Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 60) - Tiểu Lý Phi Đao - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 22/04/2014 21:14

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 60) - Tiểu Lý Phi Đao

1515
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 18:21 Dung lượng: 16.8 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Qua một lúc thật lâu, lão mặt rỗ trở lại cười hì hì: Bữa nay nguyên là ngày sinh nhật của phu nhân, thế mà tôi cũng lú mất. Những người này họ đến đây để mừng lễ phu nhân đấy.

138 track
Giới thiệu: Qua một lúc thật lâu, lão mặt rỗ trở lại cười hì hì: Bữa nay nguyên là ngày sinh nhật của phu nhân, thế mà tôi cũng lú mất. Những người này họ đến đây để mừng lễ phu nhân đấy.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Tửu Quỷ trầm giọng hỏi lại:

- Những người đến đây là ai thế?

Lão mặt rỗ đáp:

- Tất cả là năm người, một người có tuổi xem khá là khí khái, một vị thiếu niên tuấn tú, một vị “độc nhãn” và một vị dễ sợ bởi màu da thâm tím. Tửu Quỷ cau mày:

- Trong đó có phải có một vị một chân?

Lão mặt rỗ gật đầu:

- Đúng rồi, mà đại gia biết họ à? Chẳng lẽ đại gia cũng quen họ sao?

Tửu Quỷ cúi mình ho khe khẽ, ánh mắt sáng một cách lạ lùng. Chỉ trong khoảnh khắc mà hình như hắn trở thành một người khác lạ. Nhưng lão mặt rỗ không hề chú ý, lão cười cười:

- Những người ấy dáng mạo coi có vẻ kỳ cục một chút nhưng lễ mừng sinh nhật lại còn khá là đôn hậu. Luôn cả Long đại gia lúc còn ở nhà đến kỳ sinh nhật của phu nhân cũng không có ai mừng lễ to như thế. Tửu Quỷ lơ đãng:

- Thế à?

679-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-60--1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm...

Lão mặt rỗ thản nhiên:

- Trong tám bao lễ vật mà họ đem mừng có bao dùng bằng giây vàng thật, sợi dây ấy nặng cũng có đến bốn năm cân thật, trong đời tôi chưa bao giờ thấy món lễ vật nào trọng hậu như thế ấy. Tửu Quỷ cau mày:

- Lễ vật mà họ mang đến, phu nhân có thu nạp hay không?

Lão mặt rỗ nói:

- Ban đầu phu nhân vốn không chịu nhận nhưng người ấy cứ một mực nài ép, họ cứ ngồi hoài trong đại sảnh không chịu đi. Họ bảo nhất định họ phải gặp mặt được phu nhân, họ nói họ vốn là bằng hữu của Lương đại gia, chứ không phải là người xa lạ. Không còn cách nào hơn nữa, phu nhân đành phải cho thiếu gia đến đại sảnh thù tiếp cùng họ. Lão già cười cười nói tiếp:

- Đại gia đừng thấy thiếu gia nhỏ tuổi tưởng cậu ấy ngây thơ mà lầm, việc đối nhân xử thế cũng nhiều nghề ngón lắm đấy nhé, cách nói năng cũng không thua gì người lớn đâu, chính những người khách đến đây đều công nhận rằng thiếu gia là một thiếu niên thông minh tuyệt đỉnh đấy.

Nhìn sững vào đáy chén trà, Tửu Quỷ thì thầm:

- Năm người đó đã đến thì sau đó còn có những ai? Còn có những ai dám đến?

Gia Cát Cương, Cao Hành Không, Yến Song Phi, Thục Thục và Thượng Quan Phi hiện đang ngồi trong đại sảnh trò chuyện với thanh niên áo hồng. Tuy đã xem như không còn có những ai dưới mắt, kể cả hai phái hắc đạo giang hồ nhưng bây giờ đối diện với một thanh niên những nhân vật chọc trời khấy Nước ấy có ít nhiều dè dặt. Lời lẽ của họ khá thận trọng, hình như họ rất sợ có điều sơ hở. Đó cũng là một chuyện lạ.

