Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 7) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 29/12/2013 11:01

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 7)

2715
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 16:14 Dung lượng: 14.87 MB
Bình chọn
Đánh giá: 10/ 10 trên tổng số 5 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Câu nói của Lý Tầm Hoan làm cho Tôn Đạt bật cười: Ngươi thì biết cái quái gì? Nếu ta đặt được Mai Hoa Đạo vào tử địa, thì chẳng những sẽ được nở mặt nở mày mà lợi ích sẽ không sao kể xiết. Lý Tầm Hoan nói: Những việc lợi ấy lớn lắm sao?

138 track
Giới thiệu: Câu nói của Lý Tầm Hoan làm cho Tôn Đạt bật cười: Ngươi thì biết cái quái gì? Nếu ta đặt được Mai Hoa Đạo vào tử địa, thì chẳng những sẽ được nở mặt nở mày mà lợi ích sẽ không sao kể xiết. Lý Tầm Hoan nói: Những việc lợi ấy lớn lắm sao?

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Tôn Đạt nói:

- Ba mươi năm trước, sau khi Mai Hoa Đạo bặt tích giang hồ, ai ai cũng tưởng hắn đã chết, không dè nửa năm trước đây hắn lại xuất hiện và chỉ trong vòng bảy tám tháng, hắn đã gây ra bẩy tám mươi vụ án, luôn cả con gái của chưởng môn phái Hoa Sơn cũng bị hắn hãm hại.

Lý Tầm Hoan thở dài:

- Nếu tính đúng thì con người ấy nay đã trên dưới bẩy mươi tuổi rồi mà còn làm chuyện tác tệ như thế sao.

Tôn Đạt nói:

- Từ ngày hắn xuất hiện đến nay, trong giang hồ ai có tài sản, ai có con em đẹp đẽ cũng ăn ở không yên.

Ngừng một giây, Tôn Đạt nói tiếp:

- Vì thế cho nên đã có hơn chín mươi nhà đã âm thầm mật ước với nhau, bất cứ ai giết được Mai Hoa Đạo, thì họ sẽ truất ra mỗi nhà một phần tài sản để tặng cho người ấy, tự nhiên là cộng lại sẽ thành một con số lớn không thể tưởng.

402-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-7-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm (Phần 7)

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Đó là một sự bí mật mà không còn bí mật nữa phải không?

Tôn Đạt gật đầu:

- Ngoài việc ấy ra, một người đẹp được giang hồ công nhận là đệ nhất mỹ nhân đã tuyên bố rằng bất luận già trẻ tăng tục ai trừ được Mai Hoa Đạo thì người ấy sẽ nguyện nâng khăn sửa áo.

Lý Tầm Hoan thở hắt ra:

- Tiền tài sắc đẹp quả làm chấn động lòng người, thảo nào mà tôn giá lại chẳng cam tâm lìa bỏ chỗ an nhàn để dấn thân vào phiền lụy.

Không trách gì tôn giá đang tâm giết vợ, và có lẽ bây giờ lại đến lượt tôi.

Tôn Đạt nói:

- Đúng ra theo lương tâm mà nói, thì ngươi chết cũng là oan uổng, nhưng tiếc vì không giết ngươi không được.

Lý Tầm Hoan chợt cười:

- Bằng lương tâm mà nói, tôn giá cảm thấy giết tôi dễ lắm sao?

Tôn Đạt buông nắm tay ra nhìn sững Lý Tầm Hoan một lúc rồi cũng mỉm cười:

- Con người của ngươi mà có thể sống đến bây giờ, thì giết ngươi kể cũng không phải dễ, nhưng hiện tại…

Từ bên ngoài cửa vụt bật lên giọng cười sang sảng:

- Bằng lương tâm mà nói, hãy xem dáng cách của người ta đã trúng độc hay chưa.

Tôn Đạt giật mình quay lại, tại khung cảnh cửa hẹp của nhà bếp không biết bao giờ đã đứng sững một người.

Người ấy vóc dáng trung trung, mình mặc áo xanh, phong độ có vẻ hào hoa phong nhã, chỉ có gương mặt rất lạnh lùng, gương mặt lạnh băng băng dễ sợ. Trông nửa thì như mặt thật mà nửa thì như chiếc mặt nạ tròng vào.

