Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 57) - Đoạt mệnh kim tiền - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 22/04/2014 20:57

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 57) - Đoạt mệnh kim tiền

1468
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 21:08 Dung lượng: 19.36 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Mà không chừng đúng đấy, đúng là một trò “xiếc” mà những con khỉ ngoan ngoãn đóng trò là những đám người đang đội đồng tiền như chết sững trong vòng.

138 track
Giới thiệu: Mà không chừng đúng đấy, đúng là một trò “xiếc” mà những con khỉ ngoan ngoãn đóng trò là những đám người đang đội đồng tiền như chết sững trong vòng.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Không biết đã qua bao lâu, vì lúc bấy giờ thời gian như ngưng đọng mà cũng vì người không còn đủ sáng suốt để “đếm” giờ khắc trôi qua, chuyên xảy ra làm cho nó trôi qua một cách nặng nề.

Tách! Tách! Tách!

Tiếng nghe bây giờ nghe rõ lắm. Cứ mỗi khi gặp một khung cảnh im lìm thì y như là thính giác của người ta lại tỏ hẳn lên. Mà cũng có thể người ta vì quá ngóng chờ tiếng động, tiếng động nào cũng được, miễn có để tan bầu không khí mà họ không thở nỗi nên bất cứ tiếng động nào dù nhỏ đến đâu họ cũng nghe thấy một tiếng tách rõ ràng hơn những lúc bình thường.

Giả thuyết sau này có lẽ là đúng và đáng tin hơn hết. Những tiếng động của lá rơi này lại không có tác dụng phá tan im lặng, không có tác dụng “khai thông” bầu không khí khó thở. Trái lại, thứ tiếng lá rụng trong khung cảnh hãi hùng càng làm tăng them khủng khiếp!

Tách! Tách! Tách!

676-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-57-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Tiếng lá rụng quái ác nghe như tiếng âm hồn viếng mộ. Lão Tôn Gù gần như nín thở theo không khí nặng nề trôi qua. Bốn người áo vàng khẽ đưa mắt cho nhau và tất cả cũng đứng lên một lượt. Tiếng của những tà áo khua động khi họ đứng lên càng làm cho người nghe mọc óc.

Cộc! Cộc! Cộc!

Tiếng động này quả là khủng khiếp, đó là tiếng gậy chống lên mặt đường đầy đá. Tiếng gậy mỗi lúc một gần dẫn từ đầu ngõ và cuối cùng một bong người hiện rõ ra. Ban đầu chỉ là một bóng đen trong dáng đi mất thăng bằng mang theo tiếng khua cộc, cộc. Khi đến gần, người ta mới thấy rõ hơn: Một người cụt mất một chân. Hình như chiếc gậy của ông ta ở đầu có bịt sắt và chính chiếc gậy đó phát ra tiếng khua mà người ta nghe thấy nãy giờ. Ánh sáng của mấy ngọn nến mù mờ trong tiểu điếm hất ra, hất vào mặt người chống gậy và cái tránh tối tranh sáng ấy, nếu không phải là kẻ gan dạ thì nhất định sữ phải sụm xuống ngay khi thấy bộ mặt của lão cụt giò. Y như một thùng cỏ khô, tóc của lão phủ tơi bời trên khuôn mặt đen như trôn chảo, con mắt của lão sếp lại hình tam giác nằm trên chiếc mũi như trái cà chua. Chừng như bao nhiêu đó cũng chưa đủ nói lên cái dữ dằn, cho nên người đời lại kể thêm trên mặt lão những vết sẹo dọc ngang bong lưỡng. Cộng thêm với cái chân cụt, thọt cây gậy gập ghềnh, người ta thấy ở con người của lão áo vàng này pha lên màu dã thú. Bốn tên áo vàng trong quán cùng đứng lên một lượt khúm núm vái chào khi lão một giò vô tới cửa.

