Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 65) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 14:37

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 65)

1113
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 16:13 Dung lượng: 22.29 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Lý Tầm Hoan cười ngượng: Người muốn giết tôi quá nhiều chứ đâu phải một? Tôn Tiểu Bạch nói: - Nhưng có thể giết được Thám Hoa chỉ có thể kể đến ba người, người thứ nhất là Thượng Quan Kim Hồng.

138 track
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan cười ngượng: Người muốn giết tôi quá nhiều chứ đâu phải một? Tôn Tiểu Bạch nói: - Nhưng có thể giết được Thám Hoa chỉ có thể kể đến ba người, người thứ nhất là Thượng Quan Kim Hồng.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Thật là một chuyện ra ngoài ý nghĩ của Lý Tầm Hoan cho nên khi cạn chén thứ tư, hắn không làm sao dằn được, hắn hỏi:

- Hắn sẽ đến đây à?

Tôn Tiểu Bạch cười:

- Nữa, lại mang cái tật quá lớn rồi, chưa tới phiên mình hỏi mà cũng cứ hỏi hoài.

Nàng nhìn như xói vào mặt Lý Tầm Hoan và hỏi tiếp:

- Tình hình của Thượng Quan Kim Hồng tự nhiên là Thám Hoa biết rất rõ rồi, nếu chỉ những báu vật thông thường không bao giờ làm cho hắn động tâm, nhưng lần này tại sao hắn chú ý quá nhiều vào Hưng Vân trang như thế?

693-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-65-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm...

Lý Tầm Hoan lắc đầu:

- Cái đó thì… không biết.

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Bời vì hắn có nghe rằng “đệ nhất danh hiệp” trước kia người mang tên Vương Lân Hoa là bằng hữu của lệnh tôn.

Lý Tầm Hoan nói:

- Vương đại hiệp quả có nghĩa kim bằng với thân phụ của tôi nhưng mấy năm trước đây người đã phế bỏ sự nghiệp vào núi tu tiên thì làm gì có quan hệ với chuyện ngày nay? Nhất là chuyện ở Hưng Vân trang?

Tôn Tiểu Bạch lắc đầu cười:

- Cũng vậy thôi, thôi được kể như nhường cho Thám Hoa hỏi một câu cho đỡ buồn nhưng với điều kiện là phải uống trưóc ba chén rồi tôi mới trả lời câu hỏi đó.

Hình như cô gái họ Tôn cố ý muốn làm cho Lý Tầm Hoan say cúp nhưng chỉ vì những vấn đề mà nàng đặt ra đá quá kinh người cho nên chính Lý Tầm Hoan biết sẽ say nhưng vẫn phải uống như thường. Họ Lý cạn xong ba chén, Tôn Tiểu Bạch nói:

- Bời vì Thượng Quan Kim Hồng có nghe nói trước khi rút vào ở ẩn, Vương đại hiệp đã đem tất cả những liễu đắc bình sinh viết làm hai bản giao cho lệnh tôn cất giữ, riêng Thám Hoa thì chỉ mới luyện được một bản mà Tiểu Lý Phi Đao đã vang dội giang hồ, nếu luyện hết hai bản thì không làm sao tưởng tượng nổi. Vì thế cho nên Thượng Quan Kim Hồng làm sao tránh khỏi động tâm.

Lý Tầm Hoan cười sửng sốt nhưng hắn lại gượng cười:

- Nếu quả thật có chuyện như tế thì tại sao tôi lại không biết gì cả?

Tôn Tiểu Bạch gật đầu:

- Tôi biết đó là cách tạo dư luận của Lâm Tiên Nhi, chứ thật thì Vương đại hiệp đã biết rõ nhược điểm của con người nên đâu có chi chuyện ấy.

Nàng cười và nói thật chậm:

- Dù cho đại hiệp có võ công bí quyết muốn để lại thì không bao giờ để lại cho nhà họ Lý bởi vì đại hiệp và lệnh tôn vốn nghĩa kim bằng thì có bao giờ người lại di hại về sau như thế

Lý Tầm Hoan thở ra:

- Quả đúng như thế.

