Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 2) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Mon, 23/12/2013 13:08

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 2)

3561
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 21:56 Dung lượng: 20.09 MB
Bình chọn
Đánh giá: 9.3/ 10 trên tổng số 7 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Họ ngồi xuống là rượu thịt đã kề bên miệng. Gia Cát Lôi hào khí hừng hừng: - Triệu lão nhị, có nhớ vụ Thái Hành Tứ Hổ ở Thái Hành Sơn không?

138 track
Giới thiệu: Họ ngồi xuống là rượu thịt đã kề bên miệng. Gia Cát Lôi hào khí hừng hừng: - Triệu lão nhị, có nhớ vụ Thái Hành Tứ Hổ ở Thái Hành Sơn không?

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Người bên trái nói:

- Sao lại không. Cái câu nói xấc xược của bọn Thái Hành Tứ Hổ là khó quên hơn hết. Họ nói sao hè? À, à họ nói “Chỉ cần đại ca bò ba vòng dưới đất thì họ cho qua núi bằng không thì chẳng những hàng hóa, mà luôn cả cái thủ cấp của đại ca họ cũng mượn lại luôn.”

Người bên phải phì cười:

- Thế mà họ vừa rút đao là kiếm của đai ca đã xuyên qua yết hầu họ rồi.

Người ngồi bên trái càng nói lớn tiếng hơn:

- Vậy mà dám xưng là “Tứ hổ” chứ. Đáng lý gọi họ là “Tứ rùa” mới đúng.

Người bên phải nhịp bầu rượu khua um lên bàn:

- Nói không phải mình tự khen, chứ tôi dám cam đoan rằng trong thiên hạ, không ai có thể lẹ tay hơn đại ca nhà mình đâu.

382-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-2-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm (Phần 2)

Gia Cát Lôi nốc đánh trót một chén rượu đầy, cười ha hả.

Nhưng giọng cười của gã tắt ngang khi thấy hai người khoát rèm cửa bước vào.

Hai tà áo choàng đỏ rực mau máu theo chiều gió hất lên, đầu họ đầu đội nón rộng vành, cả hai bóng dáng in hệt như nhau làm cho mọi người nhìn sững.

Tuy chưa thấy rõ mặt nhưng bằng vào thuật khinh công và khí thế uy mãnh của hai người mặc áo choàng đỏ, ai cũng đều biết họ không phải là kẻ tầm thường.

Nhưng đôi mắt của Lý Tầm Hoan cứ đăm đăm ngoài cửa chứ không nhìn hai người ấy, vì gió đưa rèm cửa phất lên, đôi mắt họ Lý bắt gặp ngay bóng của con người mà mình đang chờ đợi, gã thiếu niên mắt xếch.

Hắn đến nhưng lại không vào, hắn ngó bằng bộ mặt ngơ ngơ e ấp.

Hình như hắn ngại chỗ đông người.

Lý Tầm Hoan chợt nghe lòng thương hại.

Hai tên áo choàng đỏ đứng ngay giữa cửa, thong thả cởi áo choàng và thong thả gấp lại và chầm chậm lột nón xuống.

Mọi người lại một phen kinh dị vì cách ăn mặc của họ. Cả hai đều mặc quần áo đen có nhiều viền đường trắng, y phục lại bó sát thân người, thêm vào đó, thân hình cao lêu nghêu của họ làm cho họ y như hai con rắn.

Nhất là bốn con mắt, bốn con ngươi xanh rờn như mắt rắn lục cườm, gắn trên hai bộ mặt, một thì trắng bệch, một y như lọ chảo, tóc họ lại hoe hoe như sáp.

Nếu không có hai Nước da khác biệt, thì cả người ấy không ai phân biệt nổi.

Cởi áo, xếp áo, lột nón xong xuôi, cả hai bước thẳng tới bàn của Gia Cát Lôi, họ đi hơi chậm nhưng tia mắt rực lên hung ác dị thường.

