Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 122) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 16:44

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 122)

1155
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 13:48 Dung lượng: 18.97 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Gió cũng thổi nhưng không mạnh lắm, cây lá vẫn đưa nhưng khung cảnh cũng vẫn vắng hoe. Không có những tiếng gì lấn át thế nhưng Lâm Tiên Nhi vẫn làm như vì gió, vì lá khua nên nàng không nghe những lời qua lại của Lý Tầm Hoan và Tôn Tiểu Bạch.

138 track
Giới thiệu: Gió cũng thổi nhưng không mạnh lắm, cây lá vẫn đưa nhưng khung cảnh cũng vẫn vắng hoe. Không có những tiếng gì lấn át thế nhưng Lâm Tiên Nhi vẫn làm như vì gió, vì lá khua nên nàng không nghe những lời qua lại của Lý Tầm Hoan và Tôn Tiểu Bạch.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Hình như Nàng bỗng biến thành một người vừa câm vừa điếc.

Tôn Tiểu Bạch vụt chuyển qua chuyện khác:

- Anh có biết chuyện Long Tiêu Vân và Thượng Quan Kim Hồng kết bái với nhau không?

Lý Tầm Hoan gật đầu:

- Có nghe nói qua và cô và ông cô cũng vì chuyện đó mà đến đây?

Tôn Tiểu Bạch gật đầu:

- Đúng thế vì biết rằng nơi đó sẽ gặp nhiều người.

Nàng khẽ liếc Lý Tầm Hoan và nhếch môi cưòi:

886-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-122-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

- Nhưng chủ yếu vẫn là... vẫn biết chắc chắc nơi đó có anh.

Bây giờ Lý Tầm Hoan mới chợt nhận ra sự xưng hô thay đổi của Tôn Tiểu Bạch.

Từ khi bắt đầu gặp gỡ đến này, Tôn Tiểu Bạch nhất luận gọi Lý Tầm Hoan là Lý Thám Hoa nhưng mới đây, khi gặp lại lần này, nàng đã mấy lần gọi hắn bằng anh.

Có rất nhiều lý do đẻ giải thích lối cải biến sửa danh như thế nhưng riêng Lý Tầm Hoan, hắn thấy đây lại là một lần biến cố manh nha trong đời hắn.

Hắn len lén thở dài.

Hăn khẽ liếc vào mặt nàng, không hiểu tại sao bỗng dưng hắn thấy lòng mình hơi bàng hoàng như vừa thấm rượu.

Tôn Tiểu Bạch nhìn hắn, mặt nàng phơn phớt như một mùa xuân.

Qua thật lâu, Lý Tầm Hoan lại thở dài:

- Nếu không có cô và Tôn Lão Tiên Sinh thì lần gặp Thượng Quan Kim Hồng này có lẽ...

Hắn biết chuyện gián đoạn trận đấu giữa hắn và Thượng Quan Kim Hồng có bàn tay ông cháu Tôn Tiểu Bạch nhúng vào nhưng hắn không nói thẳng.

Tôn Tiểu Bạch mỉm cười:

- Có lẽ sao? Có lẽ Thượng Quan Kim Hồng bây giờ đã nằm kỹ trong cỗ quan tài phải không?

Lý Tầm Hoan mỉm cười không nói.

Hắn biết không sớm thì muộn giữa hắn và Thượng Quan Kim Hồng cũng sẽ có một cuộc quyết đấu nhưng hắn không muốn để cập chuyện ấy thêm nhiều.

Hắn biết một khi trong lo lắng nhiều về một việc gì thì tâm tất nhiên dao động.

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Thật ra đối với Thượng Quan Kim Hồng cũng không cần phải có thái độ đạo nghĩa, giá như ngay khi hắn nhận được cái chết con hắn mà ra tay cũng chẳng sao.

Lý Tầm Hoan cười:

- Dầu có thừa lúc ấy mà ra tay thì cũng chưa chắc đã thắng hắn.

