét quang minh, tôi không hiểu tại sao chuyện của anh thì anh lại...

Tiểu Phi vụt ngắt lời, hắn gằn từng tiếng:

- Từ trước đến giờ anh vẫn là bằng hữu của tôi.

Lý Tầm Hoan gật đầu.

Tiểu Phi nói:

- Cho đến bây giờ, cho đến bây giờ thôi, anh cũng vẫn là bằng hữu của tôi.

Lý Tầm Hoan gật đầu.

Tiểu Phi nói:

- Nhưng ngay từ bây giờ trở về sau thì khác.

Mặt của Lý Tầm Hoan ủ dột hơn bao giờ hết:

- Tại làm sao thế?

Tiểu Phi nói:

- Bởi vì tôi có thể chịu đựng được sự hối nhục của anh đối với tôi nhưng không thể chịu đựng được khi anh có lời lẽ hối nhục nàng.

Lý Tầm Hoan dàu dàu:

- Anh cho rằng tôi muốn hối nhục nàng?

Tiểu Phi nói:

- Tôi đã chịu đừng mãi cho đến bây giờ bởi vì từ trước đến này chúng ta vẫn là bằng hữu nhưng từ đây về sau nếu anh lại còn hối nhục nàng một lời, sự hối nhục đó phải được lấy máu mà gột rửa.

Có lẽ vì quá giận nên toàn thân hắn phát run và giọng hắn cũng run:

- Bất luận đó là máu của anh hay là máu của tôi cũng đều phải đem ra rửa lấy sự hối nhục ấy.

Lý Tầm Hoan chợt cảm nghe như bị ai đánh một đòn thật mạnh vào giữa ngực, hắn lảo đảo thối lui, thối lui ra tới cửa.

Hắn ôm ngực mà ho nhưng không nghe lấy một tiếng bởi vì hắn đang cắn răng thật chặt, miệng hắn cũng ngậm lại thật chặt.

Máu, máu từ miệng ngậm cứng của hắn úa ra y như người ta đang nắm một quả tim bóp mạnh.

Tiểu Phi không nhìn hắn:

- Bây giờ tôi sẽ đi tìm nàng, bất luận như thế nào tôi cũng phải tìm nàng, tôi mong anh không đi theo, đừng bao giờ nghĩ đến chuyện đi theo, nếu không anh sẽ mang hận suốt đời.

Đó là một câu nói cuối cùng vì nói chưa xong là hắn đã ra khỏi cửa.

Hắn đi thẳng một mạch không hề quay lại.

Nước mắt vốn là chất mặn.

Nhưng nếu nó không trào ra mắt mà lại chảy ngược vào trong bụng thì chất mặn của nó biến thành chất đắng.

Máu cũng vốn là chất mặn.

Nhưng nếu quả tim bị nát, máu từ quả tim ấy ứ đọng trong bụng, chất mặn của máu biến thành chất cay.

Máu và Nước mắt hoà tan, tâm hồn của con người dâng lên một niềm cay đắng chua xót.

Lý Tầm Hoan bây giờ cơ hồ không còn đứng lên được nữa.

Mặt hắn cúi gầm xuống đất, thân hình hắn loạng choạng.

Hắn chợt thấy lại những dấu chân.

Nhưng dấu chân hiện rõ bên ngoài cửa.

Nhưng dấu vết cố ý lưu lại của Lâm Tiên Nhi, lòng hắn vụt nghe rợn lạnh.

Nàng cố tâm để lại dấu vết cho Tiểu Phi.

Nàng không lưu lại nhiều, nàng rất biết bản năng " săn đuổi " của Tiểu Phi.

"Con người sinh ra và lớn lên giữa đồng hoang vu quan ải, sống gần dã thú, bàn năng của hắn linh mẫn lạ thường..."

Nàng chỉ lưu lại vừa đủ cho hắn đuổi theo, nàng không để cho người khác thấy.

Nhưng theo được là một việc, còn theo kịp rồi chuyện gì xảy ra sau đó?

Tiểu Phi và Lữ Phụng Tiên thế tất sẽ một còn một mất, Lâm Tiên Nhi rất thích thấy những kẻ đàn ông vì nàng mà sống chết với nhau.

Nghĩ đến chuyện ấy Lý Tầm Hoan nghe lòng bàn tay rịn ướt mồ hồi, Tiểu Phi bây giờ còn chưa phải là đối thủ của Lữ Phụng Tiên.