Lão một giò gật đầu:

- Điều tra rõ ràng rồi chứ? Chúng ta không nên có chuyện lầm lẫn đối với người lành.

Lão Tôn Gù bây giờ mới nhìn kỹ, lão một giò cũng mặc áo vàng nhưng vạt áo lại cuộn lên cả nơi thắt lưng và nếu kể về điểm đó thì lão một giò này có lẽ hơn hẳn những người hành khất. Có điều rõ rang hơn hết là lão ta có đến hai đường viền kim tuyến. Một chuyện lạ khác bây giờ mới xảy ra là vẻ mặt của tên có bớt xanh, hắn dửng dưng từ đầu chí cuối nhưng bây giờ hắn có phần thay đổi khi thấy lão một giò. Đôi mắt ba góc của lão một giò đảo nhanh qua một lượt và hỏi tiếp bằng một giọng khàn khàn:

- Các ngươi đã phải một phen vất vả nhỉ?

Mặt của lão rất hung ác nhưng giọng nói của lão thì lại rất hiền hòa. Bốn gã áo vàng lại khom mình:

- Không dám ạ.

Lão một giò hỏi luôn:

- Đủ cả chứ?

Lão già trong bốn người áo vàng lên tiếng:

- Vâng ạ.

Lão già một giò chớp mắt:

- Cộng tất cả là bao nhiêu?

Lão già áo vàng đáp:

- Bốn mươi chín người.

Lão già một giò gật đầu:

- Các ngươi biết chắc họ đều vì chuyện ấy mà đến đây đấy chứ?

Lão giò áo vàng đáp:

- Chúng tôi đã điều tra kỹ lưỡng, họ đến trong vòng ba ngày nay, nhất định họ đều vì chuyện ấy. Bởi vì nếu không thì tại sao họ không hẹn mà lại cùng đến một lúc nơi đây.

Lão già một giò hỏi:

- Ý của chúng ta họ có biết hay chưa?

Lão giò áo vàng đáp:

- Hình như họ đều chưa biết rõ lắm.

Lão già một giò gật đầu:

- Vậy thì hãy nói cho họ biết đi.

Lão già áo vàng đáp:

- Vâng ạ.

Lão già áo vàng còng tay lui ra hất mặt về phía đám người đang đứng trong vòng:

- Chúng ta là ai có lẽ các vị đã hiểu rồi và mục đích đến đây của các vị, chúng ta cũng đã rõ.

Lão móc trong lưng ra một lá thư và nói tiếp:

- Các vị đến đây có lẽ vì đã nhận được một phong thư như thế này đấy nhỉ?

Đám người đứng trong vòng tròn cũng một lượt như muốn gật đầu nhưng lại không dám, họ không dám nói chỉ hỉnh mũi ư ử và vẫn đứng như trời trồng.

Lão già áo vàng điềm đạm:

- Nhưng bằng vào chút bản lĩnh của các vị mà cũng hăng hái đến đây thì sợ e không được xứng đáng lắm đâu, vì thế các vị nên đứng yên nơi đây một lúc, chịu khó một lúc thôi nhé, sau khi chuyện xong rồi, các vị cứ thong thả ra đi, ta xin bảo đảm an toàn cho các vị, chỉ cần các vị đứng yên thì không ai dám động đến lông chân của các vị. Lão già áo vàng nói tiếp bằng một giọng cười vui vẻ:

- Có lẽ các vị cũng biết, chỉ trong trường hợp vạn bất đắc dĩ, nhất định không làm hại đến người vô cớ.

Lão ta vừa nói đến đó thì chợt có người nhảy mũi.

Người nhảy mũi đó là Thủy Xà Hồ Mỵ. Tiếng nhảy mũi thật nhỏ, hình như đã được cố ngăn nhưng trong trường hợp này quả thật như sét đánh. Cái kỵ của người đàn bà là mặc áo bằng một thứ vải dầy, họ rất sợ mất “eo,” vì thế trời đã nặng đông mà Thủy Xà Hồ Mỵ vẫn mặc một áo bằng lụa mỏng và chính vì thế nên mới bị khí lạnh làm cho nhảy mũi thình lình.

