Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 136) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 16:57

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 136)

1121
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 13:51 Dung lượng: 19.03 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Long Thiếu Vân thun mình trong chiếc mền dày, ánh đèn ảm đạm rọi vào mặt hắn mờ mờ. Lâm Thi Âm nhè nhẹ xô cửa bước vào.

138 track
Giới thiệu: Long Thiếu Vân thun mình trong chiếc mền dày, ánh đèn ảm đạm rọi vào mặt hắn mờ mờ. Lâm Thi Âm nhè nhẹ xô cửa bước vào.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Nàng bước chầm chậm, gần như nhón gót, hình như nàng không nỡ làm mất giấc ngủi của con nàng.

Nàng rón rén lại sát bên giường nhìn vào mặt con, lòng nàng chợt dâng lên một niềm chua xót.

Đây là hòn máu duy nhất của nàng, nó là sự an ủi duy nhất của đời nàng, nó là sự ký thác an vui và đau khổ.

Long Thiếu Vân cựa mình mở mắt, hắn nhìn mặt nàngt hật lâu rồi thở ra:

- Con biết mẹ đau khổ lắm, con biết cha và con đã mang lại cho mẹ quá nhiều bất hạnh.

Lâm Thi Âm cúi mặt rưng rưng.

Nàng không thừa nhận nhưng cũng không phủ nhận.

900-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-136-1.jpg
Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm.

Nàng biết con nàng đã lớn khôn trước tuổi và sự đả kích nặng nề trong buổi tiệc " bái giao " vừa qua càng làm cho nó trưởng thành.

Nàng rất vui khi thấy con nàng tuy không dứt hẳn thù hằn với Lý Tầm Hoan nhưng cũng không còn hằn học lắm.

Đưa tay vuốt lên mái tóc của con, nàng chợt giật mình."Mái tóc con nàng còn đẫm hơi sương, hẳn nhiên nó không có ngủ, nó đang ở bên ngoài mới vừa về.

Long Thiếu Vân nhìn sâu vào mắt mẹ và cho tay vào ngực áo lấy ra một gói bọc giấy dầu cẩn thận, hắn trao cho mẹ:

- Mẹ hãy cầm đi.

Lâm Thi Âm ngạc nhiên:

- Chi thế con?

Long Thiếu Vân nhoẻn miệng cười:

- Quyển Bí Kíp võ công, con biết mẹ đang cần nó lắm, con biết mẹ sắp đi xa. Con không trách mẹ mà con cũng không buồn. Con nghĩ mẹ làm như thế là phải, mẹ đi cũng là phải. Con không ưa hắn nhưng con thấy hắn nên sống, hắn cần phải sống, hắn là một con người tốt. Con cũng không muốn xa mẹ nhưng mẹ đi là phải, mẹ đã hy sinh cho con nhiều quá, đến lúc mẹ cần phải được sự yên ổn trong tâm hồn.

Hắn đăm đăm nhìn nàng và nói tiếp:

- Vả lại, mẹ cũng thừa biết, con đâu còn nhỏ nữa, con đã trưởng thành, khổng chỉ về tuổi mà còn trưởng thành hẳn về tư tưởng. Mẹ đừng bận tâm gì cả, mẹ phải cam đảm giải thoát tâm hồn của mẹ.

Lâm Thi Âm để mặc cho Nước mắt của mình tuôn ra, nàng không khóc thành tiếng, nàng cũng không buồn lau nước mắt.

Đúng như Long Thiếu Vân đã nói, nàng biết con nàng đã lớn.

Nó đã đầy đủ tư cách để nói chuyện về người lớn.

Long Thiếu Vân nhoẻm nmiệng cười, tự nhiên nụ cười chứa đựng nhiều chua xót.

- Không một ai có quỳen cản mẹ, không có tình cảm nào buộc mẹ phải đau khổ dằng dai. ở đây, con biết mẹ rất Thương con, con biết mẹ không khinh bỉ cha nhưng tự nhiên mẹ không có lý do nào kính nể và chính vì thế, không ai đem lại cho mẹ được an ủi.

Thấy mẹ không nói, hắn giãi bày dùm cho mẹ:

- Con biết mẹ là người đàn bà như thế nào, sự ra đi của mẹ không ai có quyền nghi ngờ, không ai có quyền bêu xấu, không ai có quyền nghĩ không phải về mẹ vì mẹ không bao giờ có ý tưởng chứ đừng nói đến hành động sai lầm.

Lâm Thi Âm cứ cúi mặt, nước mắt không bao giờ dứt.

