Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 49) - Thiếu Lâm nổi sóng - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Thu, 27/03/2014 11:03

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 49) - Thiếu Lâm nổi sóng

1193
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Fiery Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 15:28 Dung lượng: 21.24 MB
Bình chọn
Đánh giá: 9/ 10 trên tổng số 2 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Lý Tầm Hoan chợt nghe không khí trong phòng bực bội khác thường. Chàng đứng lên đi quanh một vòng mới trầm giọng hỏi:

138 track
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan chợt nghe không khí trong phòng bực bội khác thường. Chàng đứng lên đi quanh một vòng mới trầm giọng hỏi:

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

- Khi Tâm Mi đại sư về đây, có mấy người vào căn phòng này?

Tâm Thụ đáp:

- Đại sư huynh, tứ sư huynh, lục sư đệ và thất sư đệ đều có vào qua.

Nhíu mày trầm ngâm một lúc, Lý Tầm Hoan vụt hỏi:

- Ý của tôn giá là rất có thể họ là những người đáng tình nghi trong việc hạ độc thủ?

Tâm Thụ gật nhanh đầu và thở dài:

639-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-49--1.jpg
Mang thân kiếm khách lại vẫn đa tình...

- Đó là điều bất hạnh cho bổn môn, vốn ra bần tăng chẳng muốn đem ra nói cho tôn giá biết nhưng bây giờ thì bần tăng đã nhận ra tôn giá không phải là con người bán đứng bạn bè cho nên bần tăng hy vọng…

Lý Tầm Hoan chận lời:

- Tôn giá muốn tại hạ Tìm ra tên hung thủ đó?

Tâm Thụ thẳn thắn:

- Phải.

Tia mắt như dao bén của Lý Tầm Hoan nhìn thẳng vào mặt Tâm Thụ, chàng nói từng tiếng một:

- Nếu như hung thủ là Tâm Hồ thì sao?

Tâm Thụ vụt bật thẳng người lên một lúc lâu, mồ hôi trên trán tháo ra nườm nượp, từng giọt từng giọt rơi đầy xuống hai má. Giọng của Lý Tầm Hoan lạnh lùng nói tiếp:

- Dù cho môn hạ Thiếu Lâm ai ai cũng biết Tâm Hồ là hung thủ nhưng chắc rằng không ai chịu thừa nhận phải không?

Tâm Thụ làm thinh luôn.

Thật ra, ông cũng không có lời nào mà đáp lại. Bời vì người giang hồ xưa nay đều kính trọng Thiếu Lâm là danh môn chính tông tiêu biểu cho linh hồn võ học, nếu bây giờ chưởng môn Thiếu Lâm lại là hung thủ giết người thì thanh danh và uy vọng mấy trăm năm trời của Thiếu Lâm bị hủy hoại ngay trong khoảng khắc. Lý Tầm Hoan lại nói:

- Cho dù có thể chứng minh Tâm Hồ là hung thủ thì chính tôn giá đây cũng chẳng giúp lời cho tôi vì bảo toàn thanh danh Thiếu Lâm các người, sợ rằng tôn giá đành phải hy sinh kẻ khác mà thôi.

Tâm Thụ mím môi thở dài:

- Quả như vậy! Vì bảo toàn uy vọng của Thiếu Lâm, bần tăng quả thật không tiếc hy sinh tất cả những gì có thể được.

Lý Tầm Hoan cười lạt:

- Vậy thì tôn giá tội chi mà phải muốn tìm?

Tâm Thụ vội nghiêm trầm sắc mặt:

- Tuy rằng bần tăng không thể làm một điều gì hại đến uy vọng bổn môn nhưng chỉ cần tôn giá có thể chứng minh rõ rệt ai là hung thủ giết chết nhị sư huynh, bần tăng quyết sẽ cùng liều với hắn hay ít nhất là làm cho hắn máu rơi tại đây.

Lý Tầm Hoan cười khẽ:

- Kẻ xuấ gia không được vọng động sân niệm, gẫm lại thì con người hòa thượng của tôn giá vẫn chưa thanh tịnh lục căn.

Tâm Thụ khép mắt chấp tay:

- A Di Đà Phật! Ngã Phật Như Lai cũng không tránh khỏi là sư tử rống, huống gì hòa thượng còn xác thịt thai phàm.

Lý Tầm Hoan chầm chậm đứng lên:

- Tốt lắm, câu nói của tôn giá đã làm tôi phần nào tin tưởng.

Tâm Thụ rúng động:

- Phải chăng thí chủ đã biết hung thủ là ai rồi?

Lý Tầm Hoan chậm rãi đáp:

- Tuy tôi không biết nhưng có người lại biết.

Tâm Thụ hơi nhíu mày:

- Hung thủ tất nhiên phải tự biết.

Lý Tầm Hoan xoa xao tay:

- Trừ hung thủ tự biết mình ra, còn một người khác biết và hiện giờ người đó đang trong căn phòng này.

Tâm Thụ nhìn sững chàng:

- Ai?

Lý Tầm Hoan hỉ tay lên thi thể của Tâm Mi đại sư:

- Chính lịnh sư huynh đây.

