Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 32) - Giả nhân giả nghĩa - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 12/03/2014 09:07

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 32) - Giả nhân giả nghĩa

1498
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Fiery Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 15:22 Dung lượng: 14.08 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Chuyện chưa thành công, nhất định hắn không thể nửa đường bỏ dở. Nhưng bọn Điền Thất đã đem giam Lý Tầm Hoan vào một nơi nào? Tiểu Phi gương đôi mắt như chim ưng đảo bốn phía, thình lình hắn nghe có tiếng cười.

138 track
Giới thiệu: Chuyện chưa thành công, nhất định hắn không thể nửa đường bỏ dở. Nhưng bọn Điền Thất đã đem giam Lý Tầm Hoan vào một nơi nào? Tiểu Phi gương đôi mắt như chim ưng đảo bốn phía, thình lình hắn nghe có tiếng cười.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Giọng cười không cao, nhưng khoảng cách thật gần, nghe y như là ở sát một bên. Tiểu Phi quay đầu bây giờ hắn mới phát hiện người có giọng cười đó ở cách thật xa.

Từ một ngôi nhà xa ngoài năm trượng, một lão già ngồi dựa lan can đọc sách. Lão xem một cách chăm chú xuất thần, y như là ngoài những điều trong sách ra,lão không còn chú ý đến điều gì khác nữa. Lão mặc một chiếc áo cẩm bào hơi cũ, bộ mặt thon và dài, da mặt lão vàng như sáp, cộng với hàm răng lưa thưa, y như một lão già học giả trói gà không chặt.

Nhưng một học giả trói gà không chặt mà lại có một giọng cười lồng lộng, giọng cười mà làm cho người nghe tưởng chừng như giọng cười ở sát một bên thì quả là một con người ít có. Tiểu Phi dừng lại âm thầm nhìn lão. Lão già cẩm y như không nghe thấy sự có mặt của Tiểu Phi, lão đưa ngón tay thấm Nước miếng thong thả lật qua trang khác, lão vừa xem vừa gật gù, tỏ vẻ vô cùng đắc ý. Tiểu Phi lùi ra sau thêm mấy bước nữa rồi quay mình bỏ sang hướng khác.

583-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-32-1.jpg
Kiếp hiệp khách...

Hắn đi riết một hơi ngoài ba mươi trượng mà không thèm ngó lại và hắn nhún mình luôn ba cái, thân ảnh đã khuất vào trong rừng trúc. Qua khỏi rừng trúc là đến rừng mai. Đúng giữa mùa hoa nở rộ, hương thơm phưng phức một vùng. Tiểu Phi hít một hơi dài không khí trong lành nén sự tức nghẹn bởi vết Thương một chưởng. Cho đến bây giờ hắn mới nhận ra thương thế không phải nhẹ. Vừa vận dụng chân khí, hắn cảm thấy nghe như huyết muốn vọt ra, hắn cố gắng dồn nén, hắn nhận thấy rằng bây giờ nếu giao đấu với người thì vô phương thủ thắng. Ngay lúc đó chợt nghe tiếng sáo nổi lên.

Tiếng sáo nổi lên.

Tiếng sáo trong mà cao vút một cách lạ kỳ, tuyết đóng thành băng trên cành cây như bị âm lực từ tiếng sáo rớt xuống từng mảnh từng mảnh lao chao trong gió. Trong vùng hoa tuyết xa xa, một người đứng dựa dưới gốc cây mai già lim dim nâng ống sáo. Con người ấy mặc chiếc áo gấm cũ xí, đúng là lão già mặt vàng ngồi đọc sách trong gian nhà mà Tiểu Phi thấy khi

nẫy. Tiếng sáo đang vút chợt xuống trầm uyển chuyển như mang mảnh ưu tư.

Tiểu Phi quay lại nhìn sững người thổi sáo và nói từng tiếng một:

- Thiết Dịch tiên sinh.

Thiết Dịch tiên sinh ngẩng mặt, đôi mắt ông ta như ánh điện ngời ngời. Bằng váo ánh mắt đó đã làm cho ông ta nhỏ đi mười tuổi. Nhìn chằm chằm vào Tiểu Phi một lúc khá lâu, Thiết Dịch tiên sinh vụt hỏi:

- Các hạ bị thương à?

Tiểu Phi hơi ngạc nhiên, nhãn lực của lão già này quả thật là lợi hại. Thấy Tiểu Phi không đáp, Thiết Dịch tiên sinh hỏi tiếp:

- Các hạ bị thương ở sau lưng à?

