Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 117) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 16:42

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 117)

1027
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 12:41 Dung lượng: 17.43 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Lâm Tiên Nhi cười: - Anh đứng như thé, anh không cảm thấy khó chịu sao? Tại làm sao không tự nhiên ngồi xuống, bên tôi hãy còn một chiếc ghế nữa đây.

138 track
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi cười: - Anh đứng như thé, anh không cảm thấy khó chịu sao? Tại làm sao không tự nhiên ngồi xuống, bên tôi hãy còn một chiếc ghế nữa đây.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

- Anh không chịu ngồi à? Tôi biết anh ngồi không nổi, nơi đây ngồi cũng là chuyện khó khăn.

- Nhưng tại làm sao anh chẳng chịu đi?

- Tuy tôi ngồi chắn cửa nhưng bất cứ lúc nào anh cũng có thể xô tôi ngã, nếu không bên đây còn cánh cửa sổ, anh có thể làm theo một tên trộm nhảy qua đó mà đi, hai cách đó đều rất dễ dàng.

- Nhưng anh không dám có phải thế không?

- Trong lòng anh đang hận vì không thể giết tôi, anh muốn giét tôi lắm nhưng anh không dám ra tay, cả đến chuyện đụng vào người tôi anh cũng không dám làm bởi vì trong lòng anh vẫn còn mãi mãi Yêu tôi, có phải thế không?

881-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-117-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Giọng nói của nàng thật là mềm dịu, thật dễ nghe, thật khêu gợi.

Nàng cười thật ngọt, thật khoan khoái.

Bởi vì nàng rất thích thấy người bị nàng vò xé, nàng hy vọng tất cả đàn ông trên đời này đều bị nàng vò xé.

Chỉ điều đáng tiếc là nàng chỉ vò xé được con người thật sự yêu nàng.

Tuy không thấy vẻ mặt thống khổ của Tiểu Phi nhưng nàng có thể nhìn thấy những động mạch sau cổ của Tiểu Phi nhảy vòng bực bực.

Nàng cảm thấy ngồi như nàng đúng là cách ngồi hưởng thụ một cách khoan khoái thong dong.

Nàng chợt cảm thấy cũng nên đi rót một chén rượu ngồi nhấm nháp cho thêm phần thú vị.

Nhưng cũng ngay lúc đó, cánh cửa bị bật tung bằng một chiếc đá bên ngoài, cái ghế của nàng chòng gọng.

Thượng Quan Kim Hồng từ ngoài bồng thây con bước mạnh vào.

Một người nào đó, nếu chiếc ghế mình ngồi bị đạp ngã như thế ấy nhất định sẽ có phản ứng bằng cách này hay cách khác nhưng với Lâm Tiên Nhi thì không.

Nàng không nói một tiếng cũng không một cử đọng, nàng biết bây giờ, ngay trong lúc này mà hé môi là ngu xuẩn nhất.

Thượng Quan Kim Hồng nhìn thẳng vào ót của Tiểu Phi, giọng hanứ trầm trầm:

- Hãy quay lại xem thử ai đây?

Tiểu Phi chưa có cử động thì huyết quản đã căng lên, cuối cùng hắn quay lại nhìn châm bẩm thây của Thượng Quan Phi.

Khoé mắt hắn hơi động đậy.

Thượng Quan Kim Hồng nhìn vào mặt hắn:

- Ngươi biết hắn, có phải thế không.

Tiểu Phi gật đầu.

Thượng Quan Kim Hồng gằn giọng:

- Bây giờ ngươi bỗng thấy hắn chết nhưng ngươi chưa giật mình vì ngươi đã biết trước rồi, có phải thế không?

Tiểu Phi trầm ngâm và vụt nói:

- Đúng, quả thật ta đã biết.

Thượng Quan Kim Hồng rít giọng:

- Ngươi làm sao mà biết?

Tiểu Phi nói:

- Vì người giết hắn chính là ta.

Hắn nói một cách thong dong, hắn nói không nháy mắt làm như hắn hoàn toàn không biết rằng câu nói ấy sẽ dẫn tới một hậu quả ra sao.

