Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 59) - Tiên thần Tây Môn Như - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 22/04/2014 21:10

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 59) - Tiên thần Tây Môn Như

1307
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 23:08 Dung lượng: 21.18 MB
Bình chọn
Đánh giá: 9/ 10 trên tổng số 1 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Ánh mắt của hắn đã không có một mảy may màu rượu mà còn đượm vẻ thê lương vô hạn, hắn cứ nhìn đăm về phía vòng tường cao, hướng ngọn đèn leo lét ở ngôi lầu nhỏ phía sau viện.

138 track
Giới thiệu: Ánh mắt của hắn đã không có một mảy may màu rượu mà còn đượm vẻ thê lương vô hạn, hắn cứ nhìn đăm về phía vòng tường cao, hướng ngọn đèn leo lét ở ngôi lầu nhỏ phía sau viện.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Ánh đèn leo lét này bây giờ sao bỗng giống như mắt hắn, nó như chứa đựng cả một trời u uất. Lão Tôn Gù trở ra nhà sau thì tiếng trống vọng từ lâu xa xa đã báo mãn canh ba.

Mấy gian phòng dành cho khách ngụ vẫn im lìm. Riêng gian phòng của Tửu Quỷ đèn hãy còn chong, cánh cửa khép hờ

theo từng cơn gió đong đưa nghe ken két. Nhớ lại chuyện xảy ra hồi hôm, lão Tôn Gù bước lại vỗ vỗ vào cánh cửa:

- Ngủ rồi à? Sao không gài chốt?

Bên trong không có tiếng trả lời.

678-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-59--1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm...

Lão Tôn Gù muốn đi ngủ nhưng không hiểu tại sao lại lại xô cửa bước vô.

Tửu Quỷ không biết đã đi đâu mất. Nửa đêm gà gáy canh ba mà đi đâu thế chứ? Lão Tôn Gù lẩm bẩm một mình. Ngôi quán nhỏ nhưng thật là cà ngầu, dầu thế vẫn không bừa bãi bằng gian phòng của Tửu Quỷ. Quần áo, khăn chiếu vất vẩy đó đây, ngay trong đầu gường của hắn bảy tám khúc gỗ tròn tròn nho nhỏ nhưng vẫn còn nguyên, hắn chưa khắc gì trên ấy cả.

Bên cạnh bầu rượu còn có mảnh giấy vo tròn. Lão Tôn Gù nhìn biết đó là lá thư của lão già một giò bỏ lại. Lão Tôn Gù đã quá quen với cài nghề làm “chủ quán” lâu nắm, câu nhật tụng là nếu không đụng đến chén cơm của mình thì không nên tò mò. Thiên hạ đa sự nhưng trong trường hợp này có khác, ít ra là lão biết hơi hơi mới được. Lão kéo thẳng mảnh giấy, vuốt ngay ngắn, lão thấy trong ấy viết:

“Đúng ngày rằm tháng chín, tại Hưng Vân trang sẽ có cuộc khai quật nơi chôn báu vật, mong các hạ đừng bỏ qua cơ hội ngàn năm một thưở”

Mảnh giấy vỏn vẹn bấy nhiêu thôi.

Không đề tên người nhận, không ký tên người viết. Nhưng ở đời, càng có vẻ mập mờ càng gợi ý tò mò, cái gì hơi bí mật

mới có nhiều người ham khám phá. Công dụng của mảnh giấy có mấy hàng chữ ngắn này có lẽ sẽ thỏa mãn tất cả. Người nhận cũng như người gửi, tự nhiên kẻ chủ động sẽ đạt mục đích của mình. Và nhất định người viết lá thư này phải là một người sành tâm lý. Lão Tôn Gù khẽ cau mày, vẻ mặt phớt tình cố hữu của ông chủ quán chuyên nghiệp bây giờ phải tỏ vẻ lạ lùng. Hưng Vân trang, một láng giềng có “cận” nhưng không bao giờ “thân” nằm sát bên quán của lão, nói quen thì thật là quen, nói lạ thì cũng thật là lạ. Lão Tôn Gù và Hưng Vân trang quả là khắn khít, cả hai luôn luôn “nhìn” nhau nhưng chưa bao giờ nói với nhau được một tiếng. Ngọn đèn dầu leo lét phía sau ngôi lầu nhỏ thì cùng với lão “vẫy tay.”

