Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 30) - Tình sâu nghĩa nặng - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 07/03/2014 10:29

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 30) - Tình sâu nghĩa nặng

1568
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Fiery Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 19:10 Dung lượng: 17.55 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Chính nhờ có một số người nhen được trong lòng có một thứ lửa như thế, cho nên nhân gian mới khỏi bị chìm hẳn vào hắc ám và nhiệt huyết của kẻ làm trai sẽ không bao giờ bị cô đơn.

138 track
Giới thiệu: Chính nhờ có một số người nhen được trong lòng có một thứ lửa như thế, cho nên nhân gian mới khỏi bị chìm hẳn vào hắc ám và nhiệt huyết của kẻ làm trai sẽ không bao giờ bị cô đơn.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Không biết thời gian qua được bao lâu, ánh nắng ban mai chợt ngả một bóng dài trước mặt Tiểu Phi. Chiếc bóng của một người. Không cần quay lại mà không nhướng mất, Tiểu Phi hỏi một cách tự nhiên:

- Lâm cô nương đấy à? Có tin tức rồi chứ?

Qua thật, gã thiếu niên này chắc có một cảm giác bén nhạy như dã thú, người ngoài xửa, người có chiếc bóng ngả dài khi nãy quả là Lâm Tiên Nhi.

Khuôn mặt diễm lệ của nàng đã ửng hồng, hơi thở của nàng dồn dập, nàng vừa khẽ cười vừa nói:

- Vâng, có tin.

Tiểu Phi gặng lại:

- Tin tức tốt đấy chứ?

Giọng hỏi của hắn y như là trên đời này hắn chưa từng nghe được một tin tức tốt bao giờ.

Lâm Tiên Nhi nói:

- Bây giờ tuy hắn chưa thoát thân được, nhưng ít nhất cũng không nguy hiểm lắm về tính mạng.

Tiểu Phi trố mắt gặng lại:

- Sao?

Lâm Tiên Nhi nói:

580-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-30-1.jpg
Phi đao hữu tình.

- Bởi vì bọn Điền Thất chỉ tuân theo ý định của Tâm Mi đại sư mà ông này lại quyết định đưa hắn về Thiếu Lâm tự. Vị chưởng môn phái Thiếu Lâm là Tâm Hồ đại sư từ xưa đến nay vốn được tiếng là quang minh chính trực và nghe đâu lại còn có Bình Giang Bá Hiểu Sinh cũng có tại nơi đó, hai người này nếu không thể làm tỏ rõ nỗi oan của hắn thì trên đời này chắc không còn ai làm được nữa.

Tiểu Phi nói:

- Bá Hiểu Sinh ? Hắn là một con người như thế nào?

Lâm Tiên Nhi cười:

- Người ấy là một bậc tri giả số một trong giang hồ, không một chuyện gì mà ông ta không biết và cứ theo người ta nói thì ông này có thể biết rõ Mai Hoa Đạo nữa. Biết, có nghĩa là biết được sự thật giả ấy.

Trầm ngâm một lúc, Tiểu Phi vùng mở mắt nhìn sững Lâm Tiên Nhi:

- Cô có biết trên đời này hạng người đáng chán hơn hết là ai không? Y như là không dám tiếp xúc với nhãn quang bén ngót của gã hiếu niên, Lâm Tiên Nhi vội đảo mắt qua hướng khác và trả lời:

- Có phải là bọn ngụy quân tử như đám người của Triệu Chính Nghĩa không?

Tiểu Phi nói:

- Hạng ngụy quân tử cũng đáng chán nhưng cái bọn thông thái thì lại càng đáng chán hơn.

Lâm Tiên Nhi cau mật:

- Thông thái? Công tử muốn nói hạng người như Bá Hiểu Sinh ấy à?

Tiểu Phi gật đầu:

- Đúng, chỉ có hạng người ấy tự cho là thông thái, tự cho là siêu quần, cho rằng chuyện gì mình cũng hiểu cũng thông cả, họ cho rằng bằng một câu nói của họ có thể quyết định sinh mạng của con người. Nhưng thực ra thì trình độ thông hiểu của họ được bao nhiêu?

Lâm Tiên Nhi nói:

- Nhưng ai cũng bảo rằng…

Tiểu Phi cười nhạt:

- Cũng chính vì người khác cứ bảo rằng chuyện gì họ cũng thông hiểu đó, mà làm cho họ tự dối mình và dối luôn cả người khác, cố tạo cho mình một cách thông thái hão.