Tôn Tiểu Bạch háy háy mắt:

- Tôi biết Thám Hoa có nhiều vấn đề chứa trong lòng muốn hỏi lại tôi nếu tôi không để cho Thám Hoa có cơ hội thẳng một lần để hỏi thì sợ Thám Hoa sẽ chết nôn nóng. Vì thế bây giờ tôi hỏi một câu mà tin chắc Thám Hoa sẽ trả lời dễ như lấy đồ trong túi.

Nàng nhìn thẳng vào mặt Lý Tầm Hoan mà hỏi thật chậm:

- Trong tận đáy lòng Thám Hoa bây giờ chỉ có mỗi một hình bóng của nàng? Thậm chí có thể vì nàng mà chết, vậy tiếng “nàng” trong câu hỏi của tôi là tiếng tôi dành cho Thám Hoa “gỡ vốn” đó, vì nhất định Thám Hoa biết rõ “nàng” là ai rồi?

Lý Tầm Hoan chợt nghe như tim mình nhảy tót ra ngoài.

Câu hỏi, không phải – bảo là câu nói của cô gái họ Tôn mới đúng – câu nói của cô ta đã làm cho Lý Tầm Hoan tối mặt.

Hắn không ngờ Tôn Tiểu Bạch lại có thể nói một câu như thế. Bất luận ai hỏi hắn một câu như thế, nhất định hắn sẽ tuyệt đối không bao giờ hồi đáp vì vấn đề tối bí mật trong đời hắn, một bí mật đau khổ nhất đời hắn. Nếu có ai hỏi hắn câu ấy cũng chẳng khác nào lấy mũi đao đâm vào bụng hắn.

Hắn thật không hiểu tại sao Tôn Tiểu Bạch lại hỏi như thế? Nàng hỏi như thế dụng ý gì? Nhưng nhìn vào tia mắt của nàng, hắn không thấy chút gì ác ý, tia mắt nàng thật dịu, thật nhu hòa. Thiêu nữ hầu hết đều rất hiếu kỳ, phải chăng cô gái họ Tôn này cũng vì hiều kỳ mà hỏi? Nhất định nàng không phải vì muốn banh xé vết Thương lòng của Lý Tầm Hoan bởi vì nàng có ý tốt, nếu không vì ý tốt đó thì không bao giờ nàng lại thổ lộ những chuyện bí mật kia với hắn. Vì mỗi chuyện bí mật đều hoàn toàn có lợi có cho Lý Tầm Hoan.

Nhưng cô gái họ Tôn là ai? Tại sao nàng biết được những chuyện mà không ai biết?

Bây giờ thì rõ ràng ông nội của nàng cũng là bậc dị nhân trong chốn phong trần. “Tôn Bạch Phát” có lẽ cũng chỉ là một thứ “biệt hiệu” lấy làm tên tộc mà thôi. Thế thì tên thật của lão là gì? Và ông ta ra thành để đón tiếp ai? Phải chăng là đón Thượng Quan Kim Hồng? Câu nói úp mở của cô gái tóc bím đáng để ngờ vào chuyện ấy.

Thế thì Tiểu Phi và Lâm Tiên Nhi bây giờ ở đâu? Lý Tầm Hoan trầm ngâm một lúc thật lâu rồi hắn vụt thở dài:

- Tình đến mặn nồng, tình trở lại, ai nói vô tình thật hữu tình.

Hắn nói thật nhỏ và cuối cùng không còn nghe thành tiếng. Tôn Tiểu Bạch cũng bật thở ra:

- Đa tình là cái khổ tự ngàn xưa. Tội chi Thám Hoa phải thế? Phải chi?

Tiếng nói của nàng cũng thật nhỏ, hình như nàng chỉ nói với mình.

- Lần này thì tôi đã chịu thua, Thám Hoa cứ hỏi đi, nếu có thể trả lời thì kể như Thám Hoa thua và uống thêm chén nữa.

