Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 118) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 16:42

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 118)

1299
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 12:19 Dung lượng: 16.94 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Đêm. Thị trấn về đêm. Đêm của chợ luôn luôn là nhiệt náo tưng bừng. Nhưng Lý Tầm Hoan phảng phất cảm thấy trên đời này như chỉ còn mỗi một mình hắn mà thôi.

138 track
Giới thiệu: Đêm. Thị trấn về đêm. Đêm của chợ luôn luôn là nhiệt náo tưng bừng. Nhưng Lý Tầm Hoan phảng phất cảm thấy trên đời này như chỉ còn mỗi một mình hắn mà thôi.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Bởi vì những người mà hắn Yêu mến đã hoàn toàn lìa xa hắn, quá xa.

Cho đến hắn còn cảm giác rằng họ không còn ở trên thế gian này, họ không còn.

Hắn đã nghe tin tức của cha con Long Tiêu Vân nhưng... nhưng còn Lâm Thi Âm?

Không bút tích, không tin tức, chỉ còn tưởng niệm, một tưởng niệm trường tồn vĩnh cửu.

"Thiên trường địa hữu thời tận

Thử hận liên miên vô tuyệt kỳ..."

"Trường hận ca " sao mà thê thiết quá.

Lý Tầm Hoan chợt nghe văng vẳng tiếng ca:

882-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-118-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

"Bóng nàng tựa cửa chiều hôm

Ngoài hiên mưa đổ dập dồn

Mắt nàng rười rượi mờ xa

Lơ đễnh buồn rơi theo nước

Chảy về đâu

Dòng sông sâu chẳng bắc nhịp cầu.

Để người em gái rầu rầu nhớ thương... "

Lý Tầm Hoan cúi đầu lặng lẽ.

Hắn lắng nghe lưòi ca thấm chảy vào hồn và hắn chợt mỉm cười.

Nụ cười thật là vô nghĩa, nếu ai có hỏi, hắn sẽ lắc đầu, hắn không làm sao giải thích được nụ cười của hắn.

Nhưng riêng hắn, hắn biết, hắn nghe.

Một nơi chua cay ứ đọng trong lòng chực trào lên mắt hắn.

Hắn cười và hắn nghe dư âm chua xót làm sao.

Tiểu Phi đâu?

Đêm đã về khuya, Lý Tầm Hoan vẫn lần mò Tìm kiếm.

Không một ai biết Tiểu Phi về đâu, không một ai nhận thấy một con người có hình dạng như thế cả.

Lý Tầm Hoan hoàn toàn không nghe được rằng Tiểu Phi đang ở trong một phân bộ của Kim Tiền Bang.

Cho dầu hắn có nghĩ hắn không thể biết nơi đó là đâu.

Những ngọn đèn lồng của tửu điếm chao trên không, chén rượu cũng đang sóng sánh.

Lý Tầm Hoan nhìn mãi, nhìn mãi.

Đáy rượu bỗng đậm màu u ám, ánh đèn trơ tọi lung lay.

Nơi hắn ngồi uống rượu là một cái quán nhỏ.

Những kẻ đến đây toàn là những hạng tầm thường, không ai biết hắn mà hắn cũng chẳng quen ai.

Hắn rất thích nơi như thế, ngồi nơi đó lắng nghe gió đưa cành lá xác xơ, lắng nghe tịch mịch của hồn...

Lý Tầm Hoan đang trầm tư chợt nghe có tiếng quát tháo:

- Tửu Quỷ, mẹ nó, khốn nạn, ăn cắp rượu hả? Hừ, có uống vào rồi cũng ói ra nghe con.

Lý Tầm Hoan quay phắt lại, hắn quay mau chính vì hai tiếng " Tửu Quỷ ", hai tiếng mắng êm đềm.

Hắn thấy một người ôm vò rượu, mặc dầu bị người ta đánh ngã, hắn cũng vẫn không buông, hắn cố hết sức rướn cổ lên uống.

Một lão vấn ngang lưng quần một tấm vải dính đầy dầu mỡ, lão đánh người trộm rượu không nương tay.

Vừa đánh lão vừa văng tục.