Đám thiếu nữ trong phòng hoảng hốt đến đờ người.

Luôn cả Lâm Tiên Nhi cũng kinh hoảng, chỉ trong thoáng chốc, trong lòng nàng thay đổi cảm giác không biết bao nhiêu bận.

Nàng chợt nghe dâng lên một niềm Thương xót đau buồn.

Chíh nàng cũng không hiểu tại sao nàng lại có cái cảm xúc này đối với Tiểu Phi.

Nàng biết rất rõ, Thượng Quan Kim Hồng có thể ra tay bất cứ lúc nào.

Nàng lại nhìn Tiểu Phi, nàng nhìn bằng đôi mắt nhìn con người chết.

Một người chết ngu xuẩn nhất trên đời.

Không ngu làm sao được, không ngu làm sao thừa nhận một cách quá dễ dàng như thế.

Đúng là một thứ ngu xuẩn không con thuốc chữa.

Mà với một con người ngu xuẩn cực độ như thế thì còn quan tâm đến hắn làm gì?

Nàng quay mặt nơi khác không thèm nhìn đến hắn nữa.

Nàng thầm mong Thượng Quan Kim Hồng giết hắn cho rồi càng nhanh càng tốt, càng nhanh càng đỡ cho nàng xốn mắt.

Nhưng rồi nàng lại bỗng nhiên tự hỏi:

- Nhưng nếu mình hoàn toàn không quan tâm đến hắn thì hắn ngu hay hắn không mặc hắn chứ chuyện gì mình lại phải quan tâm?

Thượng Quan Kim Hồng do dự.

Hắn nhìn sâu vào mắt Tiểu Phi, hình như từ trong đôi mắt ấy, Thượng Quan Kim Hồng muốn Tìm cho ra lẽ thực hư.

Nhưng hắn không làm sao tìm được.

Đôi mắt trống rỗng, không ẩn chứa một cái gì.

Rõ ràng không phải giống đôi mắt của con người sống.

Thượng Quan Kim Hồng chợt nhận ra đôi mắt thật quen.

Rõ ràng là đôi mắt mà hắn đã từng nhìn.

Khi hắn tuốt thanh kiếm của Kinh Vô Mạng trao cho Tiểu Phi, đôi mắt của Kinh Vô Mạng y hệt như đôi mắt của Tiểu Phi bây giờ.

Khi hắn giết một người nào, khi người ấy chưa nhắm mắt thì đôi mắt ấy y hệt như đôi mắt của Tiểu Phi bây giờ.

Đoi mắt hoàn toàn không có tình cảm, không có sinh mạng, hoàn toàn trống rỗng.

Thượng Quan Kim Hồng chợt biết.

Tiểu Phi im lặng chờ chết.

Thượng Quan Kim Hồng vụt hỏi:

- Ngươi đang chờ chết.

Tiểu Phi không trả lời.

Thượng Quan Kim Hồng hỏi:

- Ngươi thừa nhận giết con ta là ngươi mong ta sẽ giết ngươi, phải không?

Tiểu Phi định ngậm miệng.

Tia mắt của Thượng Quan Kim Hồng rợn lên cái cười tàn khốc, hắn quay mình:

- Hồ Tổng Quản!

Hắn chỉ càng lên tiếng là có người xuất hiện.

Trong khi hắn làm một công việc gì, hắn đối diện đối thoại bất cứ ai, hắn không hề để ý chung quanh, gần như hắn nghĩ không có ai chung quanh hắn cả nhưng khi hắn cần thì hắn gọi ngay và khi hắn gọi, tự nhiên có người đáp ứng.

Quanh mình hắn hình như không lúc nào không có người nhưng cũng không lúc nào vắng mặt. Hắn không gọi thì không ai dám ló mặt nhưng khi hắn gọi thì không ai vắng. Nếu hắn là Tử Thần thì chung quanh hắn ẩn hiện đầy Tử Quỷ, hắn lặn thinh thì Tử Quỷ lặng thinh, khi hắn nhấc tay lên thì Tử Quỷ ùa vào.

