Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 15) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 14/01/2014 12:13

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 15)

1533
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 15:20 Dung lượng: 21.08 MB
Bình chọn
Đánh giá: 10/ 10 trên tổng số 3 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Bọn gia đinh lấy làm lạ cũng phải. Họ làm sao biết được người đứng đây là chủ của trang trại này.

138 track
Giới thiệu: Bọn gia đinh lấy làm lạ cũng phải. Họ làm sao biết được người đứng đây là chủ của trang trại này.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Lý Tầm Hoan đã sinh nơi đây, đã lớn khôn ở nơi này, đã hưởng trọn vẹn hạnh phúc từ thủa niên thiếu. Họ Lý cũng không tưởng tượng rằng có một ngày, hôm nay, có một ngày mà đối với sản nghiệp đồ sộ của mình, mình lại trở thành môt kẻ lạ hoắc!

Lý Tầm Hoan cất giọng cười ảo não, và bên tai thoáng nghe giọng hát thê lương.

“Trước thềm hoa nở đầy sân.

Hỏi người năm cũ chủ nhân đâu rồi.”

Họ Lý chép miệng như nhấm nháp mùi vị của thê lương, của ảo não, lặng hồn nghe tâm tư tiêu sơ.

Thiết Giáp Kim Cương dàu dàu nói nhỏ:

- Thiếu gia, chúng ta vào.

Lý Tầm Hoan thở dài thườt thượt:

- Đã đến rồi thì sớm muộn cũng phải vào, có phải thế không?

Nhưng hai người vừa đặt chân lên tảng đá, chợt nghe tiếng quát:

- Những kẻ lạ mặt đi đâu mà xồng xộc thế? Không biết đây là nhà Long tứ gia à?

Một gã ăn mặc theo lối giai nhân, thân hình lực lưỡng nhăng mặt lại rỗ chằn, xốc ra chắn ngang trước mặt…

427-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-15-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm (Phần 15).

Lý Tầm Hoan cau mày:

- Các hạ là…

Gã mặt rỗ chống nạnh hai tay hất mắt:

- Lão gia là quản gia của nhà này, con gái ta là em nuôi của Long phu nhân, nghe rõ chưa? Các ngươi muốn gì?

Lý Tầm Hoan mỉm cười, nụ cười pha đậm chua cay:

- À… đã thế thì tại hạ xin đợi ở đây vậy.

Gã quản gia cười khẩy:

- Đợi? Hừ, cửa nhà của Long đại gia lại để cho bọn bá vơ muốn đứng đợi ai là đứng à?

Thiết Giáp Kim Cương giận lắm, nhưng thấy Lý Tầm Hoan điềm nhiên nên hắn cũng phải làm thinh.

Gã quản gia lại trợn mắt quát lớn:

- Còn chưa đi à? Đợi lão gia nổi giận phải không?

Lý Tầm Hoan vẫn làm thinh, nhưng Thiết Giáp Kim Cương thì không dằn nổi nữa. Cũng may, ngay lúc ấy chợt có tiếng kêu rộn rã:

- Lý Tầm Hoan… Lý Tầm Hoan. Trời ơi, hiền đệ về thật ư?

Một con người tầm thước, vóc dáng uy nghi, ăn mặc cực kỳ sang trọng…

Sắc mặt người ấy mừng rỡ khôn cùng, khi vừa thấy Lý Tầm Hoan, hắn đã chạy lại ôm chầm, la lớn:

- Trời ơi… không phải là chiêm bao mà… Lý hiền đệ đã về thật đây rồi.

Nước mắt hắn vụt trào ra theo câu nói…

Lý Tầm Hoan ứa Nước mắt nghẹn ngào:

- Đại ca… Long Tiêu Vân.

Chỉ nói được mấy tiếng rồi họ Lý nghẹn ngang…

Gã quản gia tái mặt. Hắn không biết làm sao lấy lại được những lời quát mắng vừa rồi.

Long Tiêu Vân nức nở:

- Lý hiền đệ… Sao mà tệ với nhau như thế… Nhớ muốn chết… Thật là muốn chết!

