Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 13) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 14/01/2014 11:10

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 13)

1820
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 17:14 Dung lượng: 23.68 MB
Bình chọn
Đánh giá: 10/ 10 trên tổng số 1 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Uống xong tiệc rượu thứ hai, thuốc giải độc bắt đầu công hiệu. Chỉ không đầy sáu giờ sau, Lý Tầm Hoan cảm thấy khí lực dần dần khôi phục.

138 track
Giới thiệu: Uống xong tiệc rượu thứ hai, thuốc giải độc bắt đầu công hiệu. Chỉ không đầy sáu giờ sau, Lý Tầm Hoan cảm thấy khí lực dần dần khôi phục.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Tuy phải thức trắng đêm, nhưng vì quá vui mừng nên Thiết Giáp Kim Cương không thấy gì là mỏi mệt cả. Chỉ có điều bỏ rượu lâu quá, nay uống lại mà uống hơi nhiều nên cảm thấy hơi nặng đầu.

Mai nhị tiên sinh cũng vỗ trán lẩm bẩm:

- Chết rồi, chết rồi, trời sáng hết rồi!

Thiết Giáp Kim Cương hỏi:

- Sáng thì sáng chứ gì mà chết?

Mai nhị tiên sinh thở ra:

- Ta uống rượu vô rất sợ trời sáng lắm, nếu chưa sáng ta uống bao nhiêu cũng không sao, nhưng nếu trời sáng là nhức đầu, không làm sao uống nổi nữa!

Đang nhắm mắt dưỡng thần, Lý Tầm Hoan nghe nói bật cười:

- Đâu phải riêng tiên sinh, mà sợ trời sáng là cái bệnh của những con sâu rượu đấy chứ!

Mai nhị tiên sinh nói:

- Đã vậy, trong lúc trời chưa sáng tỏ, uống đại vài chung nữa cho đã.

425-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-13-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm (Phần 13).

Lý Tầm Hoan nói:

- Mình “ngưu ẩm” như thế sợ Mai đại tiên sinh đau lòng đấy!

Mai nhị tiên sinh cười lớn:

- Vì thế cho nên lão mới trốn ngủ Mất trong phòng cho mắt đỡ xốn, cho lòng đỡ xót.

Uống xong chén rượu, Lý Tầm Hoan gập mình ho rũ rượi.

Mai nhị tiên sinh nhìn sững hỏi:

- Cái chứng ho của các hạ đã có bao lâu rồi vậy?

Lý Tầm Hoan nói:

- Y như là đã mười năm.

Mai nhị tiên sinh cau mày:

- Như thế thì đáng lý phải ngưng, vì uống nữa ho nữa, mà ho lâu quá e…

Lý Tầm Hoan cười:

- E lao phổi hả? Có sao, phổi tôi đã mất cả rồi, còn sợ gì nữa!

Tia mắt Lý Tầm Hoan vụt sáng lên và trầm giọng:

- In là có khách.

Mai nhị tiên sinh trố mắt:

- Đêm chưa sáng chắc không phải khách của lão đại đâu, chắc có người Tìm tôi đấy.

Thật ra thì đến bây giờ Mai nhị tiên sinh mới thoáng nghe tiếng bước chân, mà tiếng động chứng tỏ không phải một người…

Chợt nghe có tiếng:

- Không biết nơi đây có phải Mai Hoa thảo đường chăng?

Qua một lúc nghe tiếng Mai đại tiên sinh:

- Đang đêm vào đây, chẳng hay trộm hay cướp?

Có tiếng trả lời:

- Chúng tôi đến đây không phải trộm hay cướp, mà là đến để dâng lễ mọn.

Mai đại tiên sinh cười nhạt:

- Đang đêm các vị dâng lễ đó đã không phải là ý tốt, xin chư vị hãy trở ra ngay.

Người ấy cười:

- Đã thế thì chúng tôi đành mang bức họa Vương Ma Kiết trở về vậy.

Mai đại tiên sinh kêu lên:

- Vương Ma Kiết à?

Tiếng nói chưa dứt thì cửa đã vội mở ra…

Mai nhị tiên sinh khẽ cau mày:

- Những kẻ này đã gãi đúng chỗ ngứa của lão đại. Nếu quả thật dâng lễ thì phải có chuyện cầu. Bọn mình hãy xem đó là bọn nào.

