Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 127) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 16:50

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 127)

1245
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 13:50 Dung lượng: 19.02 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Lý Tầm Hoan nói: - Có chi mà không cho cô đi theo? Thôi, đã thế, đêm nay chúng ta lên đường.

138 track
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan nói: - Có chi mà không cho cô đi theo? Thôi, đã thế, đêm nay chúng ta lên đường.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Và hắn vụt hỏi:

- Tôn Nhị Hiệp đã âm thầm gìn giữ Hưng Vân Trang mười mấy năm nay, thật tôi không hiểu được vì lý do gì?

Quả thật, Lý Tầm Hoan thắc mắc về chuyện ấy khá lâu nhưng hắn không tiện hỏi.

Mười ba năm trước, khi hắn bắt đầu lìa Hưng Vân Trang thì hắn đã thấy có cái quán của Lão Tôn Gù nơi đó nhưng hắn không làm sao biết được dụng ý như thế nào?

Nếu nói Lão Tôn Gù hứa chịu lời gởi gắm của người khác thì người đó là ai?

891-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-127-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Trên đời này nếu có người biết cái bí mật ấy, chắc chắn chỉ có một mình Tôn Lão Tiên Sinh, Lý Tầm Hoan định hỏi ông ta nhưng hắn hơi thất vọng.

"Ông già kể chuyện " đang ngồi bập rập ống điếu, chính những lúc như thế mới khó cạy miệng ông ta.

Tôn Tiểu Bạch nhìn ông vụt nói:

- Có một chuyện mà tôi khó hiểu quá.

Lý Tầm Hoan nhìn nàng, đợi nàng nói tiếp.

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Cái tên tiểu quỷ Long Thiếu Vân đứng trước Thượng Quan Kim Hồng chặt đứt cánh tay, chuyện đó anh có biết không?

Lý Tầm Hoan gật đầu:

- Hắn là một đứa bé rất đặc biệt và hắn có những hành động cũng rất đặc biệt.

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Hắn làm chuyện ấy tôi thấy thật là lạ.

Lý Tầm Hoan nhướng mắt:

- Sao?

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Hắn biết lúc đó Thượng Quan Kim Hồng sửa soạn giết người, vì thế hắn áp dụng lối " tiên phát phế nhân " để cho Thượng Quan Kim Hồng không thể nói sao được, không thể làm sao được, làm như thế, thứ nhất, hắn bảo toàn được sinh mạng cho hai con hắn, thứ hai, hắn còn được thiên hạ truyền tụng là đứa con chí hiếu, là một thiếu niên cam đảm, để nhờ đó mà người ta sẽ xem trọng hắn.

Nàng thở ra và nói tiếp:

- Hắn làm như thế thật là tuyệt đỉnh thông minh và cũng có thể nói gọi là cú độc nhưng vì hắn vốn là đứa bé thông minh, một đứa bé tàn độc, thành ra chuyện đó tôi không cho là lạ.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Thế cô lạ chỗ nào?

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Võ công của hắn đã bị anh phế bỏ, thể chất của hắn còn suy nhược hơn bình thường, suy nhược yếu đuối hơn một đứa bé bình thường, có phải thế không?

Lý Tầm Hoan thở ra:

- Thật ra lúc đó tôi không biết hắn là con của Long Tiêu Vân và Lâm Thi Âm nên thấy hắn hung ác quá, tôi đành phải phế võ công của hắn để trừ họa về sau cho thiên hạ, vì thấy quá rõ bàn chất tàn độc của hắn nên tôi xuống tay hơi nặng cho nên cô nói đúng, hắn vốn yếu đuối lắm, yếu hơn một đứa bé tầm thường nhiều lắm.

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Một con người như thế không làm sao tự mình chặt được tay mình như thé, cho dù có người chặt hộ thì cũng không làm sao có thể chịu đựng, nhất định phải ngã ngay chứ không thể đứng nói tỉnh táo một lúc khá lâu như thế. Hành động và sức chịu đựng đó chỉ có đối với người có trình độ võ cồng cao.

Lý Tầm Hoan chớp ngời ánh mắt, hình như hắn vừa phát giác ra một việc.