Lâm Tiên Nhi nhướng mắt:

- Công tử không tín nhiệm Bá Hiểu Sinh à?

Tiểu Phi nhếch môi khinh khỉnh:

- Tôi thà chịu tin một kẻ mà người gọi là kẻ không thông thái.

Lâm Tiên Nhi nở nụ cười thật đẹp:

- Công tử nói quả có phần hữu lý, giá mà được thường thường cùng công tử nói chuyện, nhất định tôi sẽ trở thành một kẻ thông minh. Cau nói của nàng quả là một câu xã giao đúng phép, bất cứ muốn tranh thủ cảm tình của ai, điều tốt hơn hết là khen người ấy, nhưng nguyên tắc đó không có kết quả đối với gã thiếu niên Tiểu Phi này. Y như là không nghe thấy, Tiểu Phi dừng bước lại dòm ra cửa và hỏi bằng một giọng trầm trầm:

- Bọn họ chuẩn bị bao giờ mới đi?

Lâm Tiên Nhi nói:

- Sáng sớm ngày mai.

Tiểu Phi cau mặt:

- Sao lại phải đến sáng mái.

Lâm Tiên Nhi nói:

- Bởi vì tối nay, họ còn thết tiệc khoản đãi Tâm Mi đại sư.

Tiểu Phi vụt quay phát lại, ánh mắt rực lên:

- Ngoài việc đó ra, không có nguyên nhân nào khác nữa?

Tiểu Phi nói tiếp:

- Tâm Mi đại sư quyết không vì một bữa ăn mà phải ở lại một ngày.

Lâm Tiên Nhi chớp mắt:

- Tuy không vì một bữa ăn mà Tâm Mi đại sư ở lại nhưng ông ta không thể không ở được, bởi vì hôm nay còn có một vị khách đặc biệt.

Tiểu Phi nhướng mắt:

- Ai?

Lâm Tiên Nhi nói:

- Thiết Dịch tiên sinh?

Tiểu Phi cau mặt:

- Thiết Dịch tiên sinh? Người ấy là ai?

Lâm Tiên Nhi mở tròn đôi mắt như là quá dỗi ngạc nhiên:

- Thiết Dịch tiên sinh mà công tử lại không biết à?

Tiểu Phi cười nhẹ:

- Tại làm sao tôi nhất định phải biết hắn chứ?

Lâm Tiên Nhi thở phì một cái thật dài:

- Bởi vì trong giang hồ hiện nay kẻ thành danh như Thiết Dịch tiên sinh đâu có được mấy người? Tiểu Phi cười khịt trong mũi nhưng làm thinh không nói:

Lâm Tiên Nhi nói tiếp:

- Cứ theo người ta nói thì người ấy võ công cao lắm, có lẽ không dưới đương kim thất đại chưởng môn. Tiểu Phi lạnh lùng:

- Những kẻ cao thành danh trong chốn võ lâm tôi cũng gặp qua không ít.

Như không thấy ý nghĩa mỉa mai trong câu nói của Tiểu Phi, Lâm Tiên Nhi cứ nói theo sự hiểu biết của mình:

- Nghe nói vị Thiết Dịch tiên sinh này không như những cao thủ khác, nghe đâu ông ta không phải hạng hư danh. Vì trong ống Thiết Dịch của ông ta còn có mười ba mũi Nhiếp Hồn đinh, những mũi đinh ấy chuyên đánh vào huyệt đạo của đối phương. Ông ta là một danh sư điểm huyệt trong võ lâm hiện tại. Lâm Tiên Nhi một mặt nói một mặt chú ý sự biến đổi trên gương mặt của Tiểu Phi. Nhưng một lần nữa, nàng thất vọng. Vẻ mặt Tiểu Phi không lộ chút gì sợ sệt mà hắn lại cười:

-Té ra bọn họ Tìm cái tên Thiết Dịch tiên sinh ấy đến là cốt để đối phó với tôi.

Lâm Tiên Nhi chớp chớp mắt:

- Tâm Mi đại sư từ trước đến nay vốn nổi tiếng là người làm việc cẩn thận, ông ta sợ…

Tiểu Phi liền theo:

- Ông ta sợ tôi đến cứu Lý Tầm Hoan cho nên mới tìm Thiết Dịch tiên sinh đến làm kẻ bảo vệ.

Lâm Tiên Nhi nói:

- Cho dù họ không tìm thì có lẽ Thiết Dịch tiên sinh cũng vẫn đến.