Tiểu Phi trả lời thật xẵng:

- Đã biết còn hỏi làm gì nữa?

Thiết Dịch tiên sinh điềm nhiên hỏi tiếp:

- Bị Tâm Mi đại sư hạ thủ đấy chứ?

Tiểu Phi bắt đầu hơi tức, hắn hừ hừ trong miệng chứ không chịu trả lời. Thiết Dịch tiên sinh khẽ lắc đầu cười:

- Thiếu Lâm hộ pháp té ra cũng vậy thôi.

Tiểu Phi hỏi:

- Cũng thế nghĩa là sao?

Thiết Dịch tiên sinh nói bằng một giọng điềm đạm:

- Bằng vào thân phận của ông ta đáng lý thì không nên có lối đánh sau lưng như thế và một khi làm cho các hạ bị thương rồi thì lại càng không nên để sổng mà đi đến gặp ta.

Ông ta lại lẩm bẩm như nói một mình:

- Lão hòa thượng chẳng lẽ lại giở cái lối “Mượn tay kẻ khác giết người thế cho mình?”

Tiểu Phi lạnh lùng:

- Chuyện đó có gì mà ông phải thắc mắc. Thứ nhất nếu không đánh sau lưng thì ông ta làm sao đánh được, thứ hai cho dù đã đánh được như thế nhưng ông ta cũng không làm sao giết tôi được, thứ ba không phải mượn tay ông vì ông đâu có giết được tôi.

Thiết Dịch tiên sinh ười lớn:

- Quả là một khẩu khí hào hùng.

Ông ta ngưng ngang tiếng cười và giọng nói vụt trở nên dữ tợn:

- Ngươi đã thọ thương, ta không thể ra tay được, nhưng vì ngươi lớn lối quá cho nên buộc lòng ta phải cho ngươi một bài học. In như cảm thấy mình nói đã hơi nhiều nên Tiểu Phi đứng nhếch mép làm thinh.

Thiết Dịch tiên sinh nói tiếp:

- Nghĩ vì ngươi đã thọ thương nên nhường ngươi trước ba chiêu đó. Tiểu Phi ngó sững lão già đối diện và chợt bật cười.

Cùng một lúc với tiếng cười, hắn tra thanh kiếm vào lưng và quay mặt bỏ đi. Thiết Dịch tiên sinh cất giọng cười ha hả vụt phất tay áo rộng phóng mình chặn ngay trước mặt Tiểu Phi.

Gương mặt của ông ta sắt lại:

- Đã đến trước mặt ta còn muốn đi đâu nữa?

Tiểu Phi trả lời mà mắt không thèm ngó:

- Tôi không đi thì ông phải chết.

Thiết Dịch tiên sinh cười thật lớn:

-Ta chết hay ngươi chết.

Tiểu Phi lắc đầu thật nhẹ:

- Không một người nào có thể nhường ta nổi ba chiêu.

Thiết Dịch tiên sinh gặng lại:

- Nghĩa là nếu ta nhường ba chiêu thì phải chết.

Tiểu Phi gật đầu:

- Đúng.

Thiết Dịch tiên sinh nhướng mắt:

- Thế thì tại sao ngươi không để ta thử một bận xem sao?

Tiểu Phi không trả lời mà quay lại nhìn thẳng vào mắt đối phương. Thiết Dịch tiên sinh chợt nghe một luồng hơi lạnh xông lên từ xương sống.

Đã quá nửa đời người, đã dự không biết bao nhiêu trận đấu và đã gặp không biết bao nhiêu cặp mắt, mắt xanh lè, mắt nổi gân máu, mắt như hai ngọn đèn khuya… nhưng chưa bao giờ Thiết Dịch tiên sinh thấy đôi mắt dễ sợ như đôi mắt gã thiếu niên này. Trên đời này,có rất nhiều cặp mắt hung ác, mắt ba góc, mắt xếch, mắt lồi, mắt oán độc, mắt phẫn nộ, mắt hầm hập sát cơ… nhưng đôi mắt của gã thiếu niên này thì quả là đôi mắt mà trên đời ông ta chưa từng gặp. Mới ngó thoáng qua rất dễ có cảm tưởng như nhìn vào đôi mắt bằng ngọc thạch nhưng khi hắn đảo cặp mắt qua thì người bị nhìn lại có cảm tưởng như đôi mắt của tượng thờ trên án thờ dòm xuống kẻ dâng hương.