Gia Cát Lôi hơi chột dạ, nhưng cố đứng dậy mỉm cười:

- Tướng công cao danh quí tánh là chi, xin cho…

Gã mặt trắng cắt ngang:

- Người là Cấp Phong Kiếm Gia Cát Lôi?

Giọng nói của hắn không lớn lắm nhưng nhọn quắt gai gai. Gia Cát

Lôi chợt thấy rùng mình:

- A… a… chính là tại hạ.

Gã mặt đen cười nhạt:

- Lẹ lắm sao mà dám xưng là Cấp Phong Kiếm?

Hắn cho tay lên vai, một thanh kiếm ngời ngời dịu quặt như lá lúa rút theo, chót mũi kiếm rung lên bần bật, chỉ thẳng vào mặt Gia Cát Lôi:

- Để cái bao từ biên giới mang về thì ta tha cho mạng sống?

Tên Triệu lão nhị đứng lên cười mơn:

- Như vậy thì sợ nhị vị đã lầm. Chuyến này chúng tôi giao hàng đã xong, bây giờ một dãy xe không đang đậu ngoài trước, hẳn nhị vị cũng thấy.

Vút!

Y như một ngọn roi da, thanh kiếm dịu nhiễu quấn ngang cổ lão Triệu lão nhị, tên mặt đen gạt tay một cái, đầu Triệu lão nhị văng lên và một vòi máu phun theo tận trần nhà rồi mới tua xuống như ngọn pháo bông tưới ướt cả đầu mình Gia Cát Lôi và tên còn lại.

Tất cả những người có mặt trong quán rượu chợt nghe hai đầu ngối nhịp vào nhau nghe cộp cộp.

Gia Cát Lôi thò tay vào lưng móc một chiếc túi màu xám ném mạnh lên bàn:

- Tai mắt của nhị vị thật là sáng. Chúng tôi quả có mang vật này từ biên giới về đây, nhưng việc mang đi sợ các vị không làm được.

Gã mặt đen hỏi:

- Tại sao không được?

- Bởi vì vật này có chủ, nếu các vị đi mà không có gì lưu lại thì chúng tôi biết ăn nói làm sao?

Gia Cát lôi vừa nói vừa thụt lui rút văng kiếm thanh kiếm.

Ai cũng tưởng hắn sẽ giao đấu với tên mặt đen không ngờ hắn chỉ đưa mũi kiếm hất văng đĩa bánh tiêu, bốn chiếc bánh văng lên, hắn đưa kiếm phát ngang một đường, bốn chiếc bánh đứt làm tám mảnh.

Điều hay hơn hết là tám miếng bánh đó y hệt như bị thanh trường kiếm điều khiển, nên lại rơi ngay vào trong đĩa.

Gia cát Lôi hất mặt:

- Nếu nhị vị có thể nhanh tay hơn thì tại hạ xin dâng cái túi này. Bằng không xin mời nhị vị đi ra.

Lý Tầm Hoan mỉm cười, nụ cười nói lên rằng Gia cát Lôi chỉ có thể chém bánh tiêu, chứ không thể chém đầu người bằng cách đó.

Tên mặt đen cười khanh khách:

- Đó là thủ thuật của những tay nấu bếp. Nhưng thôi, ta cũng theo cho vui. Lời chưa dứt, hắn đã đưa mũi kiếm hất đĩa bánh tiêu lên, tám miếng bánh văng tung lên, ngọn kiếm rung lên chơm chớp.

Thay vì chém tám miếng bánh như Gia Cát Lôi, gã mặt đen lại dùng mũi kiếm xuyên qua từng miếng một, cả tám miếng xâu vào mũi kiếm như cầm từng miếng xỏ vào.

Gia Cát Lôi mặt xám như đất sét, vừa thụt lùi vừa run giọng:

- Nhị… nhị vị là ai… là Bích Huyết Song Xà?

Nghe đến bốn tiếng Bích Huyết Song Xà gã tiêu sư còn lại đứng cạnh Gia Cát Lôi vụt tụt mình xuống chui tuốt dưới gầm bàn, run cầm cập.