Tôn Tiểu Bạch gặn lại:

- Chưa chắc? Anh cho rằng trước cái chết của con hắn, lòng hắn không chút gì bấn loạn cả sao?

Lý Tầm Hoan nói:

- Không hẳn như thế vì máu vẫn trong ruột chảy ra, dầu sao, con người của hắn vẫn có nhân tính.

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Thế thì tại sao anh lại không chịu ra tay? Anh cần biết rằng anh có lưu lại hắn một chút tình chưa chắc hắn cũng sẽ đối với anh như thế.

Lý Tầm Hoan cười:

- Tôi với hắn bây giờ đã lâm vào thế bất tương dung, căn bản là không có tình gì cả.

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Thế thì...

Lý Tầm Hoan cười:

- Cô nhận rằng một khi mình làm một chuyện gì nương tay với người khác là mình đã vì họ mà lưu tình hay sao? Không, quan niệm của tôi không phải thế đâu, tôi nghĩ rằng một khi mình có một hành động phải, việc đó không vì ai cả mà mình làm cho chính bản thân mình.

Mắt hắn đăm đăm nhìn về phía xa xôi như đang đưa tâm hồn mình đến một nơi xa nào đó và hắn ung dung nói tiếp:

- Chẳng hạn như khi gặp một người hành khất, mình trao họ một món quà hoặc một ít tiền, lúc đó mình đâu có nghĩ là mình muốn lưu ân nghĩa? Mà cũng chưa chắc mình đã có lòng nhân, chẳng qua, vấn đề nằm trong cảnh " ta có người " không nên mình hành động cho lương tâm mình không ray rứt. Như thế, tất cả những hành động mà người đời có thể gọi là " nhân nghĩa " ấy, trước hết là làm cho chính bản thân mình. Sự báo dáp trên đời cũng có nhưng đó là việc riêng của họ, không thể nhập vào người đã thi ân.

Tôn Tiểu Bạch nhìn sững Lý Tầm Hoan, không hiểu nàng cảm thông câu nói ấy hay là nàng kinh ngạc.

Thật lâu, nàng hỏi lại:

- Như vậy, trên đời này không có chuyện người này thi ân cho người khác?

Lý Tầm Hoan cười:

- Tuỳ theo từng quan niệm nhưng theo tôi thì không.

Ngần ngừ một phút, Tôn Tiểu Bạch lại hỏi:

- Như vậy trong đời, anh không hề ghi ân với bất cứ một ai?

Lý Tầm Hoan hỏi lại:

- Cô muốn tôi có mang ân ai không chứ gì?

Tôn Tiểu Bạch gật đầu.

Lý Tầm Hoan cũng làm thinh.

Hình như hắn hơi lựng khựng nhưng rồi hắn nói:

- Phải nói thật tình rằng tôi cũng chưa ý thức vấn đề cho chắc chắn nhưng tôi nghĩ rằng bất cứ ai hành động theo lẽ phải, nếu mình cần ghi nhớ lẽ phải, nếu mình có một sự trả ân nào đó thì hành động ấy cũng theo lẽ phải.

Tôn Tiểu Bạch bật cười:

- Anh mâu thuẫn lắm, ông tôi bảo: họ Lý khi ban ân cho người khác thì rất dễ quên nhưng khi người khác ban ân cho hắn thì hắn ngàn đời cứ nhớ.

Lý Tầm Hoan cười.

Hắn cũng cảm thấy vấn đề vô cùng phức tạp khó mà giải thích.

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Nhưng anh có nhận anh là người tốt hay không?

Lý Tầm Hoan cười:

- Nếu tôi quả là người tốt như người ta tưởng tượng thì có lẽ tôi đã chết hơn tám mươi lần.

Lần này thì chính Lý Tầm Hoan chuyển sang chuyện khác, hắn hỏi:

- Lúc Thượng Quan Kim Hồng kính tôi một chén rượu, cô có còn ở bên ngoài hay không?