Chỉ có Thượng Quan Phi là im lặng hoàn toàn, hắn không nói một tiếng nào y như trên đời này không có một chuyện nào làm cho hắn có thể mở miệng ra. Hắn ngồi yên xem như câu chuyện của những người kia không ăn nhằm gì với hắn.

Gia Cát Cương thì luôn luôn tươi cười vui vẻ:

- Thiếu trang chủ là một anh tài tuyệt điểm, ý chí hừng hừng, mai sau một khi đã lão luyện rồi thì có lẽ tài trí ấy không sao lường được. Lúc đó xin thiếu trang chủ đừng xem chúng tôi là người lạ nhé.

Cậu bé áo hồng cũng cười cười:

- Một ngày kia, khi mà vãn bối đã thành tựu như chư vị đã mong chờ thì quả là một điều vạn hạnh nhưng được hay không cũng mong nhờ chư vị hỗ trợ cho.

Gia Cát Cương vỗ tay:

- Hay, thiếu trang chủ nói chuyện thật hay, thảo nào Long đại gia.

Lão vụt ngừng nói và cũng nín cười luôn, mắt lão nhìn thẳng ra cửa trước. Lão quản gia mặt rỗ dẫn khách bước vào. Khách là một người đàn ông cao lớn, hình dạng vận toàn đồ đen, nhìn vào con người của khách, màu đen ánh lên lóng lánh. Hắn thật cao, cao gấp hai gã mặt rỗ nhưng hắn lại không mập, người hắn mảnh khảnh trông thật nhanh nhẹn. Da mặt và vẻ mặt của hắn không hiểu tại sao nhìn vào y như một người chết, có lẽ do vẻ âm trầm của hắn, đôi mày hắn thật dài, dưới căm lưa thưa một hàm râu, dáng cách của hắn có vẻ khinh người. Nhìn toàn bộ hắn là một con người vừa ngạo mạn vừa nghiêm cách, một kẻ tinh thần hơi kém nhìn vào hắn là cảm thấy phát run. Bất luận người nào có đôi mắt “giang hồ” là cũng đều dễ nhận ra hắn không phải kẻ tầm thường. Bọn Gia Cát Cương đưa mắt nhìn nhau, họ ngầm hỏi xem kẻ ấy là ai?

Gã thiếu niên áo hồng đã ra tận bậc thềm nghinh tiếp, gã vòng tay trang trọng:

- Đại gia quang lâm thật là một điều vinh hạng cho tệ xá vô cùng.

Ném một tia nhìn từ đầu tới chân cậu bé, Người áo đen hất hàm:

- Cậu là con trai của Long Tiêu Vân?

Cậu bé lại vòng tay:

- Vâng, tiểu sinh tên là Long Thiếu Vân.

Ngưng một giây, cậu ta hỏi lại:

- Chắc tiền bối cũng là cố giao của gia phụ, chẳng hay tiểu sinh có được phép biết quí tính đại danh?

Người áo đen điềm đạm:

- Tên tôi có nói ra cha cũng cậu không biết.

Vừa nói, hắn ngang nhiên bước vào đại sảnh. Bọn Gia Cát Cương cùng đứng dậy đón chào. Gia Cát Cương mỉm cười nói trước:

- Tại hạ.

Người áo đen chận ngang:

- Ta đã biết các ngươi và các ngươi cũng không cần Tìm hiểu đến ta.

Gia Cát Cương nói:

- Nhưng.

Người áo đen chận luôn:

- Ta đến đây không cùng mục đích như các ngươi, ta chỉ đến đây xem chơi thế thôi.

Gia Cát Cương cười thật lớn:

- Đã thế thì thật là hay lắm, chờ cho việc ở đây xong đã, chúng tại hạ sẽ có lời cảm tạ?

Người áo đen nói:

- Ta không cần biết đến việc của các ngươi thì ngược lại các ngươi cũng không nên biết đến việc của ta, không ai phạm vào ai thì không có chuyện chi phải tạ.

Hắn tự đi tìm một chiếc ghế ngồi xuống lặng thinh, hình như hắn nhắm mắt và dưỡng thần. Bọn Gia Cát Cương lại đưa mắt nhìn nhau. Cao Hành Không nói:

- Nghe đã lâu, người ta bảo rằng trang viện này có khu vườn đẹp nhất trong thiên hạ chẳng hay thiếu trang chủ có thể cho chúng tôi du ngoạn một vòng?

