Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 63) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 14:25

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 63)

1210
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 19:02 Dung lượng: 26.14 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Quách Tung Dương điềm đạm trả lời: - Khắp trong thiên hạ có được mấy Lý Tầm Hoan? Ngày nay nếu tôi không giao đấu với các hạ, ngày khác muốn tìm một đối thủ như thế chỉ sợ rằng vĩnh viễn không bao giờ có.

138 track
Giới thiệu: Quách Tung Dương điềm đạm trả lời: - Khắp trong thiên hạ có được mấy Lý Tầm Hoan? Ngày nay nếu tôi không giao đấu với các hạ, ngày khác muốn tìm một đối thủ như thế chỉ sợ rằng vĩnh viễn không bao giờ có.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Lý Tầm Hoan nói:

- Chỉ cần công việc của tôi ở đây xong rồi thì một ngày nào đó có thể do các hạ định và tôi sẽ không bao giờ từ chối.

Quách Tung Dương lắc đầu:

- Chờ cho đến lúc đó thì sợ e rằng giữa tôi và các hạ sẽ không còn giao đấu được nữa rồi.

Lý Tầm Hoan ngạc nhiên:

- Tại sao thế?

Tia mắt Quách Tung Dương lơ đãng về xa, hắn nhìn cụm mấy trắng đang dật dờ bên vòm trời thăm thẳm và hắn mỉm cười:

- Bời vì đến lúc đó biết đâu tôi và các hạ chẳng trở thành tri kỷ.

691-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-63-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm...

Trầm ngâm một lúc thật lâu, Lý Tầm Hoan nói chậm:

- Các hạ chỉ bằng lòng đặt tôi vào đối thủ chứ không bằng lòng xem tôi là một người bạn hay sao?

Quách Tung Dương gằn giọng:

- Trọn đời họ Quách này đã lỡ hiến mình cho võ đạo làm sao có chỗ để chứa tình bằng hữu.

Nói đến đấy, giọng hắn hơi dịu lại:

- Bằng hữu thì luôn luôn dễ có nhưng đủ can đảm để nhận là đối thủ thật khó tìm.

“Can đảm để nhận là đối thủ,” câu nói đó nghĩa sâu của nó vốn là để dùng trong tình bạn nhưng bây giờ thì Quách Tung Dương lại đem ra áp dụng trong cái nghĩa đối địch, nếu người nào đó mới nghe qua thật khó hiểu. Nội dung của nó đúng là “can đảm nhìn nhau, can đảm để ngó thẳng vào nhau,” có nghĩa là can đảm nhận nhau trong một trường hợp khó khăn, “can đảm nhận nhau là bằng hữu,” đó là một việc hiếm có, bây giờ họ Quách lại nói “can đảm nhận nhau là địch thủ,” một câu nói lạ lùng. Nhưng Lý Tầm Hoan với Quách Tung Dương, câu nói đó thật sâu và thật là hàm súc. Cả hai người thông cảm nhau rất dễ dàng.

- Đảo mắt khắp thiên hạ, có thể cùng với tôi quyết định vấn đề sống chết, tự nhiên không phải chỉ một mình các hạ nhưng cho dù về phương diện võ công, những người ấy có thể hơn tôi vạn bội tôi cũng không xem họ vào đâu, nếu tôi phải chết vào tay của họ thì quả là chuyện đó có lẽ là một chuyện mà tôi không bao giờ bằng lòng nhắm mắt.

Lý Tầm Hoan vòng tay cung kính:

- Được nghe như thế quả là vàng ngọc, Lý Tầm Hoan này có chết cũng chẳng tiếc gì, xin đa tạ các hạ.

Có lẽ đây là lần đầu tiên Lý Tầm Hoan nói hai tiếng “đa tạ” với tất cả lòng thành nhưng lần khác nếu có cũng là tiếng xã giao. Quách Tung Dương cũng lật đật vòng tay nghiêm giọng:

- Đa tạ sự thành toàn của các hạ, xin mời!

