Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 34) - Đen bạc lòng người - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 14/03/2014 10:05

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 34) - Đen bạc lòng người

1410
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Fiery Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 22:04 Dung lượng: 20.21 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Đứng thở một lúc cho bớt run, Lâm Thi Âm từ từ bước tới: Tôi trở lại để thả thúc thúc đi. Lý Tầm Hoan nhè nhẹ thở dài: Hình như tôi đã có nói rõ rồi kia mà, dù có thả tôi cũng nhất định không đi.

138 track
Giới thiệu: Đứng thở một lúc cho bớt run, Lâm Thi Âm từ từ bước tới: Tôi trở lại để thả thúc thúc đi. Lý Tầm Hoan nhè nhẹ thở dài: Hình như tôi đã có nói rõ rồi kia mà, dù có thả tôi cũng nhất định không đi.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Giọng Lâm Thi Âm thật là ảm đạm:

- Tôi biết thúc thúc không chịu đi là vì Long Tiêu Vân, nhưng thúc thúc đâu có biết rằng y… y… Nàng vụt đứng sững lại và người nàng vụt run lên bần bật, hai bàn tay bấu chặt lấy thành ghế, nàng cố thu tất cả cam đảm còn lại để mà nói cho hết cái ý nghĩ của mình:

- Y đã phản bội thúc thúc… y đã… đã thông đồng âm mưu với đám người kia.

Nói xong câu ấy người nàng như lả ra gieo mình nặng nề lên chiếc ghế, đôi mắt tròn sững đợi chờ phản ứng của người nghe, một phản ứng mà nàng tin chắc rằng sẽ bộ lộ hết sức dữ dằn. Nào ngờ Lý Tầm Hoan hết sức thản nhiên, thản nhiên đến độ khóe măt cũng không hề may động, chàng cười nụ lắc đầu:

596-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-34-1.jpg
Đen bạc lòng người

- Có lẽ đại tẩu đã lầm, làm gì có cái chuyện Long đại ca phản bội tôi?

Lâm Thi Âm chồm người lên:

- Không, không bao giờ lầm, vì chính tai tôi nghe, chính mắt đã thấy.

Lý Tầm Hoan nhếch môi:

- Có lẽ đại tẩu nghe lầm mà thấy cũng cũng lầm.

Lâm Thi Âm nói gần như khóc:

- Cho đến bây giờ mà thúc thúc vẫn chưa chịu tin hay sao?

Lý Tầm Hoan cười thật dịu:

- Hai hôm nay bao nhiêu chuyện dồn dập xảy ra, có lẽ làm cho đại tẩu bị mệt cho nên không tránh khỏi một vào chuyện lầm lẫn, đại tẩu nên nghỉ một giấc cho khỏe và đến sáng mai, đại tẩu sẽ thấy rằng người chồng của đại tẩu vẫn là một người đàn ông rất xứng đáng.

Lâm Thi Âm đưa đôi mắt thất thần nhìn sững Lý Tầm Hoan thật lâu và nàng gục xuống ghế khóc lên rưng rưng. Lý Tầm Hoan nhắm mắt lại cắn chặt lấy vành môi, chàng biết rằng nếu mình mở mắt ra, chàng sẽ không làm sao cầm được giọt lệ. Giọng nói của chàng nghe như được nghiến nát qua hai bờ răng:

- Thi Âm… tại làm sao Thi Âm…

Nhưng rồi chàng gập mình ho lên sặc sụa, máu theo cơn ho phún vọt khỏi vành môi.

Nước mắt Lâm Thi Âm như dòng thác cuộn tuôn, mười năm trời nay bao nhiêu tình cảm bị ứ dồn, bao nhiêu đau thương xúc tích được dịp trào thoát ra ngoài làm cho Lâm Thi Âm mất đi dè dặt, nàng nhoài người đến cạnh Lý Tầm Hoan:

- Lý Tầm Hoan, nếu anh không chịu đi, tôi… tôi sẽ chết trước mặt anh đấy.

Lý Tầm Hoan nghiến chặt lấy vành môi:

- Nàng chết hay sống nào có quan hệ chi đến tôi chứ?