Bình thường, mỗi khi nhảy mũi thì không có gì đáng nói, hay hơn nữa là chỉ cần lấy khăn tay lau mũi và ngỏ lời xin lỗi, nếu có kẻ ngồi gần nhưng bây giờ trong trường hợp này, cái nhảy mũi của Hồ Mỵ thì quả đã làm cho rơi sinh mạng. Vì đồng tiền trên đầu cô ta bị cái nhảy mũi làm rơi xuống. Một tiếng khua nhỏ khi đồng tiền chạm lên trên đá nổi ở mặt sân,

chẳng những Hồ Mỵ biến sắc mà tất cả những kẻ đứng trong vòng thảy đều tái mặt.

Lão già áo vàng cau mặt:

- Quy củ của chúng tôi chắc cô nương đã biết rồi chứ?

Hồ Mỵ rung giọng:

- Biết… có biết.

Lão già áo vàng khẽ lắc đầu:

- Đã biết thì rất tiếc tại sao cô lại không cẩn thận?

Thủy Xà Hồ Mỵ run bắn tay chân:

- Không phải vì vãn bối cố ý, xin… xin lão tiền bối rộng dung.

Lão già áo vàng nói:

- Tôi cũng biết cô nương không hề cố ý nhưng quy củ vẫn không vì thế mà dễ bị hủy diệt. Quy củ một khi bị hủy diệt thì uy tín cũng không còn, cô nương cũng là người lịch lãm giang hồ, có lẽ đã thừa hiểu vấn đề như thế.

Hồ Mỵ quay đầu qua Hồ Phi, giọng nói gần như muốn khóc:

- Đại ca… Anh… anh hãy nói giúp em.

Hồ Phi từ từ nhắm mắt, môi hắn run run:

- Rôi có nói cũng chẳng ích gì.

Hồ Mỵ gục đầu và vụt cười thê trhiết:

- Tôi biết… tôi cũng chẳng trách mà.

Đôi mắt ướt rượt của Hồ Mỵ quay sang phía Dương Thừa Tố:

- Anh Dương, còn anh thì sao? Tôi… tôi đã đến mức này anh… không có gì để nói với tôi ư?

Đôi mắt của Dương Thừa Tổ nhìn thẳng tới một cách “nghiêm chỉnh,” mặt hắn lờ đờ không lộ một cút gì.

Hồ Mỵ thở ra:

- Luôn cả việc nhìn một lần chót anh cũng không thể sao?

Dương Thừa Tổ từ từ nhắm mắt.

Hồ Mỵ đột nhiên cười hăng hắc, chỉ thẳng vào Dương Thừa Tổ:

- Các vị hãy nhìn xem, người này là nhân tình của tôi, hồi tối này hắn đã nói với tôi một câu “Chỉ cần em đối xử tốt với anh thì không bao giờ anh luyến tiếc sinh mạng, nếu có thể vì em mà chết.” nhưng bây giờ, bây giờ đến cả cái nhìn tôi một cái là hắn sẽ rụng đầu. Tiếng cười của Hồ Mỵ thấp xuống lần lần, Nước mắt ứa ra:

- Hừ, tình là cái thứ gì chứ? Tình ái đã chẳng ra gì như thế thì con người sống cũng kể như vô ích. Chết, có lẽ chết còn đỡ phiền hơn.

Nhưng điểm sáng như sao xẹt thẳng vào mình lão áo vàng. Cùng một lúc với vừng sáng bay ra, thân ảnh Hồ Mỵ tung lên thật cao như muốn vượt qua đầu tường. Thủy Xà Hồ Mỵ nổi danh nhờ ám khí, khinh công cũng quả đã đến mức siêu quần, thân pháp vừa nhanh vừa chính xác. Lão áo vàng chỉ khẽ cau mày và nói thật hưỡn đãi:

- Sao lại phải nhọc làm chi vậy?