Luôn cả gã đánh xe đứng sau lưng Lý Tầm Hoan cũng khẽ cau mày.

Cả một giải lưu vực Hoàng Hà, trong giới Hắc đạo võ lâm, phải kể về lòng hung hãn cũng như công lực, thì ít ai chẳng nghe đến tiếng Bích Huyết Song Xà nghe đồn hai chiếc áo choàng của họ cũng nhuộm đỏ bằng máu.

Sự thật thì đó chỉ là lời đồn đãi, chứ chưa một ai mục kích vì những kẻ thấy được hành động của Bích Huyết Song Xà thì chẳng người nào còn sống được một. Vì khi thấy thì phải chết liền theo.

Tên Hắc Xà cười sằng sặc:

- Khá, ngươi còn nghe danh của bọn ta thì kể như ngươi còn may mắn lắm đấy.

Gia Cát Lôi nghiến răng:

- Hai vị đã cần đến cái túi ấy rồi thì… thì tại hạ biết nói sao đây…

Vậy xin tùy tiện mang đi vậy.

Bạch Xà rùn vai:

- Bây giờ thì đã trễ rồi, đáng lý ngươi phải chết, nhưng thôi, gọi là lưu lại chút tình, ngươi hãy bò quanh bàn ba vòng rồi ta sẽ tha cho. Nếu không, túi Mất mà đầu ngươi cũng mất.

Thật là trớ trêu. Câu nói vừa rồi bọn Gia Cát Lôi nói ra của bọn Thái Hành Ngũ Hổ để tự khoe mình, thế nhưng bây giờ…

Bây giờ thì… Gia Cát Lôi vùng thụp xuống bò đủ ba vòng xung quanh bàn.

Lý Tầm Hoan thở ra, lầm bầm:

- Tính tình hắn biến đổi đến cả cong lưng ra như thế này, thảo nào mà hắn còn sống đến ngày nay.

Bích Huyết Song Xà quả thật thính tai, Lý Tầm Hoan lầm bầm dù rất khẽ, nhưng cả hai đều nghe thấy và đều quay phắt lại.

Bạch Xà cười sằng sặc:

- Té ra nơi đây còn có cao nhân, thế mà xem tí nữa bọn này hóa ra kẻ vô tình.

Hắc Xà cười theo hô hố:

- Cái túi này do ngươi tình nguyện giao cho nhưng nếu có ai không bằng lòng, thì bọn này sẵn sàng nhường lại.

Bạch Xà cho tay lên vai, một thanh kiếm dịu quặt được rút theo ra.

- Chỉ cần nhanh tay hơn kiếm, thì bọn này không những bằng lòng để cái túi này, mà còn bằng lòng để luôn chiếc đầu.

Hắn nói mà tia mắt hắn bắn thẳng vào mặt Lý Tầm Hoan, nhưng anh thợ điêu khắc này y như không nghe, vì tay anh đang mãi mê chạm trổ.

Nhưng kẻ khác đã lên tiếng:

- Chiếc đầu đó đáng được bao nhiêu lượng bạc?

Câu nói đó làm cho Lý Tầm Hoan giật mình, vì nó phát lên từ ngoài cửa, và gã thiếu niên mắt xếch đã bước vô.

Trên mình gã hãy còn ướt đầm, mái tóc rối bời, bông tuyết hãy còn đươm. Nét mặt hắn vẫn lạnh lùng cô độc.

Đôi mắt hắn thật trong sáng nhưng hơi man dại, đôi mắt lúc nào cũng sẵn sàng dịu dàng mà lúc nào cũng sẵn sàng chém giết.

Nhưng, cái làm người ta chú ý hơn hết lại là một thanh kiếm đeo lủng lẳng bên hông hắn.

Nhìn vào thanh kiếm đó, sự kinh dị, giận dữ của Bạch Xà chợt biến thành giọng trêu đùa:

- Câu vừa rồi là ngươi nói đấy chứ?