Long Thiếu Vân thở ra:

- Vãn bối vô năng làm cho vườn nhà điêu lạc, gia viên vốn đã hoang phế từ lâu.

Cao Hành Không nghiêm giọng:

- Người ta nói thắng cảnh không nhất thiết phải hùng vĩ hay do bàn tay của người tô điểm mà là do bản thân của nó đã sẵn huy hoàng, trong mười năm qua, nơi đây danh sĩ giai nhân nở rộ cho dầu chi trong năm bảy gian nhà nho nhỏ nhưng tự nó đã làm thiên hạ trầm trồ. Long Thiếu Vân mỉm cười:

- Vâng, xin các vị cứ tự nhiên.

Một đoàn ngươi chủ khách đi thẳng ra hậu viên. Tự nhiên, dẫn đường là Thiếu trang chủ Long Thiếu Vân và cuối cùng

là người khách áo đen. Hắn đi trông dánh cách lờ đờ, hai tay thọc trong túi áo, hai mắt lim dim như ngủ gà ngủ gật. Chỉ vườn mai trơ trụi xa xa, Long Thiếu Vân nói:

- Đó là Lãnh Hương tiểu trúc.

Tia mắt của Yến Song Phi lóe sáng ngời:

- Nghe nói ngày xưa Lý thám hoa ở nơi đây phải không?

Long Thiếu Vân gật đầu:

- Vâng, ngày xưa.

Yến Song Phi vỗ vỗ giàn thương cài trong ngực áo và cười nhạt:

- Hắn có “Phi đao,” ta có “Phi thương,” ngày nào đó gặp nhau cũng nên thử xem thứ nào nhanh chậm.

Người áo đen đứng đằng xa nói giọng lạnh lùng:

- Nếu ngươi được cùng hắn so tài thì có lẽ từ đó võ lâm sẽ được một truyền thuyết hay hay.

Yến Song Phi quay lại trừng trừng nhìn hắn. Long Thiếu Vân vội cười vã lã:

- Phi đao của Lý thúc thúc tôi là do thứ sắt thường trui thành, nhưng người đời đã xem như là một thứ kiếm tiên, chính tôi nghe cũng phải bật cười.

Người áo đen nói liền theo:

- Nghe nói chính hắn là người phế bỏ võ công của cậu, chắc là cậu luôn còn mang hận trong lòng chứ?

Long Thiếu Vân cười:

- Đổng thúc thúc là bậc trưởng bối của tôi, làm sao tôi lại có chuyện mang hận trong lòng được chứ? Huống chi, một con người không biết võ công chưa chắc không làm nên đại sự. Tiền bối có thấy thế không?

Hắn nói cười bằng một dáng cách thật thà chất phát, không ai có thể bảo đó là ẩn ý. Người áo đen nhìn sững cậu bé, hình như hắn đang tìm xem bộ mặt thật của cậu ta. Gia Cát Cương lại vỗ tay tán thưởng:

- Quả đúng là con người chí khí, bằng một câu nói ấy thôi cũng đủ

xứng đáng là công tử của Long đại gia rồi.

Long Thiếu Vân vòng tay:

- Tiền bối quá khen.

Thượng Quan Phi vụt hỏi:

- Nghe nói Lâm Tiên Nhi cũng ở nơi Lãnh Hương tiểu trúc ấy phải không?

À, cho đến bây giờ cái con người im hơi lắng tiếng đó mới chịu bắt đầu mở miệng.

Hình như có hơi lấy làm lạ về thái độ của con người đo nhưng Long Thiếu Vân cũng vẫn cười:

- Vâng, trước kia.

Thượng Quan Phi hỏi tếp:

- Người ấy đi đâu.