Lão vụt nhớ đến Tửu Quỷ, lão nhớ tia mắt gần như “đắm đuối” của hắn cũng trao đổi tâm sự với ánh đèn hiu quạnh ấy mà bây giờ thì hắn đi đâu? Hắn và Hưng Vân trang có gì quan hệ?

Đêm vẫn trầm trầm.

Sương vẫn một màu trắng đục.

Bên bờ ao sen lá rụng lớp lớp, con đường mòn cỏ rối dệt ngang dọc, lối mòn như lâu quá không người lui tới bây giờ, đêm nay lại cành lạnh ngắt, cái lạnh của những gì rờn rợn. Mút đầu của chiếc cầu ao có năm ba ngôi nhà mắt, đo là Lãnh Hương

tiểu trúc. Lãnh Hương tiểu trúc, một nơi mà trước kia một vị danh hiệp hào hoa, một vị võ lâm đệ nhất mỹ nhân – cặp hào kiệt giai nhân đã hơn một lần tao ngộ – lúc bấy giờ hoa mai đang độ hé nhụy khoe màu. Nhưng bây giờ, hiện tại vách tường đã bị tơ nhện giăng màn, gác lộ thiên đã chất chồng nhiều lớp bụi, nói không còn vết tích nào của thời gian vàng son năm cũ, mai già đã trụi lá trơ cành. Ngọn đèn leo lét nơi gian lầu nhỏ vẫn còn chưa tắt – xa xa tiếng canh lơ đễnh buông dùi.

Bây giờ đã sang canh tư.

Đêm dài nhưng không vô tận, sương đầy nhưng đã có thấp thoáng bóng người.

Một bóng người.

Tại sao đêm trường không yên giấc? Người bị mối sầu thức trắng hay âm hồn vất vưởng không tan? Dáng người lọ rõ dần.

Quần áo hắn hơi xốc xếch, đầu tóc bềnh bồng, dáng sắc hắn thật là tiều tụy. Tuy nhiên phong thái hắn vẫn còn có phảng phất vẻ hào hoa, mắt hắn vẫn lạnh lùng nhưng trong sáng. Hắn âm thầm tiến tới cây cầu nhỏ, hắn nhìn vào vườn mai cằn cội và hắn chợt thở dài.

Hình như năm xưa hoa mai là bạn thân của hắn, hình như bây giờ hoa mai cũng vì hắn mà tiều tụy héo tàn. Nhưng, thân ảnh hắn đang lờ đờ bỗng nhấc lên như một cánh én xuyên ngang. Hình như hắn vút lên ngôi lầu nhỏ, nơi có ánh đèn leo lét.

Cánh cửa sổ trên ngôi lầu nhỏ khép kín rồi, ánh sáng lờ mờ xuyên dội trên khung cửa giấy. Nếu đứng gần sẽ thấy bóng bên trong. Bóng một chiếc bàn nhỏ, bóng một người thiếu phụ cô liêu. Một kẽ hở nơi khung cửa sổ, từ đó nhìn vào thấy rõ người thiếu phụ mảnh mai đối diện với ngọn đèn leo lét.

Nàng đang khâu vá.

Da mặt nàng trắng đến nhợt nhạt, đôi mắt bồ câu đã kém vẻ tinh anh – vẻ tinh anh của ngày xa xưa ấy. Ngày xưa của thời vàng son nhất trong đời. Mặt nàng bây giờ không lộ vẻ gì để có thể từ đó đoán ra tâm trạng. Không hiểu rõ tâm trạng của nàng trong hiện tại ra sao nhưng nhìn vào khóe mắt, bằng vào cành môi lặng lẽ, người ta thấy nơi đó một cái gì lạnh nhạt mà sự hân hoan có lẽ lâu lắm rồi bị người mang nó bỏ lại sau lưng.

