Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 47) - Thiếu Lâm nổi sóng - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Thu, 27/03/2014 10:56

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 47) - Thiếu Lâm nổi sóng

1414
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Fiery Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 16:43 Dung lượng: 22.98 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tiểu Phi đẩy cửa sổ lao vút vào như một cơn gió trốt. Chàng không hề dùng một thân pháp thần kỳ nào nhưng mỗi bắp thịt, mỗi đường gân, một sợi dây thần kinh, thậm chí cho đến mỗi giọt máu trong người đều hòa hợp được, điều tiết và vận dụng cho đến tận cùng.

138 track
Giới thiệu: Tiểu Phi đẩy cửa sổ lao vút vào như một cơn gió trốt. Chàng không hề dùng một thân pháp thần kỳ nào nhưng mỗi bắp thịt, mỗi đường gân, một sợi dây thần kinh, thậm chí cho đến mỗi giọt máu trong người đều hòa hợp được, điều tiết và vận dụng cho đến tận cùng.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Cho nên, khi bàn tay vừa xô cửa, thân hình chàng đã nhóng lên cánh cửa và mở toang, người chàng đã đứng sững ở giữa phòng. Thân lão tam cũng không phải là con người phản ứng chậm chạp nhưng tai lão mới thoáng nghe cánh cửa khua động thì Tiểu Phi đã đứng sững trước mặt lão rồi.

Là một tay võ lâm cự phách, tay đã từng nhúng vào vô số máu tanh nhưng lão chưa bao giờ thấy một con người nào có động tác nhanh đến độ ấy, sự kinh hãi làm cho lão y như dính cứng vào chiếc ghế. Đôi mắt lạnh băng băng của Tiểu Phi nhìn xoắn vào lão như nhìn một xác chết, môi chàng khẽ nhích lên:

- Ngươi là Thân lão tam?

637-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-47--1.jpg
Lý Tầm Hoan một đời phiêu bạt...

Thân lão tam không ngớt gật đầu, hình như ngoài việc gật đầu ra, lão không biết làm việc gì khác, một thân võ công của lão trong đó y như là đã tiêu đi đâu mất.

- Có lẽ ngươi biết ta đến đây để làm việc gì ?

Thân lão tam lại cứ không ngớt gật đầu.

- Ngươi còn điều chi muốn nói nữa không?

Giọng nói trước sau của Tiểu Phi vẫn y như băng khối.

Nhưng bây giờ trái với lần trước Thân lão tam lại lắc lắc chiếc đầu. Trong giây phút nửa lằn ranh giới của cái chết và sự sống, lão tuyệt không có một chút ý nghĩ vùng vẫy để cầu sinh, chẳng những không phản kháng mà cũng chẳng chút né tránh. Thanh kiếm của Tiểu Phi đã vuột ra khỏi vỏ.

Nhưng đột nhiên, bằng một trực giác nhạy bén, Tiểu Phi linh cảm có một sự bất thường vây quanh. Cái trực giác đó, gần giống là bản năng tự vệ độc đáo chỉ có ở loài dã thú, y như một chú thỏ đột nhiên cảm thấy có con sói dữ đang rình mò trong bóng tối, mặc dù nói chẳng hề nghe một tiếng động nào cũng không hề nhìn thấy bóng dáng của con sói ra sao. Tiểu Phi không dám chần chờ lâu hơn, đường kiếm trên tay tủa ra như lằn sét giật.

Múi kiếm của chàng cắt thành một vệt dài như đường chỉ bạc chiếu nhanh thật chuẩn vào yết hầu của Thân lão tam nhưng một tiếng “soảng” vang lên dữ dội, ánh lửa bắn tóe lên, Tiểu Phi cảm thấy mũi kiếm của mình như chạm nhằm vào sắt thép. Và bây giờ chàng đã hiểu rõ tại sao Thân lão tam không nhúc nhích được bởi lẽ trước ngực lão được che kín bằng một tấm sắt dầy. Ngọn kiếm sau khi bung ra, thân hình Thân lão tam lập tức lăn tròn dưới gầm bàn. Và Tiểu Phi cũng lập tức nhận ra ngay sự hiểm nguy, chàng vội nhấc người lên cao càng sớm càng hay.