Long Thiếu Vân nói:

- Dì Lâm tôi bị mất tích vào một đêm của hai năm về trước, luôn cả trang sức quần áo cũng không có mang theo. Có người nói dì Lâm của tôi bị Tiểu Phi mang đi mà cũng có người nói dì ấy chết vào tay Tiểu Phi. Thượng Quan Phi cau mày làm thinh như cũ. Bọn người chủ khách đi qua cây cầu nhỏ, thẳng tới trước tiểu lầu. Ngôi lầu của người thiếu phụ. Ánh mắt của Gia Cát Cương vụt sáng ngời, hình như ngôi lầu ấy đối với hắn có nhiều hấp dẫn hơn bất cứ chỗ nào. Cao Hành Không hỏi:

- Đây là đâu thiếu chủ?

Long Thiếu Vân đáp:

- Đó là nơi cứ trú của gia mẫu.

Cao Hành Không cười:

- Chúng tại hạ đến đây vốn là để mừng ngày sinh nhật của lịnh đường, không biết thiếu chủ có thể dẫn kiến được chăng?

Long Thiếu Vân chớp mắt nhưng rồi hắn lại cười:

- Gia mẫu từ trước đến nay rất ít tiếp khách, vậy xin các hạ cho vãn bối hỏi ý kiến trước của người.

Cao Hành Không đưa tay:

- Xin Thiếu chủ cứ tự nhiên.

Long Thiếu Vân đi thật chậm lên thang lầu, dáng cách của hắn cũng như lời lẽ của hắn, hắn đã mất đi sự nhanh nhẩu của một cậu bé thông thường. Chờ hắn lên lâu rồi, Cao Hành Không mới cười thấp giọng:

- Cái thằng oắt con ấy khá xảo quyệt, lớn lên nhất định là khó chịu lắm đấy.

Thục Thục cười:

- Một đứa con nít mà như thế thì sợ không đến được lúc khó chịu đâu vì hắn làm sao mà sống đến tuổi trưởng thành?

Cao Hành Không cũng trầm giọng:

- Tôi đã nghiên cứu kỹ lưỡng phong thơ hồi hôm, chỗ chôn giấu báu vật là ở ngay dưới chân ngôi tiểu lâu này. Cứ theo lời đồn thì mấy đời làm quan, gia tài họ Lý không ai sánh bằng.

Một mặt nói chuyện với dồng bọn, một mặt Cao Hành Không trông chừng gã áo đen. Nhưng người ấy đứng tận mãi đằng xa, hắn cúi đầu nhìn hai co dế đang cắn lộn dưới đám cỏ, hình như hắn không chú ý đến mấy người kia. Mắt của Cao Hành Không lại ngời lên:

- Châu báu là chuyện nhỏ nhưng tự họa của lão thám hoa và bí kíp võ công của tiểu thám hoa mới là quan trọng, chúng ta phải hết sức chú ý điều đó, quyết hôm nay không thể về với hai bàn tay trắng. Cao Hành Không gật đầu và Long Thiếu Vân đã quay trở xuống. Gia Cát Cương ở nụ cười thật tươi:

- Chắc lịnh đường bằng lòng tiếp chúng tôi chứ?

Vẻ mặt của Long Thiếu Vân hơi ngơ ngác, hắn lắc đầu:

- Gia mẫu không có ở trên lầu.

Gia Cát Cương cau mặt:

- Ủa, thế lịnh đường đi đâu?

Long Thiếu Vân nói:

- Vãn bối cũng đang lấy làm lạ hết sức, gia mẫu từ trước giờ rất ít xuống khỏi lầu.

Gia Cát Cương nói:

- Như vậy là lịnh đường nhất định sẽ về ngay, chúng tôi xin lên lầu đợi vậy.

Ba tên đại hắn áo vàng bước tới nói nhỏ:

- Xin để thuộc hạ lên xem, nếu cần sẽ “quét dọn” sạch sẽ rồi thỉnh Đường chủ lên xem.

Ba tên này từ lâu đứng còn xa hơn tên áo đen bây giờ mới phi thân lướt tới, Long Thiếu Vân hình như muốn cản nhưng không dám, hắn hơi do dự rồi cuối cùng đứng nép nhường đường.

Gia Cát Cương hơi suy nghĩ rồi vẫy:

- Các ngươi lên xem cũng tốt nhưng.

