Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 64) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 14:34

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 64)

1040
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 18:04 Dung lượng: 24.82 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Trước giờ hoàng hôn chính là cái lúc mà việc buôn bán có chiều thưa thớt nhất. Lão Tôn Gù ngồi dựa cửa sưởi ánh nắng chiều còn sót lại xế góc trời tây.

138 track
Giới thiệu: Trước giờ hoàng hôn chính là cái lúc mà việc buôn bán có chiều thưa thớt nhất. Lão Tôn Gù ngồi dựa cửa sưởi ánh nắng chiều còn sót lại xế góc trời tây.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Ngay lúc đó, Lý Tầm Hoan dẫn Tôn Tiểu Bạch về tới và chính việc đó đã làm cho lão Tôn Gù hơi có vẻ ngạc nhiên. Thật lão không ngờ cái ông bạn Tửu Quỷ của lão lại có thể thân cận với cô gái tóc bím như thế ấy. Chẳng những họ cùng đi vơi nhau mà họ còn nói cười rất là tương đắc.

Lý Tầm Hoan cố ý không ngó tới bộ mặt ngạc nhiên của lão Tôn Gù, hắn cũng tức cười thầm, hắn cũng không hiểu tại sao mình lại thân cận bới cô gái họ Tôn như thế. Cô gái này thật y như một vành khuyên cứ hả mở miệng ra là cười cười nói nói liền đeo không dứt và có nhiều lúc những lời nói của cô ta đã làm cho nhiều người chống đỡ bở hơi tai.

Lý Tầm Hoan cho rằng trên đời này chỉ có hai việc làm cho con người phải nhức đầu, thứ nhất, trong lúc ngồi ăn uống trong bàn tiệc chợt phát giác trừ mình ra không một ai uống rượu. Thứ hai bỗng không lại gặp một người con gái lắm lời.

Việc thứ hai làm cho người ta nhức đầu gấp trăm lần việc thứ nhất. Nhưng rất lạ lùng bây giờ hắn chẳng những không cảm thấy nhức đầu đối với cô gái này trái lại còn cảm nghe nhiều thích thú. Hầu hết những kẻ có tửu lượng cao đều rất thích có người Tìm mình để thách uống, chỉ khi có người tìm tới thách thì tất cả những việc khác cũng đều có thể bỏ qua. Mà nếu người thách uống rượu lại là một cô gái đẹp thì lại càng thích thú hơn nhiều.

692-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-64-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Một người đàn bà nếu là thông mình vừa thông minh vừa đẹp mà lại vừa biết uống rượu thì nếu có hơi lắm lời một chút, người đàn ông rất có thể nhẫn nại việc nhức đầu nhưng trừ hạng người đàn bà có đủ điều kiện còn ngoài ra thì không được phép nhiều lời, tuyệt đối không được phạm vào lỗi đó. Không biết đó là quy tắc chung hay riêng của Lý Tầm Hoan đối với cô gái tóc bím.

Trên khoảng đường đi dẫn về đến quán, Lý Tầm Hoan biết được thêm nhiều việc, trước nhất là lão già “kể chuyện” tên là Tôn Bạch Phát, không biết sau khi tóc lão bạc mới có cái tên ấy hay cái tên ấy có sẵn từ lúc mới sinh nhưng điều đó đối với người đời có lẽ không cần lắm. Người ta chỉ cần biết một cái “tên” để tiện việc xưng hô khi đối diện hay khi nói với người nào khác còn việc tên ấy do đâu mà có biết càng hay càng phong phú cho câu “chuyện kể,” bằng không thì chẳng thiệt hại gì.

Hắn biết thêm lão Tôn Bạch Phát này là ông nội của Tôn Tiểu Bạch, cha mẹ nàng mất từ sớm, nàng sống theo ông nội từ nhỏ đến giờ. Hai ông cháu họ quấn chắc bên nhau để tìm lẽ sống, từ trước đến giờ không hề rời nhau nửa bước.

Khi nghe kể đến đây, Lý Tầm Hoan hỏi Tôn Tiểu Bạch:

- Thế sao bây giờ ông cô lại không ở bên cô?