Nàng ngồi thật thằng, đầu hơi khum xuống, cây kim trên tay từng mũi, từng mũi chậm chạp đều đều. Nàng ngồi dậy nhưng tâm tư xa vắng lắm. Quần áo rách có thể dung kim chỉ làm lành nhưng khoảng trống trong lòng nàng vĩnh viễn không làm sao khâu vá được. Đối diện với nàng là một cậu bé trạc mười ba mười bốn tuổi. Gã thiếu niên này thật khá khôi ngô, đôi mắt của gã có lẽ là đôi mắt của nàng, đôi mắt thưở xuân thì của người thiếu phụ. Chỉ có một điều da mặt hắn trắng xanh, không giống da mặt lứa tuổi đồng niên. Gã đang cắm đầu luyện viết cho mềm nét chữ. Tuổi gã tuy nhỏ nhưng có lẽ gã cũng đã quen, đã có sức chịu đựng cô liêu. Người đàn ông trung niên mang dáng hình xơ xác, cái bõng khi nãy bên cạnh vườn mai nơi Lãnh Hương tiểu trúc bây giờ đang đứng gục đầu bên cửa sổ, lặng nhìn người thiếu phụ và cậu bé trong phòng. Khóe mắt của hắn hình như phảng phất còn ngấn lệ. Không biết qua bao lâu vì thời gian ở đay như ngưng đọng, cậu bé

buông bút viết ngẩng đầu. Gã nhìn ngọn đèn trước mắt một cách trân trối đến gần như ngờ

nghệch.

Người thiếu phụ cũng buông kim ngẩng mặt nhìn con, tia mắt của nàng bây giờ thật hiền dịu:

- Tiểu Vân, con đang nghĩ gì thế?

Cậu bé cắn môi:

- Con đang nghĩ không biết bao giờ cha mới trở về.

Tay người thiếu phụ vụt rung, mũi kim chạm vào đầu ngón tay nhưng hình như nàng không biết gì đau đớn vì một cơn đau trầm trong hơn đang nhói ở lòng nàng.

Cậu bé lại nói:

- Mẹ, tại sao đột nhiên cha lại bỏ đi? Bây giờ đã hai năm rồi không tin không tức.

Trâm ngâm một lúc, người thiếu phụ thở ra:

- Lúc cha con đi, mẹ cũng không hề hay biết.

Tia mắt của cậu bé vụt sáng lên như mũi nhọn:

- Nhưng con thì con biết, con biết tại sao cha con đi.

Người thiếu phụ cau mày gắt nhỏ:

- Con còn nhỏ lắm, biết chi mà nói.

Cậu bé vẫn thản nhiên:

- Tự nhiên con biết, chứ cha con vì sợ Lý Tầm Hoan trở về Tìm cha để báo thù. Chỉ cần nghe đến cái tên Lý Tầm Hoan là mặt của cha con tái hẳn.

Người thiếu phụ muốn nói nhưng cuối cùng tất cả những gì muốn nói biến thành tiếng thở dài. Nàng biết con nàng hiểu chuyện rất nhiều, có lẽ quá nhiều.

Cậu bé lại nói:

- Nhưng Lý Tầm Hoan trước sau vẫn không về, mà tại sao hắn lại không về thăm mẹ?

Bây giờ thì cả thân hình của người thiếu phụ đã rung lên, giọng nói của nàng cũng rung và hơi lớn, nàng nói một câu tối nghĩ, không hẳn lập lại lời cậu bé mà cũng không hẳn để hỏi ai:

- Tại sao hắn không về thăm mẹ?

Cậu bé cười hì hì:

- Con biết hắn luôn luôn là người bạn thân của mẹ.

Da mặt người thiếu phụ càng ngày mét thêm nhiều hơn nữa, nhưng nàng vụt đứng lên rắn giọng:

- Đã suốt đêm rồi, trời sắp sang rồi, con hãy đi ngủ đi.

Cậu bé chớp mắt:

- Con không ngủ, con cần ở đây cho có bạn với mẹ, suốt hai năm nay, ban đêm mẹ có ngủ bao giờ? Chính vì thế cho nên con xốn xang hết sức.

Người thiếu phụ từ từ khép mắt lại, những hạt Nước mắt đọng ngoài mi và rơi dài trên má.