Hắn chắp tay sau lưng đi vào một cách ung dung, miệng nói như than thở:

- Con người nào muốn làm cái việc bỏ thuốc độc vào rượu thì bất cứ một chuyện ngu xuẩn nào khác hắn cũng có thể làm. Có phải vậy không hả?

Câu cuối cùng là câu hỏi Lý Tầm Hoan bằng tia mắt, và họ Lý chợt cảm thấy đôi mắt người đó có một hấp lực lạ lùng, đôi mắt ấy quả không xứng với gương mặt hắn tí nào cả.

Đôi mắt đó mà nằm trong bộ mặt đó, y như là hai hạt minh châu gắn liền vào đầu heo chết.

Nhìn thẳng vào đôi mắt cực đẹp ấy, Lý Tầm Hoan mỉm cười:

- Làm trò ma thuật trong khi đánh bạc với một con quỷ chuyên đánh bạc, trong chén rượu của quỷ rượu mà bỏ thuốc độc vào, trước mặt vợ mà khen người khác đẹp… bất luận kẻ nào làm ba chuyện ấy đều phải hối hận về sau.

Người áo xanh lạnh lùng:

- Chỉ tiếc khi họ hối hận thì không còn kịp nữa!

Tôn Đạt sửng sốt nhìn hai người rồi vụt chạy lại cầm bầu rượu lúc nãy đưa lên mũi ngửi.

Lý Tầm Hoan mỉm cười:

- Không cần phải xem lại, quả thật rượu ấy có độc chất.

Tôn Đạt trố mắt:

- Thế… thế sao…

Lý Tầm Hoan nói:

- Trong bầu rượu có độc hay không, người khác có thể không biết chứ đối với ta vốn là con ma rượu, chỉ cần nghe hơi không cũng đã biết rồi.

Họ Lý mỉm cười nói tiếp:

- Đó cũng là chỗ hay của kẻ nghiện rượu. Người không biết uống rượu không làm sao biết đựoc.

Tôn Đạt vẫn chưa tin:

- Nhưng ngươi… ngươi đã uống?

Lý Tầm Hoan cười:

- Chỉ cần cho người ta uống, thấy uống là mừng, quá mừng nên không thấy rằng trong khi ho sặc sụa, bao nhiêu độc tửu ta đã phun ra tất rồi.

Tôn Đạt run rẩy làm bầu rượu trên tay rơi xuống gạch nghe cái cộp.

Người áo xanh gật gù:

- Xem chừng bây giờ thì hắn hối hận rồi đấy. Chỉ tiếc là quá muộn.

Tôn Đạt gầm lên một tiếng phóng mình về phía người áo xanh đánh luôn ba chưởng.

Hai mươi năm qua, Tôn Đạt chẳng những không quên lãng võ công, trái lại càng âm thầm tinh tiến, ba quyền kế tiếp đánh ra gió u u.

Ai cũng có thể thấy quyền đó trúng vào đá thì đá cũng sẽ nát ra thành phần, còn đối với đầu người thì lại quá dư, y như dùng xe cán đường để nghiền một con sâu nhỏ.

Thân hình người áo xanh nằm gọn trong tầm công kích, cho dù muốn tránh cũng không còn kịp.

Nhưng hắn không tránh, cũng không đánh lại, chỉ khoa nhẹ cánh tay.

Rõ ràng hắn đưa tay ra sau khi Tôn Đạt đánh ra nhưng không hiểu tại sao quyền của Tôn Đạt chưa đụng tay áo hắn, thì bàn tay của hắn đã

tới má họ Tôn.

Cái quất tay trông thật nhẹ nhàng như đuổi ruồi thế mà khi bị trúng Tôn Đạt hộc lên như heo bị chọc tiết ngã ngửa bò lăn xuống đất.

Cho đến lúc hắn chỏi tay dậy được thì nửa mặt bên trái đã sưng lên như trái bí, da mặt tím bầm bóng lưỡng, con mắt y như bị dời xếch sang một bên.

Người áo xanh điềm đạm:

- Bằng lương tâm mà nói, ngươi chết cũng có hơi oan uổng và ta cũng chẳng muốn giết làm chi, chỉ hiềm vì bàn tay ta…

Con mắt phía bên không bị đánh của Tôn Đạt vụt chớp lên hốt hoảng, hắn nhìn sững bàn tay của người áo xanh, líu lưỡi:

- Tay… tay của ngươi… của ngươi…

Hai bàn tay của người áo xanh đeo hai chiếc bao tay bằng sắt màu xanh đậm trông cứng còng ghê gớm, thêm vào đó màu sắc của nó làm cho ai nấy cũng phải rùng mình.