Thiết Dịch tiên sinh bất giác lùi ra sau hai bước. Ngay lúc ấy, thanh kiếm của Tiểu Phi đã rút ra. Một kiếm rút ra không bao giờ không thấm máu. Đó là sự tự tin của Tiểu Phi. Lòng tự tin đó đã qua nhiều minh chứng. Và có lẽ vì thế mà khi không dám chắc trong mức tuyệt đối hắn không bao giờ rút kiếm.
Thiết Dịch tiên sinh tung mình lên khỏi ngọn mai, nhiều tiếng động rào rào, những mảnh tuyết, những cành mai bắn văng bốn phía. Cùng với những mảnh tuyết, những cành mai, Thiết Dịch tiên sinh là xà đáp xuống, trên mặt tuyết nhiều giọt máu lổ đổ rớt xuống. Vì thuộc về đòn nhường, nên thanh kiếm của Tiểu Phi không nhằm hiểm yếu mũi kiếm chỉ sớt soạt cánh tay. Tiểu Phi đưa mắt nhìn theo dấu máu:

- Không ai có thể nhường ta nổi ba chiêu, một chiêu cũng không thể. Thiết Dịch tiên sinh mặt xám như đất thô, ông ta đứng dựa vào gốc mai thở dốc. Chiếc tiêu chấn động võ lâm của ông ta vẫn phải chịu chậm hơn đối thủ.

Tiểu Phi lừ đừ đôi mắt:

- Ông không chết vì ông đã giữ vững lời hứa nhường ba chiêu.

Tiểu Phi vụt cười và nói tiếp:

- Dù sao ông khá hơn Tâm Mi đại sư.

Hắn muốn nói đến sự thất tín của người cao đồ Thiếu Lâm.

Ông ta nói chỉ cần thoát được ra khỏi trận thì sẽ cảm phục và Tiểu Phi đi yên ổn. Thế mà khi hắn đi ra khỏi trận được thì ông ta lại đánh lén sau lưng.

Thiết Dịch tiên sinh vừa thở dài vừa nói:

- Còn hai chiêu nữa.

Tiểu Phi gặng lại:

- Hai chiêu nữa?

Thiết Dịch tiên sinh cố nén cơn đau cười gượng:

- Ta nhượng ba chiêu nhưng ngươi mới ra tay có một.

Tiểu Phi nhìn thẳng vào mặt đối phương và khẽ gật gù:

- Được.

Và vụt tay tát vào Thiết Dịch tiên sinh hai cái nhè nhẹ:

- Bây giờ thì đủ ba chiêu rồi đó.

Câu nói chưa dứt thì từ trong ống tiêu của Thiết Dịch tiên sinh vụt khua lên một vùng ánh sáng như một vùng mưa mù bay thẳng vào người của Tiểu Phi. Như một chiếc pháo thăng thiên, Tiểu Phi bắn thẳng mình lên và tà tà rơi xéo xuống cách đó gần ba trượng. Cho đến bây giờ nghĩa là sau khỏi chấm đất Tiểu Phi mới hay rằng chân mình đã bị trúng ám khí từng trong ống tiêu của Thiết Dịch tiên sinh. Hắn không thể gượng đứng được nữa, đành phải ngồi khuỵu xuống đất.

Da mặt trắng bệnh của Thiết Dịch tiên sinh chừng như có máu trở lại, ông ta vừa thở vừa cười:

- Bữa nay ta đã học được của ngươi một điều hay, đó là không bao giờ nhường ai ba chiêu cả. Nhưng đồng thời ngươi phải nhớ rằng ngươi cũng đã học được một điều không dở, khi đã ra tay thì phải làm cho đối phương ngã quị nếu không ngươi sẽ không bao giờ còn cơ hội nữa Tiểu Phi nghiến răng nhìn mấy mũi ám khí ghim sâu trên cẳng của mình và nói như rít từng tiếng một:

- Bài học này nhất định ta sẽ không bao giờ quên được.

Thiết Dịch tiên sinh hướng mắt:

- Tốt, vậy ngươi hãy đi đi.

Tiểu Phi chưa trả lời, thì đã nghe nhiều tiếng bước chân dập dồn chạy tới.

Và có tiếng người kêu:

- tiền bối, Thiết Dịch tiền bối đã giết được tên cẩu trệ ấy rồi chứ? Thiết Dịch tiên sinh cau mày ngó Tiểu Phi và gắt nhỏ:

- Đi mau, ta không giết ngươi, ta cũng không bằng lòng để cho ngươi chết vào tay người khác. Đi mau.

