Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 115) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 16:41

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 115)

1070
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 19:03 Dung lượng: 26.17 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Không một người dám nói. Không một ai dám động. Tất cả thực khách như đang ngồi trên một đống gai nhưng họ không dám nhúc nhích thân mình.

138 track
Giới thiệu: Không một người dám nói. Không một ai dám động. Tất cả thực khách như đang ngồi trên một đống gai nhưng họ không dám nhúc nhích thân mình.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Mạng sống của họ bây giờ thật mỏng manh, chỉ cần một cử chỉ nho nhỏ thôi, hậu quả sẽ không sao tưởng tượng.

Nhiều người khi nhận được thiếp mời, họ đã hân hoan ra mặt vì mấy khi mà được Bang Chủ Kim Tiền Bang mời dự tiệc? Được ngồi đồng bàn với hắn quả là một vinh dự suốt đời.

Những kẻ đó bây giờ đang tự chưởi mình, họ tự vì quá ngu ngốc, dại dột, khi không đến đấy nghe thiên hạ chưởi mà không chừng Mất mạng luôn.

Một tiếng rú từ sau dội rung bàn tiệc.

879-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-115-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Những kẻ có mặt nơi đây đều là những tay từng vào ra nhiều trận, không một ai lạ lùng vì chuyện giết người nhưng trong trường hợp này, ai ai cũng cảm nghe ớn lạnh.

Tiếng rú kéo dài rồi dứt mất,chỉ một thoáng sau bốn tên đại hán áo vàng khi nãy bước vào cúi đầu:

- Bẩm Bang Chủ, đã xem kỹ ạ.

Thượng Quan Kim Hồng hỏi:

- Có gì không?

Tên đại hán đáp:

- Không, bao tử trống không.

Thượng Quan Kim Hồng nói:

- Tốt.

Tia mắt hắn qua một lượt khắp mọi bàn tiệc:

- Kẻ nào nói láo trước mặt ta, kết quả sẽ như thế ấy, các vị biết rồi chứ?

Tất cả những cái đầu trên bàn tiệc gật gật liên hồi, họ rất sợ Thượng Quan Kim Hồng không thấy nên họ y như cái máy bị giựt giây.

Thượng Quan Kim Hồng hỏi:

- Các vị bây giờ cũng không đói nhỉ?

Họ xúm nhau nói thật lớn:

- Đói... đói... dạ đói...

Họ cùng chụp lấy đôi đũa, y như kẻ lâm trận chụp lấy thanh đao, nhiều người rung tay gắp lấy thức ăn đút vào cả mũ mình, họ hồ hộc ăn như heo đói.

Thình lình tất cả đều ngưng tay nhìn ra cửa.

Một người mình ướt loi ngi, đôi mắt nặng ngầu đỏ nặng chịch đứng ngay giữa cửa, miệng nói lầm bầm:

- áo hồng, hai kẻ áo hồng... đâu, ở đâu?

Tiểu Phi.

Long Tiêu Vân tái mặt đứng lên.

Lần thứ nhất, tại Hưng Vân Trang, khi Long Tiêu Vân âm mưu đánh ngã Lý Tầm Hoan khi Lý Tầm Hoan đang nằm nhẹp nơi đại sảnh thì Tiểu Phi xuất hiện.

Lần đó, thần sắc hắn không phải như bây giờ, sát khí của hắn bừng bừng nhưng chỗ sợ của hắn không phải đáng sợ ở chỗ đó, chỗ đáng sợ là hắn đưa lưng, chịu đánh, máu thịt hắn văng ra mà hai tay vẫn ôm cứng Lý Tầm Hoan thoát khỏi vòng vây, đôi mắt hắn đỏ ngầu.

Và mới đây, Tiểu Phi lại xuất hiện đối đầu với Kinh Vô Mạng, vóc dáng hắn xác xơ nhưng ánh mắt cũng đỏ ngầu.

Bây giờ cũng đôi mắt đỏ ngầu.

Long Tiêu Vân đứng dậy thối lui.