Tia mắt kinh hoàng của Tôn Đạt xuống luôn màu tuyệt vọng, hắn lầm bầm bằng đường hơi yếu ớt:

- Ta… ta đã gây ra nghiệp chướng gì?… Mà ngày nay ta phải gặp Thanh Ma thủ… Lý thám hoa, ông là người tốt bụng, xin ông hãy giết dùm tôi… cầu xin ông hãy giúp tôi được chết sớm hơn…

Lý Tầm Hoan ngồi yên không động đậy, đôi mắt nhìn sững vào đôi tay của người áo xanh, nhưng chân vẫn nhẹ khều phân nửa ngọn Luyện Tử thương của Hồng Hán Dân khi nãy lại phía Tôn Đạt.

Tôn Đạt cố gắng nhặt lấy ngọn thương, run giọng:

- Đa tạ… đa tạ Lý thám hoa…Tôi chết cũng không dám quên ơn.

Hắn gom hết tàn lực trở mũi thương đâm ngược vào yết hầu mình, máu bật trào ra, dòng máu bầm đen như Nước dơ từ cống rãnh.

Lý Tầm Hoan nhắm mắt lại thở dài:

- Võ lâm thất độc, độc nhất là Thanh Ma thủ. Lời nói ấy quả không ngoa.

Người áo xanh dòm xuống tay mình và lại cũng thở dài:

- Ai cũng nói người bị Thanh Ma thủ thì sống còn khổ hơn chết, càng chết sớm được chết từng nào càng tốt từng ấy, cũng quả là lời nói không ngoa!

Tia mắt của Lý Tầm Hoan liếc ngay vào mặt người áo xanh và gằn giọng:

- Nhưng các hạ vẫn không phải là Thanh Ma Y Khốc!

Người áo xanh hỏi:

- Tại sao ngươi biết ta không phải là Thanh Ma Y Khốc? Ngươi biết mặt hắn thật à?

Lý Tầm Hoan mỉm cười không nói.

Môi người áo xanh động đậy như cười mà vẫn không cười:

- Ta thật không muốn mạo danh hắn làm chi nhưng chỉ vì…

Lý Tầm Hoan chặn ngang giọng hắn, nói:

- Y Khốc không có đệ tử!

Người áo xanh nói:

- Ai bảo ta là đệ tử của hắn? Hắn làm đệ tử của ta còn chưa xứng đáng nữa là!

Lý Tầm Hoan nhướng mắt:

- Thế à?

Người áo xanh hỏi:

- Ngươi cho rằng ta tự thổi phồng lấy ta chăng?

Lý Tầm Hoan điềm đạm:

- Có chi, ta thích thú về lai lịch của các hạ đâu!

Người áo xanh nhìn Lý Tầm Hoan bằng một tia mắt nhọn hoắt như mũi kiếm:

- Thế ngươi thích thú cái gì? Kim Ty giáp chăng?

Lý Tầm Hoan không trả lời, bàn tay cứ mân mê con dao nhỏ.

Tia mắt của người áo xanh cũng dời xuống con dao đó :

- Người ta đồn rằng ngươi có biệt tài “Một đao vung ra, chẳng hề sai chạy,” lời đồn đại đó chẳng biết có ngoa không?

Lý Tầm Hoan đáp một cách tự nhiên:

- Trước kia thì cũng có nhiều người hoài nghi câu nói đó!

Người áo xanh hỏi vặn:

- Thế còn bây giờ?

Ánh mắt Lý Tầm Hoan chợt dàu dàu:

- Bây giờ thì số người ấy đã chết cả rồi.

Lặng thinh một lúc, người áo xanh chợt bật cười.

Giọng cười của hắn thật lạ kỳ. Hắn cười nghe như có cái gì vương vướng trong cổ họng. Hắn cười thật lớn, mà gương mặt thì y như gương mặt chết. Hắn nói:

- Thật tình mà nói, ta quả có ý muốn thử xem!

Lý Tầm Hoan cười:

-Tôi khuyên các hạ không nên muốn thế.

Người áo xanh ngưng cười, chớp mắt nhìn Lý Tầm Hoan và vụt hỏi:

- Kim Ty giáp có phải đang ở trong cái thây nằm nơi chảo kia không?

Lý Tầm Hoan gật đầu.

