Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 120) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 16:43

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 120)

1347
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 15:34 Dung lượng: 21.39 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Lý Tầm Hoan ngồi thật ngay ngắn. Hắn chầm chậm uống từng ngụm nhỏ. Lâm Tiên Nhi nhìn sâu vào mắt hắn, nàng nhích sát lại và cười thật dịu:

138 track
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan ngồi thật ngay ngắn. Hắn chầm chậm uống từng ngụm nhỏ. Lâm Tiên Nhi nhìn sâu vào mắt hắn, nàng nhích sát lại và cười thật dịu:

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

- Anh thật đúng là hay, lời lẽ đã hay hành sự lại hay mà uống rượu cũng hay. Mỗi lần nhìn thấy anh uống rượu, tôi tức vì không thể biến thành cái chén trong tay anh, tôi cứ muốn biết xem anh đối với đàn bà có dịu dàng được như anh đối với chén rượu không?

Lý Tầm Hoan lẳng lặng ngồi nghe.

Lâm Tiên Nhi lại cười:

- Đến việc đối phó đàn bà, anh lại càng hay hơn nữa, hình như anh cứ dùng đủ mọi phương pháp để nhìn suốt tâm tư của người đàn bà đối diện, để làm tất cả những gì cho họ vui lòng, có lúc anh chẳng làm một việc gì cả mà tự nhiên những cô gái lại vẫn phải đưa cổ vào tròng của anh ngay.

884-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-120-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Nàng thở dài và nói tiếp:

- Vì thế, bất luận người đàn bà lợi hại đến mức nào, khi gặp anh rồi thì cũng vô phương đào thoát.

Lý Tầm Hoan im lặng ngồi nghe.

Lâm Tiên Nhi cười:

- Mỗi bận tôi gặp anh đều nhận thấy rằng ngồi nói chuyện với anh vô cùng thích thú nhưng sau đó, suy nghĩ kỹ lại thì phác giác là đã mắc bẫy của anh trong khi anh vẫn không nói một tiếng nào.

Con người nói hay lại là con người ít hay nói, chỉ có điều rất tiếc là ít ai nhận cho thật rõ được như thế ấy.

Lâm Tiên Nhi lại cười:

- Nhưng lần này thì tôi không thể mắc bẫy của anh đâu, tôi bắt anh phải nói.

Lý Tầm Hoan điềm đạm:

- Chờ cô xem cho đủ rồi tôi sẽ nói.

Lâm Tiên Nhi nói:

- Đủ rồi, tôi xem anh đủ rồi đó.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Té cô còn cần gì nữa?

Lâm Tiên Nhi nhìn hắn châm bẩm, hình như nếu con mắt của Nàng có răng, nàng sẽ nuốt chửng hắn vào lòng.

Được một người gái đẹp nhìn như thế, tự nhiên là một chuyện khoan khoái nhưng cũng là việc khốn đốn vô cùng.

Lâm Tiên Nhi luôn luôn muốn cho người khốn khổ.

Nàng muốn cho người chịu không nổi đến mức phát điên luôn, nàng rất thích có người bị nàng làm hại cho đến phát điên như thế.

Nhưng Lý Tầm Hoan thì chịu rồi.

Lâm Tiên Nhi nhìn hắn như thế thật lâu và cuối cùng nàng cắn môi cười lên ánh mắt:

- Tôi không cần gì cả, tôi chỉ cần anh thôi.

Lý Tầm Hoan gặn lại:

- Cần tôi?

Lâm Tiên Nhi chớp mắt:

- Đem anh đổi lấy Tiểu Phi, chẳng lẽ như thế là không công bình?

Lý Tầm Hoan nói:

- Không công bình.

Lâm Tiên Nhi hỏi:

- Có chỗ nào không công bình? Anh cho rằng bây giờ hắn không còn về tôi à?

Lý Tầm Hoan nói:

- Đúng, vì cô đã hủy diệt hắn rồi.

Lâm Tiên Nhi nói:

- Chính vì tôi hủy diệt hắn cho nên vĩnh viễn hắn thuộc về tôi, nếu tôi đi cứu hắn, hắn sẽ không còn thuộc về của tôi nữa, chân lý đó đáng lý anh phải hiểu hơn ai hết chứ?

Tự nhiên là Lý Tầm Hoan biết, đúng như Lâm Tiên Nhi đã nói và cũng chính vì biết rõ như thế cho nên hắn mới phải chịu thống khổ không bao giờ chấm dứt.

Lâm Tiên Nhi cười:

- Vì thế nếu anh muốn cứu hắn, tất phải dùng anh để thay thế vào chỗ của hắn trong lòng tôi, nếu không hắn sẽ ở lại trong lòng tôi mãi mãi và anh cũng sẽ không bao giờ gặp mặt.

Lý Tầm Hoan chầm chậm uống hết chén rượu và chầm chậm bước tới trước mặt nàng:

- Xem như thế này thì chắc chắn là tôi phải chịu theo cô, phải không?

Nụ cười của Lâm Tiên Nhi càng đậm đà hơn nữa, nàng nói qua hơi thở dập dồn:

- Tôi cả quyết cam đoan rằng sẽ không bao giờ để cho anh thất vọng về tôi, tôi sẽ làm cho anh sung sướng hơn tất...

Giọng nói của nàng bị cắt ngang.

Một cái tát nảy lửa cắt ngang câu nói mà Lý Tầm Hoan rất biết rõ những tiếng cuối cùng của nó.

Luôn luôn những tiếng cuối cùng của nàng trong trường hợp tương tự là những tiếng khêu gợi dục tình làm cho hầu hết đàn ông phải gục đầu vào trũng ngực của nàng và không bao giờ ngóc lên được nữa.