Tôn Tiểu Bạch lần này trả lời thật ngắn, thật đơn giản:

- Ông tôi bận ra ngoài thành để đón tiếp một người.

Đáng lẽ Lý Tầm Hoan còn muốn hỏi:

- Tiếp người sao lại phải ra tận ngoài thành?

- Người mà ông cô đi tiếp đó là ai?

- Nếu chỉ có việc đi tiếp thì sao ông cô lại không mang cô đi theo mà lại ở lại một mình?

Hắn định hỏi câu như thế nhưng hắn từ trước đến giờ vốn không phải là một người đàn ông lắm lời mà cũng nói chuyện với Tôn Tiểu Bạch thì nàng cũng không để cho hắn có thì giờ nhiều chuyện. Hình như nàng cố ý làm cho Lý Tầm Hoan không thể hỏi gì thêm, nên nàng cứ cướp lời hỏi trước:

- Tiểu Lý Phi Đao phát ra không hề sai một, người ta nói thế là sự thực là thế nhưng tay đao ấy Thám Hoa làm sao luyện thành như thế?

- Nghe nói Thám Hoa có một người bằng hữu tốt tên gọi là Tiểu Phi, hắn ra tay nhanh lắm, nhanh y như Thám Hoa vậy nhưng bây giờ đột nhiên hắn mất tích, Thám Hoa có biết hắn ở đâu không?

- Thám Hoa cũng mất tích hai năm nay, người trong giang hồ thật

không ai ngờ rằng Thám Hoa lại trốn trong nhà, à không, trong quán lão Tôn Gù nhưng làm sao Thám Hoa ở trong ấy chứ?

- Bây giờ hành tung của Thám Hoa đã bại lộ rồi, từ đây về sau người tìm đến Thám Hoa nhất định là ít, vậy Thám Hoa còn định ở đây nữa hay không? Nếu đi thì Thám Hoa đi đâu?

- Mai Hoa Đạo là ai? Tại sao ám khí của hắn lại hình hoa mai?

- Cũng đã hai năm nay, Mai Hoa Đạo không hề ra mặt, vậy có phải chăng là hắn đã bị trừ?

- Nếu hắn bị trừ thì người trừ hắn là ai?

Tự nhiên những câu hỏi đó của Tôn Tiểu Bạch, Lý Tầm Hoan không trả lời một câu nào cả, có một số câu hỏi, hắn không bằng lòng trả lời mà cũng có một số câu hỏi hắn không biết trả lời ra sao.

Đã lâu rồi, hắn đoán Lâm Tiên Nhi là Mai Hoa Đạo. Đã lâu lắm rồi, ngày đó, hắn biết Lâm Tiên Nhi, không nỡ xuống tay

với Lâm Tiên Nhi. Đã lâu lắm rồi, ngày đó hắn đã để cho Tiểu Phi ra đi, hắn biết người thiếu niên đó bên ngoài tuy có vẻ lạnh lùng khó tính nhưng bên trong lại chất chứa nhiệt tình. Hắn biết Tiểu Phi nhất định đã mang theo Lâm Tiên Nhi đi. Nhưng họ đi đâu? Về sau này Lâm Tiên Nhi có cải sửa tâm tình, có trở thành một người tốt? Nàng có nảy sinh ra được cái cảm tình chân thành với Tiểu Phi hay không?

Những cái đó thì Lý Tầm Hoan hoàn toàn không biết. Nhưng cứ đến bao nhiêu vấn đề ấy thì người Thám Hoa họ Lý lại thở

dài. Chính hắn cũng không biết từ đây về sau mình có kế hoạch gì không? Riết cho tới lúc vào quán lão Tôn Gù, đến khi ngồi trên bàn, Lý Tầm Hoan mới tạm thời dứt bỏ bao nhiêu vấn đề phiền phức bởi vì lúc bấy giờ thì rượu đã bày ra. Tôn Tiểu Bạch cứ nhìn Lý Tầm Hoan, ánh mắt nàng thật nhu mỳ và trọn vẹn nét cười tươi. In hình như nàng chẳng những chỉ thích con người ấy mà lại còn hết sức cảm thông với hắn. Lý Tầm Hoan ngẩng mặt lên bắt gặp cái nhìn dịu dàng và thông cảm của nàng. Tim hắn vụt như đập mạnh.