- Ngươi… ngươi…

Lâm Thi Âm vụt ngẩng đầu lên, trừng trừng nhìn sững lấy chàng đôi môi nàng mấp máy thì thào và mỗi tiếng bật ra nàng lảo đảo thối lui từng bước một. Bỗng nhiên, nàng cảm thấy cả khối người nặng nề của mình ngã trọn vào vòng tay của một người, chồng của nàng, Long Tiêu Vân.

Khuôn mặt của Long Tiêu Vân sắc lại, hắn ôm chặt lấy bờ vai tròn lẳn của Lâm Thi Âm, y như sợ mình nơi tay ra cả khổi người của Lâm Thi Âm sẽ tan biến mất và không bao giờ quay trở lại với hắn. Sự có mặt của Long Tiêu Vân khiến Lâm Thi Âm vụt bình tĩnh lại, vành môi hồng của nàng nhếch lên chua chát:

- Lấy tay ra, đừng… đừng bao giờ chạm vào người tôi cả.

Da mặt của Lâm Thi Âm co rút lại y như là phải một cái tát thật mạnh.

Bàn tay trên vai Lâm Thi Âm từ từ buông lỏng xuống và hắn nhìn sững vào mặt Lâm Thi Âm:

- Nàng đã biết hết mọi việc?

Lâm Thi Âm gằn từng tiếng một:

- Trên đời không có chi mà dấu lâu được mọi người.

Long Tiêu Vân ại hỏi:

- Và nàng… nàng đã nói rõ hết với hiền đệ?

Lý Tầm Hoan cười nhẹ cướp ngay lời:

- Thật ra không cần đại tẩu nói tôi đã biết từ lâu rồi.

Mới ngó thoáng qua rất dễ có cảm tưởng như nhìn vào đôi mắt bằng ngọc thạch nhưng khi hắn đảo cặp mắt qua thì người bị nhìn lại có cảm tưởng như đôi mắt của tượng thần trên án thờ dòm xuống kẻ dâng hương. Từ nãy giờ như cố tránh đi ánh mắt của Lý Tầm Hoan nhưng câu nói của chàng vừa rồi làm cho Long Tiêu Vân vụt ngửng đầu lên:

- Hiền đệ cũng đã biết?

Lý Tầm Hoan gật đầu:

- Phải.

- Biết được từ lúc mà anh nắm chặt tay tôi để cho ngọn roi của Điền Thất điểm trúng huyệt đạo làm tôi phải quỵ xuống nhưng thật ra, dù có biết tôi cũng không trách được anh. Long Tiêu Vân bóp chặt lấy bàn tay mình, gân xanh nơi mu bàn tay nổi vồng lên từng sợi.

Giọng của Lâm Thi Âm nghe như lạc đi:

- Thúc thúc đã biết rồi, tại sao… tại sao chẳng chịu nói ra?

Lý Tầm Hoan cười thật mỏng:

- Nói để làm gì?

Lâm Thi Âm hìn chàng một lúc lâu và người nàng chợt run lên:

- Thúc thúc không nói ra phải chăng… phải chăng là vì tôi?

Lý Tầm Hoan nhướng mày:

- Tại sao vì đại tẩu chứ?

- Vì sợ tôi phải đau lòng khi biết được sự thật… vì thúc thúc không muốn gia đình chúng tôi tan vỡ… vì gia đình chúng tôi vốn là của thúc thúc…

Nói đến đây, cổ nàng bị nghẹn lại vì tiếng nấc, Nước mặt tựa những hạt sương long lanh từng giọt, từng giọt thấm dài xuống má.

Lý Tầm Hoan bật cười to lên:

- Tại làm sao các cô nào cũng luôn luôn thích tự đề cao mình thế? Không nói ra tại vì tôi thấy rằng có nói cũng vô ích. Không đi chỉ vì tôi biết rằng người ta đâu để cho tôi đi. Chàng cứ cười cười cho đến lúc mình ho sặc sụa và khóe mắt đượm

rưng ánh lệ, nước mắt của tiếng cười mà cũng là bnước mắt của cơn ho. Lâm Thi Âm nghe như tim mình cũng nhói theo từng cơn ho của đối tượng.

- Dù cho bây giờ thúc thúc có nói thế nào thì tôi cũng đã lỡ biết rồi.