Tiểu Phi gặng lại:

- Tại sao vậy?

Lâm Tiên Nhi nói:

- Bởi vì ái thiếp của ông ta là nàng Như Ý đã bị chết về tay Mai Hoa Đạo.

Tiểu Phi vuốt cán kiếm và hỏi một cách như là lơ đãng:

- Hắn đến bao giờ?

Lâm Tiên Nhi nói:

- In như là ông ta hẹn sẽ đến cho kịp vào bữa cơm tối.

Tiểu Phi gật gù:

- Như vậy có lẽ ăn cơm tối xong là họ sẽ lên đường.

Lâm Tiên Nhi nói trong dáng cách suy nghĩ:

- Có lẽ…

Tiểu Phi gật gù:

- Có lẽ chúng không bao giờ đi cả.

Lâm Tiên Nhi hơi ngạc nhiên:

- Họ sẽ không bao giờ đi? Tại sao thế?

Tiểu Phi nói như gằn từng tiếng:

- Nếu vợ tôi mà chết vào tay một kẻ nào thì không bao giờ tôi lại để cho kẻ ấy an nhiên đi đến Thiếu Lâm tự.

Lâm Tiên Nhi hơi cau mặt:

- Nghĩa là công tử sợ Thiết Dịch tiên sinh sẽ hạ độc thủ với Lý thám hoa?

Tiểu Phi chỉ gật đầu chứ không nói.

Lâm Tiên Nhi sững sờ một lúc lâu rồi nàng vụt thở ra:

- Đúng, điều ấy rất có thể. Thiết Dịch tiên sinh từ trước đến nay chưa từng chịu nợ một ai, nếu ông ta xuống tay thì dù muốn. Tâm Mi đại sư cũng không thể cản.

Tiểu Phi hỏi:

- Cô nương đã nói hết chuyện chưa?

Lâm Tiên Nhi chớp mắt:

- Công tử muốn cứu Lý Tầm Hoan trước giờ Thiết Dịch tiên sinh đến?

Và không đợi Tiểu Phi trả lời, nàng nói tiếp:

- Tôi biết võ công của công tử rất cao, nhưng bọn Điền Thất, Triệu Chính Nghĩa cũng không phải kẻ yếu, Tâm Mi đại sư là đệ nhị cao thủ Thiếu Lâm, nội công chân lực của họ đều đã mức không thể xem thường. Tiểu Phi lạnh lùng nhìn nàng nhưng không nói một tiếng nào.

Lâm Tiên Nhi lại thở ra:

- Hưng Vân trang bây giờ có thể nói là nơi tập trung cao thủ, nếu công tử muốn hành động giữa ban ngày thì thực là… thực là…

Tiểu Phi khẽ nhếch môi nói:

- Thật là quá điên, có phải không?

Lâm Tiên Nhi cúi đầu không dám nhìn ngay mặt hắn.

Tiểu Phi bật cười:

- Mỗi một con người đều có thể tình cờ phát điên một lần, đó cũng không phải chuyện không tốt.

Lâm Tiên Nhi cứ cúi đầu vân vê tà áo, thật lâu ánh mắt nàng vụt rực lên:

- Tôi hỉểu, tôi đã hiểu ý công tử.

Tiểu Phi nhìn vào mắt nàng và lẳng lặng làm thinh.

Lâm Tiên Nhi nói tiếp:

- Không ai có thể nghĩ rằng công tử dám ra tay giữa ban ngày, do đó sự phòng thủ của họ nhất định sẽ không cẩn mật. Huống chi đêm rồi họ quá bận rộn, mệt nhọc cho nên bây giờ có lẽ họ đang dúi đầu ngủ ly bì.

Tiểu Phi thản nhiên đến lạnh lùng:

- Cô đã nói quá nhiều rồi đấy.

Lâm Tiên Nhi nhếch môi cười nhưng nàng lại thở ra:

- Được rồi, tôi sẽ không nói nữa, nhưng… nhưng công tử nên cố mà cẩn thận, đừng bao giờ quên rằng nơi đây còn có một người đang mang của công tử một món nợ trên vai, món nợ của một người…

***

Mặt trời mùa đông y như là đi hơi lẹ, mới giữa trưa thoắt đã muốn xế chiều. Trên nóc của một dãy nhà trong Hưng Vân trang, Tiểu Phi nằm im suốt một tiếng đồng hồ. Y như một con mèo rình ngoài hang chuột, từ đầu đến chân im rơ như

xác chết chỉ có đôi mắt là rừng rực long lanh. Gió đùa tuyết phớt ngoài da như dao cắt, nhưng Tiểu Phi vẫn không cảm thấy một chút gì lạnh lẽo. Dạo mới lên mười tuổi,vì phải bắt một con chồn mà hắn phải vùi mình xuống đống tuyết suốt hai giờ liền, hắn nhẫn nại và đang đói không bắt được con chồn, hắn có thể vì đói mà chết.