Tôn Tiểu Bạch nở nụ cười thật đẹp:

- Bây giờ thì chúng ta có thể bắt đầu rồi chứ?

Lý Tầm Hoan gật đầu:

- Hay lắm.

Mắt của Tôn Tiểu Bạch sáng một cách long lanh.

Lý Tầm Hoan nhướng mắt:

- Uống rượu mà cũng có cách thức nữa ư?

Tôn Tiểu Bạch cười:

- Tự nhiên là có chứ sao không?

Lý Tầm Hoan cũng cười:

- Tôi chỉ biết độc một cách, đó là mình cùng nốc rượu vào bao tử, ai đó cho rượu “tạo phản” trong bao tử trước là người ấy thua, thế thôi.

Tôn Tiểu Bạch bật cười nhưng rồi nàng cố dằn:

- Cứ như thế thì học vấn về uống rượu của Thám Hoa hay còn kém quá.

Lý Tầm Hoan vặn lại:

- Sao?

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Uống rượu kình gồm có văn có võ.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Văn thì cách thức ra sao còn võ thì thế nào?

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Cái cách mà Thám Hoa vừa nói đó là võ đấu, người ta gọi nôm na là Ngưu ẩm.

Lý Tầm Hoan hỏi vặn:

- Ngưu ẩm?

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Cứ trút rượu vô bao tử, cứ đổ đầy họng, nếu không gọi là ngưu ẩm thì gọi là gì?

Lý Tầm Hoan bật cười:

- Chứ không đổ rượu vô miệng thì đó rượu vô lỗ tai sao?

Tôn Tiểu Bạch hất mặt làm nghiêm:

- Nếu Thám Hoa uống rượu bằng lỗ tai thì kể như đã thắng rồi vì tôi không uống như thế được.

Lý Tầm Hoan cười:

- Uống rượu bằng lỗ tai chậm lắm, tôi không có thể “văn nhã” như thế đâu.

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Tôi là một cô gái nhỏ thì làm sao có thể “võ đấu” với Thám Hoa cho được nhưng “văn đấu” thì cũng có nhiều cách. Thám Hoa có thể chọn lấy một trong nhiều cách ấy.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Có hết thảy bao nhiêu cách?

Tôn Tiểu Bạch ói:

- Có cách nắm tay đoán để mà uống, có cách đánh trống ném hoa để mà uống nhưng những cách đó tầm thường lắm, thô tục lắm, không thể dùng nó được.

Lý Tầm Hoan cười:

- Như vậy thì còn mấy cách có thể dùng được?

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Chỉ còn lại có mỗi một cách thôi.

Lý Tầm Hoan không dằn được, bật cười ha hả.

Tôn Tiểu Bạch cũng phải bật cười:

- Chỉ còn một cách nhưng cách này không những tân kỳ mà lại là thúi vị, cho dù có còn muôn vạn cách nhất định Thám Hoa cũng chỉ chọn nó mà thôi.

Lý Tầm Hoan nói:

- Rượu đã bày ra bàn, tôi chỉ mong được uống mau, bất cứ dùng phương pháp nào cũng được.

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Được rồi, Thám Hoa hãy nghe nhé, cách này kể ra cũng là đơn giản.

Tự nhiên là Lý Tầm Hoan đảo tai nghe. Tôn Tiểu Bạch nói tiếp:

- Bây giờ, cách thức đó như thế này, tôi hỏi Thám Hoa một câu, nếu Thám Hoa trả lời được thì kể như Thám Hoa thắng và như thế thì tôi phải uống một chén.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Bằng như không trả lời được thì kể như tôi thua, có phải thế không?