Lý Tầm Hoan âm thầm thở ra và bước lại ngăn:

- Hãy để cho hắn uống, tiền rượu tôi xin trả đủ.

Miệng ngưng chưởi ngay và tay cũng thôi không đánh nữa.

Mãnh lực của đồng tiền quả thật là quá công hiệu.

Họ đánh không phải vì thù oán, không thù oán nhưng họ vẫn có thể đánh chết người vì không thù oán cho nên khi có tiền là họ ngưng ngay. Họ ngưng không đánh nữa và cũng không tức tối, không phải họ thương mà họ vì tiền.

Thật là dễ sợ!

Tiền không phải chi có thể làm cho con người dừng tay mà tiền còn có quyền năng làm cho con người ngậm miệng.

Hay, kể ra Lý Tầm Hoan có quá nhiều kinh nghiệm.

Hắn không hề vì người mà van xin, năn nỉ, không bao giờ hắn " giảng lý " ở những nơi này, vì thế chẳng những không hiệu quả mà còn bị thiên hạ chưởi.

Hắn chịu bao để cho người đó uống và tiếng liền theo hắn nói đến tiền.

Câu nói đó có hiệu nghiệm ngay.

Không cần biết hắn là ai, không cần biết hắn can thiệp phải hay quấy, chỉ cần là hắn chịu chi tiền.

Người bị đánh té không kịp đứng lên, hắn ôm cứng vò rượu và nghiêng qua nốc nghe ừng ực.

Rượu rỉ ra quanh mép, rượu bắn cả lên đầu, hắn cũng không cần, hình như hắn tình nguyện lấy xác hắn " chở che " cho vò rượu.

Lý Tầm Hoan khẽ thở dài:

- Nếu không phải vì quá thương tâm, con người nhất định không thể biến thành như thế. Nếu không phải kẻ đa tình thì tại sao lại có chuyện thương tâm.

Lý Tầm Hoan chợt thấy đối với người này, hắn rất đồng tình, hắn nhìn xuống mỉm cười:

- Một mình uống không thú lắm đâu, bên này hãy còn mấy món đưa cay, mời ông bạn cùng uống cho vui?

Người ấy uống thêm mấy hớp nữa rồi nhảy dựng lên mắng tưới:

- Mẹ họ, người là cái giống gì chứ? Ngươi xứng đáng mời ta uống rượu à? Cho dầu người có ba ngàn vò dâng cho ta, chưa chắc ta đã chịu cùng ngồi với...

Hắn vụt ngưng ngang làm như có một bàn tay bóp ngang họng hắn.

Lý Tầm Hoan cũng đâm sửng sốt, hắn thất thát:

- ủa? Thì ra...

Cổn!

Vò rượu rơi xuống đầt mà người ấy co giò bỏ chạy.

Lý Tầm Hoan vừa chạy theo vừa réo:

- Coi... đợi tôi với... coi, bộ quên rồi sao?

Người ấy chạy thật nhanh, vừa chạy hắn vừa nói:

- Không, ta không biết ngươi, ta không biết...

Một người chạy, một người chạy theo, cả hai chỉ trong nháy mắt đã không còn thấy bóng.

Những " tay rượu " còn lại huyên náo hẳn lên:

- Cái tên ăn cắp rượu là một thằng điên, biết chắc bị đòn nhưng vẫn ăn cắp rượu rồi khi được mời lại bỏ chạy như thấy quỷ.

- Cái tên trả tiền rượu cũng là một thằng điên, ai dời bỏ tiền ra chi thiên hạ uống mà lại còn bị mắng, đã bị mắng còn nhìn huynh nhìn đệ, thật là quá mức, thật hết chỗ nói.

- Mời uống thì bỏ chạy, bị mắng còn ráng chạy theo, hai cái tên ấy cho vô " Dướng Trí Viện " là vừa?

Tự nhiên, những người này không bao giờ thấy loại người như thế, họ cười là phải.

Chính Lý Tầm Hoan cũng thật bất ngờ, hắn không dè gặp lại người cũ, không dè gặp lại trong một hoàn cảnh lạ lùng.