Cậu bé cũng đứng lên nhưng cậu ta lại cười:

- Nhưng con cũng cần đi ngủ, ngày mai là ngày sinh nhật của mẹ rồi, con phải dậy sớm một tí.

Cậu ta bước lại hôn mẹ và cười:

- Mẹ cũng đi ngủ đi, sáng mai mẹ nhé.

Cậu bé đi ra cửa, miệng cậu ta vẫn cười nhưng khi khuất cánh cửa, mắt cậu bé vụt sáng lên lạ thường, miệng lẩm bẩm:

- Lý Tầm Hoan, Lý Tầm Hoan, ai ai cũng đều sợ ngươi nhưng ta thì không sợ. Hừ, hừ, sẽ có một ngày nào đó ngươi sẽ chết vào tay ta.

Đưa mắt nhìn theo con ra tới tận cửa, người thiếu phụ thở dài đau khổ. Nàng như âm thầm thương tiếc. Nàng cảm nhận từ lâu là con nàng rất thông minh hay nói đúng ra là quá thông minh so với lứa tuổi của nó. Nàng chỉ có một đứa con. Đứa con là sinh mạng của nàng cho dù nó có làm nhiều việc mà thiên hạ đau lòng và chính nàng cũng phải đau lòng vì hành động hung hăng của nó nhưng nàng vẫn hết mực Yêu con. “Mẹ thương con như biển hồ lai láng.” Lòng người mẹ thương con là một thứ lòng không biên giới và long thương đó là vĩnh viễn, là vô điều kiện. Nàng lại ngồi xuống khều ngọn đèn cho tỏ rõ hơn lên. Nàng rất sợ bóng tối. Cứ mỗi lần đếm xuống là lòng nàng cảm nghe sờ sợ, thứ sợ sệt không thể giải thích bằng lời.

Và ngay trong lúc đó, nàng thiếu phụ vùng biến sắc, nàng nghe tiếng ho nhỏ ngoài cửa sổ.

Toàn thân nàng chợt nghe tê dại như hình cây tượng đá, nàng ngồi sờ sững, đôi mắt nàng trơ trơ nhìn ra cửa sổ, ánh mắt ngơ ngác của nàng vụt lóe lên một trạng thái vừa vui mừng vừa sợ sệt. Và cứ như thế khá lâu, người thiếu phụ chầm chậm đứng lên, chầm chậm đi lần lại hướng cửa sổ và đưa cánh tay rung rung đẩy chốt:

- Ai?

Cũng như cánh tay nàng, cũng như toàn thân nàng, giọng của nàng đang run rẩy.

Bóng trăng xuyên qua màn sương đục như biển sữa, bốn bên vắng lặng không một bóng người. Ánh mắt của người thiếu phụ chiếu nhanh bốn phía, giọng của nàng trở nên thê thiết:

- Tôi biết thúc thúc đã về, đã về thì tại sao còn tránh mặt tôi?

Không một tiếng trả lời, chỉ có âm hưởng của nàng vọng lại. Người thiếu phụ thở dài:

- Thúc thúc không bằng lòng gặp tôi điều đó tôi cũng không trách, quả thật chúng tôi đã làm điều không phải với thúc thúc… đã làm điều không phải.

Càng nói, giọng của nàng càng thật nhẹ như chỉ nói bàng hơi thở và thật lâu, nàng cứ đứng như thế thật lâu mới từ từ khép cánh cửa sổ lại. Ngọn đèn trong phòng có lẽ cũng như giọng nói của nàng, ánh sang rọi qua cửa sổ nhạt dần rồi tắt dần. Cả trời đất tối sầm như lòng người khép kín. Trước giờ hửng sáng, bóng đêm như hối tiếc, tối lại một lúc khá lâu. Nhưng dầu muốn tới, thời gian cũng cứ phải trôi đi, từ phương đông nhiều vệt mây đâm ngang và cuối cùng là một khối cầu đỏ rực. Bóng đêm lui dần về phía trời tây. Dưới gốc ngô đồng cằn cỗi của ngôi lầu nhỏ thấp thoáng một bong người.