Tôn Tiểu Bạch cười:

- Trả lời không được cũng chưa kể là thua, đến khi nào tôi tự trả lời được câu hỏi của mình thì lúc đó Thám Hoa mới kể là thua.

Lý Tầm Hoan trầm ngâm:

- Nhưng nếu tôi thua thì đến phiên tôi lại hỏi cô chứ?

Tôn Tiểu Bạch lắc đầu:

- Không, người thắng được phép hỏi luôn chứ, hỏi cho đến khi mà thua thì mới thôi.

Lý Tầm Hoan cười:

- Nếu cô cứ hỏi tôi những chuyện vụn vặn của tư nhân thì chắc tôi phải thua mạt kiếp.

Tôn Tiểu Bạch cũng cười:

- Tự nhiên tôi không thể hỏi Thám Hoa như thế bởi vì nếu tôi hỏi Thám Hoa rằng mẹ tôi là ai, anh em tôi gồm có mấy người? Tôi năm nay bao nhiêu tuổi?… thì Thám Hoa làm sao biết được.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp nhạc kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

17:02
Giới thiệu: Nhìn theo dáng cách của Thượng Quan Phi rất lâu, người áo đen mới từ từ quay lại, ngó Lý Tầm Hoan và dùng mũi kiếm chỉ hai chiếc thây nằm dưới đất, nói bằng giọng từ tốn:
16:38
Giới thiệu: Chỉ có người áo đen khẽ nhếch môi lẩm bẩm như cười: Xà Tiên chỉ có thế thôi sao? Hắn ngửa mặt thở ra sau câu nói, dáng cách của hắn có chiều thất vọng.
18:21
Giới thiệu: Qua một lúc thật lâu, lão mặt rỗ trở lại cười hì hì: Bữa nay nguyên là ngày sinh nhật của phu nhân, thế mà tôi cũng lú mất. Những người này họ đến đây để mừng lễ phu nhân đấy.
23:08
Giới thiệu: Ánh mắt của hắn đã không có một mảy may màu rượu mà còn đượm vẻ thê lương vô hạn, hắn cứ nhìn đăm về phía vòng tường cao, hướng ngọn đèn leo lét ở ngôi lầu nhỏ phía sau viện.
20:58
Giới thiệu: Ngoài sân, màn sương xuống càng phút càng dày. Không biết ở tận đâu, xa lắm, tiếng canh khắc khoải. Không biết đã bao lâu, vành môi trệ xuống như miếng thịt trâu của lão già một giò vụt điểm phớt nụ cười
21:08
Giới thiệu: Mà không chừng đúng đấy, đúng là một trò “xiếc” mà những con khỉ ngoan ngoãn đóng trò là những đám người đang đội đồng tiền như chết sững trong vòng.
22:29
Giới thiệu: Gió bên ngoài cứ rít lên từng chập, trong ngôi “tửu điếm” tuy người ấm áp, tuy không đến lạnh, nhưng có nhiều kẻ đã hơi run. Có nhiều người ngồi không muốn yên, họ nhổm qua nhổm lại mặc dầu không có con rệp nào dưới ghế.
14:01
Giới thiệu: Không thấy hắn có món binh khí gì cả nhưng trong lưng áo của hắn lại nổi một vòng dễ dập vào mắt thiên hạ, chứng tỏ đó là món binh khí ngầm cuộn lại. Cái tửu điếm của lão Tôn Gù có năm chiếc bàn, bốn tốp người ấy đi vào coi như không khí trong quán bị dạt hẳn vào.
16:18
Giới thiệu: Trời vào thu lâu rồi, lá vàng nhuộm ửng đầu cây và trải dần trên mặt đất. Ngay ở đầu đường có một tòa trang viện khá lớn, nhưng vẻ đồ sộ của nó lại giống như cây cỏ mùa thu, nghĩa là trông vào dáng sắc thì tòa trang viện này cũng đến thời kỳ tàn tạ.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - vi.wikipedia.org - washingtonpost.com - xvideos.com - imdb.com - espn.com - en.wikipedia.org - es.wikipedia.org - ja.wikipedia.org - de.wikipedia.org - ru.wikipedia.org