Lâm Tiên Nhi không trách mà cũng không giận, nàng cười hăn hắc và sà vào lòng hắn vừa thở vừa nói:

- Đánh đi, anh cứ đánh tôi đi. Chỉ cần anh bằng lòng rồi anh có đánh tôi suốt sáng tôi cũng dư sức để mà chịu đựng.

Lý Tầm Hoan chưa nói gì thì chợt nghe có tiếng reo lên:

- Hay, chịu đánh như thế là hay, nàng đã thích như thế, tại sao anh lại ngưng đi?

Trước quán có treo chiếc đèn lồng, chung quanh chiếc đèn đã bị khói ám trở thàn hơi tối, dưới lồng đèn ấy có một người đang đứng mà nếu sơ ý thì không ai nhìn thấy.

Nhưng bây giờ nhờ lên tiếng nên ai cũng nhìn ra, người ta thấy trước hết là cặp mắt tròn tròn, đen láy có ngời và hai bím tóc chảy dài trước ngực.

Lý Tầm Hoan buộc miệng kêu lên:

- Tôn cô nương!

Tôn Tiểu Bạch nhoẻn miệng cười:

- Tôi vốn rất sợ thấy đàn ông đánh đàn bà nhưng lần này tôi rất thích.

Lâm Tiên Nhi nói:

- Tôi cũng thích, tôi rất thích được có người đánh.

Nàng lại đeo dính cánh tay của Lý Tầm Hoan cười khúc khích:

- Nếu cô nương có ghen thì hãy bước vào đây uống chén rượu đi, ghen có thể làm cho người ta tỉnh rượu nhưng rượu cũng có thể làm cho nhẹ bớt cơn ghen.

Tôn Tiểu Bạch đi vào thật, nàng lấy cái chén của Lý Tầm Hoan rót đầy một chén ngửa cổ uống cạn rồi chép môi:

- Rượu này so với rượu ngon thì cũng không kém là bao nhưng mới uống ngụm đầu nghe khó nuốt quá.

Lâm Tiên Nhi cười:

- Chờ đến khi Tôn cô nương đến nhà chúng tôi, tôi sẽ đãi Tôn cô nương một thứ rượu ngon đặc biệt.

Nàng ngửa mặt lên cười nói với Lý Tầm Hoan:

- Anh thấy thế có tiện không?

Lý Tầm Hoan chưa kịp trả lời thì Tôn Tiểu Bạch đã nói trước:

- Cô cười thật đẹp, tôi tuy cũng là đàn bà nhưng khi thấy cũng phải nhìn.

Lâm Tiên Nhi cười hăn hắc:

- Tiểu muội muội, cô em chưa phải là đàn bà đâu, cô chỉ là một cô bé thôi mà.

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Cô nương hãy cười nữa đi vì chẳng lâu hơn nữa đâu,chỉ chốc nữa đây thôi rồi cô sẽ không còn cười được nữa.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:19
Giới thiệu: Đêm. Thị trấn về đêm. Đêm của chợ luôn luôn là nhiệt náo tưng bừng. Nhưng Lý Tầm Hoan phảng phất cảm thấy trên đời này như chỉ còn mỗi một mình hắn mà thôi.
12:41
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi cười: - Anh đứng như thé, anh không cảm thấy khó chịu sao? Tại làm sao không tự nhiên ngồi xuống, bên tôi hãy còn một chiếc ghế nữa đây.
12:06
Giới thiệu: Một cỗ quan tài mới tinh. Nước sơn hình như chưa ráo hẳn. Bốn người khiêng cỗ qua tài đi thẳng vào đại sảnh, giữa buổi tiệc, họ đi ngay về phía Thượng Quan Kim Hồng.
19:03
Giới thiệu: Không một người dám nói. Không một ai dám động. Tất cả thực khách như đang ngồi trên một đống gai nhưng họ không dám nhúc nhích thân mình.
12:08
Giới thiệu: Bộ áo vàng trên lưng ngựa phần phật theo chiều gió. Tên kỵ mã hình như không thấy đường dài, không thấy hơi gió xé, bụng hắn bây giờ chỉ có mỗi một việc: đưa Tiểu Phi tới đây, bảo hắn phải giết hai người mặc áo hồng.
12:40
Giới thiệu: Ầm! Cánh cửa bị đạp tung. Một con người lao vào y như mang theo khối lửa. Lửa giận bốc lên hừng hực. Tiểu Phi. Không ai có thể hình dung được sự phẫn nộ của Tiểu Phi trong lúc đó, không ai có thể tưởng tượng được.
12:46
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi nói: - Nếu hắn biết được cái kết cuộc như thế thì hắn sẽ chẳng làm như thế. Tiểu Phi nói: - Hắn biết nhưng chắc hắn sẽ làm như thế vì hắn không có con đường chọn lựa nào khác nữa.
10:59
Giới thiệu: Bây giờ trong gian phòng chỉ có mỗi một mình Tiểu Phi và Lâm Tiên Nhi. Lâm Tiên Nhi ngồi im lặng, nàng không ngẩng mặt lên. Thượng Quan Kim Hồng ở đó khá lâu nhưng không hề liếc nàng một bận.
13:33
Giới thiệu: Thượng Quan Kim Hồng bật cười: - Nhưng đây không phải là thanh kiếm của người, nếu dùng thanh kiếm này thì ngươi chỉ giết được ngươi thôi. Ánh kiếm lại lóe lên, thanh kiếm vùng trở ngược.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - sabah.com.tr - styletv.com.cn - xe.com - eonline.com - elmundo.es - kinopoisk.ru - kooora.com - taringa.net - npr.org - hespress.com