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Chẳng những thế, hắn còn cúi xuống nhặt cánh tay vừa chặt và đối đáp rất mạch lạc mà nếu là tôi cũng không làm như thế nổi.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- ý của cô muốn nói phải chăng võ công của hắn đã được phục hồi?

Tôn Tiểu Bạch gật đầu:

- Trừ phi truyền ngôn về chuyện Hưng Vân Trang có tàng ẩn một bộ võ công bí kíp mà bộ võ công ấy tình cờ lọt vào tay của hắn.

Lý Tầm Hoan lầm bầm:

- Tôn Nhị Hiệp cố thủ tại Hưng Vân Trang mười mấy năm nay để làm gì? Phải chăng vì lời ký thác của người nào đó nên ở mãi để canh chừng bộ võ công bí kíp?

Tôn Tiểu Bạch lắc đầu:

- Hổng hết.

Tôn Lão Tiên Sinh cười:

- Không nói nói thì làm thinh, còn đã nói cho rõ, làm gì mà ấm a ấm ớ như thế?

Tôn Tiểu Bạch cúi đầu:

- Nói sợ bị mắng.

Tôn Lão Tiên Sinh cười:

- nếu ai muốn giữ được bí mật thì đừng có đi chơi với đàn bà, đừng có hở ra một tiếng nào cả.

Tôn Tiểu Bạch chu miệng:

- Cháu không thèm nói đâu.

Tôn Lão Tiên Sinh lại cười:

- Cô khong nói mà cô lại còn Tìm cách gợi cho tôi nói thế phải khong? Đừng, tôi là ông nội của cô mà.

Tôn Tiểu Bạch đỏ mặt:

- Nhưng nếu cháu có nói thì cũng nói cho hắn nghe thôi vì thật ra hắn cũng không phải... người ngoài.

"Hắn không phải người ngoài "

Câu nói đó làm cho Lý Tầm Hoan muốn nhai đi nhai lại.

Nhưng rồi hắn vụt nghe lòng xốn xang, hắn đã nợ người nhiều rồi, bây giờ nếu " nợ " thêm nữa thì chắc tới già hắn không ngóc đầu lên nổi.

Một người đàn bà khi đã nói một câu " Hắn cũng không phải là người ngoài ", tự nhiên nàng đã đặt hắn "vào thân tộc " nhưng nếu không phải là một họ thì nàng đã gắn cuộc đời nàng với " hắn " rồi.

Tôn Lão Tiên Sinh ngưng cười:

- Hưng Vân Trang quả thật có tàng ẩn một bộ võ công bí cập.

Lý Tầm Hoan giật mình:

- Võ công bí cập của ai? Tại sao tôi lại không hay biết?

Tôn Lão Tiên Sinh gõ gõ tàn thuốc:

- Thám Hoa có nghe cái tên Vương Lân Hoa lần nào chưa?

Lý Tầm Hoan nói:

- Có, tức là Tiền Đại Võ Lâm ẩn Hiệp Vương Lân Hoa đó chứ gì?

Tôn Lão Tiên Sinh gật đầu:

- Chính là ông ta, nghe nói lúc chuẩn bị ra miền Đông Hải là sau cùng, hình như ông ta biết sẽ không trở lại Trung Nguyên nên sau khi chọn mãi, ông ta mang đến Mai Hoa Trang tức là Hưng Vân Trang hiện nay để giao nó cho một người.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Giao nó cho ai?

Tôn Lão Tiên Sinh đáp:

- Giao cho Thám Hoa.

Lý Tầm Hoan nhướng mắt:

- Giao cho tôi?

Tôn Lão Tiên Sinh cười:

- Thật thì ông ta quyết trao tận tay cho Thám Hoa nhưng lúc đó Thám Hoa bận đi xa mà ông ta lại hẹn nên không thể đợi, vả lại vốn biết Lâm cô nương vốn là người em kết nghĩa mà cũng có thể là người hôn phối sau này của Thám Hoa nên ông ta nhờ về trao lại. Cẩn thận hơn một chút, ông ta lại nhờ một người ở kế bên đó bảo hộ.

