Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 46) - Thực hành mưu định - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Thu, 27/03/2014 10:51

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 46) - Thực hành mưu định

1551
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Fiery Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 17:36 Dung lượng: 24.17 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Lâm Tiên Nhi nhẹ khép lại rèm mi, mặt hơi ngẩng lên, vành môi hồng hé nở như sẵn sàng đón đợi. Nhưng Tiểu Phi cố dấu một tiếng thở dài thật nhẹ và từ từ nơi lỏng vòng tay.

138 track
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi nhẹ khép lại rèm mi, mặt hơi ngẩng lên, vành môi hồng hé nở như sẵn sàng đón đợi. Nhưng Tiểu Phi cố dấu một tiếng thở dài thật nhẹ và từ từ nơi lỏng vòng tay.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Khẽ vuốt sơ lại tóc, Lâm Tiên Nhi mím nhẹ vành môi:

- Anh ghét tôi lắm à?

Tiểu Phi lắc đầu không nói .

Lâm Tiên Nhi dàu dàu nét mặt:

- Thế tại sao hai hôm nay hình như anh có ý lảng tránh tôi?

Tiểu Phi ơi cúi đầu xuống tránh đi ánh mắt của nàng:

- Vì tôi chỉ sợ không khống chế nổi chính mình.

636-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-46--1.jpg
Mỹ nhân giăng bẫy trai tân...

Bằng tia mắt cực kỳ dịu dàng, Lâm Tiên Nhi nhìn xoắn lấy Tiểu Phi và đột nhiên nàng ngã lăn vào chàng, phớt lên đôi má rám nắng của chàng hai chiếc hôn thật thắm thiết:

- Anh tốt quá.

Tiểu Phi mỉm cười, nụ cười sung sướng và tự mãn của kẻ đã Yêu và được yêu. Chàng đón lấy chiếc nón lá của người yêu vừa lột xuống mắc lên tường. Chờ khi nhận thấy hơi thở của mình đã trở lại bình thường, chàng mới quay đầu lại hỏi:

- Có tin tức về vụ đó chưa?

Lâm Tiên Nhi:

- Có. Khắp giang hồ đồn đại tin Mai Hoa Đạo tái xuất giang hồ.

Tiểu Phi

- Đám hòa thượng Thiếu Lâm có động tĩnh gì chưa?

Lâm Tiên Nhi nói:

- Tác phong của Thiếu Lâm tự rất cẩn thận kỹ càng, bất luận làm một việc gì, họ đều xem xét trước thật lâu, không bao giờ chịu khinh xuất vọng động, thà không làm chứ nhất định không làm sai.

Tiểu Phi nói:

- Nhưng họ đã đợi sáu bảy ngày trời rồi, chẳng lẽ cho đến bây giờ họ vẫn chưa xem xét xong?

Lâm Tiên Nhi đáp:

- Rất có thể họ vẫn chưa tin kẻ giết Trương Thắng là Mai Hoa Đạo, mỗi khi hành động thường hay liên tục, không bao giờ có chuyện làm một lần rồi nín luôn.

Tiểu Phi trầm ngâm một lúc, chậm rãi lên tiếng:

- Vậy thì tôi phải làm gì?

Lâm Tiên Nhi:

- Anh phải hạ sát một kẻ nữa.

Tiểu Phi trầm ngâm không đáp.

Lâm Tiên Nhi nói:

- Bây giờ anh hãy đi theo tôi?

Tiểu Phi:

- Đi đâu.

Lâm Tiên Nhi giọng thật trang trọng:

- Đi Tìm đối tượng thứ hai của anh.

Nắng chiều vừa tắt thì tuyết cũng vừa tan hết, đúng là thời gian náo nhiệt nhất trên đường phố. Vì hai người đều cải trang nên khách bộ hành cũng chẳng mấy ai để ý đến.

Lâm Tiên Nhi chợt chỉ vào một gian tiệm cầm đồ, khẽ giọng:

- Anh hãy nhìn cái tiệm đó.

Khắc hẳn với các hiệu cầm đồ khác, qui mô của gian hàng cầm đồ trước mặt rất lớn lao, hai căn liền phá tường làm thành một, người cầm kẻ chuộc không ngớt ra vào. Trên cao, một tấm biển hiện rõ, nền đen kẻ năm chứ to vàng chói, “Tiệm cầm đồ Thân Ký.”

Tiểu Phi không hiểu, hỏi nhỏ:

- Tấm bảng hiệu đó có gì đặc biệt đâu?

Lâm Tiên Nhi lầm lũi dẫn chàng đi.

Sau khi qua khỏi bảy tám căn phố, nàng lại chỉ lên một bảng hiệu treo bên ngoài một gian tửu lầu và nói:

- Anh hãy xem thêm mấy tấm bảng hiệu này.

