Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 128) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 16:50

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 128)

1156
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 13:57 Dung lượng: 19.18 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Trên đời không một ai mà không có lúc giông giống bùn lầy. Bước chân của người dẫm lên, đất cứng ngang nhiên phản kháng nhưng bùn lầy thì không.

138 track
Giới thiệu: Trên đời không một ai mà không có lúc giông giống bùn lầy. Bước chân của người dẫm lên, đất cứng ngang nhiên phản kháng nhưng bùn lầy thì không.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Nó chỉ cam tâm, nhẫn nại để cho người dẫm lún, càng lúc nó càng mềm. Trên đời này nếu có vật mềm thì trước nhất phải kể đến bùn lầy.

Lý Tầm Hoan tự ví mình như thế và hắn rất thích như thế.

Vòng tường của Hưng Vân Trang hình như mới được tô vôi lại, dầu ban đêm cũng vẫn thấy huy hoàng.

Thế mà bảng hiệu của quán lão Tôn Gù đã rơi đổ không biết tự bao giờ.

Ông ta đã giải ghệ rồi chăng?

Từ con đường ẩm thấp bên ngoài, khó lòng thấy được bóng người trong trang viện.

892-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-128-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Bây giờ trời đã sáng rồi, tự nhiên không bao giờ thấy ánh đèn " cứ mồi tối, trên ngôi lâu đài nhỏ phía sau một ánh đèn leo lét..."

Hơn hai năm qua, đêm nào cũng thế.

Lý Tầm Hoan chợt nhớ tới những chuyện mà hắn không muốn nhớ.

Trong vòng hai năm nay, hắn đã thường trực bên khung cửa nơi quán lão Tôn Gù để nhìn ánh đèn, hắn cứ trông cho trời mau tối, hắn lại muốn cho trời cứ tối mãi.

Hai năm dài đằng đẵng, chừng nhớ lại hắn cảm thấy như mới ngày hôm qua.

Lão Tôn Gù vẫn kề cận bầu bạn cùng với hắn, lão không hề mở miệng.

Tôn Tiểu Bạch vụt thở dài:

- Bây giờ còn chưa đến giờ cơm tối, thực khách hãy còn chần chờ, không biết Nhị Thúc tôi đang làm gì? Phải chăng cũng đang lau bàn ghế?

Thực khách không bao giờ đến nữa.

Vì Lão Tôn Gù đã đi rồi.

Không một ai để han hỏi, mà nếu có, chắc không một ai biết lão đi đâu.

Mọt con người suốt mười ba năm dài ẩn nhẫn lau bàn dọn rượu mà không ai nhìn ra tông tích như thế, nếu khi cần đi thì nhất định cũng như lúc ở, nghĩa là rất khó có ai biết được.

Quả thật, Lão Tôn Gù không còn trong quán.

Trên những chiếc bàn cũ kỹ, bụi đã đóng đầy.

Lý Tầm Hoan dần Tôn Tiểu Bạch đi thẳng ra sau.

Gian phòng của hắn vẫn còn, trống rỗng, mạng nhện giăng bốn phía.

Gian phòng của Lão Tôn Gù cũng không còn một vật gì.

Nhưng Lý Tầm Hoan vùng dừng lại.

Hắn nhìn chăm chú vào khung cửa sổ, nơi cạnh giường ngủ của Lão Tôn Gù.

Dưới khung cửa sổ nho nhỏ có một mũi tên bằng dấu mực.

Khung cửa lâu ngày đã biến màu đen xạm, dấu mực cũng đen.

Chỉ khi nào chú tâm thì mới nhìn thấy.

Người chú tâm chỉ là người mật thiết Lão Tôn Gù.

Chỉ có những người thâm lắm mới biết đó là phòng dành riêng cho lão.

Những kẻ đến đây tạm chú năm ba ngày, nửa tháng, không kẻ nào chú ý.