Lý Tầm Hoan vụt ngưng ngang tiếng cười, giọng chàng như sắc lại:

- Mà tẩu tẩu biết được gì? Long Tiêu Vân làm như thế là vì ai? Tẩu tẩu biết rõ điều đó hay chưa? Chỉ vì chỉ sợ tôi đến làm cho hạnh phúc của hai người tan rã, chỉ vì y quá quý trọng ngôi nhà này hơn tất cả mọi thứ trên đời là vì trong đó có tẩu tẩu.

Lâm Thi Âm ặng nhìn chàng một lát, vụt cười lên thê thiết:

- Đã bị y cố tâm hãm hại thế mà thúc thúc vẫn một mực bào chữa cho y quả là trọng tình bằng hữu. Hay lắm. Nhưng… thúc thúc đừng nên quên tôi là con người như ai, và thúc thúc đã… đã đối xử với tôi thế nào?

Giọng nói của nàng càng lúc càng chìm thấp theo tiếng cười, khó mà đoán rõ nàng đang cười hay đang khóc? Lý Tầm Hoan gập mình ho sặc sụa, từng bứng máu tươi cứ thế tung ra.

Long Tiêu Vân quay mặt nhìn chàng:

- Hiền đệ quả nói rất đúng. Tôi quả là vì ngôi nhà này, vì vợ con tôi. Chúng tôi đang sống yên lành, hiền đệ bỗng dưng xuất hiện làm cho xáo trộn tất cả…

Và hắn vụt rống to lên như thét:

- Tôi vốn là chủ nhân ngôi nhà này nhưng sự trở về của hiền đệ làm cho tôi cảm thấy mình chẳng qua chỉ là người khách trọ, tôi chỉ có một mụn con nhưng hiền đệ vừa về đến đã làm cho nó dở sống dở chết.

Lý Tầm Hoan gật đầu thở dài:

- Đại ca nói đúng. Tôi… tôi đáng lý chẳng trở về làm gì.

Long Tiêu Vân vụt quăng tay bấu chặt lấy vai Lâm Thi Âm và rít lên;

- Nhưng thật ra tất cả toàn vì em mà thôi. Tôi có thể trả tất cả mọi thứ cho hắn mà không một chút gì luyến tiếc nhưng tôi không thể mất em. Nước mắt hắn ứ trào lên theo câu nói, những giọt nước mà Lý Tầm Hoan tin hết sức là chân thành. Lâm Thi Âm khép kín đôi mắt lại, từng hạt lệ óng ánh như những hạt mưa thu thoáng rơi qua hai khóe mắt:

- Nếu còn một chút nào nghĩ đến tôi thì không bao giờ làm như thế.

Long Tiêu Vân vẫn khóc:

- Tôi cũng thấy là không nên làm như thế, nhưng tôi… tôi lại sợ.

Lâm Thi Âm mở choàng mắt ra:

- Sợ? Sợ gì chứ?

Long Tiêu Vân cố nuốt một tiếng thở dài:

- Tôi sợ phải vĩnh viến mất Thi Âm, vì Thi Âm dù không nói, tôi cũng hiểu được rằng Thi Âm không… không sao quên được y. Tôi sợ Thi Âm sẽ quay về với y.

Lâm Thi Âm vụt hất mạnh mái tóc rối bời, ngửng đầu lên:

- Buông tay ông ra, không những bàn tay ông dơ dáy mà lòng ông cũng đen tối mất rồi. Ông cho tôi là hạng người như thế nào? Hạng đàn bà như ông tưởng à?

Nàng rũ người xuống chiếc nghế và khóc to lên:

- Không lẽ ông đã quên rằng… tôi dù sao cũng đã là vợ ông sao? Lâm Thi Âm đứng sững y như là người đã biến thành tượng gỗ, một tượng gỗ đang rơi nước mắt.

Lý Tầm Hoan cắn môi và bật nhẹ một tiếng thở dài:

- Tôi của ai đây? Của ta hay của họ?

Cảm giác của Tiểu Phi sau khi tỉnh lại là nghe tất cả thịt xương trên người tan biến đau mất, cái xác thể của chàng còn lại hiện thời chỉ là khối nhẹ lâng lâng bềnh bềnh trên không khí, trong mùi hương dịu tựa hoa lan. Trong cơn mơ của chàng bao giờ cũng là tuyết giá, hoang vắng và hổ báo, sài lang với những tai họa triền miên, những cuộc tranh sống gay go cay đắng.