Gã thiếu niên gật đầu:

- Phải?

Bạch Xà hỏi:

- Ngươi muốn mua chiếc đầu của ta à?

Gã thiếu niên lắc đầu:

- Không, ta muốn hỏi coi giá đáng bao nhiêu để bán lại cho ngươi đấy chứ.

Bạch Xà trố mắt:

- Bán lại cho ta?

Vừa hỏi, Bạch Xà vừa ngắm thiếu niên từ đầu đến chân rồi hắn vụt bật cười sặc sụa, y như trong đời hắn chưa gặp một chuyện nào tức cười như thế.

Gã thiếu niên vẫn đứng như trời trồng, mắt gã có vẻ ngơ ngơ man dại, hình như gã không biết Bạch Xà đang cười cái gì.

Gã đánh xe đứng sau lưng Lý Tầm Hoan khẽ thở dài, gã cảm thấy tên thiếu niên này y như có vẻ khật khùng.

Bạch Xà cũng cười lớn:

- Cái đầu của tại hạ ngàn vàng cũng không mua nổi.

Gã thiếu niên lắc đầu:

- Ngàn vàng hơi nhiều, ta chỉ thấy đáng chừng năm mươi lạng.

Bạch Xà bật ngưng tiếng cười, hắn cảm thấy gã thiếu niên này không điên, gã nói có vẻ thật lắm.

Hắn lại nhìn sững gã, nhìn sững thanh kiếm kỳ cục rồi lại bật cười hô hố:

- Được, nếu tay kiếm ngươi lẹ như ta, ta sẽ đưa cho ngươi năm mươi lượng.

Hắn chấm câu bằng cách loang loáng thanh kiếm dịu, ánh kiếm y như chơm chớp trước ngọn bạch lạp trơ trơ.

Mọi người ngơ ngác, không hiểu tên Bạch Xà này định múa trò gì, ngay lúc đó hắn chợt thổi ra một hơi, cây bạch lạp bỗng rơi ngã từng đoạn một.

Thì ra, khi lia mạnh thanh kiếm dịu, hắn đã phát ngang mấy lượt làm cho cây bạch lạp đứt làm bảy khúc, nhưng lưỡi gươm bén quá và hắn lia quá nhanh không ai thấy được, ngọn bạch lạp vì thế cứ đứng yên.

Đến lúc hắn thổi ra, ngọn bạch lạp rơi từng đoạn một thì hắn lại đưa kiếm nhấn tới, từng khúc bạch lạp bị mũi kiếm xuyên sâu vào và ngọn bạch lạp vẫn cháy tỏ như thường.

Biểu diễn xong một đường tuyệt diệu, Bạch Xà hất hàm ngạo nghễ:

- Sao? Như thế có lẹ không?

Gã thiếu niên gật gù:

- Lẹ lắm!

Bạch Xà cười sằng sặc:

- Ngươi có lẹ được như thế không?

Gã thiếu niên điềm nhiên:

- Kiếm của ta không dùng để chặt sáp.

Bạc xà hỏi ngay:

- Vậy thì thanh sắt dẹp của ngươi dùng để làm gì?

Gã thiếu niên mằn mằn cán kiếm:

- Kiếm của ta dùng để giết người.

Bạc xà cười khanh khách:

- Giết người? Mà ngươi giết được ai?

Gữ thiếu niên nói một cách tỉnh khô:

- Ngươi.

Tiếng “ngươi” phát ra cùng một lượt với tiếng thép rít trong gió nhưng không một ai thấy bóng dáng gì cả, mà tiếng khua trong gió cũng thật ngắn ngủn, khi mọi người chớp mắt thì thanh sắt dẹp đã chĩa ngay yết hầu của Bạch Xà.

Không biết thanh thép đã lún vào hay mới chỉ ấn sát lên làn da, vì thanh sắt dẹp hình dáng bằng đều không có mũi mà cũng không có máu vọt ra.