Ngay lúc đo, ngoài cửa vụt có tiếng Long Tiêu Vân:

- Không, tôi đã làm nên những chuyện đốn mạt nhất đối với một người bạn tốt, tôi phải có được một hành động cuối cùng.

Hắn bước vào và Lâm Thi Âm bỗng giật mình.

Mới cách mấy hôm mà thân sắc hắn hoàn toàn thay đổi.

Những vết nhăn vì tuổi bây giờ càng nhăn hơn nữa, mái tóc vốn còn xanh mướt bây giờ đã điểm hoa râm.

Sự dằn vặt nào lại có thể biến đổi con người nhanh như thế?

Long Tiêu Vân nói tiếp:

- Tôi không được Thượng Quan Kim Hồng xem trọng nhưng hắn cũng chẳng thù hằn và nhất định quyển Bí Kíp này sẽ làm cho hắn vuimừng, nếu hanứ không tiếp đãi ân cần thì ít nhất hắn cũng chấp nhận giải cuọc quyết đấu với Lý Tầm Hoan bằng tinh thần cởi mở, phu nhân hãy để cho tôi đi, tôi đã nhất định rồi.

Cung cách giữa vợ chồng Long Tiêu Vân là như thế, họ đối xử với nhau thật trang trọng và tương kính, bất cứ trwongf hợp nào họ cũng không tỏ ra vô lễ với nhau, cả đến chuyện xưng hô họ cũng lựa lời y như trước mặt đông người.

Lâm Thi Âm nhất luật cúi đầu, nàng không nói mà cũng không bộc lộ một cử chỉ nào cả.

Long Tiêu Vân cầm lấy quyển Bí Kíp trong tay, giọng hắn buồn nhưng cươnmgh quyết:

- Đến như chuyện phu nhân định đi xa, điều đó tôi chẳng những không cnả mà cũng không than trách, như lời con vừa nói, không ai có quyền làm khổ phu nhân hơn nữa, vì phhu nhân đã giữ hạnh phúc cho chồng con bằng một giá quá đắt rồi. Tuy nhiên, tôi nói một lời mong phu nhân đừng xem đó là lời ngăn cản, tôi thấy rằng chúng ta bây giờ đã quá tuổi thanh xuân, chúng ta sống bây giờ nặng nhiều về nghĩa vụ hơn là hưởng thụ, chúng ta có thể vì nghĩa vụ mà bằng lòng, cố nhiên mỗi một con người của chúng ta phải có nhiểu cải sửa, tôi nghĩ rằng phu nhân cũng không quá đổi khắt khe.

Hắn đứng nhìn sâu vào mắt Lâm Thi Âm và quay mặt bước nhanh ra khỏi cửa.

Lâm Thi Âm vẫn ngồi bất động.

Nàng đã chịu đựng gần quá nửa đời người, nàng không thể chịu đựng nữa sao?

Phần của Lý Tầm Hoan coi như đã yên rồi, nàng tin tưởng Tôn Tiểu Bạch có thừa đức tính đem lại sự an ủi cho hắn, nàng còn mong gì hơn nữa.

Đúng như Long Tiêu Vân đã nói, nàng có thể vì nghĩa vụ để bằng lòng và hoán cải tình hình cuộc sống tương đối yên vui cho đến ngày chung cuộc.

Con nàng tuy chưa hoàn toàn thay đổi nhưng sự hung hãn không còn có trong người của nó.

Chồng nàng thật đã quá rõ ồi, sự hối hận đã làm cho chàng già đi trước tuổi, chỉ trong vòng mấy hôm thôi. Nàng gục mặt vào lòng bàn tay, nàng không khóc, nàng rất tỉnh táo.

Phải chăng nàng nên hạ quyết tâm?

Sự quyết tâm thử lại một lần nữa về hạnh phúc cuỉa nàng?

Long Thiếu Vân nhè nhẹ nắm lấy bàn tay của mẹ, hắn tôn trọng sự im lặng của mẹ, hắn không nói một tiếng nào.

Hắn để cho nước mắt mình tự tiện tuôn ra.

Lần thứ nhất trong đời, hắn khóc.

***

Một tòa trang viện rất rộng lớn nhưng thấp lè tè.

Nó cũng như một gia trang hào phú như bao gia trang hào phú khác, chỉ có điều nó rất cổ.

Nhưng chỉ cần bước qua kjhỏi vòng tam cấp cổng ngopài, ai cũng phải cmảm nghe nặng mùi sát khí.

