Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 19) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 22/01/2014 11:04

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 19)

1650
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Fiery Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 16:40 Dung lượng: 15.26 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Lý Tầm Hoan thở dài: Tôi dạy cô khá nhiều mà cô học cũng khá mau! Đẩy nhẹ nàng ra, Lý Tầm Hoan đứng dậy phủi phủi quần áo và quay mặt ra hướng cửa sổ: Thôi, màn kịch bữa nay diễn đã xong rồi, nếu các hạ cảm thấy xem chưa đã thì ngày mai mời đến xem nhé!

138 track
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan thở dài: Tôi dạy cô khá nhiều mà cô học cũng khá mau! Đẩy nhẹ nàng ra, Lý Tầm Hoan đứng dậy phủi phủi quần áo và quay mặt ra hướng cửa sổ: Thôi, màn kịch bữa nay diễn đã xong rồi, nếu các hạ cảm thấy xem chưa đã thì ngày mai mời đến xem nhé!

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Phía ngoài cửa sổ có tiếng cười khẩy:

- Các hạ thủ đoạn khá cao minh, mong rằng phi đao của các hạ cũng cao minh như thế!

Tiếng nói sau nghe văng vẳng xa ngoài mười trượng…

Lâm Tiên Nhi biến sắc:

- Du Long Sinh!

Lý Tầm Hoan điềm nhiên:

- Cô sợ hắn ghen à?

Lâm Tiên Nhi bĩu môi, giọng nàng bực tức:

- Tư cách gì mà ghen? Hứ, không ngờ cái thứ tự xưng thế gia đệ tử mà lại làm một chuyện đê tiện như thế. Thứ đó thì đừng có mong gì tôi bằng lòng tiếp chuyện.

Lý Tầm Hoan cười:

- Cô không sợ hắn đòi lại thanh Ngư Trường kiếm à?

Lâm Tiên Nhi nói:

- Tôi ném trước mặt hắn còn không dám nhặt nữa là…

454-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-19-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm (Phần 19).

Và nàng bật cười:

- Tôi đã nói cái thứ người như vậy, có mắng có chửi hắn cũng trơ mặt mo của hắn. Y như giống chó bị chủ đánh vẫn ngoắc đuôi.

Lý Tầm Hoan nói:

- Nhưng có một con chó theo sau ngoắt đuôi hính mũi thì cũng thích thú!

Lâm Tiên Nhi vụt nắm lấy tay Lý Tầm Hoan:

- Các hạ định đi liền à? Không thể ngồi thêm được nữa sao?

Lý Tầm Hoan nói:

- Cô xúi tôi ngồi lại cho chó cắn à?

Lâm Tiên Nhi mới hừ có một tiếng thì nghe tiếng Du Long Sinh văng vẳng:

- Tấn kịch bản này vãn thì tấn kịch bản kia lại mở màn, các hạ không đi xem à?

Lý Tầm Hoan bật cười ngó Lâm Tiên Nhi:

- Cô xem, tôi nói có sai đâu, hắn đâu có để tôi ngồi nữa?

Lâm Tiên Nhi tức tối:

- Thật rõ chán!

Nhưng rồi nàng lại cười, kéo tay Lý Tầm Hoan:

- Nhưng hãy còn ngày mai. Tối mai các hạ đến sớm nhé!

Lý Tầm Hoan ra khỏi vườn mai thì nghe xa xa có tiếng quát tháo ầm ĩ…

Trong tiếng ồn ào đó, Lý Tầm Hoan nghe có giọng của Thiết Giáp Kim Cương. Họ Lý lập tức thi triển Yến Tử Tam Sào Thủy và chỉ trong ba cái dậm chân là đã đến nơi xảy ra tiếng động.

Sau hòn giả sơn có ba gian nhà trống, trước sân đang diễn ra trận đấu giữa Thiết Giáp Kim Cương và Tần Hiếu Nghĩa.

Thiết Giáp Kim Cương vừa vung Quyền vừa hầm hầm hét lớn:

- Họ Tần, ngươi tự xưng là hiệp nghĩa, thế mà hành động không đáng như một đứa con nít. Con của ngươi không trị được thì thôi chứ sao ngươi lại hại người ta.