Hắn đứng bất động như một pho tượng gỗ. Không biết hắn đứng như thế đã bao lâu, quần áo, đầu tóc của hắn hơi sương đã làm ướt đẫm. Tia mắt đăm đăm như đờ đẫn của hắn cứ dán lên khung cửa sổ trên lầu. Dáng sắc của hắn cằn cỗi y như gốc ngô đồng u xù tiều tụy. Hắn là con người hồi đêm hôm xuất hiện bên chiếc cầu con, bên vườn mai của Lãnh Hương tiểu trúc, hắn là con người dòm vào khung cửa sổ trên ngôi lầu nhỏ bằng đôi mắt tham u, hắn là con người đã say khướt gục đầu trên bàn rượu ở quán của lão Tôn Gù, hắn là Tửu Quỷ. Hắn đứng một mình lặng lẽ nhưng cũng là lúc mà tận đáy lòng của

hắn kêu lên không không ngớt: Lâm Thi Ấm. Lâm Thi Ấm, nàng chưa bao giờ đối xử không phải với ta mà trái lại ta đã đối xử không phải với nàng. Ta tuy không thể gặp mặt nàng, đối diện nàng nhưng suốt hai năm nay, đêm đêm ta ở kế bên nàng để bảo hộ cho nàng, nàng có biết không? Tiếng lòng của hắn kêu lên không biết ở trên ngôi lầu cao kia có nghe thấy? Nàng đang làm gì? Phải chăng nàng cố dỗ giấc ngủ để thả hồn đón nghe lòng tri kỷ?

Đêm đã hoàn toàn lùi bước, trời đã sáng hẳn rồi.

Hắn đưa tay bụm miệng cố đè nén cơn ho, lặng lẽ băng qua con đường mòn cỏ mà như lâu rồi không có bước chân đi vào nơi đây, lá khô mục quện với đất bùn ẩm thấp. Hắn băng qua một ngả rẽ lát đá đã rêu xanh, xuyên qua khung cửa vòng nguyệt sơn son đã loang lổ khá nhiều. Bên trên, mạng nhện lớp cũ đã rách te, lớp mới chồng lên đầy bịt, hắn xuyên qua khung cửa ấy đi vào đại sảnh. Nơi đây, ngày xưa ghế bàn khởi quét mà vẫn láng bóng với khách khứa vầy vầy, bây giờ thì bụi đóng lên từng lớp. Bốn bên không thấy một ai, không nghe một tiếng người, dầu nhỏ. Hắn xuyên thẳng ra phía trước, sân lộ thiên nay đã hoang tàn. Những kẻ ngày xưa nếu có ai tình cờ đặt bước vào đây thật không ngờ một trang viện huy hoàng đệ nhất năm nào bây giờ lại thê lương dường đấy.

Hắn khom mình xuống ho nho nhỏ, một tia nắng sớm xuyên qua đầu hắn, nếu người ngày xưa bất chợt nhìn lên có lẽ cũng phải ngậm ngùi: Mái tóc xanh mướt ngày nào và với mớ tuổi của hắn đáng lý bây giờ cũng vẫn còn xanh thế mà năm tháng buồn đau, mái tóc xanh mướt ấy bây giờ đã nhiều sương tuyết điểm. Sau cùng hắn đi đến một gian phòng nhỏ nới phía trước. Cánh cửa khép hò, hắn đưa tay xô nhẹ.

Cánh cửa bật vào trong, mắt hắn sáng lên. Một mùi rượu dìu dịu hăng hắc phất vào mũi hắn. Gian phòng ẩm thấp lại vừa dơ dấy có một người gục đầu trên chén rượu, tay vẫn còn nắm chặt một bầu. Hừ, lại thêm một Tửu Quỷ. Gã Tửu Quỷ “chánh hiệu” mỉm cười và vỗ nhẹ lên khung cửa. Người gục đầu trên bàn chậm chạp ngẩng đầu lên. Mặt hắn rỗ chằng.

Rượu đã làm tăng gấp nếp nhăn trên mặt hắn và hình như khung cảnh cô liêu cũng là một thứ thuốc trắng nhuộm bạc mái đầu.

Bây giờ không ai có thể rằng người mặt rỗ ấy là vị Tổng quản của trang viện ngày xưa, không ai có thể ngờ đó là vị thân sinh của giang hồ “đệ nhất mỹ nhân.”