Vì mạng sống của chính mình, sự nhẫn nại đó không đáng kể là khó khắn. Nhưng nếu vì mạng sống của người khác mà phải chịu đựng như thế thì quả là một chuyện không phải dễ. Trong trường hợp dó, trường hợp của Tiểu Phi hiện tại, không phải ai cũng có thể làm được. Cửa lớn trước Hưng Vân trang vẫn y như những ngày nào. Cửa vẫn mở hoát nhưng vẫn lặng trang, không xe ngựa, mà cũng không một bóng người. Tiểu Phi vẫn nằm bất dộng. Lớn lên và sống giữa miền hoang dã, đã làm cho hắn có một cảnh giác như dã thú, bất cứ mỗi cử động nào trước đó, đã đều được nhìn thật kỹ thật lâu. Càng đợi thật lâu, càng nhìn thật kỹ thì càng ít bị sơ xuất. Hắn biết ít nhất là trong hoàn cảnh này, một sơ xuất dù nhỏ đến đâu cũng là cái sơ xuất sinh mạng của một đời người.

Nhưng không lâu nữa, đã có bóng người, một gã đàn ông mặt rỗ khệnh khạng đi ra. Hắn là thuộc hạ của Hưng Vân trang, nhưng là hạng môn hạ đầu dọc chứ không phải là “cắc ké”. Vì đám nô dịch tầm thường không thể có được dáng điệu “sẵn sàng nạt bộ” như con người của gã. Và cũng bằng vào dáng “Luồn trên đạp dưới đó” Tiểu Phi nhận ra gã mặt rỗ này có hơi men. Tiểu Phi nhận định đúng tất cả. Chỉ có điều hắn không biết rõ địa vị của gã mặt rỗ này, không biết hắn là tổng quản gia Lâm tổng quản. Có lẽ gặp lúc nhàn rỗi, Lâm tổng quản định đến một quán rượu nào đó để… khoe khoang bật dóc, nhưng quẹo qua một góc nhà, lão ta đứng sững lại như trời trồng, ngay sát yết hầu của lão bị một mũi kiếm dí sát vào da.

Như có tiết kiệm từng tiếng nói, Tiểu Phi rít khe khẽ:

- Ta hỏi một câu, ngươi trả lời một câu, không trả lời ta giết, trả lời sai ta giết. Biết chưa?

Lâm tổng quản không dám gật đầu vì sợ mũi kiếm phạm vào da, lão định thốt lên một tiếng “vâng” nhưng lưỡi đã líu lại trở thành ú ớ.

Tiểu Phi nói từng tiếng một:

- Ta hỏi, Lý Tầm Hoan có phải còn ở trong này không?

Run run cặp môi dầy thật lâu, Lâm tổng quản xì ra tiếng:

- Phải…

Tiểu Phi hỏi tiếp:

- Ở đâu?

Lâm tổng quản hơi run:

- Ở… kho chứa củi.

Tiểu Phi ra lệnh:

- Dẫn ta đến đó.

Lâm tổng quản hoảng hốt:

- Làm sao… làm sao tôi… tôi đưa đi được…

Tiểu Phi gằn giọng:

- Ngươi sẽ nghĩ ra cách.

Lách mũi kiếm sướt qua sát cổ Lâm tổng quản, đâm một cái cộc vô tường, Tiểu Phi lập lại:

- Nhất định ngươi sẽ nghĩ ra cách đưa ta tới đó, phải không?

Lâm tổng quản run như thằn lằn đứt đuôi:

- Phải.

Tiểu Phi nói:

- Tốt, đi, nhớ rằng có mũi kiếm đằng sau nhé.

Đi được hai bước, Lâm tổng quản vụt dừng lại cởi áo ngoài trao cho Tiểu Phi:

- Áo… đại gia… mặc… mặc áo này…

Nhìn lại chiếc áo rách bươm của mình, Tiểu Phi suýt chút nữa đã bật cười. Hắn nói quả không sai, cái gã mặt rỗ này nhất định sẽ tìm ra phương cách để đưa hắn đến đó.