Nếu Hồ Tổng Quản đúng là Tử Quỷ thì nhất định không phải là Ngạ Quỷ.

Vì những con quỷ đói thì không bao giờ mập thù lù như hắn. Nhìn toàn diện con người của hắn giống như một trái cầu, vì cử động của hắn nhanh nhẹn quá, mẫn tiệp quá nên người ta có cảm giác như trái cầu được người lăn thật mạnh, hắn lăn tới và cúi đầu:

- Thuộc hạ có mặt.

Đôi mắt của Thượng Quan Kim Hồng vẫn không rời Tiểu Phi:

- Hắn muốn chết, ta không cho hắn chết.

Hồ Tổng Quản đáp:

- Vâng.

Thượng Quan Kim Hồng nói:

- Ta cho hắn thứ khác.

Hồ Tổng Quản đáp:

- Vâng.

Thượng Quan Kim Hồng trầm ngâm rồi tiếp:

- Hắn muốn bất cứ ai, ta đều cho hắn.

Hồ Tổng Quản đáp:

- Vâng.

Hắn vừa đáp, vừa " tình cờ " liếc về phía Lâm Tiên Nhi lập lại:

- Bất cứ là ai.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

19:03
Giới thiệu: Không một người dám nói. Không một ai dám động. Tất cả thực khách như đang ngồi trên một đống gai nhưng họ không dám nhúc nhích thân mình.
12:08
Giới thiệu: Bộ áo vàng trên lưng ngựa phần phật theo chiều gió. Tên kỵ mã hình như không thấy đường dài, không thấy hơi gió xé, bụng hắn bây giờ chỉ có mỗi một việc: đưa Tiểu Phi tới đây, bảo hắn phải giết hai người mặc áo hồng.
12:40
Giới thiệu: Ầm! Cánh cửa bị đạp tung. Một con người lao vào y như mang theo khối lửa. Lửa giận bốc lên hừng hực. Tiểu Phi. Không ai có thể hình dung được sự phẫn nộ của Tiểu Phi trong lúc đó, không ai có thể tưởng tượng được.
12:46
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi nói: - Nếu hắn biết được cái kết cuộc như thế thì hắn sẽ chẳng làm như thế. Tiểu Phi nói: - Hắn biết nhưng chắc hắn sẽ làm như thế vì hắn không có con đường chọn lựa nào khác nữa.
10:59
Giới thiệu: Bây giờ trong gian phòng chỉ có mỗi một mình Tiểu Phi và Lâm Tiên Nhi. Lâm Tiên Nhi ngồi im lặng, nàng không ngẩng mặt lên. Thượng Quan Kim Hồng ở đó khá lâu nhưng không hề liếc nàng một bận.
13:33
Giới thiệu: Thượng Quan Kim Hồng bật cười: - Nhưng đây không phải là thanh kiếm của người, nếu dùng thanh kiếm này thì ngươi chỉ giết được ngươi thôi. Ánh kiếm lại lóe lên, thanh kiếm vùng trở ngược.
13:31
Giới thiệu: Dưới tàn cây rợp bóng, Thượng Quan Kim Hồng xuất hiện như một thiên thần. Hô hấp của Lữ Phụng Tiên chợt ngừng lại, hắn hỏi từng tiếng một: - Thượng Quan Kim Hồng? Chiếc nón rộng vành vẫn sùm sụp chí chân mày, Thượng Quan Kim Hồng không trả lời mà hỏi lại:
22:29
Giới thiệu: Im lặng. Sự im lặng trầm trầm như cõi chết. Đó là sự im lặng bên ngoài, sự im lặng để lắng nghe báo tố. Cơn bão tố dữ dằn đang nổi dậy trong lòng người. Không biết như thé bao lâu, bây giờ Tiểu Phi mới đứng thẳng mình lên.
15:58
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan thở dài: - Một con người mà dục vọng quá cao, nhất định sẽ nghĩ sai và làm sai nhiều chuyện.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - hespress.com - lenta.ru - instructables.com - nbcnews.com - php.net - abcnews.go.com - investopedia.com - wikiwiki.jp - lefigaro.fr - chron.com