Lý Tầm Hoan lại vòng tay lần nữa:

- Xin mời!

Bằng hữu tương kính đã là một chuyện quý trong đời nhưng đối thủ mà tương kính thì lại là một chuyện quý trên đời ít có.

Họ xử sự với nhau như thế, thật quả là một thái độ anh hùng, nó là thứ tình cảm của người quân tử. Sự thành khẩn của họ quả đáng làm cho người cảm động và tự nhiên hai người trong cuộc còn cảm động hơn ai hết. Khá tiếc một điều là họ lại chẳng nên tình bằng hữu với nhau. Điều đó, người ngoài cuộc không sao hiểu nổi. Và chính vì thế mà nó trở thành vô giá.

Một làn gió thổi qua cuốn lấy lá vàng. Rừng thông xao xác với mùa thu đang đậm. Hơi lạnh của thanh kiếm rờn rợn lan rộng một góc trời khi Quách Tung Dương tuốt ra khỏi vỏ. Thanh kiếm đưa cao lên ngang ngực, hai luồng nhãn quang của hắn không rời khỏi tầm ngang nhưng mục tiêu vẫn là nơi bàn tay họ Lý. Hắn biết rất rõ đó là bàn tay đáng sợ. Bây giờ thì Lý Tầm Hoan đã biến ra con người khác. Đầu tóc hắn cũng vẫn rối bời, quần áo hắn cũng vẫn nhăn nheo lam lũ nhưng nhìn vào toàn thân của hắn, người ta không thấy tiều tụy một chút nào.

Gương mặt xơ xác của hắn từ lúc nào bây giờ cũng không còn nữa, bây giờ thì hai mắt hắn y như hai ánh sao đêm. Y như một thanh kiếm đã hai năm nằm yên trong vỏ, ánh thép đã bị thời gian phủ lên một lớp bụi mờ, bây giờ thì thanh kiếm đã được tuốt ra, bây giờ thì ánh thép đã lóe lên như phong độ thưở nào. Y như một con người bị giam mình trong phòng tối suốt hai năm, bây giờ cánh cửa mở hoác ra, không khí trong lành bên ngoài, cảnh vật rực rỡ bên ngoài đã làm cho tâm hồn con người bừng lên sức sống, một sức sống bừng lên và thoát ra hai cánh cửa sổ của tâm hồn. Thanh kiếm “con người” của hắn đã thoát ra khỏi vỏ, gian phòng của hai năm đã mở hoác ra rồi. “Một đao ghim lút yết hầu không sai chạy một ly,” không một cái vẫy tay nào mà ngọn đao bay vào chỗ trống. Đó là Tiểu Lý Phi Đao. Một con người nổi tiếng phi đao từ lúc nhỏ, Tiểu Lý Phi Đao một ngoại hiệu dành cho chú bé Lý Tầm Hoan đến bây giờ, đến quá nửa đời người cũng chưa có ai phủ nhận.

Gió bây giờ như có vẻ mạnh hơn, gió quyện qua lá rừng, gió khua động cành cây, gió tốc những cành lá vàng tung lên như những cành hoa màu máu. Thanh kiếm của Quách Tung Dương vung lên và bay rít theo gió, một ánh lóng lánh màu đen, hơi kiếm lạnh tấp thẳng vào yết hầu họ Lý. Ngọn kiếm hãy còn chưa đứt mà khí lạnh đã rặng gió, đã vèo tới mục tiêu.

