Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 62) - Anh hùng chi ngộ - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 22/04/2014 21:37

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 62) - Anh hùng chi ngộ

1571
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 17:02 Dung lượng: 23.39 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Nhìn theo dáng cách của Thượng Quan Phi rất lâu, người áo đen mới từ từ quay lại, ngó Lý Tầm Hoan và dùng mũi kiếm chỉ hai chiếc thây nằm dưới đất, nói bằng giọng từ tốn:

138 track
Giới thiệu: Nhìn theo dáng cách của Thượng Quan Phi rất lâu, người áo đen mới từ từ quay lại, ngó Lý Tầm Hoan và dùng mũi kiếm chỉ hai chiếc thây nằm dưới đất, nói bằng giọng từ tốn:

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

- Ngày đầu gặp mặt không có gì ra mắt, vậy xin tạm hai cái đó để tỏ lòng tôn kính.

Lý Tầm Hoan trầm ngâm, nhìn thanh kiếm trong tay người áo đen khẽ hỏi:

- Tung Dương Thiết Kiếm?

Người áo đen gật đầu:

- Vâng, tôi là Quách Tung Dương.

Lý Tầm Hoan thở ra:

- Đúng là danh bất hư truyền.

Cúi mặt nhìn sững vào thanh kiếm của mình, Quách Tung Dương khẽ nói:

- Nhưng không biết Tung Dương Thiết Kiếm so với Tiểu Lý Phi Đao thì sẽ ra sao?

681-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-62--1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Lý Tầm Hoan điềm đạm mỉm cười:

- Tôi không muốn có phúc đáp về vấn đề đó.

Quách Tung Dương hỏi:

- Tại sao thế?

Lý Tầm Hoan nói:

- Bời vì nếu tôi và các hạ, bất cứ ai mong muốn có phúc đáp như thế nhất định sẽ có nhiều hối hận. Quách Tung Dương vụt ngẩng đầu lên. Gương mặt vốn xạm màu của hắn bỗng hơi ửng đỏ, giọng hắn hơi cao:

- Nhưng nhất định phải có phúc đáp đó, phải vậy không?

Lý Tầm Hoan thở dài và như nói một mình:

- Tôi mong rằng càng chậm chừng nào càng hay chừng ấy.

Quách Tung Dương gằn giọng:

- Nhưng tôi nghĩ rằng càng sớm càng hay.

Lý Tầm Hoan cau mày:

- Tại sao lại phải như thế?

Quách Tung Dương nói:

- Bởi vì một ngày nào đó giữa tôi và các hạ chưa phân cao thấp thì ngày ấy tôi vẫn ăn ngủ không yên.

Trầm ngâm một lúc, Lý Tầm Hoan thở ra:

- Các hạ định đến bao giờ?

Quách Tung Dương nói:

- Ngay trong ngày hôm nay.

Lý Tầm Hoan gằn giọng:

- Và ngay tại nơi này?

Quách Tung Dương đảo mắt nhìn quanh và cười nhạt:

- Đây là nơi của các hạ, nơi ở cũ của các hạ. Nếu giao đấu nơi này thì các hạ đã chiếm được phần địa lợi.

Lý Tầm Hoan mỉm cười gật đầu:

- Đúng, bằng câu nói đó, các hạ thật không hổ là một tuyệt đỉnh võ lâm.

Quách Tùng Dương nói:

- Nhưng ngày giờ do tôi định thì địa điểm phải do các hạ chọn mới phải hơn.

Lý Tầm Hoan cười:

- Cũng không cần thiết phải nhất định như thế.

Trầm ngâm một lúc khá lâu, Quách Tung Dương nói dứt:

- Được rồi, đã thế xin mời các hạ đi theo tôi.

Lý Tầm Hoan cười:

- Vâng, xin mời.

Hắn bước đi mấy bước, rồi như không dừng được, hắn lại ngồi lại. Bây giờ thì Lý Tầm Hoan mới phát hiện ra rằng Long Thiếu Vân đang nhìn hắn bằng đôi mắt đầy oán độc. Cậu bé có đôi mắt thật sáng nhưng là thứ sáng của diều hâu. Cậu ta nhìn Lý Tầm Hoan như dán mắt vào da thịt. Cho dầu đường kiếm của Quách Tung Dương thần dịu đến cách nào, cho dầu Gia Cát Cương chết một cách kinh sợ ra sao, đôi mắt đằng đằng ấy cũng vụt biến thành nét thơ ngây đúng với đôi mắt của một đứa bé nhu hòa:

- Lý thúc thúc, từ bấy lâu nay đại thúc vẫn mạnh đấy chứ?

Lý Tầm Hoan cười và gật đầu.

Đứa bé này nói chuyện luôn luôn làm cho hắn không biết phải đối đáp làm sao. Bây giờ thì Long Thiếu Vân đã xuống lầu, cậu ta đi sát bên Lý Tầm Hoan và vụt đưa tay nắm áo:

- Đại thúc, người áo đen ấy xem chừng như hung hãn quá, đại thúc không nên theo hắn.