Tiểu Phi tung mình một cái lăn ra ngoài hai trượng. Chân không đi được, hắn di động thân mình bằng hai cánh tay. Nhưng hắn sẽ biết mình sẽ không thể đi xa đựoc và mặt tuyết trắng ngời kia sẽ là nơi ghi lại vết tích cho bọn Triệu Chính Nghĩa.

Và tự nhiên, dù biết thế, hắn cũng không có cách nào khác nữa. Huống chi, trong khi đó Tiểu Phi đã cảm nghe ngực mình đang tức nghẹn, máu ú như muốn trào lên, cho dù không ai đuổi theo, tự hắn cũng không chống chọi được bao lâu nữa.

Điều mong mỏi nhất đối với hắn bây giờ là gặp được Lý Tầm Hoan, để nói cho họ Lý biết rằng hắn đã hết sức rồi. Giữa lúc Tiểu Phi đang chói tay trườn tới và trong lòng đang mang băn khoăn thì chợt có một bóng người lao vút tới bên mình hắn.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp nhạc kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

19:10
Giới thiệu: Chính nhờ có một số người nhen được trong lòng có một thứ lửa như thế, cho nên nhân gian mới khỏi bị chìm hẳn vào hắc ám và nhiệt huyết của kẻ làm trai sẽ không bao giờ bị cô đơn.
20:46
Giới thiệu: Sau mấy ngày liên tiếp mưa tuyết vùi lấp cỏ cây, ánh nắng bữa nayrạng rỡ hơn bao giờ hết.Nhưng ánh nắng vẫn không làm sao rọi được vào một gian phòng tối âm âm và Lý Tầm Hoan cũng không hề thất vọng vì chuyện đó.
15:52
Giới thiệu: Tự nhiên câu nói sau cùng là Lý Tầm Hoan muốn nói với Tiểu Phi. Lặng thinh một lúc, Tiểu Phi hỏi bằng một giọng bất bình: Họ nói huynh đài là Mai Hoa Đạo thì huynh đài cứ phải là Mai Hoa Đạo hay sao?
15:42
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi nói chưa dứt thì Điền Thất đã bật cười: Thế thì, vị thiếu niên này không bị ám khí, không lẽ lại cứ nhờ nhìn vào miệng hắn? Vì hắn là người chứ đâu phải chó? Mặc cho Điền Thất nói câu châm chọc, Lâm Tiên Nhi vẫn cứ trang nghiêm: Điền đại gia chẳng lẽ không thấy vị thiếu hiệp đây đang mặc Kim Ty giáp?
17:03
Giới thiệu: Trời chưa sáng, những ngọn đèn nơi đại sảnh Long gia trang vẫn không lùa hết bóng tối. Ngoài thềm một đám đông người xì xào: Ngọn roi Điền đại gia lợi hại lắm, tôi cho là dù không bị Long tứ gia cản thì họ Lý cũng ngã rồi. Ồ, đó là cái chắc, vì còn có Công Tôn đại hiệp và Triệu đại gia nữa mà.
18:36
Giới thiệu: Như cố không muốn nghe những gì cay đắng trong lời nói của Lý Tầm Hoan, Lâm Thi Âm hỏi lai: Thúc thúc bằng lòng chứ? Lý Tầm Hoan cắn răng: Đại tẩu không biết rằng tôi là kẻ luôn luôn thích hại người à? Bàn tay ngọc nắm chặt bức rèm châu.
15:41
Giới thiệu: Và bằng vào cách ấy, động tác thật nhẹ của Du Long Sinh vẫn không làm sao qua mắt được Lý Tầm Hoan. Du Long Sinh càng lúc càng hồ hồ hộc hộc và đợi cho đến lúc hắn dùng đến sức cuối cùng, Lý Tầm Hoan đưa ngón tay thon dài khẽ búng lên sống kiếm.
15:26
Giới thiệu: Đã đúng ngọ, nhưng tuyết đã làm cho trời hôn ám… Vẫn y như hồi mới gặp lần đầu, Tiểu Phi cũng vẫn bước với những bước đi chậm chạp nhưng chắc nịch. Hắn không có vẻ gì phấn chấn mà cũng không có dáng sắc mệt mỏi.
18:06
Giới thiệu: Tiểu Phi bất ngờ ra mặt cứu giúp Thiết Giáp Kim Cương trong lúc cấp bách. Chỉ một đường kiếm là cục diện đã thay đổi. Thật là, giang hồ hiểm ác, tìm được bạn tâm giao càng khó lắm thay.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - lefigaro.fr - chron.com - superuser.com - ehow.com - e-hentai.org - nydailynews.com - filehippo.com - westernjournalism.com - yomiuri.co.jp - farsnews.com