Như có bánh xe dưới bàn chân, không thấy Lý Tầm Hoan cử động nhưng hắn đã lùi lại sau hơn bảy thước, lưng hắn dựa đúng vào một gốc cây to. Thanh kiếm của Quách Tung Dương vụt biến chiêu, y như cây kim gặp đá nam châm, mũi kiếm hút thẳng vào mặt của Lý Tầm Hoan y như có cần trục kéo lên một chiều thẳng đứng theo thân cây. Quách Tung Dương rít lên một tiếng như tiếng hú của loài vượn và mũi kiếm cũng hư thân hình vút thẳng lên. Kiếm và người của hắn đã hợp thành lại một. Những đợt lá còn sót lại trên cành cây đã bị hơi kiếm bức rơi lả tả. Những đợt lá màu đỏ sậm vừa bị bức rơi lại bị lưỡi kiếm xắt nát và bung lên y như một đám mưa máu chập chùng. Quanh cảnh thật đẹp mắt mà cũng thật rợn người.

Lý Tầm Hoan hai tay y như cánh chim bay, hắn vượt trong luồn mưa máu của lá thu cùng với những cụm lá nát ấy từ từ hạ lạc.

Tiếng hú của Quách Tung Dương hãy còn chưa dứt, mũi kiếm cùng với thân ảnh của hắn chúi theo. Như một chiếc móng được xé ra từng mảnh, mũi kiếm của Quách Tung Dương trút xuống đỉnh đầu của Lý Tầm Hoan. Cả một vùng kiếm tủa ra chu vi gần ba trượng, như chiếc nơm thép từ trên cao phủ xuống, bất cứ né về bến nào cũng không làm sao thoát khỏi vòng khống chế.

Kẻng!

Một tiếng khua chát chúa, những tia lửa bắn ra y như một ngọn pháo bông, ngọn tiểu đao của Lý Tầm Hoan bắn ra trúng ngay mũi kiếm. Ngay trong lúc đó, ánh kiếm rợp trời vùng tắt hẳn, mường tượng như một gian phòng bị tắt ngang những ngọn đèn rực rỡ, không khí sau đó im lặng.

Bao nhiêu chiếc lá sau cũng nát ngướu bay phủ xuống đầu Quách Tung Dương như một đám mưa muộn ở cuối mùa. Ngọn tiểu đao của Lý Tầm Hoan vẫn còn y trong tay, mũi tiểu đao bị tiện đi một chút.

Hắn đứng im nhìn Quách Tung Dương và họ Quách cũng đứng im lìm nhìn hắn.

Cả hai người trên nét mặt không bộ lộ một vẻ gì.

Nhưng trong lòng của hai người đã biết rất rõ ràng.

Mũi đao trong tay của Lý Tầm Hoan bây giờ đã không còn tác dụng. Tiểu Lý Phi Đao một khi bay ra thì bắn đi như điện xẹt, trừ bàn tay điêu luyện, trừ nội lực phi thường còn phải nhờ nhiều vão mũi nhọn của ngọn đao, chính mũi nhọn đó đã xé gió đi ngọt xớt. Bây giờ, mũi nhọn đó đã bị tà, nếu cần phóng ra nó chỉ là một vật tầm thường như bao nhiêu vật tầm thường khác chứ không còn tác dụng trăm lần không sai một của Tiểu Lý Phi Đao nữa.

Chỉ thắng chứ không hề bại của Tiểu Lý Phi Đao bây giờ đã thật không còn đứng nghĩa nữa hay sao?

Cánh tay của Lý Tầm Hoan chầm chậm buông xuôi.

Cánh lá sau cùng đã rơi im trên mặt đất.

Khu rừng thông cũng trờ về trong im lặng hoàn toàn.

Không khí và cảnh vật bỗng như cõi chết.

Quách Tung Dương nhè nhẹ thở dài và chầm chậm tra thanh kiếm vào vỏ. Mặt hắn không lộ vẻ gì nhưng ánh mắt hắn như lu lại và hắn nói bằng một giọng trầm trầm:

- Tôi thua.

Lý Tầm Hoan khẽ chớp mắt:

- Ai bảo rằng các hạ đã thua?

Quách Tung Dương đáp:

- Tôi thừa nhận là đã thua.