Lý Tầm Hoan gượng mỉm cười:

- Khi lớn rồi cháu sẽ biết, có những chuyện cháu tuy không muốn làm nhưng không làm không được.

Long Thiếu Vân nói:

- Nhưng nếu đại thúc có bề nào thì lấy ai bảo vệ cho mẹ con cháu?

Lý Tầm Hoan khựng lại sững sờ.

Và không biết qua bao lâu, khi ngẩng đầu lên Lý Tầm Hoan mới hay rằng cũng không biết tự bao giờ, Lâm Thi Ấm, người thiếu phụ đêm đêm chong ngọn đèn leo lét đã ra tận cầu thang đứng nhìn sững xuống. Trong ánh mắt, tuy đượm đầy đau khổ nhưng dưới chiều sâu của ánh mắt đó đượm vẻ vui mừng. con trai của nàng cuối cùng rồi cũng thân thiết với Lý Tầm Hoan, điều mà nàng hằng đêm cầu nguyện và gần như tuyệt vọng và bây giờ thì sự vui mừng ấy đến được với nàng. Không gì có thể làm cho nàng mừng hơn nữa. Riêng Lý Tầm Hoan thì chợt nghe chua xót, hắn không đủ cam đảm ngẩng mặt trông lên.

Long Thiếu Vân kêu lớn:

- Mẹ, mẹ… mẹ coi, Lý đại thúc vừa mới về rồi lại đi ngay.

Lâm Thi Ấm rắng nở nụ cười:

- Lý đại thúc có chuyện không thể không đi.

Nụ cười của nàng thật thê lương, tiếng cười của nàng thật u uất, lúc bầy giờ nếu Lý Tầm Hoan ngẩng mặt lên thì e rằng trái tim của hắn sẽ nát tan.

Long Thiếu Vân nói:

- Mẹ, chẳng lẽ mẹ chẳng có lời nào với Lý đại thúc hay sao?

Vành môi của Lâm Thi Ấm khẽ rung rung:

- Có chuyện gì thì cũng phải chờ Lý đại thúc trở lại rồi hãy nói chứ con.

Long Thiếu Vân nhếch nhếch môi, háy mắt:

- Con xem chừng đi lần này rồi đại thúc sẽ không về.

Lâm Thi Ấm gắt lớn:

- Tiểu Vân, con không được nói điều gằn dở, hãy để cho đại thúc đi.

Long Thiếu Vân gật đầu và buông áo Lý Tầm Hoan:

- Được rồi, đại thúc đi đi, cũng đừng thèm nhớ kỹ gì đến mẹ con cháu nữa. Mẹ con cháu từ đầy kẻ như không còn nơi nương tựa, không còn ai lo lắng cho mẹ con cháu nữa đâu.

Cậu bé dịu mắt và khóc nho nhỏ. Quách Tung Dương đã đi lên cây cầu nhỏ, hắn đứng khoanh tay nhìn lại. Cuối cùng Lý Tầm Hoan quay mình bỏ đi, hắn không ngẩng đầu nhìn lên mà cũng cũng không nói một tiếng nào. Giây phút bây giờ, vô luận nói một tiếng nào kể cũng bằng thừa huống chi hắn thật tình không biết phải nói gì và hắn cũng không dám nhìn mặt Lâm Thi Ấm. Một con người khi có tình cảm quá mức thì xem bên ngoài in hình như là kẻ vô tình.

Chờ đến khi Lý Tầm Hoan đi xa rồi, Long Thiếu Vân mới ngẩng đầu lên nhìn chăm chăm sau lưng hắn, ánh mắt của cậu bé bây giờ đã trở lại oán độc như trước, vành môi khẽ nhếch nụ cười cũng oán độc như tia mắt.

Hắn nói lầm thầm:

- Ta biết bây giờ trong lòng ngươi khốn đốn lắm nhưng ta cần làm cho ngươi khốn đốn bởi vì bất luận là ai, kẻ nào mang một tâm tình nặng trĩu như thế mà đi giao đấu với Quách Tung Dương thì kẻ như kẻ ấy hết đời.

Đúng là một đứa bé thâm độc bởi vì hắn đã làm một chuyện quá hay, hay cho cái độc ác của hắn vì hết sức bình tịnh chú tâm đối phó cũng chưa nhìn thấy thanh thiết kiếm của họ Quách huống chi tâm tình đã loạn như Lý Tầm Hoan hiện tại thì tâm trí đâu để mà đón đỡ cho kham.

Long Thiếu Vân cười chúm chím một mình:

- Lý Tầm Hoan ơi, Lý Tầm Hoan, ngày hôm nay ngươi sẽ đi vào tử lộ.

Mùa thu ở bên ngoài hình như còn đi vào sâu hơn ở trong bốn bức tường. Quách Tung Dương hai tay vẫn còn đút vào trong túi áo. Lý Tầm Hoan im lặng đi theo phía sau lưng hắn. Đường khá dài, khá hẹp mà lại quanh co. Không biết mút đầu của nó nơi nào. Gió thu hiu hắt, hai bên đường cây cỏ đã trơ cành. Quách Tung Dương đi thật chậm nhưng bước đi của hắn thật dài.