Chính Tôn Tiểu Bạch cùng đi với Lý Tầm Hoan nhưng nàng không nhìn thấy, nàng chỉ thấy nhờ đôi mắt chầm chập nhìn vào đó của Lý Tầm Hoan.

Mũi tên chỉ thẳng phía sau.

Phía sau có một ngõ hẹp mà là ngõ cụt. Tận đầu ngõ có một khung cửa, khung cửa bằng cây roi mòi cũng đã mục rồi. Đây là một vấn đề mới mặc dầu cánh cửa mục đã lâu rồi.

Vì chỉ khi vào phòng của Lão Tôn Gù, mở cửa sổ của lão thì mới nhìn thấy ngõ cụt ấy.

Mũi tên dành cho người thân của lão.

Người thân không có nghĩa là ruột thịt vì người ruột thịt trừ hai ông cháu của Tôn Lão Tiên Sinh, không một ai bén mảng vào đây. Hai ông cháu của Tôn Tiểu Bạch tuy có vào đây nhưng không có ở lại đây, vậy thì người thân ấy là Lý Tầm Hoan.

Mũi tên chỉ cho Lý Tầm Hoan, nhất định phải là chuyện có liên quan tới hắn.

Lý Tầm Hoan dẫn Tôn Tiểu Bạch đi ra ngõ cụt.

Nàng tỏ thái độ e dè:

- Hay là Thượng Quan Kim Hồng đánh bẫy?

Lý Tầm Hoan không nói, hắn chỉ mỉm cười bước lần đi. Thượng Quan Kim Hồng không hề biết chuyện liên quan mật thiết giữa Lão Tôn Gù và hắn, mũi tên này nhất định là mũi tên của Lão Tôn Gù dành cho hắn mà thôi.

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Anh không nên đi, nếu cần là tôi đi.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Tại sao?

Tôn Tiểu Bạch đáp:

- Thượng Quan Kim Hồng muốn giết anh chứ không phải là tôi.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Vì thế nên cô nhất quyết theo vào?

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Không đi thì không khám phá được ý nghĩ của mũi tên.

Lý Tầm Hoan nói:

- Như vậy thì cô hiểu tôi không bằng Thượng Quan Kim Hồng.

Tôn Tiểu Bạch hỏi:

- Sao vậy?

Lý Tầm Hoan nói:

- Nếu quả Thượng Quan Kim Hồng giăng cái bẫy nàng, hắn đã hiểu chắc rằng tôi nhất định sẽ vô, dầu bò đi bằng đầu gối, tôi cũng vẫn phải vô.

Tôn Tiểu Bạch nhìn hắn trân trân, Nước mắt nàng tuôn chảy. Nàng vụt lao vào lòng hắn, ôm chặt lấy hắn, nước mắt đẫm lên ngực hắn. Nàng úp mặt nàng vào mặt hắn, nàng muốn dùng nước mắt của nàng để xóa bớt vẻ tiều tụy bởi tháng năm chồng chất khổ đau. Chiếc thân cứng như đá của Lý Tầm Hoan mềm lần, hắn quàng tay ôm chặt lấy nàng.

Hai người ôm nhau rất chặt.

Họ ôm nhau lần đầu, họ cảm tưởng đây là lần cuối.

Đi vào ngõ cụt, nếu là bẫy của Thượng Quan Kim Hồng thì không một ai đoán chắc, Lý Tầm Hoan cũng không dám chắc rằng mình sẽ có ngày trở ra.

Càng nghĩ như thế nhiều hơn là Tôn Tiểu Bạch.

Nhưng chỉ thoáng qua, lòng tự tin của nàng động mạnh, nàng nói một câu quả quyết:

- Không, nhất định anh phải trở ra vì...

Nàng không nói hết câu nhưng Lý Tầm Hoan đã hiểu.

Nàng muốn nói nhất định hắn phải trở ra vì nơi đây đã có nàng chờ đợi.