Long Tiêu Vân đã bước vào tới cổng.

bên ngoài cổng là một vòng sân không rào dạo mênh mông.

Trong vòng sân có thuỷ tạ, có non bộ, có những con đường lát đá tàn cây râm mát.

vòng sân rộng vắng ngắt không một tiếng chim kêu.

Nhưng khi Long Tiêu Vân vừa bước bvào thì lập tức có hai tốp người áo vàng gồm có mười mấy tên ào ra, họ đều là những tay lực lưỡng, tay họ lăm lăm binh khí như sẵn sàng tử chiến.

Họ ở trong vìng sân sát trang viện, họ là " cận vệ ", họ toàn là hảo thủ tuyển chọn của Kim Tiền Bang.

- Ngươi là ai? đến đây có chuyện gì?

Một tên trong bọn vừa thấy Long Tiêu Vân là hằn học hỏi ngay.

Long Tiêu Vân đáp:

- Đến đây Tìm người.

Tên áo vàng hỏi:

- Tìm ai?

Long Tiêu Vân đáp:

- Thượng Quan Kim Hồng, Bang Chủ của ccác ngươi có ở đây không.

Bốn tiếng " Thượng Quan Kim Hồng " vang lên như tiếng sét, bọn áo vàng lập tức đổi thay thái độ:

- Bang Chủ có ở đây nhưng chẳng hay túc hạ là...

Long Tiêu Vân đáp:

- Hưng Vân Trang, Trang Chủ Long Tiêu Vân.

Tiếng thét rập lên một lượt:

- Lệnh của Bang Chủ gặp tên Long Tiêu Vân là giết trước bẩm sau.

Nhiều ánh thép loáng lên, máu tươi bắn xối vào lên đầu cây ngọn cỏ.

Tay không binh khí và trong lúc bất phòng, Long Tiêu Vân chỉ vung được mấy ngọn quyền, mấy tên áo vàng ngã xuống thì hắn cũng ngã theo.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

19:46
Giới thiệu: Lâm Thi Âm ật đầu: - Vâng, chính lúc Vương lão tiền bối đến thì đã có Tôn Nhị Hiệp. Tôn Tiểu Bạch hỏi: - Thế thì tại sao chị lại không cho hắn biết về chuyện đó?
16:41
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi nói: - Cô đã làm hại Lý Tầm Hoan thế mà cô lại đứng trơ trơ như cây đá, con người cô như thế hay sao?
17:29
Giới thiệu: Mưa càng phút càng nặng hột. Lý Tầm Hoan nhìn theo Lâm Tiên Nhi nằm dưới vũng bùn, lòng hắn chợt cảm nghe dâng lên một niềm xót xa thông cảm.
15:47
Giới thiệu: Hình như nàng đang phấn chấn lắm, tay nàng siết chặt hơn vào hông Kinh Vô Mạng. Kinh Vô Mạng vẫn đứng trơ trơ. Ánh mắt hắn bắn ra tia sáng lạ lùng, y như tia lửa từ địa ngục.
15:57
Giới thiệu: Bao nhiêu thời gian nặng trĩu hình như đã làm cho gã mặt rõ càng nói kín tâm tư nhưng bây giờ, bây giờ thời gian như quay trở lại, hắn ngậm ngùi ủ rũ.
12:44
Giới thiệu: Võ công của tên thấy bói tuy đáng sợ nhưng dầu có giỏi, có luyện được đôi tai rất thính nhưng cũng vẫn là người mù, nhất là trong một trận khổ chiến kéo dài như thế này, sự thính tai của hắn cũng lần lần giảm sút.
13:57
Giới thiệu: Trên đời không một ai mà không có lúc giông giống bùn lầy. Bước chân của người dẫm lên, đất cứng ngang nhiên phản kháng nhưng bùn lầy thì không.
13:50
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan nói: - Có chi mà không cho cô đi theo? Thôi, đã thế, đêm nay chúng ta lên đường.
12:21
Giới thiệu: Hướng Tòng hơi ngạc nhiên nhưng rồi hắn bật cười: - Tại hạ tuy không biết giết người nhưng vẫn có thể giết. Kinh Tiên Sinh tuy biết giết người nhưng rất tiếc là giết người không thể bằng lỗ miệng mà phải giết bằng tay, việc đó chắc Kinh Tiên Sinh biết hơn tại hạ.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - cnet.com - theguardian.com - foxnews.com - goodreads.com - mashable.com - businessinsider.com - 9gag.com - youm7.com - wow.com - answers.com