Người áo xanh bật cười:

- Ta thật không phải sợ gì ngươi, nhưng trong đời ta, ta không thích đánh cuộc, mà cũng không thích mạo hiểm.

Lý Tầm Hoan nói:

- Đó là thói quen rất tốt, nếu cố gắng giữ vững thói quen ấy thì sẽ giữ vững mạng sống.

Người áo xanh chớp mắt:

- Nhưng ta có cách làm cho ngươi sẽ nhường Kim Ty giáp lại cho ta.

Lý Tầm Hoan mỉm cười:

- Thế à?

Người áo xanh nói:

- Ngươi nên biết Thanh Ma thủ là vật mà Y Khốc đã chọn lọc tinh túy của chất thép, tẩm độc làm ra, rồi còn phải trui rèn suốt bảy năm trường mới hoàn tất, có thể nói nó là một trong những binh khí tối độc trong võ lâm.

Lý Tầm Hoan nói:

- Bá Hiểu Sinh viết tập “Binh khí phổ” đã liệt Thanh Ma thủ vào hàng thứ chín, kể cũng là quá.

Người áo xanh hất hất mặt:

- Thế thì nếu ta đem Thanh Ma thủ để đổi lấy Kim Ty giáp, thì ngươi có bằng lòng không?

Trầm ngâm một lúc, Lý Tầm Hoan ngó vào ngọn đao trên tay mình và nói chầm chậm:

- Ngọn tiểu đao này là một thứ thép thường bất cứ thợ rèn nào trong vòng đôi ba giờ cũng làm thành được cả, nhưng trong quyển phẩm bình vũ khí trong thiên hạ, Bá Hiểu Sinh đã viết, Phi đao họ Lý liệt vào hàng thứ ba.

Người áo xanh thở ra:

- Cứ theo ngươi nói thì binh khí không quan hệ, chủ yếu là phải xem binh khí ấy của ai?

Lý Tầm Hoan mỉm cười:

- Các hạ quả là người thông minh.

Người áo xanh hỏi:

- Vì thế nên ngươi không bằng lòng đổi?

Lý Tầm Hoan nói:

- Nếu tôi muốn vật đó, thì bây giờ nó đâu lại có trong tay các hạ.

Suy nghĩ một lúc lâu, người áo xanh bèn móc trong lưng ra một chiếc hộp dài đen nhánh và mở hộp ấy ra, lập tức ánh thép rạng ngời, kiếm khí toát ra lạnh ngắt.

Chiếc hộp đen đựng một thanh đoản kiếm sáng ngời.

Người áo xanh nói:

- Kiếm báu tặng anh hùng, thanh Ngư Trường kiếm vốn là vật trên đời có một, có lẽ rất xứng đáng ở trong tay các hạ.

Lý Tầm Hoan chớp mắt:

- Các hạ là đệ tử của Tàng Long lão nhân ở Tàng Kiếm sơn trang sao?

Người áo xanh lắc đầu:

- Không phải!

Lý Tầm Hoan cau mặt:

- Thế thì thanh đoản kiếm ấy các hạ từ đâu có?

Người áo xanh nói:

- Lão Long đã chết rồi. Đây là do con lão là Du Long Sinh tặng cho tôi.

Lý Tầm Hoan nói:

- Ngư Trường kiếm vốn là món binh khí từ thời thượng cổ, nó là một trong số báu vật thứ nhất trong võ lâm. Tàng Kiếm sơn trang có nó mà nổỉ danh, nếu không có sự sinh tử chi giao giữa Tàng Long lão nhân với các chưởng môn phái Thiếu Lâm, Võ Đương, Côn Luân thì kiếm này đã bị người đoạt mất. Tuy nhiên, Tàng Kiếm sơn trang cũng đã vì thanh kiếm này mà đã nhiều lần đẫm máu, thế thì tại sao Du thiếu trang chủ lại đem vật gia truyền này mà giao cho người khác?

Người áo xanh cười nhạt:

- Đừng nói chỉ thanh kiếm này mà cho dù tôi cần đến chiếc đầu của hắn, hắn cũng phải dâng. Các hạ có tin thế hay không?

Suy nghĩ một chút, Lý Tầm Hoan nói:

- Giá trị thanh kiếm này cao hơn Kim Ty giáp nhiều lắm, tại sao các hạ lại lấy tiện mà bỏ quí?