Lý Tầm Hoan hỏi qua một thoáng trầm ngâm:

- Tiểu Phi và Lâm Tiên Nhi bây giờ ở đâu?

Tôn Tiểu Bạch cười:

- Tôi biết câu hỏi thứ nhất là câu hỏi đó bởi vì trừ “nàng” ra, chỉ có Tiểu Phi là con người duy nhất làm cho Thám Hoa lưu ý.

Lý Tầm Hoan thở ra:

- Bất luận người nào kết bạn với hắn thì nhất định không thể chẳng quan tâm.

Tôn Tiểu Bạch cười thật dịu:

- Cũng như Thám Hoa vậy, nếu người nào kết bạn được với Thám Hoa thì không làm sao khỏi phải quan tâm.

Nàng cười với cả một sắc mặt lạ lùng và vụt rút ra một cuộn giấy:

- Đây là địa chỉ của Tiểu Phi, cứ theo bản đồ này thì Thám Hoa có thể Tìm ra.

Nắm chặt lấy cuộn giấy, mắt của Lý Tầm Hoan sáng rực lên:

- Đa tạ.

Trong ngày hôm nay, hắn nói tiếng “đa tạ” hai lần.

Một lần với Quách Tung Dương và lần này.

Tôn Tiểu Bạch nhìn thẳng vào mặt hắn:

- Tôi đã nói rất nhiều chuyện quan hệ mật thiết của Thám Hoa, thế mà không một tiếng tạ ân, tôi nói cho Thám Hoa biết người muốn giết Thám Hoa cũng không một tiếng tạ ân, vậy tại sao bây giờ Thám Hoa lại nói?

Lý Tầm Hoan cúi mặt làm thinh. Nàng nói tiếp:

- Cho dù Thám Hoa không nói, tôi cũng có thể biết nguyên nhân của hai tiếng “đa tạ” vừa rồi, bởi vì Thám Hoa có được bản đồ này là có thể tìm được Tiểu Phi, bởi vì chỉ khi nào tìm được hắn, Thám Hoa mới có thể khuyên hắn không nên si mê một người đàn bà không đáng ấy, mới có thể khuyên hắn không nên hủy diệt tiền đồ của hắn và chính vì thế mà Thám Hoa đã vì hắn mà thọ ân.

Nàng cười cười nhưng giọng cười của nàng có vẻ u buồn.

- Cũng như Thám Hoa đã vì Lâm Thi Ấm mà cảm tạ Quách Tung Dương hồi sớm, chẳng lẽ trong đời Thám Hoa chưa hề vì mình mà thốt ra tiếng “cảm ơn.”

Lý Tầm Hoan vẫn cúi mặt làm thinh. Tôn Tiểu Bạch nhìn sững vào mặt Lý Tầm Hoan bằng một cái nhìn thật dịu dàng và nàng thở dài:

- Ông nội tôi thường nói rằng một người nào mà không bao gì nghĩ đến cá nhân mình thì kiếp sống của người ấy thật đáng thương.

Lý Tầm Hoan vụt ngẩng mặt cười:

- Và một con người luôn luôn nghĩ tới mình thì kiếp sống lại còn đáng thương hơn nữa.

Tôn Tiểu Bạch lại cúi mặt làm thinh. Nàng lầm thầm trong miệng như cố nghiền ngẫm lại ý nghĩ trong câu nói của Lý Tầm Hoan và thật lâu nàng mới nở nụ cười êm dịu. Nàng nghĩ phải nói một con người sống mà chỉ nghĩ đến mình thì có lẽ kiếp sống không còn gì thú vị.

Lý Tầm Hoan lại nốc cạn một chén nữa:

- Tôn lão gia ra thành đón người nhưng không biết đón ai thế nhỉ?

Tôn Tiểu Bạch chớp chứp mắt:

- Thật ra không phải đón mà là đưa người.

Lý Tầm Hoan nhướng mắt:

- Đưa người nhưng đưa ai thế?