Cuộc buôn bán của ngôi tửu lầu ấy xem chừng rất phồn thịnh, dù ở xa ngoài đường vẫn nghe rõ tiếng đao thớt khua vang, cả hai gian lầu hình như đều chật ních khách ăn, tiếng nói tiếng cười vang lên ầm ĩ cả một khu phố. Cũng tấm bảng hiệu to tướng treo mút cao cao, cũng nền đen với năm chữ lớn vàng chói lọi, “Thân Ký Trạng Nguyên lầu.” Bây giờ thì Tiểu Phi không cần phải hỏi thêm nữa, vì chàng vừa phát hiện thêm, nơi đối diện với ngôi tửu lầu, một gian tiệm bày hàng đồ sộ, lại mang bảng hiệu, “Thân Ký Lão Thoại Tường.” Và hầu hết những khu phố nào náo nhiệt nhất trong thành đều có những cửa hiệu mang bảng hiệu “Thân Ký” chữ mạ vàng. Tất cả những hàng tiệm có mang bảng hiệu “Thân Ký” đó, sự buôn bán đều hết sức phồn thịnh và qui mô. Tiểu Phi vụt hỏi:

- Bao nhiêu tiệm đó đều do một người làm chủ phải không?

Lâm Tiên Nhi gật đầu:

- Phải, đều do Thân lão tam làm chủ cả.

Tiểu Phi lại hỏi:

- Bây giờ chúng ta đi đâu nữa?

Lâm Tiên Nhiđáp:

- Anh cứ đi theo tôi tự nhiên sẽ biết.

Vốn là một người không thích hỏi nhiều, Tiểu Phi lầm lùi bước theo. Hai người lần ra ngoại thành, chẳng những đèn đuốc chẳng có mà cho đến tiếng người cũng không. Tất nhiên, đang từ một nơi náo nhiệt nhất, bỗng rơi vào một cảnh thật hoang vu, bất cứ ai cũng thấy một cảm giác mang mác và thê lương, nhưng lắm khi đó lại là một niềm thích thú. Nhìn khoảng trống bát ngát trước mắt, Tiểu Phi khoan khoái hít mấy hơi dài. Chàng nghe lồng ngực mình mát lạ, cả khoảng trời đất bao la như thuộc của riêng mình. Lâm Tiên Nhi lặng im tựa vào ngực chàng, hình như nàng sợ lên tiếng sẽ làm cho mất đi khung cảnh êm mơ hiện tại. Đột nhiên, một vì sao lạc vạch dài trên nền trời đen thẫm.

Lâm Tiên Nhi cười lên rạng rỡ, nhảy nhót vỗ tay reo:

- Anh xem kìa.

Tiểu Phi trầm tư một lúc lên tiếng hỏi:

- Tiên Nhi có nguyện ước điều gì à?

Bĩu môi một cách duyên dáng, Lâm Tiên Nhi đáp:

- Sao rơi bao giờ cũng thoáng mắt là biến mất, không một ai ước nguyện gì kịp, trừ phi người đó biết trước lúc nào có sao rơi, nhưng thử hỏi có mấy ai đoán trước được giờ phút nào sao rơi xuất hiện để mà ước đây? Theo tôi thì chỉ là một chuyện phỉnh người thôi.

Tiểu Phi nhìn vào khoảng không gian vô tận mơ màng:

- Dù biết đó là chuyện phỉnh người, nhưng nó đã làm cho người ta nuôi được bao nhiêu ảo tưởng đẹp đẽ. Một con người nếu có thể mãi mãi mang theo cái ảo tưởng đẹp đẽ trong cuộc đời, âu cũng là điều hay.

Giọng của chàng bỗng biến thành thật êm ái dịu dàng.

Lâm Tiên Nhi nhìn sâu vào mắt chàng nhoẻn miệng cười:

- Không ngờ anh cũng biết được cái huyền thoại trên.

Tiểu Phi đưa mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi cái khoảng mà ánh sao rơi vừa tắt lịm, tia mắt chàng vụt trở nên buồn bã khác thường:

- Cái huyền thoại đó tôi biết từ khi còn rất nhỏ.

Đôi mắt Lâm Tiên Nhi theo dõi từng nét biến chuyển trên khuôn mặt chàng và nàng dịu dàng lên tiếng:

- Anh lại nhớ đến mẹ rồi, phải chăng người đã nói cho anh biết?

Tiểu Phi không đáp mà vụt rảo bước tiến về phía trước.

Thoang thoảng theo gió đêm vọng lại tiếng trống cầm canh.

Tiếng trống của canh đầu.

Vầng trăng nửa mảnh cũng từ từ nhô khỏi cụm mây đen. Khắp vạn vật như nhuộm lên một màu xanh tai tái. Tiểu Phi chợt phát giác trước mắt không xa lắm có một tòa trang viện thật rộng lớn, càng tiến đến gần, trái lại càng như không nhìn thấy.