Lão mặt rỗ dịu mắt lầm thầm:

- Sáng sớm mới bét mắt là đã có người gõ cửa, đúng là ngày quỷ ám.

Và lão vụt lớn tiếng khi thấy Tửu Quỷ:

- Ai! Ngươi là ai? Tại sao lại vào đây? Vào đây để làm gì?

Giọng lão ồ ồ, với sự xuất hiện của người lạ mặt hình cái giọng của “quản gia” ngày xưa sống lại mà từ lâu rồi, lão không biết “sử dụng” với ai.

Tửu Quỷ mỉm cười:

- Mới xa nhau chỉ có hai năm mà đã sớm quên đấn thế sao?

Lão mặt rỗ nhướng nhướng mắt nhìn hắn và lão vụt biến sắc đứng lên vòng tay cười mơn trớn:

- Trời ơi, Lý.

Tửu Quỷ đỡ lấy tay lão mặt rỗ và tay kia che lấy miệng lão, cười cười:

- Lão quản gia còn nhớ như thế là tốt rồi, chúng mình ngồi xuống đây nói chuyện.

Lão mặt rỗ lật đật nhắc ghế, lau bụi và cười hề hề:

- Tiểu nhân làm sao quên được đại gia nhưng nhất thời mắt kém hồ đồ.

Tửu Quỷ thở ra nhè nhẹ:

- Lão quản gia cũng đã quá già rồi, chúng ta đều già hết, hai năm qua ở đây, chư vị đều vui vẻ?

Lão mặt rỗ lắc đầu:

- Trước mặt người khác có thể tiểu nhân còn giữ thể diện nhưng trước mặt đại gia.

Lão thở dài nói tiếp:

- Không dám dấu đại gia, suốt hai năm nay chính tiểu nhân cũng không hiểu sao mình còn sống được, tất cả ngày này sang ngày khác, hết bán những bức họa lại bán bớt bàn ghế để mà độ nhật.

Tửu Quỷ cau mày:

- Khốn đốn đến mức thế sao?

Lão mặt rỗ cúi đầu dịu mắt.

Tửu Quỷ hỏi:

- Long đại gia không có về à? Trước khi đi chẳng lẽ đại gia lại không thu xếp gia phí cho ổn thỏa sao?

Lão quản gia lắc đầu, mắt lão đỏ hoe. Da mặt của Tửu Quỷ vụt tái nhợt, hắn khom mình xuống ho sặc sụa. Lão mặt rỗ nói:

- Những món trang sức khá tiền của phu nhân, người đã chia hết cho gia nhân lớn nhỏ, bảo họ đi tìm mưu sinh nơi khác. Người bằng long tự mình chịu khổ chứ không nỡ nhìn kẻ khác. Lão mặt rỗ nghẹn ngào, lão không nói được hết lời. Lặng đi một lúc thật lâu, Tửu Quỷ thở ra:

- Nhưng ông vẫn không đi, ông quả là một con người trung hậu.

Lão mặt rỗ cúi mặt cười cười:

- Thật ra tiểu nhân cũng không biết đi đâu.

Tửu Quỷ nói thật dịu:

- Lão quản gia đừng dấu tôi, đừng tự khiêm thái quá, có những người tính tình hơi kỳ lạ nhưng lòng dạ rất tốt chỉ có điều quá ít người thong cảm.

Lão mặt rỗ gượng cười:

- Rượu này dở quá nhưng nếu đại gia không nỡ chê thì xin uống tạm vài chung.

Lão lăn xăn lấy chén nhưng bây giờ lão mới hay là bầu rượu đã cạn khô.

Tửu Quỷ tươi cười:

- Tôi không muốn uống rượu chỉ muốn uống trà thôi, lão quản gia thấy có lạ không, bỗng nhiên tôi lại muốn uống trà, bao nhiêu năm nay có lẽ đây là lần thứ nhất tôi phá lện.

Lão mặt rỗ cũng cười:

- Ồ, thế thì dễ lắm, tôi sẽ đi nấu nước, chỉ một chốc thôi nước sẽ có ngay.