Lão nói quá chậm nhưng tay lão đưa lên thật lẹ, chỉ trong mấy tiếng ngắn ngủi phát ra chưa dứt, là bao nhiêu ám khí đã bị lão hất ra. Hồ Mỵ vừa mới vượt lên chưa quá đầu tường, chợt nghe một luồng tiềm lực từ sau đẩy tới, thân ảnh đang đà nhướn lên vụt rẽ ngang, đập mạnh vào tường rồi từ thân tường vụt xuống như một bao cát, miệng, mũi, lỗ tai, máu phún vọt ra. Lão già áo vàng lắc đầu, vẫn bằng một giọng từ từ cố hữu:

- Đáng lý cô nương được chết một cách êm ái hơn nhiều, chuyện chi mà phải làm nên cố sự.

Hồ Mỵ nhăn nhó một cách thê thảm, hình như đang ráng hết sức đưa tay lên vuốt ngực nhưng máu vẫn cứ ọc ra.

Lão già áo vàng lại nói:

- Nhưng cũng theo quy củ, trước giờ nhắm mắt chúng ta có thể chấp nhận cho cô nương có một Yêu cầu.

Hồ Mỵ thoi thóp:

- Quy củ.

Lão già áo vàng điềm nhiên:

- Đúng, và không bao giờ để cho quy củ ấy bị hủy diệt.

Hồ Mỵ ráng hỏi:

- Yêu cầu gì cũng được chứ?

Lão già áo vàng nói:

- Nếu cô nương còn những gì chưa giải quyết, ta có thể thay cô làm trọn vẹn, nếu có mối thù nào chưa báo, ta có thể vì cô mà lo việc chu toàn.

Lão mỉm cười độ lượng và tiếp luôn:

- Ai “được” chết vào tay của chúng ra cũng là điều may mắn.

Ánh mắt của Hồ Mỵ vụt sáng lên một cách khác thường:

- Nhất định tôi phải chết nhưng bây giờ thì chưa, vậy tôi có thể yêu cầu chỉ định người kết liễu sinh mạng tôi chăng?

Lão già áo vàng nói:

- Đâu có gì trở ngại? Nhưng cô nương định chọn ai?

Hồ Mỵ nghiến răng nói từng tiếng một:

- Tôi xin chọn Dương Thừa Tổ.

Dương Thừa Tổ tái mặt rung rung:

- Cô… cô sao cô lại làm như thế? Cô… muốn hại tôi à?

Hồ Mỵ:

- Đối với ta, ngươi giả tình giả nghĩa, thế mà ta đối với ngươi lại một mực chung tình. Ta, ta muốn được chết dưới tay ngươi để yên lòng mà nhắm mắt!

Lão già áo vàng vẫn một mực ôn tồn:

- Giết người đâu có gì quá khó khắn, chỉ cần một cái nhích tay là xong chuyện, nhất là đối với một người không phản kháng và nhất là các hạ đâu phải giết người lần đầu?

Lão vẫy vẫy tay, một tên áo vàng mang đến một thanh đao đưa ngay cho Dương Thừa Tổ:

- Thanh đao này bén lắm, chỉ nhè nhẹ là dư đủ rụng đầu.

Dương Thừa Tổ mất hết thần sắc, hắn lơ láo lắc đầu:

- Không… tôi không…

Tiếng “không” sau cùng của hắn chưa dứt thì đồng tiền trên đầu đã rơi xuống đất. Cũng như lần trước, tiếng “keng” dội lên, chẳng những Dương Thừa Tổ mồ hôi từng cục rơi theo mà tất cả những người đứng trong vòng mặt còn xanh hơn nữa.