Hắn nở một nụ cười thật nhẹ và chầm chậm nói tiếp:

- Câu nói này vốn dù cho phải chết, tôi cũng không khi nào chịu nói nhưng bây giờ tôi nói với tất cả lòng khoan khoái, cực kỳ khoan khoái, hết sức là khoan khoái. Hắn nói luôn, hắn nhấn mạnh hai tiếng khoan khoái nhưng cái hậu của nó có vẻ u buồn. Vì trong tiếng cười kéo nhẹ mà dài ấy, hắn bước ra khỏi rừng thông. Chiếu tia mắt đưa tiễn theo Quách Tung Dương, Lý Tầm Hoan bỗng gập mình ho sằn sặc. Ngay trong lúc đó, bàn tay của ai vụt vỗ lên bôm bốp:

- Kỳ tài, kỳ tài, quả thật là kỳ tài.

Người vỗ tay ấy chẳng ai xa lạ mà chính là cô gái tóc bím. Nàng đã hứng kiếm cuộc so tài này từ lúc đầu cho đến lúc nàu mới chịu lộ diện.

Lý Tầm Hoan kìm cơn ho, ngước mắt nhìn cô gái:

- Tôi đã thua Quách Tung Dương sao gọi là kỳ tài. Quách Tung Dương mới đáng là bậc kỳ tài.

Cô gái tóc bím lắc đầu ngầy nguậy:

- Thám Hoa quá khiêm tốn đấy thôi. Tôi nói Thám Hoa là bậc kỳ tài.

Lý Tầm Hoan hơi nhếch mép, xoè bàn tay trên có lưỡi tiểu đao mũi nhọn đã bị tà:

- Lời nói của cô nương tôi e không thật. Tiểu đao đã bị kiếm chém tà

mũi thì tôi đã thua rồi. May là Quách Tung Dương đã thế mạng cho tôi. Kiếm pháp của Quách Tung Dương quả thật kỳ tài.

Cô gái tóc bím dậm chân, nguýt Lý Tầm Hoan nói:

- Tôi nói đây là lời nói thật tình. Thám Hoa đã có ba lần đầy đủ cơ hội lấy mạng của Quách Tung Dương thế nhưng Thám Hoa lại chẳng xuống tay, mãi đến sau này khi sát khí của Thám Hoa đã không còn hay không muốn vươn lên cũng thế để đến nỗi bị mũi đao bị gãy đi, lúc bấy giờ có thể Quách Tung Dương có đủ điều kiện đặt Thám Hoa vào tử địa thế nhưng vì lòng đã phục nên hắn tình nguyện chịu thua. Im lặng một lúc, Lý Tầm Hoan thở ra:

- Quách Tung Dương quả khong hổ là một nhân tài tuấn kiệt.

Cô gái tóc bím nheo mắt:

- Thế còn Thám Hoa?

Lý Tầm Hoan gượng cười và lắc đầu:

- Tôi ấy à? Tôi mà có ra gì.

Cô gái tóc bím chớp mắt:

- Tôi hỏi Thám Hoa, vậy chứ đường kiếm thứ nhất của Quách Tung Dương thuộc về thức gì?

Lý Tầm Hoan nói:

- Phong Quyện Lưu Vân.

Cô gái tóc bím hỏi tiếp:

- Thế còn chiêu thứ hai?

Lý Tầm Hoan nói:

- Lưu Tinh Truy Nguyệt.

Cô gái tóc bím gật đầu:

- Từ chiêu Phong Quyện Lưu Vân thứ nhất biến sang Lưu Tinh Truy Nguyệt ở chiêu thứ hai nhưng khoảng giữa hai chiêu cách biến nhanh làm cho khó thấy tuy nhiên nó vẫn có một kẽ hở, nếu phi đao chịu nhắm ngay kẽ hở ấy mà bay vào thì mạng của Quách Tung Dương sẽ không còn nữa.

Lý Tầm Hoan làm thinh.