- Anh đã tỉnh đấy à?

Một giọng nói bằng tất cả dịu dàng và Yêu thương vang bên tai làm Tiểu Phi phải hé mắt ra nhìn. Chàng bắt gặp ngay một khuôn mặt trái soan thật xinh xắn mà cũng thật là quen, với nụ cười hết sức khả ái, với tia mắt nàng đượm ý tình. Tiểu Phi chợt mường tượng đến một khuôn mặt khác, một khuôn mặt như bị gần chôn sâu trong tiềm thức của thời gian thơ ấu, khuôn mặt của mẹ chàng. Cũng troi trong cơn bịnh hoạn như thế này, mẹ chàng cũng phải ngồi bên cạnh giường cũng trông nom chăm sóc chàng bằng những cử chỉ dịu dàng trìu mến đó.

Tiểu Phi lồm cồm ngồi lên, ngơ ngác:

- Đây là chỗ nào?

Nhưng chàng lại nhưng mặt ngã nằm trở xuống.

Lâm Tiên Nhi nhẹ nhàng kéo chiếc mềm đứp lại cho chàng cười thật dịu:

- Anh không cần biết đây là đâu, cứ xem như nhà của mình vậy.

- Nhà của tôi?

Tiểu Phi trố mắt, hình như cái danh từ của tiếng “nhà” rất lạ tai đối với chàng. Mà quả thật vậy, chàng làm sao ý thức nổi cía tiếng “nhà” rất tầm thường đó là tiêu biểu cho một sự kiện gì khi mà chàng chưa hề có được một ngôi nhà?

Lâm Tiên Nhi chớp mắt mơ màng:

- Tôi tưởng tượng nhà của anh hẳn là ấm cũng lắm và mẹ của anh phải là rất hiền, rất đẹp và rất yêu anh.

Tiểu Phi cắn môi im lìm một luíc và trả lời thật gọn:

- Tôi không có nhà cũng không có mẹ.

Lâm Tiên Nhi nhìn sững chàng, môi mấp máy:

- Nhưng… nhưng trong cơn mê anh luôn luôn gọi đến mẹ anh.

Tiểu Phi vẫn nằm im, nét mặt trở trơ lạnh không một cảm xúc:

- Mẹ tôi chết lúc tôi vừa lên bảy.

Vành mi của Lâm Tiên Nhi hơi rựng đỏ, nàng cúi mặt xuống nói thật khẽ:

- Xin lỗi. Tôi… tôi vô tình khơi đến chuyện buồn của anh.

Không khí lại trầm im thêm một lúc, Tiểu Phi chợt hỏi:

- Chính cô cứu tôi?

Lâm Tiên Nhi đáp:

- Lúc đó anh đã mê man đi, nên tôi tạm thời khiêng anh về đây, nhưng anh cứ yên lòng mà dưỡng bịnh, không một ai dám xông vào nơi này cả.

Tiểu Phi nói:

- Trước khi biết mình sắp chết, mẹ tôi hết sức dặn dò tôi, đừng bao giờ thọ ân của một ai, câu trối đó tôi không làm sao quên được, thế mà bây giờ…

Sắc mặt của chàng vẫn y như là đá lạnh, nhưng giọng nói vụt chìm lặng xuống:

- Bây giờ yôi nợ cô một cái ân, một món nợ của sinh mạng mình.

Lâm Tiên Nhi trả lời thật dịu:

- Anh cũng chẳng có gì nợ tôi cả, đừng quên rằng, cái sinh mạng của tôi cũng do anh cứu đấy chứ.

Tiểu Phi thở dài nhắm mặt lại:

- Nhưng tại sao cô lại đối đãi như thế với tôi? Cô đôi xử tốt với tôi như thế?

Như không thể chế ngự được tình cảm của mình, Lâm Tiên Nhi nhìn sững hắn một lúc, cả bàn tay nàng nhè nhẹ vuốt lên má hắn:

- Bây giờ thì anh đừng nghĩ ngợi gì hết, sau này… sau này anh tự nhiên sẽ biết tại sao tôi… tôi đã cứu anh và tại sao tôi đối xử với anh như thế. Bàn tay mát mịn của cô gái như phiến lụa Tô Châu vờn trên khuôn mặt làm cho Tiểu Phi phải mở choàng mắt ra, chàng cảm thấy khuôn mặt dịu xinh của Lâm Tiên Nhi như được phớt lên một lượt phấn hồng rạng rỡ.