Tôn Tiểu Bạch nói từng tiếng một:

- Thượng Quan Kim Hồng.

Câu trả lời của nàng làm cho Lý Tầm Hoan sửng sốt.

Hắn hỏi dồn:

- Thượng Quan Kim Hồng vốn chưa có vào thành thì làm sao lại đi?

Tôn Tiểu Bạch cười lên ánh mắt:

- Ông nội tôi đã lo đưa hắn đi thì làm sao hắn lại không đi được?

Cặp mày của Lý Tầm Hoan lại nhướng cao hơn nữa:

- Như vậy là Tôn lão gia đã.

Hắn chợt gập mình xuống ho sặc sụa. Cùng một lúc hắn với khum mình xuống, Lý Tầm Hoan bỗng nghe choáng váng, hơi rượu xông lên tận óc và hắn muốn gục luôn. Từ lâu, lão Tôn Gù đứng ở xa xa, bây giờ thì lão bước mau tới và lão cau mày:

- Ông bạn bữa nay uống nhiều quá mà lại uống mau quá, có chuyện gì hãy để sáng mai sẽ nói tiếp.

Lý Tầm Hoan lắc đầu cười:

- Ông bạn già có biết Thượng Quan Kim Hồng không nhỉ?

Lão Tôn Gù nói mau:

- Tôi không biết mà, tôi cũng không uống rượu đâu.

Lý Tầm Hoan cười ha hả:

- Ông bạn già không có “cá” với tôi mà, uống làm sao được kia.

Lão Tôn Gù nhìn sững Lý Tầm Hoan y như từ trước đến giờ lão chưa hề gặp hắn lần nào.

Từ trước đến giờ lão chưa thấy ai cười lớn như thế ấy.

Và nhất là lão không bao giờ ngờ Lý Tầm Hoan – người bạn Tửu Quỷ của lão lại có thể cười quá lớn như thế.

Lý Tầm Hoan nói tiếp:

- Nhưng tôi thì tôi có thể nói cho ông bạn già biết, Thượng Quan Kim Hồng tự cho mình là “Đệ Nhất Cao Thủ,” con mắt hắn từ trước đến nay cao quá khỏi đầu không hề thấy có một ai từ trước đến nay cũng không hề nợ ai một món nào cả nhưng chuyện này thì lại sợ Tôn lão Tiên sinh, thế thì ông bạn già của mình xem Tôn lão Tiên sinh là người như thế nào nè?

Lão Tôn Gù nói:

- Tôi đoán không được?

Lý Tầm Hoan nói:

- Thế mà tôi đoán được – À không – Tôi cũng không đoán được, vì thế nên cần phải hỏi cho ra.

Lão Tôn Gù nói:

- Thôi, hỏi đã nhiều quá rồi đấy, hỏi quá cho nên phải say, nhất định phải say.

Lý Tầm Hoan lại cười lớn:

- Say? Say thì lại làm sao? Người đời dễ say được mấy nhiêu lần?

Hắn nhấc chén rượu lên và nói với Tôn Tiểu Bạch:

- Tôn cô nương, tôi hỏi cô nhé? Vậy chứ Tôn lão gia là ai?

Tôn Tiểu Bạch cười:

- Tôn lão gia là cha của cha tôi, là ông nội của tôi.

Lý Tầm Hoan cười ha hả:

- Đúng, đúng, câu trả lời đó thật chính xác.

Hắn ngửa cổ nốc cạn chén rượu đang cầm.

Uống xong chén đó, mặt hắn lại lờ đờ thêm, hắn nói nghe nhừa nhựa:

- Tôn cô nương, tôi… tôi còn nhiều câu hỏi nữa.

Ánh mắt của cô gái họ Tôn sáng lên, nàng mím miệng cười:

- Còn hãy chưa say thì nên lợi dụng thời cơ mà hỏi hết đi.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Tôi hỏi cô, tại làm sao cô lại quyết tâm làm cho tôi… say quắt cần câu? Tại… tại sao?