ánh kiếm nhoáng lên.

Thân hình của Tiểu Phi không vững, ánh kiếm trên thân hắn cũng không vững.

Nhưng Long Tiêu Vân đâu thấy được những chuyện đó, hắn chỉ thấy mặt Tiểu Phi là Tìm đường chạy thoát.

Hắn quay mình bỏ chạy vào trong.

Tiểu Phi phóng theo.

Long Tiêu Vân vụt sáng mắt lên, hắn chụp lấy chiếc ghế đẩy mạnh ra thật lẹ.

Tiểu Phi bây giừ chỉ là cái máy, hắn chỉ thấy áo hồng và chỉ biết nhào tới chứ hắn không còn gì khác nữa, tự nhiên chân hắn vấp vào chiếc ghế, hắn té nằm dài y như một con người không biết võ công, thanh kiếm trong tay hắn lăng tuốt ra xa.

Long Tiêu Vân quay lại, hắn chụp lấy thanh kiếm nhắm ngay vào yết hầu Tiểu Phi.

Nhưng hắn không đâm được.

Hắn thấy bộ mặt nặng chịch của Thượng Quan Kim Hồng.

Thần sắc của Thượng Quan Kim Hồng bây giờ trông dễ sợ, hắn ngồi như tượng đá, hắn ngồi bất động.

Long Tiêu Vân vội cười mơn:

- Tên khốn này dám khuấy rồs trước mặt đại ca, hắn đáng tội chết.

Trầm ngâm một lúc, Thượng Quan Kim Hồng vụt hỏi:

- ở ngoài cửa hình như có một con chó, có thấy không?

Long Tiêu Vân lựng khựng nhưng vẫn nói hùa theo:

- Vâng, vâng, hình như có.

Thượng Quan Kim Hồng nói:

- Nếu muốn giết tên đó thì hãy giết con chó đó là hơn.

ánh mắt của Long Tiêu Vân hơi hốt hoảng nhưng hắn lại cười ngay:

- Vâng, vâng, đại ca nói phải lắm, tên này không bằng con chó.

Thượng Quan Kim Hồng lạnh lùng:

- Thế còn ông bạn thì sao?

Long Tiêu Vân đỏ mặt ấp úng:

- Tôi.. tôi...

Thượng Quan Kim Hồng nói:

- Hắn không bằng chó nhưng ngươi thì lại không bằng hắn, chó thấy hắn cũng không đến đỗi chạy như thế ấy.

Long Tiêu Vân bây giờ mới hoàn toàn cứng họng.

Hắn đứng chết trân.

Thượng Quan Kim Hồng quét mắt khắp mọi bàn tiệc:

- Các vị có bằng lòng kết bái với chó không nào?

Tất cả rập lên:

- Không, nhất định không.

Thượng Quan Kim Hồng nói:

- Luôn cả những người kia mà còn không chịu huống chi ta.

Hắn nhìn thẳng vào mặt Long Tiêu Vân và nói tiếp:

- Ta xem nhân cách của ngươi đối với chó thật xứng em, vậy hãy dắt chó vào đây mà kết bái.

Thượng Quan Kim Hồng nói ra là lệnh.

Một sự hối phục không làm sao chịu nổi, nếu dắt chó vào kết bái nhưng lệnh đã nói ra rồi, có ai dám cãi lại không?

Long Thiếu Vân vùng bước tới lấy thanh kiếm trong tay Long Tiêu Vân và nói từ từ:

- Chuyện giao bái này thật thì do vãn bối bày ra cho gia phụ. Vãn bối không đủ sức rửa nhục cho gia phụ đáng lý phải lấy cái chết để tạ tội cùng gia phụ hiềm vì từ mẫu đại đường không người hiếu phục cho nên không dám xem nhẹ cái chết hôm nay.

Nói đến đây, hắn vùng trở thanh kiếm chặt rơi cánh tay trái của mình, cánh tay rơi xuống đất.

Tất cả những người có mặt giật nẩy mình.