Chỉ riêng có Hồ Mỵ cười như điên dại:

- Ngươi… à không, tình lang đã từng nói nếu em chết thì chàng không sống được, bây giờ… bây giờ thì chàng thỏa nguyện rồi đấy, kể ra thì chàng cũng có lương tâm.

Dương Thừa Tổ toàn thân run bắn, hắn rống lên như lạc giọng:

- Ngươi là… là con yêu phụ, ngươi là con đàn bà lang độc.

Như một con cọp đói lâu ngày, Dương Thừa Tổ chụp lấy thanh đao của tên áo vàng vung mạnh.

Phật!

Đúng như lời tên áo vàng vừa nói, thanh đao ăn ngọt xớt, đầu của Hồ Mỵ văng lông lốc, từ cổ máu phụt ra có vòi. Máu bắn lên như hoa cải, máu dội lên mặt, lên áo của Dương Thừa Tổ và chảy ròng ròng. Hắn xuôi tay thở ồ ồ và đứng chết trân. Nhưng người có mặt, từng cặp mắt lanh lùng đang xói vào mặt hắn. Đêm thì lờ mờ, bốn phía lặng trang. Vành môi của Dương Thừa Tổ rung rung, hắn đứng sững một hồi rồi vụt trở ngược lưỡi đao cứa mạnh vào cổ họng mình, thây hắn ngã xuống nằm chồng trên thây của Hồ Mỵ. Bây giờ thì lão Tôn Gù mới vỡ lẽ tại sao những người lúc nãy đi bằng những bước đi cực kỳ thận trọng. Sở dĩ họ không dám lay động thân mình là vì đồng tiền ngự trên đầu họ chỉ cần một bước chân không khéo là đồng tiền ấy sẽ rơi và như gương của Thủy Xà Hồ Mỵ và của Tiểu Bá Vương Dương Thừa Tổ, đồng tiền rơi xuống là mạng họ rơi theo.

Đó là “quy củ.”

Lão Tôn Gù nhăn mặt, quy củ chi mà ác thế? Và quy củ của ai? Của những kẻ áo vàng? Mà họ là ai mới được chứ? Quyền lực của họ như thế nào mà họ tự đặt ra “quy củ” và bắt thiên hạ phải tuân theo như thế? Họ tự đặt ra hay “quy củ” này đã có một “minh ước” hẳn hoi? Có phải chăng vì thế mà những kẻ đã dự mình vào “minh ước” ấy phải tuân theo “quy củ”?

Lão Tôn Gù đứng gần như bất động, bao nhiêu câu hỏi cứ xoay trong óc lão nhưng câu hỏi không phải chính lão đặt ra mà do thực tế của sự việc này xảy ra trong óc lão. Bây giờ thì lão Tôn Gù không biết nên mừng hay nên sợ. Vì cứ theo đà này thì quán lão có đường đông khách lắm. Đông khách thì lão sẽ thu nhiều lợi nhưng cũng cứ theo đà này, lão cũng có đường sập tiệm luôn. Chẳng những tiệm bị sập mà luôn cả mạng già của lão cũng khó long bảo đảm. Nghĩ đến quyền lợi, nghĩ đến sinh mạng lão Tôn Gù sực nhớ đến Tửu Quỷ và bất giác lão khẽ gật đầu. Người bạn “tri kỷ” mà lão đặt nhiều tin tưởng một cách mơ hồ ấy đang gục đàu trên bàn kéo giọng cổ pho pho. Quay về mấy chiếc bàn khác, thực tế kéo lão về ngơ ngẩn. Gã có bớt xanh trên mặt vẫn ngồi nhắm nháp. Không lẽ hắn điên?