Vì vòng tường rào cao một cách khác thường, cao đến độ gần như vượt cả tầm mắt con người. Lâm Tiên Nhi cũng đang ngẩng đầug nhìn lên đầu tường lẩm bẩm:

- Tường cao quá hê, chẳng biết có tới bốn trượng không?

Tiểu Phi gật gật đầu;

- Ít ra cũng cỡ đó.

Lâm Tiên Nhi vụt hỏi:

- Anh có thể vượt qua không?

Tiểu Phi đáp:

- Không có một ai trên đời này có thể vượt qua khỏi bức tường cao bốn trượng nhưng nếu nhất định muốn vào, vẫn có cách vào được.

Lâm Tiên Nhi làm thinh, men theo bờ tường đi độ vài bước và ngẩng lên nói:

- Đây là nhà riêng của Thân lão tam.

Tia mắt của Tiểu Phi ngời lên dưới ánh trăng, chàng hỏi:

- Đối tượng thứ hai của tôi là Thân lão tam này chăng?

Lâm Tiên Nhi không đáp thẳng vào câu hỏi, chỉ nói:

- Trong phạm vi mấy dặm vùng phụ cận này, không còn có đối tượng nào hay hơn nữa cả.

Tiểu Phi do dự:

- Nhưng y là một người buôn bán kia mà?

Lâm Tiên Nhi nghiêm trang:

- Tôi biết anh không chịu hạ thủ với những con người buôn bán, nhưng hạng buôn bán có rất nhiều loại,anh có lẽ cũng hiểu điều đó.

Tiểu Phi gật đầu :

- Vậy y thuộc vào hạng nào?

Lâm Tiên Nhi nói:

- Hạng bê bối nhất.

Điểm nụ cười nhẹ, nàng nói tiếp:

- Anh cứ nghĩ thử, nếu là hạng người buôn bán đàng hoàng thì làm sao có thể cùng trong một tỉnh thành, cùng nằm chung một con đường dám mở luôn mười mấy cơ sở bán buôn? Nếu là hạng buôn bán đàng hoàng, tại sao tường rào cao vọt đến thế này?

Tiểu Phi vẫn lắc đầu:

- Xây tường cao đâu có phải là cái tội? Mở nhiều tiệm buôn đâu phải là phạm phát hại thế tổn nhân?

Lâm Tiên Nhi nhếch môi cười:

- Xây tường cao tất nhiên là vì “có tật mới giật mình” nên sợ có người đến báo thù, làm chủ được nhiều cơ sở Thương mại là vì lão ta biết cách cướp đoạt.

Tiểu Phi nhướng mắt:

- Cướp đoạt?

Lâm Tiên Nhi gật đầu:

- Phải, họ Thân là một đại tộc, trước đây một đời có đến năm bà vợ, cho đến đời này, anh em chú bác tổng cộng có mười sáu người, mười sáu người chia nhau cai quản trên bốn mươi căn tiệm.

Tiểu Phi đáp:

- Đem ra bổ đồng mà chia, mỗi anh em chỉ cai quản ba bốn ngôi tiệm thôi, như vậy cũng chẳng có chi đáng gọi là nhiều.

Lâm Tiên Nhi cười nửa mép:

- Nhưng hiện giờ trên bốn mươi ngôi tiệm đó thuộc về quyền Thân lão tam cai quản tất cả?

Tiểu Phi hỏi:

- Tại sao?

Lâm Tiên Nhi đáp:

- Vì mười lăm người anh em chú bác của lão đều chui cả vào trong quan tài rồi.

- À.

Tiểu Phi kêu lên và hỏi:

- Vì sao mà chết?

Lâm Tiên Nhi nói:

- Nghe đâu vì bịnh mà chết, nhưng không một ai biết chết vì bịnh gì?

Điều mà mọi người thắc mắc hoài nghi là mười lăm người anh em chú bác của Thân lão tam tất cả đều rất khỏe mạnh và tốt tươi, tại sao chỉ trong vòng đôi ba năm lần lượt rủ nhau mà chết sạch, y như mắc phải chứng bịnh ôn dịch truyền nhiễm chi. Trái lại Thân lão tam vẫn mạnh cùi cụi như trâu rừng, không hề sổ mũi mà cũng chẳng hề đau đầu. Tiểu Phi vừa nghe vừa ngẩng đầu nhìn lên đầu tường để ước lượng chiều cao:

- Ngày mai… ngày mai tôi sẽ tìm đến hắn.