Nói xong đứng lên vén màn lén dòm ra.

Số người mới tới gồm có ba người. Người thứ nhất là một gã trạc ba mươi tuổi, người hơi thấp nhưng đôi mắt sáng quắc dữ dằn, tay hắn bưng một cái hộp dài dài.

Người thứ hai mặt đỏ hầm, râu dài tới bụng, mặc áo choàng màu đỏ tía, đôi mắt rất có thần, dáng cách đúng là kẻ chỉ huy. Thứ ba là một chú bé độ chừng hơn mười tuổi, gò má bầu bĩnh, đôi mắt tròn xoay, đội chiếc mũ trắng thêu chỉ hồng thật đẹp, ăn mặc y như là Hồng Hài Nhi. Trừ chú bé này ra, hai người kia có vẻ mặt rầu rầu.

Gã lùn ôm hộp bước tới vòng tay nói:

- Bức họa này chủ nhân tôi phải bỏ khá nhiều vàng bạc mới mua được và đã qua nhiều danh gia xem xét xác định là bản thực, xin Mai đại tiên sinh nhận cho.

Đã dán mắt vào chiếc hộp từ này đến giờ, nhưng Mai đại tiên sinh vẫn nói:

- Không có công thì không có thọ lộc, chẳng hay các vị muốn cần chi?

Người ấy cười:

- Chúng tại hạ đây chỉ cần Mai đại tiên sinh chỉ đường đi tìm Mai nhị tiên sinh.

Mai đại tiên sinh thở phào một cái như trút gánh nặng và tươi sắc mặt:

- À, cái đó thì không khó.

Lão ta tiếp lấy cái hộp và kêu lớn:

- Lão Nhị, ra đây có người tìm đây!

Mai nhị tiên sinh lắc đầu thở ra:

- Lão gia ác hại, có được bức họa là không còn nghĩ đến sự an nguy của anh em gì cả!

Lão già áo tía và gã đại hắn lùn thấy Mai nhị tiên sinh là mừng ra mặt, chỉ có chú bé Hồng Hài Nhi là cau mày:

- Người dơ dáy như thế mà là thầy thuốc trị bệnh à?

Mai nhị tiên sinh cười hì hì:

- Có sao, trị bệnh có phải lễ thánh chi mà sợ dơ dáy!

Sợ chú bé nói bậy mất lòng, lão già áo tía đằng hắng lên tiếng:

- Chúng tôi nghe tiên sinh là một lương y cho nên đặc biệt cốt ý thỉnh cho được, bất luận tiền chẩn mạch bao nhiêu cũng xin trao trước.

Mai nhị tiên sinh cười:

- Té ra các vị cũng biết tính tình ta rõ quá, nhưng các vị không sợ ta lấy tiền chẩn mạch rồi chạy đi à?

Lão già áo tía lừ lừ đôi mắt, lão không nói bằng lời nhưng tia mắt ấy đã nói lên rằng nhà ngươi có chạy cũng không thoát?

Gã đại hán cười nói:

- Nếu tiên sinh bằng lòng đi thì ngoài tiền chẩn mạch giao trước, sau này chúng tôi sẽ còn nhiều hậu tạ.

Mai nhị tiên sinh nói:

- Các vị có biết tại hạ có lệ “tam bất trị” chăng? Ngoài tiền chẩn mạch giao trước và lễ nghĩa đàng hoàng, nếu là trộm cướp sát nhân cũng thuộc về “bất trị.”

Gã đại hán lùn nói:

- Xin tự giới thiệu với tiên sinh, kẻ hèn này tên là Ba Anh, tuy là kẻ vô danh tiểu tốt, nhưng chủ nhân tôi, Tần Hiếu Nghĩa lão gia, một người trong giang hồ chắc tiên sinh đã cũng có nghe!

Mai nhị tiên sinh hướng mắt:

- Tần Hiếu Nghĩa nào? Có phải Thiết Đảm Chấn Bát Phương không?

Ba Anh đáp:

- Vâng, chính là lão gia tôi đấy!