Đúng theo giọng điệu của lão già “kể chuyện” thì đây quả là chuyện kinh thiên động địa, thế mà hắn cứ tỉnh bơn. Lại không lẽ chuyện kinh thiên động địa này quá quen với hắn? Chuyện giang hồ hiểm ác, chuyện xương khét máu tanh, chuyện giết người như ngóe tuy không phải là nhân vật võ lâm nhưng với cái nghề bán quán này, lão Tôn Gù cũng đã từng nghe người ta kể lại. Những kẻ kể chuyện như thế thường thường hay “thêm mắm dậm muối,” nghĩa là câu chuyện chỉ chừng một thì họ kể riết quá ra mười, tuy nhiên có thêm thắt cách nào cũng không ác liệt như chuyện ngay trước mắt bây giò.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp nhạc kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

14:01
Giới thiệu: Không thấy hắn có món binh khí gì cả nhưng trong lưng áo của hắn lại nổi một vòng dễ dập vào mắt thiên hạ, chứng tỏ đó là món binh khí ngầm cuộn lại. Cái tửu điếm của lão Tôn Gù có năm chiếc bàn, bốn tốp người ấy đi vào coi như không khí trong quán bị dạt hẳn vào.
16:18
Giới thiệu: Trời vào thu lâu rồi, lá vàng nhuộm ửng đầu cây và trải dần trên mặt đất. Ngay ở đầu đường có một tòa trang viện khá lớn, nhưng vẻ đồ sộ của nó lại giống như cây cỏ mùa thu, nghĩa là trông vào dáng sắc thì tòa trang viện này cũng đến thời kỳ tàn tạ.
13:52
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi giật mình quay đầu lại sợ hãi nhưng liền đó cười reo lên: Ồ! Thì ra là anh! Phải, tôi đây. Chàng chợt nghe giọng của mình thật là xa vắng đến độ không tin được đó là tiếng nói của mình.
13:45
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan không thích lội bộ giữa bầu trời tuyết giá nhưng bây giờ không thích cũng phải đi. Gió lạnh như dao cắt, đường ngập tuyết trắng, vắng tanh không một dạng người hay vết xe đi. Nhưng Tiểu Phi thì đã quen lắm rồi. Đi bộ đối với mọi người là việc nhọc nhằn thì đối với chàng lại là một sự ngơi nghỉ.
16:03
Giới thiệu: Bá Hiểu Sinh hướng mặt về phía trước cười gằn: Hắn đấy. Mọi người cùng rúng động, ánh mắt tự nhiên cùng xoáy theo tia nhìn của Bá Hiểu Sinh nhưng tuyệt nhiên không thấy một ai, chỉ có tiếng lá trúc xạc xào bên ngoài song can, gió mỗi lúc thêm mạnh.
13:33
Giới thiệu: Trong tiểu đình bày sẵn một bàn cờ. Bá Hiểu Sinh những tiếng khỏ nhẹ ấy lún phún rơi xuống như hoa đèn. “Chở khách nửa đêm không thấy đến. Buồn khuya ấm lạnh nở hoa đền.”
15:28
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan chợt nghe không khí trong phòng bực bội khác thường. Chàng đứng lên đi quanh một vòng mới trầm giọng hỏi:
17:13
Giới thiệu: Tâm Thụ đại sư chăm chú nhìn theo từng cử động của chàng cho đến giờ mới chầm chậm lên tiếng: Vậy ý của các hạ như thế nào?
16:43
Giới thiệu: Tiểu Phi đẩy cửa sổ lao vút vào như một cơn gió trốt. Chàng không hề dùng một thân pháp thần kỳ nào nhưng mỗi bắp thịt, mỗi đường gân, một sợi dây thần kinh, thậm chí cho đến mỗi giọt máu trong người đều hòa hợp được, điều tiết và vận dụng cho đến tận cùng.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - ja.wikipedia.org - de.wikipedia.org - ru.wikipedia.org - fr.wikipedia.org - it.wikipedia.org - zh.wikipedia.org - pt.wikipedia.org - commons.wikimedia.org - wikidata.org - species.wikimedia.org