Nhưng dự tính của chàng dù nhanh cách nào vẫn chậm hơn một bước khi chiếc bẫy đã giương sẵn để đợi mồi. Từ trên trần nhà, một chiếc lưới được xõa rộng và chụp xuống, chiều rộng của chiếc lưới có thể úp trọn căn nhà, cho nên, chỉ cần con mồi lọt được vào phòng, bất thế nào cũng vô phương thoát thân. Tiểu Phi vừa nhỏm người khỏi mặt đất, toàn thân chàng bị mảng lưới cuốn chặt.

Chàng vung nhanh mũi kiếm để rọc đứt dây lưới để cướp đường thoát thân nhưng sợi lưới đã được cẩn thận đánh bằng chín tao nhợ tơ ngâm kỹ trong chất dầu trong, đường kiếm chàng dù có nhanh cũng chỉ cắt đứt được một hai sợi. Người chàng vẫn hoàn toàn bị bó chặt trong mảng lưới và cuối cùng rơi phịch xuống đất như một quả chín rụng cùi. Lạ một điều là tâm

tính chàng lúc ấy không một chút phẫn nộ cũng không một chút kinh hoàng mà chỉ nghe dâng lên một niềm bi ai thật thâm trầm. Cho đến bây giờ, chàng mới hiểu thắm thía thế nào là cảm giác một con mãnh thú bị sa vào lưới rập. Tất nhiên con thú không bao giờ hiểu được con người tại sao lại giăng lưới rập để bắt mình? Bây giờ Tiểu Phi nằm im không buồn vùng vẫy nữa. Chàng hiểu rằng có vũng vẫy cũng chỉ vô ích. Từ trên cao, hai bong người sà nhanh xuống như hai con đại bàng đáp trên mảnh lưới. Trên tay mỗi người cầm hai ngọn roi trắng muốt điểm vun vút lên bảy tám huyệt đạo của Tiểu Phi.

Người thứ nhất là một tăng nhân áo xám, ốm cao và mặt vàng như kẻ bịnh lâu năm nhưng tia mắt ngời ngời thần quang. Người thứ hai vừa lùn vừa ốm, mũi khoằn chim ưng, động tác nhanh nhẹn lạ thường. Tiểu Phi không hiểu họ là ai nhưng bất cứ một ai đã nhiều xông xáo trên giang hồ chỉ nhìn thoáng dấp dáng cũng nhận ra được ngay là Tâm Giám đại sư chùa Thiếu Lâm và lão học giả nức tiếng võ lâm, Sinh Hồ Bá Hiểu Sinh.

Thân lão tam đã biến Mất dưới gầm bàn, hiển nhiên bên dưới có một đường hầm ăn thông sang nơi khác. Từng bao nhiêu đó, đủ thấy là một bẫy rập được sắp xếp rõ ràng. Bá Hiểu Sinh mặt đầy đắc ý, cười lên hô hố:

- Ta đoán rất đúng mà, lần này thế nào mi cũng sẽ mò đến đây, mi

chịu phục ta chưa?

Tiểu Phi lặng thinh như cục đá,

Tuy huyệt đạo bị điểm gần hết nhưng chàng vẫn còn có thể nói chuyện được, nhưng chàng lại ngậm tăm, cũng chẳng buồn hỏi:

- Tại sao các ngươi đoán đúng ta sẽ đến đây?

Đôi mắt chàng hoàn toàn trống rỗng. Không vướng một ý nghĩ nào. Chàng vì không muốn nghĩ, không thể nghĩ nổi hay không buồn nghĩ đến? Khó ai mà đoán nổi những gì trong đầu óc chàng lúc bấy giờ? Chàng không nói, tất nhiên Bá Hiểu Sinh phải nói:

- Ta biết mi là bạn của Lý Tầm Hoan, chỉ vì muốn cứu họ Lý mới mạo nhận Mai Hoa Đạo.

Tiểu Phi vụt hét lên:

- Ta chính là Mai Hoa Đạo, cần gì phải mạo nhận chính bản thân mình? Ta cũng không biết Lý Tầm Hoan là ai?