Người áo xanh cười:

- Tôi vốn có cái tật, vật gì khó đến tay thì lại muốn cho kỳ được.

Lý Tầm Hoan cũng cười:

- Thật là tình cờ, tôi cũng có tính như thế.

Người áo xanh ói:

- Nghĩa là các hạ không bằng lòng?

Lý Tầm Hoan gật đầu:

- Phải, không bẳng lòng.

Hơi giận, người áo xanh hỏi gặng:

- Nhưng tại làm sao các hạ nhất định phải được Kim Ty giáp chứ?

Lý Tầm Hoan nói:

- Đó là chuyện riêng của tôi, không can hệ gì đến các hạ.

Người áo xanh ngửa mặt lên cười ha hả:

- Từ lâu, nghe Lý Tầm Hoan là kẻ đạm bạc không màng danh lợi, coi phú quí như phù vân, hai mươi năm trước đây đã xem công danh như phấn thổ, mười năm nữa lại một lần cho hết gia tài ẩn tích mai danh, tách mình ra biên ải. Con người như thế sao lại có thể xem một vật tầm thường như Kim Ty giáp là trọng như thế nhỉ?

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Đàn tranh - V.A

2. Nhạc nền phim kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

19:55
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan bước lại gần, thấy yết hầu Tra Mãnh bị một lỗ thủng, lỗ đó bị bít bằng một cục tuyết, máu đóng băng tại đó. Kẻ giết Tra Mãnh hình như sợ máu hắn dính mình cho nên vừa rút kiếm ra thì đã ấn liền vào đó một cục tuyết, làm dòng máu bị ứ đọng
21:49
Giới thiệu: Một điều lố lăng khác là cổ tay cổ chân họ đầu có đeo nhiều chiếc vòng bằng bạc, mỗi cử động của họ, những vòng ấy chạm vào nhau khua lên nghe cũng khá vui tai.
17:28
Giới thiệu: Cỗ xe lìa khách điếm. Trên xe chất những vò rượu đầy ăm ắp. Lẽ tự nhiên là số rượu mua bằng món tiền năm mươi lạng của gã thiếu niên. Hắn rót từng chén đầy và uống từng ngụm lớn.
21:56
Giới thiệu: Họ ngồi xuống là rượu thịt đã kề bên miệng. Gia Cát Lôi hào khí hừng hừng: - Triệu lão nhị, có nhớ vụ Thái Hành Tứ Hổ ở Thái Hành Sơn không?
18:55
Giới thiệu: “Hắn cảm thấy rằng hắn cứ sống cho trọn vẹn với lòng hắn, ai bảo hắn quân tử cũng được, ai bảo hắn là thằng ngu, hắn cũng không hề cãi lại, hắn cho lòng hắn mà thôi.”
11:37
Giới thiệu: Sau khi Quỳ Hoa Bảo Điển lưu truyền trên giang hồ, khiến cho thiên hạ mơ ước săn lùng, có một tên vọng tưởng độc bá võ lâm, mới tìm kiếm thu thập tất cả những bản Quỳ Hoa Bảo Điển, chỉ để lại một quyển, còn lại đốt sạch. Về sau, bản Quỳ Hoa Bảo Điển này bị người đoạt tới đoạt lui.
10:03
Giới thiệu: Hai ngày sau, cha mẹ chồng ta cũng tới đây, nhìn thấy cục cưng cũng cực kỳ mừng rỡ, mẹ chồng ta không chút than thở, lập tức coi ta như bảo bối, tự tay xuống bếp làm đồ ăn cho ta.
11:40
Giới thiệu: Lúc mới lên thuyền ta hôn mê mất vài ngày, sau cũng thích ứng. Lần này đầu tiên đến Chiêm Thành, đi qua Trảo Oa, cuối cùng là đến Cổ Lý. Xuất phát được chừng hai tháng, ta bắt đầu say tàu, nôn mửa khủng khiếp.
17:49
Giới thiệu: Kẻ lừa đảo! Đại lừa đảo! Ta thực phẫn nộ, ta nói với mọi người Trình Dục Chi là kẻ lừa đảo, nhưng chẳng ai chịu tin ta, đều dùng ánh mắt nhìn kẻ lừa đảo để nhìn ta.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - junkmail.co.za - explosm.net - empflix.com - zerohedge.com - famitsu.com - ilbe.com - sport.pl - thoughtcatalog.com - mamaclub.com - ubuntuforums.org