Tôn Tiểu Bạch rót cho hắn đầy một chén nữa và cười:

- Bời vì tôi và Thám Hoa đang uống rượu kình, tự nhiên tôi phải làm cho Thám Hoa say, vì bất cứ người uống kình nào cũng đều muốn làm cho đối thủ của mình say trước, có đúng thế không?

Lý Tầm Hoan gật gật:

- Đúng, đúng.quả là đúng. quá.

Hắn uống luôn một chén nữa và hắn gục luôn xuống mặt bàn.

Lần này thì quả thật hắn say không còn gượng nói. Lão Tôn Gù và Tôn Tiểu Bạch không ai nói với ai một tiếng, họ chăm chú nhìn vào Lý Tầm Hoan. Hình như cả hai đều muốn xác định xem hắn đã say thật hay say giả. Trời đã quá tối rồi.

Lão Tôn Gù đưa cây đèn lên nói lầm thầm:

- Đã đến giờ cơm tối rồi sợ e lại có khách mò đến nữa.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp nhạc kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

19:02
Giới thiệu: Quách Tung Dương điềm đạm trả lời: - Khắp trong thiên hạ có được mấy Lý Tầm Hoan? Ngày nay nếu tôi không giao đấu với các hạ, ngày khác muốn tìm một đối thủ như thế chỉ sợ rằng vĩnh viễn không bao giờ có.
17:02
Giới thiệu: Nhìn theo dáng cách của Thượng Quan Phi rất lâu, người áo đen mới từ từ quay lại, ngó Lý Tầm Hoan và dùng mũi kiếm chỉ hai chiếc thây nằm dưới đất, nói bằng giọng từ tốn:
16:38
Giới thiệu: Chỉ có người áo đen khẽ nhếch môi lẩm bẩm như cười: Xà Tiên chỉ có thế thôi sao? Hắn ngửa mặt thở ra sau câu nói, dáng cách của hắn có chiều thất vọng.
18:21
Giới thiệu: Qua một lúc thật lâu, lão mặt rỗ trở lại cười hì hì: Bữa nay nguyên là ngày sinh nhật của phu nhân, thế mà tôi cũng lú mất. Những người này họ đến đây để mừng lễ phu nhân đấy.
23:08
Giới thiệu: Ánh mắt của hắn đã không có một mảy may màu rượu mà còn đượm vẻ thê lương vô hạn, hắn cứ nhìn đăm về phía vòng tường cao, hướng ngọn đèn leo lét ở ngôi lầu nhỏ phía sau viện.
20:58
Giới thiệu: Ngoài sân, màn sương xuống càng phút càng dày. Không biết ở tận đâu, xa lắm, tiếng canh khắc khoải. Không biết đã bao lâu, vành môi trệ xuống như miếng thịt trâu của lão già một giò vụt điểm phớt nụ cười
21:08
Giới thiệu: Mà không chừng đúng đấy, đúng là một trò “xiếc” mà những con khỉ ngoan ngoãn đóng trò là những đám người đang đội đồng tiền như chết sững trong vòng.
22:29
Giới thiệu: Gió bên ngoài cứ rít lên từng chập, trong ngôi “tửu điếm” tuy người ấm áp, tuy không đến lạnh, nhưng có nhiều kẻ đã hơi run. Có nhiều người ngồi không muốn yên, họ nhổm qua nhổm lại mặc dầu không có con rệp nào dưới ghế.
14:01
Giới thiệu: Không thấy hắn có món binh khí gì cả nhưng trong lưng áo của hắn lại nổi một vòng dễ dập vào mắt thiên hạ, chứng tỏ đó là món binh khí ngầm cuộn lại. Cái tửu điếm của lão Tôn Gù có năm chiếc bàn, bốn tốp người ấy đi vào coi như không khí trong quán bị dạt hẳn vào.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - iqiyi.com - marca.com - lifehacker.com - bomb01.com - reuters.com - naukri.com - ce.cn - sabah.com.tr - styletv.com.cn - xe.com