Tâm Thụ thở dài thất vọng:

- Đáng tiếc là người không còn nói chuyện được.

Lý Tầm Hoan khóe mắt ánh nụ cười:

- Người chết cũng có khi nói được.

Chàng vụt với tay dỡ tốc tấm vải trắng phủ lên thi thể của Tâm Mi đại sư, ánh nắng trên cao theo những kẻ ngói lỗ chỗ chiếu lên khuôn mặt khô hóp của Tâm Mi đại sư. Màu da mặt vàng bệch lại được pha thêm một màu đen xàm xạm, vẻ từ bi đĩnh đạc của ngày xưa đều biến mất, bay giờ chỉ còn là một bộ mặt nhăn nhó dễ sợ.

Lý Tầm Hoan gật gật đầu và hỏi:

- Tôn giá có từng thấy qua những người chết vì bị độc của Cực Lạc đồng tử không?

Tâm Thụ lắc đầu:

- Chưa.

Lý Tầm Hoan thở dài:

- Kể ra vận khí của tôn giá may đấy, người bị phải độc của chúng thật chẳng nên coi chút nào.

Chàng ngừng lại nhắm mắt như cố ôn chuyện cũ và chầm chậm nói tiếp:

- Mấy năm trước đây, tôi đã từng thấy qua một người bị lão ta hạ độc, kẻ bị hạ độc chỉ trong chốc lát là cả người đen sẫm, tôi đi quanh một vòng khi trở lại thì da thịt của nạn nhân đã biến Mất chỉ còn lại một bộ xương, một bộ xương đen xì dễ sợ.

Tâm Thụ ngước nhìn di thể của Tâm Mi đại sư, giọng hơi biến đổi:

- Nhưng hiện tại nhị sư huynh trúng độc đã mấy ngày rồi.

Lý Tầm Hoan vụt mở mắt ra:

- Phải, ông trúng độc đã mấy ngày nhưng vẫn chưa phát sanh điều biến hóa dễ sợ đó, tôn giá có biết tại vì sao không?

Tâm Thụ lắc nhẹ đầu không đáp.

Lý Tầm Hoan gằn gằn từng tiêng một:

- Chỉ vì ông ta đã trúng phải thêm một chất độc cực lợi hại khác.

Tâm Thụ kêu lên:

- Thí… thí chủ muốn nói…

Lý Tầm Hoan chậm lời:

- Tuy ông trúng phải chất độc Ngũ Độc Thủy Tinh của Cực Lạc đồng tử nhưng không nặng lắm, lại thêm được ông dùng nội lực dồn lại một nơi nên nhờ đó cho đến khi về đến đây chất độc vẫn chưa phát tác.

Tâm Thụ gật đầu:

- Đúng như vậy.

Lý Tầm Hoan nói tiếp:

- Hung thủ vì sợ ông ta nói ra điều bí mật nên quyết tâm làm cho ông mau chết, hắn sợ rằng Tâm Mi đại sư trúng độc không đủ nặng nên mới cho ông uống thêm một chất độc khác mạnh hơn.

Tâm Thụ chận lời:

- Thiếu chi cách để giết người, tại làm sao hắn chỉ lựa chọn cách dung độc. Lý Tầm Hoan cười nhẹ:

- Vì bất cứ cách giết người nào cũng không tránh khỏi để lại ít nhiều dấu vết. Huống chi mọi người ai cũng biết rõ Tâm Mi đại sư đang trúng độc, tất nhiên hắn chỉ có cách dùng thêm độc mới tránh khỏi mọi hồ nghi nếu có.

Tâm Thụ chợt nghe vành môi mình khô khốc, ông liếm mép gật gù:

- Phải lắm, làm như thế, ai ai cũng đều nhận là nhị sư huynh chết vì chất độc của Cực Lạc đồng tử, chẳng còn ai hoài nghi hắn nữa. Lý Tầm Hoan cười mạnh một tiếng:

- Tuy hắn hành sự hết sức chu đáo và mưu mô nhưng tiếc rằng hắn đã quên phứt một chuyện.

Tâm Thụ ngửng phắt đầu lên:

- Chuyện gì?

Lý Tầm Hoan nói:

- Y quên rằng độc tánh vẫn tương khắc, chính vì chất độc mà y dung vừa mạnh lại nặng, khác ngay với chất độc Ngũ Độc Thủy Tinh cho nên di thể của Tâm Mi đại sư cho đến bây giờ vẫn chưa có trạng thái biến đổi đáng sợ kia.

Trầm ngâm một lúc, Tâm Thụ gật đầu:

- Ý của thí chủ ta đã hiểu nhưng kẻ hạ độc là ai, chúng ta vẫn chưa biết được.

Lý Tầm Hoan chớp nhẹ dôi mắt:

- Tâm Mi đại sư sau khi về đây có uống qua thứ gì chưa?

Tâm Thụ đáp:

- Chỉ uống có một chén thuốc thôi.

Lý Tầm Hoan hỏi dồn:

- Ai đút cho ông uống?