Cứ một câu nói đó, Long Tiêu Vân nói đi nói lại không biết mấy lần mà vẫn không sao nói cho hết ý, cuối cùng hắn bật cười đấm Lý Tầm Hoan thùi thụi:

- Anh em mình gặp lại nhau, đáng lý phải cười chứ sao lại khóc? Làm y như đàn bà con gái vậy!

Vừa nói, vừa cười, vừa khóc, Long Tiêu Vân và Lý Tầm Hoan đẩy lần vào nhà và kêu lớn:

- Mau thỉnh phu nhân lên đây, tất cả đều lên đây, gia nhân lớn nhỏ đều lên đây hết… lên hết để ra mắt em ta… Biết không? Biết em ta là ai không. Ta nói ra các ngươi sẽ hết hồn hết vía…

Thiết Giáp Kim Cương thấy tình cảm của hai người vụt rơi nước mắt.

Hắn cũng không biết chính mình đang chua xót hay vui mừng.

Gã quản gia mặt rỗ vò đầu bức tóc, dậm cằng nói một mình:

- Chết rồi, phen này thì chết rồi. Nghe nói gia tài nhà cửa này đều là của ông ta, thế mà mình lại không cho ông ta vào. Chết rồi, phen này

thì Mất việc mà chắc phải đau đòn!

***

Hồng Hài Nhi Long Thiếu Vân đang bị gia nhân vây quanh săn sóc.

Cậu ta ngồi trên chiếc ghế bành tức tưởi, càng biết sự quan hệ giữa cha mẹ mình và Lý Tầm Hoan, cậu ta càng sợ sệt không dám khóc to.

Long Tiêu Vân cùng Lý Tầm Hoan vừa vào tới, hai gã đại hán đứng cạnh Hồng Hài Nhi vụt nhảy phắt ra chỉ vào mặt Lý Tầm Hoan:

- Phải tên này đả thương thiếu gia đây không?

Lý Tầm Hoan thở ra gật đầu.

Hai gã đại hán gầm lên một tiếng nhảy ào tới, mỗi người một bên vung tay đánh Lý Tầm Hoan.

Một tay gạt một bên, chân đá một tên văng vô góc tường Long Tiêu Vân giận dữ:

- Vô lễ, chúng bay có biết ai đây không?

Hai gã đại hán bò càng nhăn nhó.

Long Tiêu Vân hơi giận chưa nguôi, quắc mắt hầm hầm:

- Ta báo cho mà biết, con của Long Tiêu Vân là con Lý Tầm Hoan, đừng nói chi một lần răn dạy như thế mà cho dù có giết chết cái thằng súc sinh ấy cũng là đáng nữa kia!

Và hắn lại điểm chung quanh và nói bằng một giọng trầm trầm:

- Từ rày sấp sau, bất cứ một ai còn lải nhải chuyện này nữa là ta chém bay đầu nghe chưa?

Tất cả gia nhân khẽ liếc nhìn Lý Tầm Hoan và cúi đầu sợ sệt.

Giá như mà Long Tiêu Vân trách cứ đôi điều thì còn dễ chịu hơn, đằng này Long Tiêu Vân lại lấy nghĩa mà đãi, xem tình bạn là trọng, mừng vì gặp bạn hơn là lo lắng đến con, thật sự đã làm cho Lý Tầm Hoan bùi ngùi:

- Đại ca, đệ thật không hiểu…

Long Tiêu Vân vỗ vỗ vai Lý Tầm Hoan và cười vui vẻ:

- Nữa, lại đàn bà nữa, cái thằng súc sinh đó được mẹ nó nuông chiều hư hỏng quá rồi, thật đáng lý tôi không nên truyền dạy võ công cho nó!

Rồi như để lấp đi, Long Tiêu Vân gọi lớn gia nhân:

- Mau, mau dọn dẹp cho mau, để anh em ta say một bữa gọi là chén

tẩy trần. Này, cho tất cả đều vui nghe, bất cứ kẻ nào có thể làm anh

em ta say trước là ta sẽ thưởng cho năm trăm lượng bạc.