Nhưng Bạch Xà đã trợn trừng đôi mắt, hai tay lẩy bẩy run, lưỡi hắn thè dài và máu theo đầu lưỡi trào ra.

Gã thiếu niên khẽ nhướng mắt:

- Kiếm của ngươi lẹ hay của ta lẹ?

Bạch Xà vẫn trừng trừng đôi mắt, tiếng ằng ặc từ cổ họng y không ngớt phát ra.

Hắc Xà run run thanh kiếm trên tay nhưng chưa dám động đậy, trán hắn bong bóng mồ hôi.

Gã thiếu niên rút thanh sắt lại, máu từ yết hầu Bạch Xà bắn vọt một vòi và thân hình hắn đồng thời ngã sấp xuống, tay chân giật giật mấy

cái rồi im lìm.

Gã thiếu niên quay lại ngó Hắc Xà:

- Trả năm mươi lạng đây.

Hắn nói bằng giọng thật thà, thật thà y như đứa trẻ đòi nợ với trang lứa mình.

Nhưng giọng thật thà đến ngây thơ đó bây giờ không làm cho ai cười được nữa.

Hắc Xà mấp máy đôi môi:

- Ngươi… ngươi thật vì năm mươi lạng vàng mà giết hắn à?

Gã thiếu niên gật đầu:

- Đúng vậy.

Hắc Xà nhăn mặt, không biết khóc hay cười và hắn vụt trở mũi kiếm rọc vào thân áo.

Những thỏi bạc, thỏi vàng rơi lổn cổn trên mặt đất và hắn rống lên:

- Đó, trả cho ngươi đó.

Rồi y như một kẻ điên, hắn càn lên bàn, lên ghế chạy bay ra khỏi cửa.

Gã thiếu niên không rượt mà cũng không lộ vẻ gì, hắn thong thả cúi xuống lượm bạc và ném lên mặt quầy, hỏi tên quản lý:

- Đủ năm mươi lượng không?

Không đếm cũng không cân, gã quản lý rụt đầu líu lưỡi:

- Dạ… dạ… đủ quá… dạ đủ quá…

Bây giờ Lý Tầm Hoan mới nhìn lại gã đánh xe:

-Ta nói có sai đâu?

Gã đánh xe rùn vai:

- Cái món đồ chơi ấy quả là nguy hiểm.

Gã đánh xe nhìn tên thiếu niên trân trối, vì hắn đi lại phía bàn của Lý Tầm Hoan. Không ai chú ý đến Gia Cát Lôi cả.

Bỗng Gia Cát Lôi từ dưới gầm bàn, chui ra và bất thần lao theo gã thiếu niên, phóng kiếm đâm mạnh vào lưng gã.

Thanh kiếm còn cách lưng gã thiếu niên độ chừng hai lóng tay, Gia Cát Lôi vụt khựng lại, hai tay bụm lấy yết hầu.

Máu của hắn nhỏ tong tỏng xuống đất theo hai cùi chỏ, mắt hắn trừng trừng nhìn Lý Tầm Hoan.

Lý Tầm Hoan vẫn mân mê khúc cây khắc hình người, nhưng lưỡi dao

nhỏ trên tay không còn nữa.

Gia Cát Lôi kêu ặc ặc trong cổ họng và hai tay bụm lấy yết hầu cố

gắng giật mạnh ra.

Một vòi máu bắn vòng cầu. Gia Cát Lôi ngã xuống dãy đành đạch trên mặt đất. Con dao khắc cây của Lý Tầm Hoan từ trong tay còn ướt máu hồng của hắn văng ra.

Nhưng không một ai thấy con dao từ tay Lý Tầm Hoan bay đến yết hầu hắn từ bao giờ.

Gia Cát Lôi đang dãy vụt ngẩng đầu lên nói như rống:

- Thì ra…thì ra là ngươi.

Lý Tầm Hoan thở ra:

- Chỉ tiếc khi nhận ra ta quá trể, phải nhận được sớm hơn, chắc ngươi không dại gì làm cái trò hạ tiện đâm lén người như thế.