Và phương cách quả không khó khăn gì mấy. Vì đây không phải là lần thứ nhất Lâm tổng quản đưa khách về nhà . Tự nhiên, phải mặc chiếc áo của ông ta, chiếc áo có hào nhoáng để tỏ ra đáng là một khách chính cống. Quả nhiên, bọn gia nhân không hề chú ý, mà gia đinh nào lại dám chú ý đến Lâm tổng quản chứ? Kho chứa củi cách nhà bếp không xa mấy, nhưng nhà bếp thì cách nhà chính và nhà khách thật xa “Quân tử bất cận trù phòng mà.” Hưng Vân trang ngày xưa chủ nhân há chẳng phải là quân tử đấy sao?

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:
1. Tổng hợp nhạc kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

15:52
Giới thiệu: Tự nhiên câu nói sau cùng là Lý Tầm Hoan muốn nói với Tiểu Phi. Lặng thinh một lúc, Tiểu Phi hỏi bằng một giọng bất bình: Họ nói huynh đài là Mai Hoa Đạo thì huynh đài cứ phải là Mai Hoa Đạo hay sao?
15:42
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi nói chưa dứt thì Điền Thất đã bật cười: Thế thì, vị thiếu niên này không bị ám khí, không lẽ lại cứ nhờ nhìn vào miệng hắn? Vì hắn là người chứ đâu phải chó? Mặc cho Điền Thất nói câu châm chọc, Lâm Tiên Nhi vẫn cứ trang nghiêm: Điền đại gia chẳng lẽ không thấy vị thiếu hiệp đây đang mặc Kim Ty giáp?
17:03
Giới thiệu: Trời chưa sáng, những ngọn đèn nơi đại sảnh Long gia trang vẫn không lùa hết bóng tối. Ngoài thềm một đám đông người xì xào: Ngọn roi Điền đại gia lợi hại lắm, tôi cho là dù không bị Long tứ gia cản thì họ Lý cũng ngã rồi. Ồ, đó là cái chắc, vì còn có Công Tôn đại hiệp và Triệu đại gia nữa mà.
18:36
Giới thiệu: Như cố không muốn nghe những gì cay đắng trong lời nói của Lý Tầm Hoan, Lâm Thi Âm hỏi lai: Thúc thúc bằng lòng chứ? Lý Tầm Hoan cắn răng: Đại tẩu không biết rằng tôi là kẻ luôn luôn thích hại người à? Bàn tay ngọc nắm chặt bức rèm châu.
15:41
Giới thiệu: Và bằng vào cách ấy, động tác thật nhẹ của Du Long Sinh vẫn không làm sao qua mắt được Lý Tầm Hoan. Du Long Sinh càng lúc càng hồ hồ hộc hộc và đợi cho đến lúc hắn dùng đến sức cuối cùng, Lý Tầm Hoan đưa ngón tay thon dài khẽ búng lên sống kiếm.
15:26
Giới thiệu: Đã đúng ngọ, nhưng tuyết đã làm cho trời hôn ám… Vẫn y như hồi mới gặp lần đầu, Tiểu Phi cũng vẫn bước với những bước đi chậm chạp nhưng chắc nịch. Hắn không có vẻ gì phấn chấn mà cũng không có dáng sắc mệt mỏi.
18:06
Giới thiệu: Tiểu Phi bất ngờ ra mặt cứu giúp Thiết Giáp Kim Cương trong lúc cấp bách. Chỉ một đường kiếm là cục diện đã thay đổi. Thật là, giang hồ hiểm ác, tìm được bạn tâm giao càng khó lắm thay.
17:37
Giới thiệu: Cuộc đời kiếm hiệp giang hồ, nay đây mai đó, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Trong phần này, Trung Nguyên Bát Nghĩa bắt được Thiết Giáp Kim Cương và quyết tâm giết chết người anh em kết nghĩa này.
15:25
Giới thiệu: Bầu trời trắng đục nặng quằn như muốn đè bẹp nhân gian. Nhưng tâm tính của Thiết Giáp Kim Cương nghe càng nặng nề hơn nữa. Cho dù thế nào hắn cùng làm một chuyện trốn tránh, bắt đầu một cuộc sống trốn tránh không có hạn kỳ.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - npr.org - hespress.com - lenta.ru - instructables.com - nbcnews.com - php.net - abcnews.go.com - investopedia.com - wikiwiki.jp - lefigaro.fr