Tiểu Phi tay và chân bám chặt lên vách tường bò lằn lên cao y như một con thằn lằn khổng lồ. Nhưng đó không phải là thuật Bích Hổ Du Tường thậm chí đến cái tên đó chàng cũng chưa nghe ai nhắc qua bao giờ. Phương thức của chàng leo lên bây giờ là dùng mười ngón tay cứng như sắt nguội quấu chặt vào tường, hai chân bước tới, thân hình chàng theo đó lướt lên cao thật nhanh, có thể nói là chàng giống như con thằn lằn mà cũng có thể nói là chàng y hệt con vượn đang phăng lên

vách núi. Trèo lên đến đầu tường, tầm mắt có thể nhìn thấy bên trong là một khu vườn bát ngát và từng dãy nhà lớp lớp dọc ngang. Mọi người bên trong hình như đã tắt đèn lên giường, một khu trang viện rộng lớn, do đó chỉ còn heo hắt mấy ngọn đèn nhàn nhạt. Lâm Tiên Nhi quả là một cô gái thật xốc vác, một tay giúp sức rất đắc lực, không hiểu bằng cách nào nàng đã mua chuộc được đám nô bộc của nhà họ Thân và họ đã vẽ cho nàng một tấm họa đồ hết sức rành mạch chỉ rõ nới nào là đại sảnh, nơi nào là phòng dưới phòng trên, nơi nào là chỗ ngủ của Thân lão tam, trên họa đồ ghi chú rõ ràng. Nhờ thế, Tiểu Phi đã tìm ra tẩm thất của Thân lão tam một cách dễ dàng.

Trong phòng đèn đuốc vẫn sáng choang, chứng tỏ là lão ta vẫn còn thức.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp nhạc kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

16:56
Giới thiệu: Tôn lão tiên sinh thở dài sườn sượt: Lý tuy rằng thế nhưng tiếc thay đám Thiếu Lâm đã chẳng những không cảm kích ơn của họ Lý mà trái lại còn muốn sát hại người.
19:04
Giới thiệu: Trong phòng ăn người ngồi đầy nghẹt. Chuyện giang hồ bao giờ cũng đầy kích thích mà ai cũng muốn nghe. Bời vì, dù bất cứ kẻ nào trong lòng cũng phải có ít nhiều phiền muộn, nghe những chuyện lạ của các kỳ hiệp võ lâm, của các giang hồ hào kiệt để rồi dần dần một cách tự nhiên hòa mình vào với nhân vật trong cốt truyện, những gì phiền muộn chất chứa do đó cũng vơi được ít nhiều.
15:22
Giới thiệu: Gường nệm thật là êm, mềm gối cũng hết sức sạch sẽ nhưng Tiểu Phi cứ trằn trọc không làm sao ngủ được. Chưa bao giờ Tiểu Phi mất ngủ. Cũng chưa bao giờ chàng nếm qua cái mùi vị của kẻ thức trắng đêm dài.
15:18
Giới thiệu: Bàn tay luồn nhẹ lên mái tóc nàng, Tiểu Phi trả lời thật dịu: Tiên Nhi đợi được tại sao tôi không đợi được, về sau chúng mình vẫn còn nhiều ngày kia mà.
20:45
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan gật gù: Phải lắm, các vị bất tất mạo hiểm như thế, huống chi đệ tử Thiếu Lâm trên dưới hơn ba ngàn người, chỉ cần các vị ra lịnh là thiếu chi kẻ đâm đầu chết thay.
18:31
Giới thiệu: Nắng đã lên cao, những hạt tuyết bám trên cành trúc tan dần, tan dần, từng giọt nước long lanh rơi xuống. Cuối rừng trúc, dựng lên một gian thiền xá thanh nhã. Qua phên sống chồng lâu nửa kín nửa hở, có thể nhìn thấy dạng hai người đang chơi.
17:44
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan cười thật khẽ: Suốt lộ trình cố liều mạng mà đi, mục đích chẳng phải là định đến Thiếu Lâm tự hay sao? Tâm Mi đại sư không nén được tiếng thở dài:
17:55
Giới thiệu: Tâm Mi đại sư hình như nhìn thấu được tâm ý của lão nên hết sức đề phòng, dù làm gì hay đi bất cứ đâu, đều đặt Lý Tầm Hoan trong vòng giám thị của mình. Điền Thất tuy rất ức nhưng đành nuốt giận mà làm thinh. Xe chạy rất nhanh, khi nắng vàng xế ngang đỉnh núi, xe đã tiến vào một thị trấn nho nhỏ.
18:08
Giới thiệu: Tâm Mi đại sư mặt vùng biến đổi sắc kêu lên: Mau, mau dùng khí đơn điền hộ lấy tâm mạch. Bốn tăng nhân Thiếu Lâm quả không một chút hay biết, vội ngưng ngang đũa tươi cười; Sư thúc có điều chi dạy bảo?
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - worldstarhiphop.com - suara.com - tvn24.pl - warriorforum.com - theatlantic.com - cricbuzz.com - voyeurhit.com - craigslist.ca - today.com - rollingstone.com