Thượng Quan Kim Hồng vẫn ngồi im nhưng nếu ai nhìn kỹ sẽ thấy khoé môi của hắn hơi động đậy.

Long Thiếu Vân đau tái cả vành môi nhưng hắn vẫn cố chịu đựng, hắn thản nhiên cúi xuống đất nhặt cánh tay đặt ngay trước mặt Thượng Quan Kim Hồng, cắn răng nói từng tiếng một:

- Không biết Bang Chủ có vui lòng?

Thượng Quan Kim Hồng hỏi:

- Ngươi định lấy cánh tay này để chuộc mạng cho hai cha con ngươi phải không?

Long Thiếu Vân nói:

- Vãn bối...

Hắn không nói rõ được tiếng tiếp theo vì cơn đau đã làm cho hắn ngất đi, hắn từ từ ngã xuống.

Tự nhiên, Long Tiêu Vân nghe lòng đau như cắt nhưng hắn vẫn không dám có một cử chỉ nào, hắn đứng im chờ lệnh.

Thượng Quan Kim Hồng nhìn hắn nói lạnh lùng:

- Nghĩ lòng hiếu thảo của con ngươi, ta cho ngươi đi đó, về sau tốt nhất là đừng bao giờ để cho ta thấy mặt.

Cuối cùng rồi Tiểu Phi cũng đứng lên được.

Hình như đã quên đi tất cả, hình như hắn không thấy một ai, hắn có lẽ không nhớ là mình đang làm gì ở một nơi nào.

Mắt hắn ngờ ngờ nghệch nghệch, hắn chợt thấy bầu rượu trên bàn, hắn lao tới chụp lấy. Hắn chụp bầu rượu thật chắc, hắn nắm thật chặt y như nắm sinh mạng hắn.

Tách!

Bầu rượu bay mất đáy, rượu đổ xuống nền gạch, Tiểu Phi vẫn còn nắm phần trên của bầu rượu, tay hắn rung rung.

Thượng Quan Kim Hồng lạnh lùng:

- Rượu đó dành cho người uống, ngươi không xứng.

Hắn móc trong lưng ra một nén bạc quăng nén bạc xa xa và nói tiếp:

- Ngươi nếu muốn uống rượu thì hãy đi mua mà uống.

ánh mắt của Tiểu Phi trông thật xa vắng, hắn ngẩng mặt lờ đờ rồi quay mình bỏ ra.

Hắn vùng khựng lại, nén bạc ngay dưới chân hắn.

Hắn đứng tần ngần và cuối cùng khom mình xuống.

Thượng Quan Kim Hồng nhếch môi.

Để nguyên bộ mặt lạnh băng băng như thế còn đỡ, khi Thượng Quan Kim Hồng nhếch môi cười, nụ cười của hắn trông cực kỳ tàn nhẫn.

Thình lình một tia chớp nhoáng lên.

Một mũi đao nhỏ bay vút xuyên ngang nén bạc ghim sâu xuống đất. Những thớ thịt trên mặt Tiểu Phi giật giật, hắn ngẩng lên và đứng sựng.

Một người đứng ngay giữa cửa, nhìn hắn dịu giọng:

- Rượu ở đây ngon hơn rượu mua ở ngoài, nếu anh muốn uống, tôi sẽ rót rượu cho anh.

Trên bàn hãy còn nhiều bầu rượu.

Người ấy bước vào nhấc một bầu, hắn rót đầy chén trao tận tay Tiểu Phi.

Không một ai lên tiếng, hình như cả hơi thở cũng ngưng đọng.

Thượng Quan Kim Hồng ngồi im.

Hắn ngồi lặng thinh nhìn người mới vào, nhìn người đang rót rượu cho Tiểu Phi. Người ấy không cao, không thấp, quần áo rách nhiều nơi, mái tóc đã có nhiều sợi trắng, hắn là một gã trung niên tiều tụy.

Thượng Quan Kim Hồng ngồi nhìn. không nói.

Thượng Quan Kim Hồng đã nói ra, từ trước đến nay không một ai dám cãi, không một ai dám trái lại.