Bá Hiểu Sinh cười khật khưởng:

- A! Tâm Giám sư huynh, hắn nói hắn là Mai Hoa Đạo, sư huynh có tin được không?

Tâm Giám lắc đầu nhếch môi:

- Làm sao tin được?

Tiểu Phi cười gằn:

- Ngươi làm sao biết ta không phải là Mai Hoa Đạo? Ngươi lấy gì để chứng minh lời nói của mình?

Bá Hiểu Sinh cười nửa mép:

- A! Điều đó thật là khó mà chứng minh…

Và lão hơi nghiêng đầu qua phía Tâm Giám:

- Tâm Giám sư huynh còn nhớ Hung Xuân Lời chết vì tay ai không?

Tâm Giám đáp gọn:

- Mai Hoa Đạo.

Bá Hiểu Sinh lại hỏi:

- Hắn chết như thế nào?

Tâm Giám nói:

- Tuy trên người hắn cũng có dấu hiệu Mai Hoa Đạo nhưng vết Thương trí mạng nằm ngay huyệt Huyền Cơ.

Bá Hiểu Sinh gật gù;

- Nói như thế thì Mai Hoa Đạo tất phải là một tay điềm huyệt cao thủ rồi.

Tâm Giám đáp:

- Đúng vậy.

Bá Hiểu Sinh cười khẽ một tiếng và quay trở qua Tiểu Phi:

- Nếu mi có thể nói rõ vừa rồi chúng ta điểm những huyệt đạo nào trên người mi, nói mà trúng hết, chúng ta sẽ công nhận mi là Mai Hoa Đạo và lập tức thả Lý Tầm Hoan ra. Như thế mi bằng lòng chứ?

Tiểu Phi càng lúc càng mím chặt hai vành môi đến rướm máu.

Bá Hiểu Sinh thở dài như thương hại:

- Mi thật không hổ là người bạn tốt của Lý Tầm Hoan, vì hắn, ngươi dám hy sinh mạng mình mà không tiếc nhưng không biết rồi hắn sẽ đối xử với mi ra sao? Chỉ mong hắn cũng vì mi mà bước ra khỏi căn phòng đó, như vậy mới là xứng đáng nhau.

Trong cốc rượu sóng sánh đầy.

Lý Tầm Hoan chầm chậm nâng cốc rượu lên môi nhưng chưa vội uống. Nơi xó phòng một tăng nhân mảnh khảnh đang ngồi bó gối. Tuy tuổi tăng nhân đã vào khoảng trung niên, tuy đã đầu tròn áo vuông nhưng nét phong lưu tuấn tú của kẻ nho sinh vẫn không dấu nổi ở sắc thái bên ngoài, do đó trông hắn không có gì già lắm. Nhìn hắn, vẻ tiêu sài văn nho, vẻ mảnh khảnh ốm yếu đó, người ta có cảm tưởng hắn là một vị Hàn Lâm khoa bảng ẩn dật hơn là một cao tăng trọng vọng của Thiếu Lâm, không một ai ngờ được hắn chính là Tâm Thụ đại sư - một nhân vật nội công tinh thông thuần nhất của Thiếu Lâm tự. Tuy đã bị làm con tin cho Lý Tầm Hoan nhưng thần sắc hắn không có vẻ gì là phẫn nộ mà ẩn chứa một niềm đau ngấm ngầm. Hắn ngồi im nơi đây, y như là pho tượng chết, không một động tác cũng chẳng một tiếng nói.

Di thể của Tâm Mi đại sư vẫn còn y nguyên trên thiền sàng, chẳng hiểu ai đã thay kẻ bạc hạnh phủ lên một lớp vải trắng bóc, một lớp đường tang tóc ngăn cách vĩnh viễn cõi hồng trần lắm phiền lụy này.

Lý Tầm Hoan chợt nâng cốc hướng về phía Tâm Thụ đại sư mỉm cười;

- Không ngờ trong chùa Thiếu Lâm lại có thứ rượu quí này, xin cạn chung được chăng?

Tâm Thụ lắc đầu không đáp.

Lý Tầm Hoan lại nói:

- Đệ ngồi uống rượu bên cạnh pháp thể của lệnh sư huynh, đại sư có cảm thấy rằng tại hạ bất kính chăng?