Tần Hiếu Nghĩa nói:

- Ngươi là cái giống gì mà can thiệp vào chuyện của ta? Ta giết ngươi luôn!

Long Tiêu Vân dậm chân cố Tìm lời khuyên giải còn Du Long Sinh chấp tay sau lưng nhịp cẳng đứng coi.

Lý Tầm Hoan vút tới, Long Tiêu Vân lập tức đón lại:

- Hiền đệ, can họ đi.

Du Long Sinh cười nhạt:

- Tướng giỏi thì binh đâu có yếu. Không dè môn hạ của Lý thám hoa bản lãnh quả nhiên hung hãn.

Lý Tầm Hoan điềm nhiên:

- Phải, hắn rất hung hãn. Nhưng nếu đừng ai ghẹo hắn, thì nhất định hắn rất hiền.

Không đợi Du Long Sinh nói, Lý Tầm Hoan quay hỏi Long Tiêu Vân :

- Tại sao chuyện xảy ra như thế?

Long Tiêu Vân nói:

- Chỉ vì Tần Trọng không chữa được nên Tần tam ca…

Lý Tầm Hoan cau mày:

- Thương nặng không chữa được thì sao làm dữ với Mai nhị tiên sinh.

Long Tiêu Vân gượng:

- Phụ tử tình thâm, vì đau lòng quá nên Tần tam ca lỡ tay với Mai nhị tiên sinh, nhưng không có gì nặng lắm đâu!

Lý Tầm Hoan cười nhẹ làm thinh.

Long Tiêu Vân nhăn nhó:

- Hiền đệ khuyên hắn một tiếng, tôi biết chỉ có hiền đệ nói hắn mới nghe thôi.

Lý Tầm Hoan lạnh lùng:

- Tại sao lại khuyên hắn? Hắn không ra tay thì tôi cũng phải ra tay.

Long Tiêu Vân khựng lại, không biết phải nói ra sao.

Quyền phong của Thiết Giáp Kim Cương cuốn gió ồ ồ, chiêu thức tuykhông tinh diệu nhưng sát khí kinh hồn.

Tần Hiếu Nghĩa bị bức rát quá thở nghe hồng hộc.

Du Long Sinh cười nhẹ:

- Chiêu thức của quí thuộc hạ thật quả là ít thấy.

Lý Tầm Hoan nheo mắt:

- Sao?

Du Long Sinh nói:

- Mỗi chiêu của hắn đánh ra y như là sửa soạn đưa lưng ra hứng một cú đấm của người khác, thứ quyền pháp đó thật làm cho người khó hiểu.

Lý Tầm Hoan nói rất thong thả:

- kỳ thực thì chuyện đó cũng quá dễ hiểu.

Du Long Sinh nhíu mắt:

- Sao?

Lý Tầm Hoan nói:

- Bở vì người khác đánh hắn một quyền hắn coi chẳng vào đâu hết.

Nhưng bị hắn đánh trúng một quyền thì người đó kể như hưu hỉ.

Du Long Sinh hơi ngán, nhưng hắn chưa nói thì vụt nghe tiếng quát:

- Quân đầy tớ chó má dám phạm thượng hãy để lão phu trị nó.

Cùng với tiếng quát, Triệu Chính Nghĩa hầm hầm lao tới.

Lão đâm sầm xông vô đánh Thiết Giáp Kim Cương chợt nghe tiếng Lý Tầm Hoan:

- Bất cứ ai muốn dùng hai đánh một, ngọn dao của tại hạ buộc lòng phải giúp phía một người.

Triệu Chính Nghĩa trơ chân đứng lại, nắm tay đưa lên khỏi đầu nhợn lại và buông thõng xuống luôn.

Nhưng miệng lão ta vẫn quát:

- À, người cho đầy tớ phạm tới người trên, ngươi không dậy hắn mà lại bênh hắn, người tưởng giang hồ không có lẽ công bình à?