Người có thể cứu được mạng Tiểu Phi bây giờ là Lý Tầm Hoan nhưng "... đừng bao giờ nghĩ đến chuyện đi theo, nếu không anh sẽ mang hận suốt đời!".

Câu nói của Tiểu Phi mới ràng ràng đây, đó là câu nói sau cùng.

Tiểu Phi chưa bao giờ nói ra rồi sửa lại.

Huống chi, bây giờ đêm đã quá khuya, Lý Tầm Hoan lại không có thứ bản năng " săn đuổi " như Tiểu Phi, cho dầu hắn muốn theo cũng chưa chắc theo đúng được.

Lý Tầm Hoan cố gằng đứng lên, hắn bồng thi thể Linh Linh lên giường kéo chăn đắp lại.

Cho dầu sự việc sẽ ra sao, hắn nhất định cũng phải đuổi theo.

Hắn đã hạ quyết tâm.

Cho dầu Tiểu Phi không còn xem hắn là bằng hữu nữa, cho dầu Tiểu Phi có thái dộ ra sao, mãi mãi Tiểu Phi cũng vẫn là bằng hữu của hắn, tình bằng hữu của hắn đến chết hắn cũng không khi nào thay đổi, cho dầu người bạn ấy đối với hắn ra sao.

Cũng như tình yêu của hắn, cho dầu biển cạn non mòn, cho dầu dâu biển thương tang, lòng hắn không khi nào thay đổi.

"Lâm Thi Âm, bây giờ nàng sống ra sao? Bây giờ nàng có được yên vui?"

Lòng hắn bỗng dâng lên một niềm chua xót.

Nhưng hắn không muốn tìm nàng bởi vì hắn biết Long Tiêu Vân nhất định sẽ hết lòng lo lắng cho nàng, tình hữu nghị của Long Tiêu Vân tuy đã thay đổi hoàn toàn nhưng riêng với Lâm Thi Âm, tình yêu của hắn vẫn là bất biến.

Lý Tầm Hoan cũng chỉ cầu mong có thế, miễn hắn đối xử tốt với nàng còn thì những chuyện gì khác nữa, họ Long vẫn được hắn thứ tha.

Long Tiêu Vân nghe lòng khoan khoái hơn bao giờ hết.

Lúc kết hôn với Lâm Thi Âm đồng thời được Lý Tầm Hoan giao cho tất cả sự nghiệp của Hưng Vân Trang - vừa được tiền, có thể nói đó là phút huy hoàng nhất trong cuộc đời của hắn nhưng bây giờ, sự huy hoàng đó chỉ đáng kể là hàng thứ nhì mà thôi.

Hiện tại mới thật sự là phút huy hoàng lý tưởng trong con người của hắn.

Qua ba hôm nữa, chiếc ghế thứ hai cao nhất trong Kim Tiền Bang sẽ có hán ngồi chễm chệ, hắn sẽ thành là người anh em kết nghĩa với một nhân vật lừng lẫy nhất giang hồ: Kim Tiền Bang Chủ Thượng Quan Kim Hồng.

Luôn cả Long Thiếu Vân, khí sắc của hắn cũng tươi hơn bao giờ hết.

Chỉ có một điều làm cho Long Tiêu Vân hơi không được thỏa mãn là Lâm Thi Âm không chịu đến Kim Tiền Bang với hắn, không chịu cùng với hắn hưởng phút vinh quang.

Tại sao nàng lại cự tuyệt?

Nhưng hắn cũng không muốn nghĩ, không sao, khi hắn đầy đủ quyền lực trong tay, hắn sẽ có nhiều quyết định mà sẽ không một ai cưỡng lại.

Hắn ngồi ngẫm nghĩ và hé miệng cười một mình.

Nụ cười tươi nhất, thoả mãn nhất trong đời của hắn.

Có người mang một dục vọng lớn nhất là tiền bạc, có người thì là quyền lực, nếu một trong hai cái đó được thỏa mãn thì nỗi thống khổ nhất trong lòng nếu có cũng sẽ vơi ngay. Long Tiêu Vân được cả hai, sự thống khổ trong lòng hắn không chỉ vơi mà còn tan biến hết.