Tâm Thụ nói:

- Thuốc thì do thất sư đệ bốc và sắc nhưng người đút cho nhị sư huynh uống lại do tứ sư huynh Tâm Chúc và lục sư đệ Tâm Đăng.

Thở nhẹ một tiếng, Tâm Thụ lại nói:

- Cho nên, trong ba người đó rất có thể là kẻ hạ độc và có cơ hội để bỏ độc.

Lý Tầm Hoan chậm rãi phân tách:

- Độc dược trong thiên hạ có hai loại. Loại thứ nhất tuy rằng không mùi không sắc nhưng làm cho người trúng độc chết rất thảm khiến kẻ khác nhìn thấy phát sợ ngay vì loại độc này không cần lấy tánh mạng người mà còn có ý thị uy với kẻ khác.

Tâm Thụ gật đầu:

- Ngũ Độc Thủy Tinh tất nhiên thuộc về loại độc thứ nhất này.

- Đúng thế.

Chàng khẽ đưa mắt nhìn lên Tâm Mi đại sư và nói tiếp:

- Còn loại độc thứ hai cũng có thể là không mùi không sắc nhưng nó làm cho kẻ chết không có một trạng thái gì khác lạ, thậm chí khiến cho người ngoài nhìn không ra kẻ chết vì chất độc.

Tâm Thụ vụt hỏi:

- Ý tôn giá định nói là hung thủ đã dùng loại độc dược này?

Lý Tầm Hoan gật nhẹ đầu:

- Chính vì tánh chất khác biệt của hai loại độc này nên mới phát sinh hiện tượng như thế. Loại động thứ nhất tuy rằng đáng sợ nhưng loại độc thứ hai lại âm độc hơn nhiều, trong giang hồ kẻ sử dụng loại độc này chẳng có bao nhiêu người.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp nhạc kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

16:43
Giới thiệu: Tiểu Phi đẩy cửa sổ lao vút vào như một cơn gió trốt. Chàng không hề dùng một thân pháp thần kỳ nào nhưng mỗi bắp thịt, mỗi đường gân, một sợi dây thần kinh, thậm chí cho đến mỗi giọt máu trong người đều hòa hợp được, điều tiết và vận dụng cho đến tận cùng.
17:36
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi nhẹ khép lại rèm mi, mặt hơi ngẩng lên, vành môi hồng hé nở như sẵn sàng đón đợi. Nhưng Tiểu Phi cố dấu một tiếng thở dài thật nhẹ và từ từ nơi lỏng vòng tay.
20:03
Giới thiệu: Trương Thắng nằm dựa nghiêng trên chiếc giường quý êm ái. Hình như có điều gì suy nghĩ, ánh mắt đang mơ màng nhìn vào ngọn lửa đang bập bùng trong lò than hồng, húp từng ngụm bát cháo yến còn bốc hơi nghi ngút.
16:56
Giới thiệu: Tôn lão tiên sinh thở dài sườn sượt: Lý tuy rằng thế nhưng tiếc thay đám Thiếu Lâm đã chẳng những không cảm kích ơn của họ Lý mà trái lại còn muốn sát hại người.
19:04
Giới thiệu: Trong phòng ăn người ngồi đầy nghẹt. Chuyện giang hồ bao giờ cũng đầy kích thích mà ai cũng muốn nghe. Bời vì, dù bất cứ kẻ nào trong lòng cũng phải có ít nhiều phiền muộn, nghe những chuyện lạ của các kỳ hiệp võ lâm, của các giang hồ hào kiệt để rồi dần dần một cách tự nhiên hòa mình vào với nhân vật trong cốt truyện, những gì phiền muộn chất chứa do đó cũng vơi được ít nhiều.
15:22
Giới thiệu: Gường nệm thật là êm, mềm gối cũng hết sức sạch sẽ nhưng Tiểu Phi cứ trằn trọc không làm sao ngủ được. Chưa bao giờ Tiểu Phi mất ngủ. Cũng chưa bao giờ chàng nếm qua cái mùi vị của kẻ thức trắng đêm dài.
15:18
Giới thiệu: Bàn tay luồn nhẹ lên mái tóc nàng, Tiểu Phi trả lời thật dịu: Tiên Nhi đợi được tại sao tôi không đợi được, về sau chúng mình vẫn còn nhiều ngày kia mà.
20:45
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan gật gù: Phải lắm, các vị bất tất mạo hiểm như thế, huống chi đệ tử Thiếu Lâm trên dưới hơn ba ngàn người, chỉ cần các vị ra lịnh là thiếu chi kẻ đâm đầu chết thay.
18:31
Giới thiệu: Nắng đã lên cao, những hạt tuyết bám trên cành trúc tan dần, tan dần, từng giọt nước long lanh rơi xuống. Cuối rừng trúc, dựng lên một gian thiền xá thanh nhã. Qua phên sống chồng lâu nửa kín nửa hở, có thể nhìn thấy dạng hai người đang chơi.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - tass.ru - avxhome.se - bustle.com - vanityfair.com - rg.ru - kompasiana.com - bhg.com - bartarinha.ir - samanyoluhaber.com - junkmail.co.za