Lý Tầm Hoan lạnh lùng:

- Sao gọi là công bình? Hai người đánh một gọi là công bình à?

Triệu Chính Nghĩa trừng mắt:

- Ngươi phải biết đây không… không phải là giao đấu mà là thế ngươi để dạy bọn đầy tớ.

Lý Tầm Hoan nói:

- Hắn từ trước đến nay không cần ai dậy cả. Nhưng nếu Triệu đại gia muốn đánh với hắn thì cứ đổi cho Tần tam gia đi.

Triệu Chính Nghĩa giận dữ:

- Hắn là cái giống gì mà xứng đáng giao đấu với ta chứ.

Lý Tầm Hoan điềm nhiên:

- Hắn quả không phải là cái giống gì cả, hắn là người.

Và họ Lý lại nhìn thẳng vào mặt Triệu Chính Nghĩa:

- Thế còn Triệu đại gia là “cái giống gì” đấy à?

Triệu Chính Nghĩa giận run nhưng khôngbiết nói làm sao.

Ngay lúc đó chợt nghe một tiếng “bốp” thật lớn, hai quyền chạm trúng vào nhau. Tần Hiếu Nghĩa văng ra chúi nhủi trên mặt đất.

Long Tiêu Vân và Triệu Chính Nghĩa lật đật chạy ôm đỡ dậy.

Thiết Giáp Kim Cương gằn gằn:

- Còn ai muốn “giáo huấn” ta nữa thì cứ việc nhào vô!

Du Long Sinh đứng ngoài xa cười khẩy:

- Hôm nay thì không phải chủ dạy tớ mà là tớ dạy chủ.

Tần Hiếu Nghĩa vừa thở vừa thì thầm với Triệu Chính Nghĩa và họ Triệu vụt la lên:

- À, thì ra người bạn này luyện được môn công phu ít thấy, thế mà lão phu lại xem thường. Thảo nào, Tần tam gia không để ý nên bị ám toán.

Thiết Giáp Kim Cương rùn vai:

- Ta thua thì lại nói tại ta học nghệ không tinh, còn các ngươi thua thì bảo tại ta ám toán. Hà hà, cái lý lẽ đó người ta đã quá nhàm rồi còn ráng nói làm chi.

Triệu Chính Nghĩa vùng trợn mắt:

- Họ Thiết, lão phu niệm tình, nghĩ ngươi cũng là hảo hán, nên có ý dung cho, đừng có tự kiêu.

Thiết Giáp Kim Cương ngang nhiên:

- Họ Thiết này đâu có cần Triệu đại gia dung túng gì đâu, thế mà vẫn sống đến ngày nay và sống rất thong dong, nếu Triệu đại gia có ngón gì hay thì cứ đưa ra xem chơi.

Triệu Chính Nghĩa trừng đôi mắt như muốn phụt lửa:

- Được được… Tốt lắm, tốt lắm…

Vừa nói vừa dìu Tần Hiếu Nghĩa bỏ đi một nước.

Long Tiêu Vân vội theo nói:

- Anh em có gì thì nói với nhau, chứ giận…

Tần Hiếu Nghĩa cười lẫy:

- Cha con ta đã ngã ở đây còn có gì nói nữa!

Long Tiêu Vân cúi mặt không nói.

Cho đến lúc hắn ngửng lên thì Tần Hiếu Nghĩa và Triệu Chính Nghĩa đã bỏ đi xa.

Lý Tầm Hoan thở dài:

- Đại ca, tôi trở về liền gây cho đại ca nhiều phiền phức, tôi nếu sớm biết…

Long Tiêu Vân vụt cười:

- Hiền đệ, đừng có nói điều đó, chúng ta đâu có bao giờ sợ phiền phức đâu.

Lý Tầm Hoan cười gượng:

- Nhưng đệ biết đại ca rất khó xử …

Long Tiêu Vân cười lớn:

- Hiền đệ, đừng có nghi ngại gì cả, bất luận hiền đệ làm chuyện gì, ngu huynh đều nguyện đứng về phía hiền đệ.