Long Thiếu Vân tì tay nơi cửa sổ, mặt hắn tuy vẫn trắng bệch nhưng rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Long Tiêu Vân vỗ vỗ vai hắn:

- Con nghĩ Thượng Quan Kim Hồng có thân tự nghinh tiếp cha không?

Long Thiếu Vân quay lại cười:

- Tự nhiên là có chứ, chẳng những có mà nghi thức lại còn thật long trọng.

Long Tiêu Vân cũng cười:

- Cha cũng nghĩ như thế, cha đã là anh em kết nghĩa với hắn làm cha nở mặt chính là hắn đã làm cho hắn nở mặt với người đấy mà.

Hắn hơi trầm ngâm rồi lại nói:

- Lúc hắn đến, con nghĩ xem cha nên gọi hắn là Bang Chủ hay gọi là đại ca?

Long Thiếu Vân cười:

- Đại ca chứ, chính con đây cũng phải sửa lại gọi hắn là Bá Phụ.

Long Tiêu Vân cười lớn:

- Có một người Bá Phụ như thế quả là vận khí của con...

Hắn ngưng cười và khẽ cau mày:

- Nhưng Lý Tầm Hoan chưa chết, không biết hắn có trở mặt hay không?

Long Thiếu Vân cười:

- Không khi nào, thiên hạ anh hùng chỉ biết là hắn và cha định nghĩa kim bằng vì mến trọng nghĩa tài, theo thiếp mời có nói họ hoàn toàn không biết chuyện kết nghĩa có điều kiện gì cả, nếu hắn có nuốt lời trở mặt thì sau này hắn nói ai nghe.

Long Tiêu Vân gật đầu:

- Đúng trong võ lâm, sở dĩ người ta kính phục hắn cũng là do hắn chỉ nói một lời, chính cái đó đã làm cho hắn bị thế kẹt với cha con mình đấy.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

14:08
Giới thiệu: Ánh kiếm chớp lên xẹt thẳng vào yết hầu của Thượng Quan Phi. Mũi kiếm lún sâu khoảng bảy phân. Hơi thở của Thượng Quan Phi hãy còn, gân xanh trên trán hắn nổi lên cuồn cuộn, hai mắt hắn lồi ra ngó sững vào mặt Kinh Vô Mạng.
13:42
Giới thiệu: Tiểu Phi nhìn thật nhanh vào thanh kiếm đang đeo trong mình của Kinh Vô Mạng, thấy thanh kiếm ấy và đôi mắt Tiểu Phi không rời được nữa, hắn chỉ nhìn mãi vào thanh kiếm, hắn không thấy một cánh tay của Kinh Vô Mạng phải dùng sợi dây chằng choàng treo qua cổ.
13:46
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan là con người không bao giờ tránh né. Hắn đối diện với Lữ Phụng Tiên như nhìn cái chết. Cứ như thế thật lâu, Lữ Phụng Tiên vụt thở ra:
07:27
Giới thiệu: Tiểu Phi đã ngủ vùi. Rượu quả thật là kỳ diệu, có lúc nó làm cho con người phấn chấn, có lúc lại làm cho người ngủ ngon.
12:38
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan khẽ liếc Tiểu Phi và đưa mắt về phía Linh Linh. Nàng ứa nước mắt: - Nếu anh đợi một người đến mười mấy ngày thì anh sẽ hiểu tại sao tôi lại ngồi quay lưng ra cửa.
14:15
Giới thiệu: Hai cha con Long Tiêu Vân thoát hẳn ra ngoài, trong lòng họ rất khoan khoái, rất đắc ý. Long Tiêu Vân không dằn được, hắn bật cười:
13:19
Giới thiệu: Trong con mắt của Tiểu Phi, Lâm Tiên Nhi không những là
12:44
Giới thiệu: Tiểu Phi chợt nghe ruột mình cuồn cuộn như nhào lộn, như bị bóp teo. Hắn khom mình xuống hạ bàn, ói toàn nước giải. Đã hơn một ngày đêm, hắn không có thứ gì vào miệng.
11:19
Giới thiệu: Tia mắt của Tiểu Phi hìn như bị hút vào nhau với tia mắt của Kinh Vô Mạng nên cứ đăm đăm chứ không hề dời đổi, không hề chớp nháy.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - firstpost.com - almasryalyoum.com - littlethings.com - fandango.com - tutorialspoint.com - smh.com.au - prothom-alo.com - tabnak.ir - telegraaf.nl - theblaze.com