Mai nhị tiên sinh gật gù:

- Có, có biết. Được rồi, qua vài hôm nữa, các vị đến đây, nếu có thì giờ, có lẽ ta sẽ cùng đi với các vị.

Chú bé Hồng Hài Nhi nhảy dựng lên:

- Lớn gan hé? Trói quách lão mang đi, còn nói qua nói lại làm gì cho mất công!

Ba Anh lật đật kéo tay cậu bé và cười khỏa lấp:

- Nếu là bệnh không gấp thì qua đôi ba ngày cũng chả sao, ngặt vì bệnh đang hấp hối, đừng nói vài ba ngày, vài ba tiếng sợ cũng không xong!

Mai nhị tiên sinh nói:

- Bệnh nhân của các vị gấp, thế bệnh nhân ở đây lại không gấp sao?

Ba Anh hỏi:

- Tiên sinh ở đây cũng có bệnh sao?

Mai nhị tiên sinh gật đầu:

- Phải, ở đây có bệnh nhân và nếu bệnh nhân chưa trị lành bệnh thì ta sẽ không đi đâu cả.

Ba Anh sửng sốt ngập ngừng:

- Nhưng… nhưng bệnh nhân của chúng tôi là đại thiếu gia của nhà họ Tần và cũng là tục gia đệ tử duy nhất của Thiếu Lâm chưởng môn.

Mai nhị tiên sinh cau mặt:

- Con trai của Tần Hiếu Nghĩa thì sao? Đệ tử tục gia hòa thượng Thiếu Lâm thì sao? Chẳng lẽ mạng nó đáng đồng tiền bát gạo hơn bệnh nhân ở đây à?

Ba Anh khẽ liếc chủ nhân. Mai nhị tiên sinh hình như cũng biết lão già áo tía đó là Thiết Đảm Chấn Bát Phương Tần Hiếu Nghĩa nhưng lão thầy thuốc cứng đầu vẫn lờ đi.

Tần Hiếu Nghĩa mặt có sắc giận nhưng vẫn đứng yên không nói.

Hồng Hài Nhi đảo tròn đôi mắt:

- Nếu bệnh nhân ở đây chết thì sao?

Mai nhị tiên sinh cười nhạt:

- Chết thì tự nhiên ta khỏi trị, chỉ tiếc là hắn không chết nổi!

Hồng Hài Nhi cười hắc lên một tiếng:

- Chưa chắc!

Vừa nói dứt chú bé vụt bắn mình tới y như một mũi tên thoát khỏi dây cung lao vút vào gian phòng bên cạnh. Thân pháp của cậu bé quá nhanh làm cho Thiết Giáp Kim Cương cũng phải giật mình.

Ba Anh khẽ liếc Tần Hiếu Nghĩa, cả hai yên lặng.

Vừa vào tới bên trong, Hồng Hài Nhi nhìn chầm chập Lý Tầm Hoan, hỏi lớn:

- Ngươi có phải là bệnh nhân đây không?

Lý Tầm Hoan cười:

- Người bạn nhỏ, chẳng lẽ bạn muốn tôi chết sớm đi à?

Hồng Hài Nhi trợn đôi mắt tròn xoe:

- Đúng, ngươi chết sớm chừng nào thì lão thầy thuốc tèm lem ấy mới bằng lòng đi chữa bệnh cho Tần đại ca của ta!

Cậu bé vừa nói vừa vung tay áo, từ trong tay áo thoáng ra ba mũi tên tụ tiễn bắn thẳng vào mặt Lý Tầm Hoan như điện chớp.

Tụ tiễn của cậu bé chẳng những chính xác mà kình lực lại uy mãnh khác thường.

Không ai có thể ngờ một câu bé mười tuổi mà lại dữ dằn như thế, nếu không phải là Lý Tầm Hoan mà là một người nào khác thì có lẽ sẽ dễ dàng mất mạng.

Nhưng đối với một người như Lý Tầm Hoan thì đó chỉ là một trò đùa, chỉ đưa nhẹ tay ra là đã nắm cứng ba mũi tụ tiễn.

Bắn xong ba mũi tên, Lý Tầm Hoan cau mặt:

- Nhỏ mà quá độc như thế thì lớn lên sẽ ra làm sao?