Lý Tầm Hoan nghe một luồng nóng dâng lên ngang ngực và Nước mắt tràn ra…

Long Tiêu Vân nhìn Thiết Giáp Kim Cương như định nói gì, nhưng rồi lại nói lãng ra:

- Trời sắp sáng rồi, Mai Hoa Đạo đêm nay có lẽ không đến, chúng ta nên đi nghỉ một chút .

Lý Tầm Hoan gật đầu.

Long Tiêu Vân nói tiếp:

- Huynh đã sai người quét dọn Thỉnh Trúc hiên nhưng nếu hiền đệ thích chỗ cũ thì ngu huỵnh sẽ bảo Lâm Tiên Nhi đến ở với Thi Âm.

Lý Tầm Hoan nói:

- Thôi, được rồi. Thỉnh Trúc hiên thì tốt rồi.

Long Tiêu Vân lại liếc Thiết Giáp Kim Cương nhưng vẫn không nói một lời, sắc mặt có vẻ buồn buồn.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp Beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

13:47
Giới thiệu: Câu nói của Lý Tầm Hoan làm cho gã thiếu niên hơi khựng nhưng rồi gã lại cười sằng sặc: Thật là thú vị, chiếc áo lạnh của các hạ lại có hai con mắt.
15:41
Giới thiệu: Long Tiêu Vân gượng cười theo: Anh em của ta, cũng là anh em của đệ, vậy cũng xin kính Lý đệ một chén. Lý Tầm Hoan nói: Thé thì hay lắm, tự nhiên đệ lại có thêm nhiều đại ca, nhưng không biết chư vị anh hùng có nhận cho đệ vào hàng bằng hữu không?
15:20
Giới thiệu: Bọn gia đinh lấy làm lạ cũng phải. Họ làm sao biết được người đứng đây là chủ của trang trại này.
18:33
Giới thiệu: Mai nhị tiên sinh hỏi: Thế cha mẹ hắn cũng không nghiêm dạy à? Ba Anh nói: Có một đứa con thông minh như thế, cha mẹ nào lại nỡ đi nghiêm khắc cho đành.
17:14
Giới thiệu: Uống xong tiệc rượu thứ hai, thuốc giải độc bắt đầu công hiệu. Chỉ không đầy sáu giờ sau, Lý Tầm Hoan cảm thấy khí lực dần dần khôi phục.
19:15
Giới thiệu: Đang đứng cúi đầu ủ rũ gã đánh xe vụt phóng thẳng mình lên cởi phăng chiếc áo, chụp lấy gióng xe kéo chạy như bay. Tuyết rơi trắng xóa, gió rét căm căm, nhưng da thịt gã đánh xe y như sắt thép, hai cánh tay gân cốt nổi vồng từng cuộn, gã như không biết lạnh là gì.
17:04
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan cũng gắng cười theo: Cẩn thận, ám khí ghim trong hắn đều có tẩm độc, đừng cho phạm vào da trong. Thấy sinh mạng của chủ chỉ còn như tơ treo đá, mà vẫn còn đủ tâm trí lo đến sự an nguy cho mình, Gã đánh xe nước mắt đoanh tròng, ngồi xuống lục kiếm trong xác Hoa Phong.
17:34
Giới thiệu: Cạn thêm một chén rượu đầy, Lý Tầm Hoan lại gập mình ho sặc sụa. Vò tay lên ngực, họ Lý nói một mình bằng giọng nói thê lương: Tiêu Vân, Thi Âm… ta không không trách các người.
19:37
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan nói: Nguyên nhân có lẽ giống như các hạ. Người áo xanh khẽ liếc Lý Tầm Hoan: Chẳng lẽ các hạ cũng vì thiên hạ đệ nhất mỹ nhân? Lý Tầm Hoan cười: Có thể! Người áo xanh cũng cười: Đúng rồi, nghe người ta nói “giai nhân” và “mỹ tửu” là hai điều mà Lý thám hoa không bao giờ từ chối.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - foxnews.com - goodreads.com - mashable.com - businessinsider.com - 9gag.com - youm7.com - wow.com - answers.com - gsmarena.com - iqiyi.com