Không khí trong nhà Long Tiêu Vân chợt trở nên huyên náo khác

thường, gia nhân, vệ sĩ, lăng xăng lít xít như ngày đại hội. Lẽ tự nhiên kẻ nào cũng muốn bái kiến trước Lý Tầm Hoan.

Chợt có tiếng hô:

- Cuốn rèm lên, thái thái ra chào khách.

Hai gã Đồng Tử đứng bên trong lật đật cuốn rèm.

Cuối cùng họ lại gặp lại nhau.

Lâm Thi Âm cũng có thể không phải là một người đàn bà đẹp thập toàn mỹ nhưng ai cũng phải công nhận đây là một người đàn bà đẹp.

Da mặt của nàng vẫn trắng như xưa, nhưng vẻ hồng thắm cũng đã có đôi phần nhợt nhạt, đôi mắt nàng vẫn sáng nhưng hơi lạnh, dù sao, phong tư thái độ vẫn không khác ngày nào.

Như mọi người đàn bà đẹp khác, nhưng Lâm Thi Âm chỉ có một nét, có thể gọi là một hấp lực đặc biệt mà bất cứ ai nhìn qua một lần đều phải ít nhất một lần nhìn lại và vĩnh viễn sẽ không làm sao quên được.

Gương mặt đó đã hiện lên trong mộng của Lý Tầm Hoan không biết mấy vạn lần. Mà mỗi lần là thấy chập chờn xa cách, như ẩn như hiện, lãng đãng, lờ mờ.

Cứ mỗi lần Lý Tầm Hoan xốc tới ôm nàng là nàng biến mất và mỗi lần như thế là Lý Tầm Hoan tỉnh dậy, tỉnh dậy trong mồ hôi lạnh lẽo.

Và bất cứ giờ nào, tỉnh dậy như thế là đôi mắt của Lý Tầm Hoan cứ thao tháo nhìn màn trời đen tối qua cửa sổ, không bao giờ chợp mắt lại được cho đến khi trời sáng.

Bây giờ thì người trong mộng đang đứng ngay trước mặt, đang gần trong gang tấc, nhưng chính tay chàng cảm thấy như diệu vợi muôn trùng.

Lý Tầm Hoan mỉm cười, nụ cười che dấu thiên hạ mà cũng là che dấu chính mình:

- Đại tẩu!

Trời ơi, lại có thể gọi là “đại tẩu!”

Người vợ hứa hôn, người tình nhân trong mộng mà khi mặt thật nhìn nhau thì lại là “đại tẩu.”

Thiết Giáp Kim Cương quay mặt qua chỗ khác, không nỡ nhìn một cảnh mà hắn đã biết sẽ không chịu nổi từ lâu.

Hai tiếng “đại tẩu” từ cửa miệng của Lý Tầm Hoan làm cho người nghĩa bộc nghe đau nhói, một sự chua cay dâng lên mi mắt.

Nhưng Lâm Thi Âm thì như không nghe điều gì cả. Hình như tâm trí của nàng đang chăm chú đến đứa con.

Vừa thấy mặt mẹ, chú bé Hồng Hài Nhi chợt khóc ré lên, hắn chạy lại vô lòng mẹ khóc ồ ồ:

- Mẹ… Con không còn luyện võ được nữa.Con đã tàn phế… Con sống

không nổi nữa mẹ ơi.

Lâm Thi Âm ôm lấy con, dịu giọng:

- Ai… ai đã làm cho con mang thương thế?

- Người đó…

Theo tay chỉ của con, tia mắt Lâm Thi Âm rời qua phía Lý Tầm Hoan. Nàng nhìn sững nhưng in hình xa lạ, cuối cùng nàng bộc lộ đầy phẫn nộ:

- Là ngươi? Ngươi đả thương con ta?

Lý Tầm Hoan khẽ gật đầu.