Trái tim vốn sắt đá của chàng vụt nghe gợn lên nhiều âm hưởng và tâm tư đang phẳng lì như mặt hồ của chàng cũng chao động lăn tăn. Một cảm giác thật lạ lùng mà Tiểu Phi chưa bao giờ trải qua.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp nhạc kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

16:50
Giới thiệu: Cửa lớn bên ngoài không một người vệ sĩ, có lẽ họ cho rằng Tiểu Phi không dám xâm nhập giữa ban ngày. Kho chứa củi chỉ vỏn vẹn có mỗi một cánh cửa thật nhỏ, lúc dựng lên có lẽ không ai nghĩ rằng nó sẽ trở thành nhà giam.
19:10
Giới thiệu: Chính nhờ có một số người nhen được trong lòng có một thứ lửa như thế, cho nên nhân gian mới khỏi bị chìm hẳn vào hắc ám và nhiệt huyết của kẻ làm trai sẽ không bao giờ bị cô đơn.
20:46
Giới thiệu: Sau mấy ngày liên tiếp mưa tuyết vùi lấp cỏ cây, ánh nắng bữa nayrạng rỡ hơn bao giờ hết.Nhưng ánh nắng vẫn không làm sao rọi được vào một gian phòng tối âm âm và Lý Tầm Hoan cũng không hề thất vọng vì chuyện đó.
15:52
Giới thiệu: Tự nhiên câu nói sau cùng là Lý Tầm Hoan muốn nói với Tiểu Phi. Lặng thinh một lúc, Tiểu Phi hỏi bằng một giọng bất bình: Họ nói huynh đài là Mai Hoa Đạo thì huynh đài cứ phải là Mai Hoa Đạo hay sao?
15:42
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi nói chưa dứt thì Điền Thất đã bật cười: Thế thì, vị thiếu niên này không bị ám khí, không lẽ lại cứ nhờ nhìn vào miệng hắn? Vì hắn là người chứ đâu phải chó? Mặc cho Điền Thất nói câu châm chọc, Lâm Tiên Nhi vẫn cứ trang nghiêm: Điền đại gia chẳng lẽ không thấy vị thiếu hiệp đây đang mặc Kim Ty giáp?
17:03
Giới thiệu: Trời chưa sáng, những ngọn đèn nơi đại sảnh Long gia trang vẫn không lùa hết bóng tối. Ngoài thềm một đám đông người xì xào: Ngọn roi Điền đại gia lợi hại lắm, tôi cho là dù không bị Long tứ gia cản thì họ Lý cũng ngã rồi. Ồ, đó là cái chắc, vì còn có Công Tôn đại hiệp và Triệu đại gia nữa mà.
18:36
Giới thiệu: Như cố không muốn nghe những gì cay đắng trong lời nói của Lý Tầm Hoan, Lâm Thi Âm hỏi lai: Thúc thúc bằng lòng chứ? Lý Tầm Hoan cắn răng: Đại tẩu không biết rằng tôi là kẻ luôn luôn thích hại người à? Bàn tay ngọc nắm chặt bức rèm châu.
15:41
Giới thiệu: Và bằng vào cách ấy, động tác thật nhẹ của Du Long Sinh vẫn không làm sao qua mắt được Lý Tầm Hoan. Du Long Sinh càng lúc càng hồ hồ hộc hộc và đợi cho đến lúc hắn dùng đến sức cuối cùng, Lý Tầm Hoan đưa ngón tay thon dài khẽ búng lên sống kiếm.
15:26
Giới thiệu: Đã đúng ngọ, nhưng tuyết đã làm cho trời hôn ám… Vẫn y như hồi mới gặp lần đầu, Tiểu Phi cũng vẫn bước với những bước đi chậm chạp nhưng chắc nịch. Hắn không có vẻ gì phấn chấn mà cũng không có dáng sắc mệt mỏi.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - youm7.com - wow.com - answers.com - gsmarena.com - iqiyi.com - marca.com - lifehacker.com - bomb01.com - reuters.com - naukri.com