Nhưng bây giờ, mệnh lệnh của hắn đối với con người ấy hoàn toàn vô hiệu.

Chén rượu đã đưa tới trước mặt Tiểu Phi.

Đôi mắt Tiểu Phi lờ đờ nhìn vào chén rượu, hai giọt Nước mắt từ từ rơi xuống, rơi ngay vào chén rượu.

Hắn là kẻ chưa từng rơi nước mắt, nước mắt của hắn còn quý hơn là máu.

Đôi mắt của người trung niên cũng bắt đầu đẫm ướt nhưng miệng hắn vẫn điểm nụ cười.

Nụ cười đã làm cho thân hình tiêu tụy của hắn bỗng rạng rỡ huy hoàng, không ai hình dung được cái vĩ đại trong nụ cười của hắn.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:40
Giới thiệu: Ầm! Cánh cửa bị đạp tung. Một con người lao vào y như mang theo khối lửa. Lửa giận bốc lên hừng hực. Tiểu Phi. Không ai có thể hình dung được sự phẫn nộ của Tiểu Phi trong lúc đó, không ai có thể tưởng tượng được.
12:46
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi nói: - Nếu hắn biết được cái kết cuộc như thế thì hắn sẽ chẳng làm như thế. Tiểu Phi nói: - Hắn biết nhưng chắc hắn sẽ làm như thế vì hắn không có con đường chọn lựa nào khác nữa.
10:59
Giới thiệu: Bây giờ trong gian phòng chỉ có mỗi một mình Tiểu Phi và Lâm Tiên Nhi. Lâm Tiên Nhi ngồi im lặng, nàng không ngẩng mặt lên. Thượng Quan Kim Hồng ở đó khá lâu nhưng không hề liếc nàng một bận.
13:33
Giới thiệu: Thượng Quan Kim Hồng bật cười: - Nhưng đây không phải là thanh kiếm của người, nếu dùng thanh kiếm này thì ngươi chỉ giết được ngươi thôi. Ánh kiếm lại lóe lên, thanh kiếm vùng trở ngược.
13:31
Giới thiệu: Dưới tàn cây rợp bóng, Thượng Quan Kim Hồng xuất hiện như một thiên thần. Hô hấp của Lữ Phụng Tiên chợt ngừng lại, hắn hỏi từng tiếng một: - Thượng Quan Kim Hồng? Chiếc nón rộng vành vẫn sùm sụp chí chân mày, Thượng Quan Kim Hồng không trả lời mà hỏi lại:
22:29
Giới thiệu: Im lặng. Sự im lặng trầm trầm như cõi chết. Đó là sự im lặng bên ngoài, sự im lặng để lắng nghe báo tố. Cơn bão tố dữ dằn đang nổi dậy trong lòng người. Không biết như thé bao lâu, bây giờ Tiểu Phi mới đứng thẳng mình lên.
15:58
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan thở dài: - Một con người mà dục vọng quá cao, nhất định sẽ nghĩ sai và làm sai nhiều chuyện.
14:08
Giới thiệu: Ánh kiếm chớp lên xẹt thẳng vào yết hầu của Thượng Quan Phi. Mũi kiếm lún sâu khoảng bảy phân. Hơi thở của Thượng Quan Phi hãy còn, gân xanh trên trán hắn nổi lên cuồn cuộn, hai mắt hắn lồi ra ngó sững vào mặt Kinh Vô Mạng.
13:42
Giới thiệu: Tiểu Phi nhìn thật nhanh vào thanh kiếm đang đeo trong mình của Kinh Vô Mạng, thấy thanh kiếm ấy và đôi mắt Tiểu Phi không rời được nữa, hắn chỉ nhìn mãi vào thanh kiếm, hắn không thấy một cánh tay của Kinh Vô Mạng phải dùng sợi dây chằng choàng treo qua cổ.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - blic.rs - spankbang.com - pornxs.com - kinozal.tv - tass.ru - avxhome.se - bustle.com - vanityfair.com - rg.ru - kompasiana.com