Hắn nói chưa dứt thì ba tên áo vàng đã lướt lên và cũng ngay trong lúc ấy, một bóng người từ trên lao xuống, trong tay hắn, ngọn roi dài cuốn vút. Chỉ nghe tiếng re re bay nhanh trong gió, ngọn roi dài đã cuốn thành ba cái vòng tròn và ba cái vòng tròn ấy cuốn đúng vào cổ của ba tên aó vàng vừa phóng lên lầu. Ngọn roi dài rít lên như tiếng xiết và dừng hẳn lại, gã áo vàng thứ nhất ngã sấp tới trước, chiếc đầu gập lại, cần cổ đứt lìa. Gã áo vàng thứ hai xiêu xiêu và cũng ngã theo, mắt hắn trợn trừng, lưỡi thè ra như người bị treo cổ, hắn chỉ ặc ặc mấy tiếng rồi đứt hơi luôn.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp nhạc kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

20:58
Giới thiệu: Ngoài sân, màn sương xuống càng phút càng dày. Không biết ở tận đâu, xa lắm, tiếng canh khắc khoải. Không biết đã bao lâu, vành môi trệ xuống như miếng thịt trâu của lão già một giò vụt điểm phớt nụ cười
21:08
Giới thiệu: Mà không chừng đúng đấy, đúng là một trò “xiếc” mà những con khỉ ngoan ngoãn đóng trò là những đám người đang đội đồng tiền như chết sững trong vòng.
22:29
Giới thiệu: Gió bên ngoài cứ rít lên từng chập, trong ngôi “tửu điếm” tuy người ấm áp, tuy không đến lạnh, nhưng có nhiều kẻ đã hơi run. Có nhiều người ngồi không muốn yên, họ nhổm qua nhổm lại mặc dầu không có con rệp nào dưới ghế.
14:01
Giới thiệu: Không thấy hắn có món binh khí gì cả nhưng trong lưng áo của hắn lại nổi một vòng dễ dập vào mắt thiên hạ, chứng tỏ đó là món binh khí ngầm cuộn lại. Cái tửu điếm của lão Tôn Gù có năm chiếc bàn, bốn tốp người ấy đi vào coi như không khí trong quán bị dạt hẳn vào.
16:18
Giới thiệu: Trời vào thu lâu rồi, lá vàng nhuộm ửng đầu cây và trải dần trên mặt đất. Ngay ở đầu đường có một tòa trang viện khá lớn, nhưng vẻ đồ sộ của nó lại giống như cây cỏ mùa thu, nghĩa là trông vào dáng sắc thì tòa trang viện này cũng đến thời kỳ tàn tạ.
13:52
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi giật mình quay đầu lại sợ hãi nhưng liền đó cười reo lên: Ồ! Thì ra là anh! Phải, tôi đây. Chàng chợt nghe giọng của mình thật là xa vắng đến độ không tin được đó là tiếng nói của mình.
13:45
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan không thích lội bộ giữa bầu trời tuyết giá nhưng bây giờ không thích cũng phải đi. Gió lạnh như dao cắt, đường ngập tuyết trắng, vắng tanh không một dạng người hay vết xe đi. Nhưng Tiểu Phi thì đã quen lắm rồi. Đi bộ đối với mọi người là việc nhọc nhằn thì đối với chàng lại là một sự ngơi nghỉ.
16:03
Giới thiệu: Bá Hiểu Sinh hướng mặt về phía trước cười gằn: Hắn đấy. Mọi người cùng rúng động, ánh mắt tự nhiên cùng xoáy theo tia nhìn của Bá Hiểu Sinh nhưng tuyệt nhiên không thấy một ai, chỉ có tiếng lá trúc xạc xào bên ngoài song can, gió mỗi lúc thêm mạnh.
13:33
Giới thiệu: Trong tiểu đình bày sẵn một bàn cờ. Bá Hiểu Sinh những tiếng khỏ nhẹ ấy lún phún rơi xuống như hoa đèn. “Chở khách nửa đêm không thấy đến. Buồn khuya ấm lạnh nở hoa đền.”
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - worldstarhiphop.com - suara.com - tvn24.pl - warriorforum.com - theatlantic.com - cricbuzz.com - voyeurhit.com - craigslist.ca - today.com - rollingstone.com