Tâm Thụ nhè nhẹ nhếch môi;

- Chất rượu tuy nồng nhưng thuần hơn cả nước, cho nên khi tế tổ tiên, tế thiên địa đều phải dùng rượu để cúng thì bất cứ uống rượu một nơi nào, cũng không có gì bất kính cả.

Lý Tầm Hoan xoa tay:

- Hay, hay! Chả trách với câu “Nhất nhập Hàn Lâm, giản tại để tâm,” một bậc cao nhân khi vào chỗ thiện quả có chỗ khác thường hơn thiên hạ.

Vẻ mặt bình thản của Tâm Thụ thoáng đổi sắc, dường như câu nói của Lý Tầm Hoan chạm đến niềm đau khổ thầm kín của mình.

Lý Tầm Hoan lại châm một cốc đầy uống cạn rồi cười nói tiếp:

- Tại hạ uống rượu nơi đây chính là để tỏ lòng tôn kính lịnh sư huynh. Giá như lịnh sư huynh cũng là thứ hạng cáo già đội lớp con người thì dù người còn sống hay là đã chết, tại hạ không khi nào chịu uống rượu bên cạnh ông ta.

Tâm Thụ thở dài nặng nề, thần sắc càng đượm nhiều bi thống, không hiểu vì kẻ đã chết hay bởi vì riêng mình?

Lý Tầm Hoan nhìn sững màu hồng hổ phách của chất rượu trong ly và cũng vụt thở dài buồn bã:

- Thú thật tại hạ cũng không ngờ lần này lại chính do đại sư cứu tôi.

Tâm Thụ lạnh nhạt:

- Ta không hề cứu các hạ.

Lý Tầm Hoan nhếch nhẹ nụ cười:

- Mười bốn năm trước đây, tại hạ bỏ quan quy ẩn tuy rằng vì chán ghét công danh nhưng nếu chẳng có một đạo đàn chương của đại sư nói là quan phủ đã kết giao với phỉ loại thì có lẽ tôi cũng chưa có cái quyết tâm một cách vội thế ấy.

Tâm Thụ khép kín đôi mắt giọng đượm buồn:

- câu chuyện ngày xưa dã chết theo với cuộc đời ngoài trần thế của bần tăng rồi, các hạ còn nhắc lại làm chi?

Lý Tầm Hoan khe khẽ gật gù:

- Phải lắm, đã vào cửa Phật như cách biệt qua hai cuộc đời, nhưng từ trước tới nay tại hạ chẳng hề nửa lời oán trách tôn giá. Bởi lẽ, khi đó tôn giá ở ngôi ngự sử, tất nhiên phải tận tâm cho tròn chức vụ của mình.

Tâm Thụ hình như tình bị xúc động, giọng của ông bỗng trầm lại:

- Sau khi các hạ từ quan chẳng lâu, bần tăng cũng quy ẩn vào cửa Phật để mà tự giác chuyện “Ngôn đa tất thất” của mình, không ngờ cuối cùng gặp lại các hạ nơi đây.

Lý Tầm Hoan bật cười:

- Tại hạ thật không ngờ vị Thiết Đàm ngự sử mà văn rượu phong lưu nức tiếng ngày xưa, bây giờ lại là một cao tăng tu vi thâm sâu đắc đạo và không ngờ hơn nữa trong cái lúc tại hạ chết sống ở đường tơ kẽ tóc lại ra tay cứu tại hạ.

Tâm Thụ đại sư mở mắt ra nghiêm nghị;

- Bần tăng đá nói là bần tăng không hề cứu các hạ mà chỉ tại vì công lực của bần tăng chẳng đủ, mới bị các hạ giữ làm con tin, xin các hạ đừng có ý cảm kích ta.

Lý Tầm Hoan ranh mãnh nhìn Tâm Thụ:

- Nhưng nếu không có đại sư trong nhà ra dấu thì tại hạ vị tất biết mà xông vào đây và nếu như đại sư hoàn toàn không có ý phản kháng thì tại hạ càng vô phương giữ nổi đại sư ở đây.