Lý Tầm Hoan đi theo, hai mắt hắn nhìn chăm chú vào họ Quách một cách xuất thần. Trên đường dài thật xốp, mỗi bước đi của Quách Tung Dương ăn lún thật lờ mờ mà bước nào cũng đều như bước nấy. Cự ly của từng bước một cũng đều một cỡ như nhau. Xem dáng cách thì hình như hắn rất ung dung như không để ý gì đến chuyện đó nhưng kỳ thật thì hắn đã vận dụng toàn lực xuống đôi chân, cả bộ tay của hắn tuy thọc sâu vào túi áo song nó rất nhịp với bước của chân, nhịp ở đây có nghĩa là nhịp điệu của việc vận dụng nội lực. Vì thế cho nên, mỗi bước của hắn nếu kéo thước mà đo thì nhất định không sai một ly nào. Mặc cho đến lúc hai tay hai chân nội lực hòa hợp đến tiểu điểm cao nhất, đến mức độ tột cùng thì hắn tự nhiên dừng lại.Và như thế là đã đến mút con đường.

Đến nơi đó thì giữa hai người đã có một mút sinh mạng. Lý Tầm Hoan rất hiểu điều đó. Quách Tung Dương quả là một đối thủ đáng gờm. Trong đời của Lý Tầm Hoan có lẽ đến hôm nay mới gặp một đối thủ đúng với cái nghĩa của nó. Mỗi một người luyện võ, khi võ công đã đến mức độ tột cùng đều có một cảm giác tích mịch như nhau bời vì đến lúc ấy thì con người đó rất khó Tìm được một đối thủ chân chính. Vì thế nên đã có người không buồn, không tiếc cho mình bị bại bởi vì

nếu có thể tìm ra một đối thủ chân chính thì dầu có bại cũng vẫn cảm thấy khoan khoái trong lòng. Nhưng Lý Tầm Hoan bây giờ không cảm thấy khoan khoái chút nào cả.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp nhạc kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

18:21
Giới thiệu: Qua một lúc thật lâu, lão mặt rỗ trở lại cười hì hì: Bữa nay nguyên là ngày sinh nhật của phu nhân, thế mà tôi cũng lú mất. Những người này họ đến đây để mừng lễ phu nhân đấy.
23:08
Giới thiệu: Ánh mắt của hắn đã không có một mảy may màu rượu mà còn đượm vẻ thê lương vô hạn, hắn cứ nhìn đăm về phía vòng tường cao, hướng ngọn đèn leo lét ở ngôi lầu nhỏ phía sau viện.
20:58
Giới thiệu: Ngoài sân, màn sương xuống càng phút càng dày. Không biết ở tận đâu, xa lắm, tiếng canh khắc khoải. Không biết đã bao lâu, vành môi trệ xuống như miếng thịt trâu của lão già một giò vụt điểm phớt nụ cười
21:08
Giới thiệu: Mà không chừng đúng đấy, đúng là một trò “xiếc” mà những con khỉ ngoan ngoãn đóng trò là những đám người đang đội đồng tiền như chết sững trong vòng.
22:29
Giới thiệu: Gió bên ngoài cứ rít lên từng chập, trong ngôi “tửu điếm” tuy người ấm áp, tuy không đến lạnh, nhưng có nhiều kẻ đã hơi run. Có nhiều người ngồi không muốn yên, họ nhổm qua nhổm lại mặc dầu không có con rệp nào dưới ghế.
14:01
Giới thiệu: Không thấy hắn có món binh khí gì cả nhưng trong lưng áo của hắn lại nổi một vòng dễ dập vào mắt thiên hạ, chứng tỏ đó là món binh khí ngầm cuộn lại. Cái tửu điếm của lão Tôn Gù có năm chiếc bàn, bốn tốp người ấy đi vào coi như không khí trong quán bị dạt hẳn vào.
16:18
Giới thiệu: Trời vào thu lâu rồi, lá vàng nhuộm ửng đầu cây và trải dần trên mặt đất. Ngay ở đầu đường có một tòa trang viện khá lớn, nhưng vẻ đồ sộ của nó lại giống như cây cỏ mùa thu, nghĩa là trông vào dáng sắc thì tòa trang viện này cũng đến thời kỳ tàn tạ.
13:52
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi giật mình quay đầu lại sợ hãi nhưng liền đó cười reo lên: Ồ! Thì ra là anh! Phải, tôi đây. Chàng chợt nghe giọng của mình thật là xa vắng đến độ không tin được đó là tiếng nói của mình.
13:45
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan không thích lội bộ giữa bầu trời tuyết giá nhưng bây giờ không thích cũng phải đi. Gió lạnh như dao cắt, đường ngập tuyết trắng, vắng tanh không một dạng người hay vết xe đi. Nhưng Tiểu Phi thì đã quen lắm rồi. Đi bộ đối với mọi người là việc nhọc nhằn thì đối với chàng lại là một sự ngơi nghỉ.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - nfl.com - drugs.com - timeanddate.com - computerbild.de - dafont.com - cnet.com - theguardian.com - foxnews.com - goodreads.com - mashable.com