Không hiểu một sức mạnh tinh thần nào đã giúp cho hắn đứng vững, vì thái độ của Lâm Thi Âm quả thật như chùy sắt nện ngang đầu…

Lâm Thi Âm trừng trừng đôi mắt nghiến răng:

- Được, tốt lắm, ra đã biết ngươi không để cho ta yên lành. Luôn cả một chút hạnh phúc cuối cùng của ta ngươi cũng đang tâm hủy hoại, ngươi…

Long Tiêu Vân đằng hắng ngắt lời:

- Phu nhân không nên đối với Lý đệ như vậy, việc này là do Vân nhi tự gây họa cho mình huống chi làm sao Lý đệ biết nó là con ta!

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:
1. Tổng hợp nhạc kiếm hiệp
(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

17:14
Giới thiệu: Uống xong tiệc rượu thứ hai, thuốc giải độc bắt đầu công hiệu. Chỉ không đầy sáu giờ sau, Lý Tầm Hoan cảm thấy khí lực dần dần khôi phục.
19:15
Giới thiệu: Đang đứng cúi đầu ủ rũ gã đánh xe vụt phóng thẳng mình lên cởi phăng chiếc áo, chụp lấy gióng xe kéo chạy như bay. Tuyết rơi trắng xóa, gió rét căm căm, nhưng da thịt gã đánh xe y như sắt thép, hai cánh tay gân cốt nổi vồng từng cuộn, gã như không biết lạnh là gì.
17:04
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan cũng gắng cười theo: Cẩn thận, ám khí ghim trong hắn đều có tẩm độc, đừng cho phạm vào da trong. Thấy sinh mạng của chủ chỉ còn như tơ treo đá, mà vẫn còn đủ tâm trí lo đến sự an nguy cho mình, Gã đánh xe nước mắt đoanh tròng, ngồi xuống lục kiếm trong xác Hoa Phong.
17:34
Giới thiệu: Cạn thêm một chén rượu đầy, Lý Tầm Hoan lại gập mình ho sặc sụa. Vò tay lên ngực, họ Lý nói một mình bằng giọng nói thê lương: Tiêu Vân, Thi Âm… ta không không trách các người.
19:37
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan nói: Nguyên nhân có lẽ giống như các hạ. Người áo xanh khẽ liếc Lý Tầm Hoan: Chẳng lẽ các hạ cũng vì thiên hạ đệ nhất mỹ nhân? Lý Tầm Hoan cười: Có thể! Người áo xanh cũng cười: Đúng rồi, nghe người ta nói “giai nhân” và “mỹ tửu” là hai điều mà Lý thám hoa không bao giờ từ chối.
16:14
Giới thiệu: Câu nói của Lý Tầm Hoan làm cho Tôn Đạt bật cười: Ngươi thì biết cái quái gì? Nếu ta đặt được Mai Hoa Đạo vào tử địa, thì chẳng những sẽ được nở mặt nở mày mà lợi ích sẽ không sao kể xiết. Lý Tầm Hoan nói: Những việc lợi ấy lớn lắm sao?
23:51
Giới thiệu: Hồng Hán Dân cúi mặt thở dài: Đã biết Kim Ty giáp là vật giang hồ dòm ngó, Đái Ngữ mang nó trong mình thì đáng lý không nên uống rượu. Lý Tầm Hoan lắc đầu: Không phải không nên uống rượu, mà đúng ra là hắn không nên chơi với bạn bất lương. Da mặt xám xanh của Hồng Hán Dân đỏ dần.
19:55
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan bước lại gần, thấy yết hầu Tra Mãnh bị một lỗ thủng, lỗ đó bị bít bằng một cục tuyết, máu đóng băng tại đó. Kẻ giết Tra Mãnh hình như sợ máu hắn dính mình cho nên vừa rút kiếm ra thì đã ấn liền vào đó một cục tuyết, làm dòng máu bị ứ đọng
21:49
Giới thiệu: Một điều lố lăng khác là cổ tay cổ chân họ đầu có đeo nhiều chiếc vòng bằng bạc, mỗi cử động của họ, những vòng ấy chạm vào nhau khua lên nghe cũng khá vui tai.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - xnxx.com - nih.gov - cdc.gov - time.com - bbc.com - afghanpaper.com - noa.al - elkhabar.com - angop.ao - blognews.am