Tâm Thụ đôi môi mấp máy nhưng thốt không ra tiếng. Lý Tầm Hoan liếc nhìn ông thật nhanh và mỉm cười:

- Kẻ xuất gia vốn cấm vọng ngữ, huống hồ nơi đây chỉ có riêng tại hạ và đại sư?

Tâm Thụ trầm ngâm một lúc và vụt hỏi:

- Dù cho ta đối với các hạ có ý tương trợ đi nữa, nhưng tuyệt chẳng phải chút tình ngày xưa.

Lý Tầm Hoan không một chút kinh dị lộ trên sắc mặt mà trái lại giọng nói thật là nghiêm trọng:

- Thế thì đại sư vì chuyện gì?

Tâm Thụ mấp máy môi định nói rồi lại thôi, hình như đang mang nặng một ẩn tình cực kỳ khó xử. Lý Tầm Hoan cũng làm thinh không lên tiếng thôi thúc, chầm chậm nâng cốc lên uống cạn.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp nhạc kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

20:03
Giới thiệu: Trương Thắng nằm dựa nghiêng trên chiếc giường quý êm ái. Hình như có điều gì suy nghĩ, ánh mắt đang mơ màng nhìn vào ngọn lửa đang bập bùng trong lò than hồng, húp từng ngụm bát cháo yến còn bốc hơi nghi ngút.
16:56
Giới thiệu: Tôn lão tiên sinh thở dài sườn sượt: Lý tuy rằng thế nhưng tiếc thay đám Thiếu Lâm đã chẳng những không cảm kích ơn của họ Lý mà trái lại còn muốn sát hại người.
19:04
Giới thiệu: Trong phòng ăn người ngồi đầy nghẹt. Chuyện giang hồ bao giờ cũng đầy kích thích mà ai cũng muốn nghe. Bời vì, dù bất cứ kẻ nào trong lòng cũng phải có ít nhiều phiền muộn, nghe những chuyện lạ của các kỳ hiệp võ lâm, của các giang hồ hào kiệt để rồi dần dần một cách tự nhiên hòa mình vào với nhân vật trong cốt truyện, những gì phiền muộn chất chứa do đó cũng vơi được ít nhiều.
15:22
Giới thiệu: Gường nệm thật là êm, mềm gối cũng hết sức sạch sẽ nhưng Tiểu Phi cứ trằn trọc không làm sao ngủ được. Chưa bao giờ Tiểu Phi mất ngủ. Cũng chưa bao giờ chàng nếm qua cái mùi vị của kẻ thức trắng đêm dài.
15:18
Giới thiệu: Bàn tay luồn nhẹ lên mái tóc nàng, Tiểu Phi trả lời thật dịu: Tiên Nhi đợi được tại sao tôi không đợi được, về sau chúng mình vẫn còn nhiều ngày kia mà.
20:45
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan gật gù: Phải lắm, các vị bất tất mạo hiểm như thế, huống chi đệ tử Thiếu Lâm trên dưới hơn ba ngàn người, chỉ cần các vị ra lịnh là thiếu chi kẻ đâm đầu chết thay.
18:31
Giới thiệu: Nắng đã lên cao, những hạt tuyết bám trên cành trúc tan dần, tan dần, từng giọt nước long lanh rơi xuống. Cuối rừng trúc, dựng lên một gian thiền xá thanh nhã. Qua phên sống chồng lâu nửa kín nửa hở, có thể nhìn thấy dạng hai người đang chơi.
17:44
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan cười thật khẽ: Suốt lộ trình cố liều mạng mà đi, mục đích chẳng phải là định đến Thiếu Lâm tự hay sao? Tâm Mi đại sư không nén được tiếng thở dài:
17:55
Giới thiệu: Tâm Mi đại sư hình như nhìn thấu được tâm ý của lão nên hết sức đề phòng, dù làm gì hay đi bất cứ đâu, đều đặt Lý Tầm Hoan trong vòng giám thị của mình. Điền Thất tuy rất ức nhưng đành nuốt giận mà làm thinh. Xe chạy rất nhanh, khi nắng vàng xế ngang đỉnh núi, xe đã tiến vào một thị trấn nho nhỏ.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - computerbild.de - dafont.com - cnet.com - theguardian.com - foxnews.com - goodreads.com - mashable.com - businessinsider.com - 9gag.com - youm7.com