Lần thứ nhất, Lý Tầm Hoan gặp hắn ở dưới mái hiên nơi thị trấn, trên một đường phố tấp nập. Hắn vận áo trắng còn hơn tuyết, hắn đứng lẫn trong đám người y như hạc đứng lẫn với gà.

Hắn không bao giờ bằng lòng nhập bọn với ai cho dầu mang tất cả vàng trên thế gian này đặt trước mặt hắn, hắn cũng không thèm vì hắn quá cao, cao hơn tất cả những gì cao nhất trên đời.

Nhưng bây giờ, bây giờ chỉ vì một vò rượu, thèm rượu, hắn đã không hề để cho người ta mắng chưởi, để cho ngời ta đánh đập, hắn không hề phải lăn lội dưới bùn lầy.

Lý Tầm Hoan không làm sao tưởng tượng nổi, hắn không làm sao dám nghĩ người cao quý ngày xưa mà bây giờ sụp tận đất đen ấy là Lữ Phụng Tiên.

Vì đâu mà con người hắn biến đổi ra mức ấy? Vì đâu mà hắn cải biến quá nhanh như thế? Vì đâu mà có một sự cải biến dễ sợ như thế ấy?

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:06
Giới thiệu: Một cỗ quan tài mới tinh. Nước sơn hình như chưa ráo hẳn. Bốn người khiêng cỗ qua tài đi thẳng vào đại sảnh, giữa buổi tiệc, họ đi ngay về phía Thượng Quan Kim Hồng.
19:03
Giới thiệu: Không một người dám nói. Không một ai dám động. Tất cả thực khách như đang ngồi trên một đống gai nhưng họ không dám nhúc nhích thân mình.
12:08
Giới thiệu: Bộ áo vàng trên lưng ngựa phần phật theo chiều gió. Tên kỵ mã hình như không thấy đường dài, không thấy hơi gió xé, bụng hắn bây giờ chỉ có mỗi một việc: đưa Tiểu Phi tới đây, bảo hắn phải giết hai người mặc áo hồng.
12:40
Giới thiệu: Ầm! Cánh cửa bị đạp tung. Một con người lao vào y như mang theo khối lửa. Lửa giận bốc lên hừng hực. Tiểu Phi. Không ai có thể hình dung được sự phẫn nộ của Tiểu Phi trong lúc đó, không ai có thể tưởng tượng được.
12:46
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi nói: - Nếu hắn biết được cái kết cuộc như thế thì hắn sẽ chẳng làm như thế. Tiểu Phi nói: - Hắn biết nhưng chắc hắn sẽ làm như thế vì hắn không có con đường chọn lựa nào khác nữa.
10:59
Giới thiệu: Bây giờ trong gian phòng chỉ có mỗi một mình Tiểu Phi và Lâm Tiên Nhi. Lâm Tiên Nhi ngồi im lặng, nàng không ngẩng mặt lên. Thượng Quan Kim Hồng ở đó khá lâu nhưng không hề liếc nàng một bận.
13:33
Giới thiệu: Thượng Quan Kim Hồng bật cười: - Nhưng đây không phải là thanh kiếm của người, nếu dùng thanh kiếm này thì ngươi chỉ giết được ngươi thôi. Ánh kiếm lại lóe lên, thanh kiếm vùng trở ngược.
13:31
Giới thiệu: Dưới tàn cây rợp bóng, Thượng Quan Kim Hồng xuất hiện như một thiên thần. Hô hấp của Lữ Phụng Tiên chợt ngừng lại, hắn hỏi từng tiếng một: - Thượng Quan Kim Hồng? Chiếc nón rộng vành vẫn sùm sụp chí chân mày, Thượng Quan Kim Hồng không trả lời mà hỏi lại:
22:29
Giới thiệu: Im lặng. Sự im lặng trầm trầm như cõi chết. Đó là sự im lặng bên ngoài, sự im lặng để lắng nghe báo tố. Cơn bão tố dữ dằn đang nổi dậy trong lòng người. Không biết như thé bao lâu, bây giờ Tiểu Phi mới đứng thẳng mình lên.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - dawn.com - mainichi.jp - 4gamer.net - graphicriver.net - carwale.com - uludagsozluk.com - daily.co.jp - gizmodo.jp - allabout.co.jp - ranker.com