Gia Cát Lôi cố gắng ngóc mặt cao hơn nữa, nhưng lại ngã vật xuống im lìm. Câu nói sau cùng của Lý Tầm Hoan với hắn, có lẽ hắn không còn nghe được.

Gã thiếu niên quay lại nhìn xác Gia Cát Lôi, mắt hắn thoáng lộ niềm kinh ngạc. Có lẽ hắn không dè con người ấy lại muốn giết mình.

Nhưng chỉ nhìn lại một cái thật nhanh, hắn lại tiếp tục tiến đến chiếc bàn của Lý Tầm Hoan, từ đôi mắt hoang dại của hắn lóe lên nụ cười, và hắn hơi thấp giọng:

- Bây giờ thì rượu tôi mời các hạ.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Nhạc phim Thần điêu đại hiệp

2. Nhạc nền phim Bích Hyết Kiếm

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:37
Giới thiệu: Sau khi Quỳ Hoa Bảo Điển lưu truyền trên giang hồ, khiến cho thiên hạ mơ ước săn lùng, có một tên vọng tưởng độc bá võ lâm, mới tìm kiếm thu thập tất cả những bản Quỳ Hoa Bảo Điển, chỉ để lại một quyển, còn lại đốt sạch. Về sau, bản Quỳ Hoa Bảo Điển này bị người đoạt tới đoạt lui.
10:03
Giới thiệu: Hai ngày sau, cha mẹ chồng ta cũng tới đây, nhìn thấy cục cưng cũng cực kỳ mừng rỡ, mẹ chồng ta không chút than thở, lập tức coi ta như bảo bối, tự tay xuống bếp làm đồ ăn cho ta.
11:40
Giới thiệu: Lúc mới lên thuyền ta hôn mê mất vài ngày, sau cũng thích ứng. Lần này đầu tiên đến Chiêm Thành, đi qua Trảo Oa, cuối cùng là đến Cổ Lý. Xuất phát được chừng hai tháng, ta bắt đầu say tàu, nôn mửa khủng khiếp.
17:49
Giới thiệu: Kẻ lừa đảo! Đại lừa đảo! Ta thực phẫn nộ, ta nói với mọi người Trình Dục Chi là kẻ lừa đảo, nhưng chẳng ai chịu tin ta, đều dùng ánh mắt nhìn kẻ lừa đảo để nhìn ta.
15:03
Giới thiệu: Từng có một vị chính nhân quân tử nói dối ta, ta không biết phòng bị, để sự tới như bây giờ thật hối hận không kịp.
12:18
Giới thiệu: Sau khi làm thái giám, sinh hoạt của ta cũng không có thay đổi gì lớn, vẫn là tâm phúc của Yến Vương như trước kia, thỉnh thoảng vẫn lừa đảo bắt chẹt, bức Trình Dục Chi phải kí giấy nợ.
13:21
Giới thiệu: Tên rùa rụt cổ Chu Cao Hú kia bị ta chơi cho một vố phải ngậm bồ hòn làm ngọt, nhưng vẫn ghi hận trong lòng, tìm thời cơ trả đũa ta. Có một ngày, hắn mang một vị cô nương đến trước mặt Yến Vương tố cáo.
08:46
Giới thiệu: Từ lúc ta vận công cho ngực phẳng lại, tuy rằng lúc ta mỉm cười cũng vẫn có kẻ choáng váng, có điều những ánh mắt nhìn ta cũng bớt si mê hơn.
10:01
Giới thiệu: Từ đó về sau, ta bắt đầu ngủ chung với Trình Dục Chi. Mùi thơm trên người hắn, ta càng ngửi càng thấy nghiện, bây giờ nếu xa hắn thì ta ngủ không nổi.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - zh.wikipedia.org - pt.wikipedia.org - commons.wikimedia.org - wikidata.org - species.wikimedia.org - stackoverflow.com - github.com - xnxx.com - nih.gov - cdc.gov