Hồng Hài Nhi cười nhạt:

- Ngươi tưởng bắt đựoc ba mũi đó rồi dạy đời ta được hả?

Không đợi nói dứt câu, cậu bé tung mình lên, trên tay đã có hai thanh đoản kiếm, và chỉ trong một cái phóng tới đã công luôn liên tiếp bảy chiêu.

Đánh ra thật lẹ mà biến thế lại càng lẹ hơn nữa, cậu bé đánh ra toàn những đòn hiểm ác, cho dù người lịch lãm giang hồ cũng đến thế thôi.

Điều đáng nói là những đòn tối độc ấy lại nhằm vào một người không thù oán.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng Hợp Nhạc Kiếm Hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

17:04
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan cũng gắng cười theo: Cẩn thận, ám khí ghim trong hắn đều có tẩm độc, đừng cho phạm vào da trong. Thấy sinh mạng của chủ chỉ còn như tơ treo đá, mà vẫn còn đủ tâm trí lo đến sự an nguy cho mình, Gã đánh xe nước mắt đoanh tròng, ngồi xuống lục kiếm trong xác Hoa Phong.
17:34
Giới thiệu: Cạn thêm một chén rượu đầy, Lý Tầm Hoan lại gập mình ho sặc sụa. Vò tay lên ngực, họ Lý nói một mình bằng giọng nói thê lương: Tiêu Vân, Thi Âm… ta không không trách các người.
19:37
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan nói: Nguyên nhân có lẽ giống như các hạ. Người áo xanh khẽ liếc Lý Tầm Hoan: Chẳng lẽ các hạ cũng vì thiên hạ đệ nhất mỹ nhân? Lý Tầm Hoan cười: Có thể! Người áo xanh cũng cười: Đúng rồi, nghe người ta nói “giai nhân” và “mỹ tửu” là hai điều mà Lý thám hoa không bao giờ từ chối.
16:14
Giới thiệu: Câu nói của Lý Tầm Hoan làm cho Tôn Đạt bật cười: Ngươi thì biết cái quái gì? Nếu ta đặt được Mai Hoa Đạo vào tử địa, thì chẳng những sẽ được nở mặt nở mày mà lợi ích sẽ không sao kể xiết. Lý Tầm Hoan nói: Những việc lợi ấy lớn lắm sao?
23:51
Giới thiệu: Hồng Hán Dân cúi mặt thở dài: Đã biết Kim Ty giáp là vật giang hồ dòm ngó, Đái Ngữ mang nó trong mình thì đáng lý không nên uống rượu. Lý Tầm Hoan lắc đầu: Không phải không nên uống rượu, mà đúng ra là hắn không nên chơi với bạn bất lương. Da mặt xám xanh của Hồng Hán Dân đỏ dần.
19:55
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan bước lại gần, thấy yết hầu Tra Mãnh bị một lỗ thủng, lỗ đó bị bít bằng một cục tuyết, máu đóng băng tại đó. Kẻ giết Tra Mãnh hình như sợ máu hắn dính mình cho nên vừa rút kiếm ra thì đã ấn liền vào đó một cục tuyết, làm dòng máu bị ứ đọng
21:49
Giới thiệu: Một điều lố lăng khác là cổ tay cổ chân họ đầu có đeo nhiều chiếc vòng bằng bạc, mỗi cử động của họ, những vòng ấy chạm vào nhau khua lên nghe cũng khá vui tai.
17:28
Giới thiệu: Cỗ xe lìa khách điếm. Trên xe chất những vò rượu đầy ăm ắp. Lẽ tự nhiên là số rượu mua bằng món tiền năm mươi lạng của gã thiếu niên. Hắn rót từng chén đầy và uống từng ngụm lớn.
21:56
Giới thiệu: Họ ngồi xuống là rượu thịt đã kề bên miệng. Gia Cát Lôi hào khí hừng hừng: - Triệu lão nhị, có nhớ vụ Thái Hành Tứ Hổ ở Thái Hành Sơn không?
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - kooora.com - taringa.net - npr.org - hespress.com - lenta.ru - instructables.com - nbcnews.com - php.net - abcnews.go.com - investopedia.com