Tôn Tiểu Bạch lắc đầu:

- Đã đi rồi, chuyện đó sau dó mới nghe.

Nàng cười cười nói tiếp:

- Hiện tại anh và Thượng Quan Kim Hồng đều là Nhân vật được coi là tuyệt đỉnh, nhất cử nhất động của anh và hắn đều là tin tức chấn động võ lâm, chính tối hôm nay trong thành này có cả vạn người nghị luận về anh và hắn.

Lý Tầm Hoan gượng cười:

- Chính vì thế mà tôi tất phục ông cô, chính ông cố đã biến từ cuộc diện này sang cuộc diện khác mà chính người trong cuộc cũng không hề hay biết.

Tôn Tiểu Bạch trầm ngâm:

- Thật thì ông tôi biết rõ nhiều chuyện lắm.

Không hiểu nghĩ sao, nàng lảng sang chuyện khác:

- Anh có biết khẩu quan tài ấy ai đưa tới đó hay không?

Lý Tầm Hoan cười:

- Đáng lý tôi phải hỏi, không hỏi thì thôi chứ sao cô lại hỏi tôi?

Tôn Tiểu Bạch cười:

- Thật thì cái gì tôi cũng có thể hiểu qua nhưng chỉ riêng anh là tôi không làm sao hiểu được.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

15:34
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan ngồi thật ngay ngắn. Hắn chầm chậm uống từng ngụm nhỏ. Lâm Tiên Nhi nhìn sâu vào mắt hắn, nàng nhích sát lại và cười thật dịu:
15:33
Giới thiệu: Lữ Phụng Tiên đã lâm vào cảnh đó, hắn hỏi giọng ngờ nghệch: - Không lưu lại nơi này thì biết đến nơi nào? Lý Tầm Hoan nói: - Trở về, trở về nhà.
12:19
Giới thiệu: Đêm. Thị trấn về đêm. Đêm của chợ luôn luôn là nhiệt náo tưng bừng. Nhưng Lý Tầm Hoan phảng phất cảm thấy trên đời này như chỉ còn mỗi một mình hắn mà thôi.
12:41
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi cười: - Anh đứng như thé, anh không cảm thấy khó chịu sao? Tại làm sao không tự nhiên ngồi xuống, bên tôi hãy còn một chiếc ghế nữa đây.
12:06
Giới thiệu: Một cỗ quan tài mới tinh. Nước sơn hình như chưa ráo hẳn. Bốn người khiêng cỗ qua tài đi thẳng vào đại sảnh, giữa buổi tiệc, họ đi ngay về phía Thượng Quan Kim Hồng.
19:03
Giới thiệu: Không một người dám nói. Không một ai dám động. Tất cả thực khách như đang ngồi trên một đống gai nhưng họ không dám nhúc nhích thân mình.
12:08
Giới thiệu: Bộ áo vàng trên lưng ngựa phần phật theo chiều gió. Tên kỵ mã hình như không thấy đường dài, không thấy hơi gió xé, bụng hắn bây giờ chỉ có mỗi một việc: đưa Tiểu Phi tới đây, bảo hắn phải giết hai người mặc áo hồng.
12:40
Giới thiệu: Ầm! Cánh cửa bị đạp tung. Một con người lao vào y như mang theo khối lửa. Lửa giận bốc lên hừng hực. Tiểu Phi. Không ai có thể hình dung được sự phẫn nộ của Tiểu Phi trong lúc đó, không ai có thể tưởng tượng được.
12:46
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi nói: - Nếu hắn biết được cái kết cuộc như thế thì hắn sẽ chẳng làm như thế. Tiểu Phi nói: - Hắn biết nhưng chắc hắn sẽ làm như thế vì hắn không có con đường chọn lựa nào khác nữa.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - 4gamer.net - graphicriver.net - carwale.com - uludagsozluk.com - daily.co.jp - gizmodo.jp - allabout.co.jp - ranker.com - myspace.com - sports.ru