Cô gái tóc bím nói:

- Đó là cơ hội thứ nhất để giết họ Quách, Thám Hoa cần tôi nói những cơ hội kế tiếp nữa hay không?

Lý Tầm Hoan cười gượng:

- Thôi cũng được.

Cô gái tóc bím lại cười:

- Người ta nói Lý Tầm Hoan xứng đáng gọi là nam nhi nhưng không ngờ lại giống đàn bà như thế nhỉ?

Lý Tầm Hoan trong đời bị người ta mắng khá nhiều nhưng cái tiếng mắng là “đàn bà” thì thật là chưa từng chịu đựng, nhất là tiếng ấy lại từ cửa miệng của một cô gái, hắn đứng nghe mà không biết nên cười hay khóc. Cô gái lại nhìn Lý Tầm Hoan bằng cặp mắt háy háy:

- Thám Hoa không nói mà lại không biết nữa ư?

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp nhạc kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

16:38
Giới thiệu: Chỉ có người áo đen khẽ nhếch môi lẩm bẩm như cười: Xà Tiên chỉ có thế thôi sao? Hắn ngửa mặt thở ra sau câu nói, dáng cách của hắn có chiều thất vọng.
18:21
Giới thiệu: Qua một lúc thật lâu, lão mặt rỗ trở lại cười hì hì: Bữa nay nguyên là ngày sinh nhật của phu nhân, thế mà tôi cũng lú mất. Những người này họ đến đây để mừng lễ phu nhân đấy.
23:08
Giới thiệu: Ánh mắt của hắn đã không có một mảy may màu rượu mà còn đượm vẻ thê lương vô hạn, hắn cứ nhìn đăm về phía vòng tường cao, hướng ngọn đèn leo lét ở ngôi lầu nhỏ phía sau viện.
20:58
Giới thiệu: Ngoài sân, màn sương xuống càng phút càng dày. Không biết ở tận đâu, xa lắm, tiếng canh khắc khoải. Không biết đã bao lâu, vành môi trệ xuống như miếng thịt trâu của lão già một giò vụt điểm phớt nụ cười
21:08
Giới thiệu: Mà không chừng đúng đấy, đúng là một trò “xiếc” mà những con khỉ ngoan ngoãn đóng trò là những đám người đang đội đồng tiền như chết sững trong vòng.
22:29
Giới thiệu: Gió bên ngoài cứ rít lên từng chập, trong ngôi “tửu điếm” tuy người ấm áp, tuy không đến lạnh, nhưng có nhiều kẻ đã hơi run. Có nhiều người ngồi không muốn yên, họ nhổm qua nhổm lại mặc dầu không có con rệp nào dưới ghế.
14:01
Giới thiệu: Không thấy hắn có món binh khí gì cả nhưng trong lưng áo của hắn lại nổi một vòng dễ dập vào mắt thiên hạ, chứng tỏ đó là món binh khí ngầm cuộn lại. Cái tửu điếm của lão Tôn Gù có năm chiếc bàn, bốn tốp người ấy đi vào coi như không khí trong quán bị dạt hẳn vào.
16:18
Giới thiệu: Trời vào thu lâu rồi, lá vàng nhuộm ửng đầu cây và trải dần trên mặt đất. Ngay ở đầu đường có một tòa trang viện khá lớn, nhưng vẻ đồ sộ của nó lại giống như cây cỏ mùa thu, nghĩa là trông vào dáng sắc thì tòa trang viện này cũng đến thời kỳ tàn tạ.
13:52
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi giật mình quay đầu lại sợ hãi nhưng liền đó cười reo lên: Ồ! Thì ra là anh! Phải, tôi đây. Chàng chợt nghe giọng của mình thật là xa vắng đến độ không tin được đó là tiếng nói của mình.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - stackoverflow.com - github.com - xnxx.com - nih.gov - cdc.gov - time.com - bbc.com - afghanpaper.com - noa.al - elkhabar.com