Lý Tầm Hoan "à" một tiếng thật dài, hình như đó là sự thật phát giác về Lão Tôn Gù chứ hắn vẫn còn thắc mắc:

- Nhưng tại sao nàng lại không nói lại cho tôi biết?

Và hắn lẩm bẩm như ôn lại:

- Mười ba năm trước khi tôi có việc ra vùng quan ngoại khi về bị phục kích và mang Thương nặng, chính nhờ Long Tiêu Vân cứu thoát...

Hình như cổ hắn nghẹn lại...

Chỉ vì một chuyến đi mà cuộc đời của hắn thay đổi, cuộc đời của nàng đã thay đổi.

Chuyện đó có lẽ đến chết hắn cũng không quên.

Chính vì một chuyện ân ân nghĩa nghĩa đó mà hắn suốt đời bất hạnh.

Tôn Tiểu Bạch xen vô:

- Chuyện này chính Nhị Thúc tôi đã nói lại rõ ràng, khi Vương lão tiền bối đến Hưng Vân Trang... không, đến Mai Hoa Trang thì người đã nhờ Nhị Thúc tôi ở sát một bên gìn giữ.

Tôn Lão Tiên Sinh nói:

- Vương tiền bối là người lịch lãm nên mới nhờ lão Nhị của ta canh phòng, để khi nào vạn nhất xảy ra bất trắc có thể giúp đỡ Thám Hoa một tay bảo vệ bộ võ công bí kíp, chỉ có lão Nhị tại đó, Vương lão tiền bối mới yên tâm ra đi.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

13:35
Giới thiệu: Tôn Tiểu Bạch hỏi: - Nhưng Tiểu Phi có thật đã yêu Lâm Tiên Nhi hay không? Phải chăng hắn yêu gần như điên loạn như thế là tại vì hắn không đạt tới tình yêu?
14:04
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi đã dừng bước nhưng nàng vẫn không quay đầu lại. Nàng đứng yên một chỗ và nhè nhẹ thở ra.
17:59
Giới thiệu: Tôn Tiểu Bạch nói: - Bây giờ tự nhiên là có khác chứ không còn như trước nữa, về chuyện đó chắc cô cũng đã biết hậu quả do ai gây ra rồi chứ?
13:48
Giới thiệu: Gió cũng thổi nhưng không mạnh lắm, cây lá vẫn đưa nhưng khung cảnh cũng vẫn vắng hoe. Không có những tiếng gì lấn át thế nhưng Lâm Tiên Nhi vẫn làm như vì gió, vì lá khua nên nàng không nghe những lời qua lại của Lý Tầm Hoan và Tôn Tiểu Bạch.
15:12
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi nói: - Chúng ta là đàn bà thì tưởng nên dùng phương thức của đàn bà là phải. Tôn Tiểu Bạch hỏi: - Đàn bà cũng có phương thức quyết đấu đặc biệt nữa à?
15:34
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan ngồi thật ngay ngắn. Hắn chầm chậm uống từng ngụm nhỏ. Lâm Tiên Nhi nhìn sâu vào mắt hắn, nàng nhích sát lại và cười thật dịu:
15:33
Giới thiệu: Lữ Phụng Tiên đã lâm vào cảnh đó, hắn hỏi giọng ngờ nghệch: - Không lưu lại nơi này thì biết đến nơi nào? Lý Tầm Hoan nói: - Trở về, trở về nhà.
12:19
Giới thiệu: Đêm. Thị trấn về đêm. Đêm của chợ luôn luôn là nhiệt náo tưng bừng. Nhưng Lý Tầm Hoan phảng phất cảm thấy trên đời này như chỉ còn mỗi một mình hắn mà thôi.
12:41
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi cười: - Anh đứng như thé, anh không cảm thấy khó chịu sao? Tại làm sao không tự nhiên ngồi xuống, bên tôi hãy còn một chiếc ghế nữa đây.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - reuters.com - naukri.com - ce.cn - sabah.com.tr - styletv.com.cn - xe.com - eonline.com - elmundo.es - kinopoisk.ru - kooora.com