Tửu Quỷ dặn:

- Bất cứ gặp ai, lão quản gia cũng đừng cho biết có tôi ở đây nhé.

Lão mặt rỗ gật đầu:

- Đại gia về lần này chắc có lẽ phải có vấn đề?

Tửu Quỷ hoáng vẻ trầm ngâm:

- Có người nói rằng nơi đây có chôn báu vật.

Lão mặt rỗ bật cười:

- Chôn dấu báu vật? Há, nếu nơi đây có thật như thế thì hay biết bao nhiêu.

Nhưng lão vụt nín cười, lão nhìn chắm chú người đối diện và buông một câu hỏi:

- Nhưng nếu nơi đây có chôn báu vật thì đại gia phải biết chứ?

Tửu Quỷ thở ra:

- Tôi và lão quản gia tuy không tin rằng nơi đây có chôn báu vật nhưng người tin chuyện đó thì lại quá nhiều.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp nhạc kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

21:08
Giới thiệu: Mà không chừng đúng đấy, đúng là một trò “xiếc” mà những con khỉ ngoan ngoãn đóng trò là những đám người đang đội đồng tiền như chết sững trong vòng.
22:29
Giới thiệu: Gió bên ngoài cứ rít lên từng chập, trong ngôi “tửu điếm” tuy người ấm áp, tuy không đến lạnh, nhưng có nhiều kẻ đã hơi run. Có nhiều người ngồi không muốn yên, họ nhổm qua nhổm lại mặc dầu không có con rệp nào dưới ghế.
14:01
Giới thiệu: Không thấy hắn có món binh khí gì cả nhưng trong lưng áo của hắn lại nổi một vòng dễ dập vào mắt thiên hạ, chứng tỏ đó là món binh khí ngầm cuộn lại. Cái tửu điếm của lão Tôn Gù có năm chiếc bàn, bốn tốp người ấy đi vào coi như không khí trong quán bị dạt hẳn vào.
16:18
Giới thiệu: Trời vào thu lâu rồi, lá vàng nhuộm ửng đầu cây và trải dần trên mặt đất. Ngay ở đầu đường có một tòa trang viện khá lớn, nhưng vẻ đồ sộ của nó lại giống như cây cỏ mùa thu, nghĩa là trông vào dáng sắc thì tòa trang viện này cũng đến thời kỳ tàn tạ.
13:52
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi giật mình quay đầu lại sợ hãi nhưng liền đó cười reo lên: Ồ! Thì ra là anh! Phải, tôi đây. Chàng chợt nghe giọng của mình thật là xa vắng đến độ không tin được đó là tiếng nói của mình.
13:45
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan không thích lội bộ giữa bầu trời tuyết giá nhưng bây giờ không thích cũng phải đi. Gió lạnh như dao cắt, đường ngập tuyết trắng, vắng tanh không một dạng người hay vết xe đi. Nhưng Tiểu Phi thì đã quen lắm rồi. Đi bộ đối với mọi người là việc nhọc nhằn thì đối với chàng lại là một sự ngơi nghỉ.
16:03
Giới thiệu: Bá Hiểu Sinh hướng mặt về phía trước cười gằn: Hắn đấy. Mọi người cùng rúng động, ánh mắt tự nhiên cùng xoáy theo tia nhìn của Bá Hiểu Sinh nhưng tuyệt nhiên không thấy một ai, chỉ có tiếng lá trúc xạc xào bên ngoài song can, gió mỗi lúc thêm mạnh.
13:33
Giới thiệu: Trong tiểu đình bày sẵn một bàn cờ. Bá Hiểu Sinh những tiếng khỏ nhẹ ấy lún phún rơi xuống như hoa đèn. “Chở khách nửa đêm không thấy đến. Buồn khuya ấm lạnh nở hoa đền.”
15:28
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan chợt nghe không khí trong phòng bực bội khác thường. Chàng đứng lên đi quanh một vòng mới trầm giọng hỏi:
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - chron.com - superuser.com - ehow.com - e-hentai.org - nydailynews.com - filehippo.com - westernjournalism.com - yomiuri.co.jp - farsnews.com - faithtap.com