Nàng muốn nói đến sức mạnh của tình yêu.

Chỉ có tình yêu, tình yêu là sức mạnh vạn năng.

Bằng vào nó, người ta sẽ xô ngã tường thành, bằng vào nó người ta sẽ vượt qua tất cả những gì nguy hiểm.

Tình Yêu đã tạo cho người một niềm tin tuyệt đối.

ánh sáng gần như không lọt được vào con đường hẹp.

Bước vào lòng đường, người ta có cảm tưởng như đang đi vào địa đạo.

Con đường ẩm thấp và âm u.

Cánh cửa cũ đã mục và chỉ khép lại.

Cánh cửa được xô bật ra, người đứng ngoài nhất định sẽ buồn nôn.

Máu, một mùi tanh tưởi.

Tiếp liền theo là nghe hơi thở ồ ồ, thứ hơi thở của dã thú mang thương.

Bên trong cánh cửa là một gian hầm rộng lớn.

Có lẽ nơi đó dùng để làm hầm chứa rượu.

Nhưng bây giờ không nghe mùi rượu, chỉ có một mùi tanh.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:21
Giới thiệu: Hướng Tòng hơi ngạc nhiên nhưng rồi hắn bật cười: - Tại hạ tuy không biết giết người nhưng vẫn có thể giết. Kinh Tiên Sinh tuy biết giết người nhưng rất tiếc là giết người không thể bằng lỗ miệng mà phải giết bằng tay, việc đó chắc Kinh Tiên Sinh biết hơn tại hạ.
13:35
Giới thiệu: Tôn Tiểu Bạch hỏi: - Nhưng Tiểu Phi có thật đã yêu Lâm Tiên Nhi hay không? Phải chăng hắn yêu gần như điên loạn như thế là tại vì hắn không đạt tới tình yêu?
14:04
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi đã dừng bước nhưng nàng vẫn không quay đầu lại. Nàng đứng yên một chỗ và nhè nhẹ thở ra.
17:59
Giới thiệu: Tôn Tiểu Bạch nói: - Bây giờ tự nhiên là có khác chứ không còn như trước nữa, về chuyện đó chắc cô cũng đã biết hậu quả do ai gây ra rồi chứ?
13:48
Giới thiệu: Gió cũng thổi nhưng không mạnh lắm, cây lá vẫn đưa nhưng khung cảnh cũng vẫn vắng hoe. Không có những tiếng gì lấn át thế nhưng Lâm Tiên Nhi vẫn làm như vì gió, vì lá khua nên nàng không nghe những lời qua lại của Lý Tầm Hoan và Tôn Tiểu Bạch.
15:12
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi nói: - Chúng ta là đàn bà thì tưởng nên dùng phương thức của đàn bà là phải. Tôn Tiểu Bạch hỏi: - Đàn bà cũng có phương thức quyết đấu đặc biệt nữa à?
15:34
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan ngồi thật ngay ngắn. Hắn chầm chậm uống từng ngụm nhỏ. Lâm Tiên Nhi nhìn sâu vào mắt hắn, nàng nhích sát lại và cười thật dịu:
15:33
Giới thiệu: Lữ Phụng Tiên đã lâm vào cảnh đó, hắn hỏi giọng ngờ nghệch: - Không lưu lại nơi này thì biết đến nơi nào? Lý Tầm Hoan nói: - Trở về, trở về nhà.
12:19
Giới thiệu: Đêm. Thị trấn về đêm. Đêm của chợ luôn luôn là nhiệt náo tưng bừng. Nhưng Lý Tầm Hoan phảng phất cảm thấy trên đời này như chỉ còn mỗi một mình hắn mà thôi.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - fakt.pl - dawn.com - mainichi.jp - 4gamer.net - graphicriver.net - carwale.com - uludagsozluk.com - daily.co.jp - gizmodo.jp - allabout.co.jp