Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 73) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 15:01

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 73)

1113
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 18:38 Dung lượng: 17.07 MB
Bình chọn
Đánh giá: 10/ 10 trên tổng số 2 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Ngôi nhà gồm có năm gian. Một gian là phòng khách, một gian làm kho chứa vật. Gian sau cùng là nhà bếp, còn lại hai gian đều có lót giường nằm. Gian lót giường nằm có hơi lớn và có bàn trang điểm.

138 track
Giới thiệu: Ngôi nhà gồm có năm gian. Một gian là phòng khách, một gian làm kho chứa vật. Gian sau cùng là nhà bếp, còn lại hai gian đều có lót giường nằm. Gian lót giường nằm có hơi lớn và có bàn trang điểm.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Tiểu Phi chỉ vào đó nói với Lý Tầm Hoan:

- Đây là phòng ngủ của nàng.

Hắn chỉ gian phòng kế bên nói luôn:

- Còn đây là phòng ngủ của tôi.

Cả hai gian dọn dẹp thật sạch sẽ, có thể nói không làm sao Tìm ra được một hạt bụi nào cả. Lý Tầm Hoan lặng lẽ làm thinh. Bây giờ hắn mới biết Tiểu Phi và Lâm Tiên Nhi vẫn còn hãy ngủ riêng. Hai người cùng ở chung một nhà suốt hai năm nay, trong khi Tiểu Phi là một con người khí huyết phương cương, một người con trai đang sung sức. Lý Tầm Hoan chợt cảm thấy hơi lạ lùng và hơi thán phục. Tiểu Phi chợt mỉm cười:

- Nếu anh biết suốt hai năm nay, tối nào tôi cũng ngủ rất sớm thì chắc anh lấy làm lạ.

701-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-73-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Lý Tầm Hoan nhướng mắt:

- Sao?

Tiểu Phi nói:

- Trời vừa chợp tối thì tôi đã ngủ rồi và ngủ thẳng bon một giấc chứ không bao giờ thức dậy giữa chừng, đêm nào cũng như đêm nào.

Trầm ngâm một giây, Lý Tầm Hoan khẽ mỉm cười:

- Sinh hoạt có điều độ, ăn được ngủ được là tốt chứ sao.

Tiểu Phi nói:

- Suốt hai năm nay, ngày tháng của tôi thật hết sức là bình tịnh, có thể nói trong đời tôi chưa bao giờ có một giây an nhiên bình lặng như thế, nàng… nàng đối với tôi quả thật là tốt.

Lý Tầm Hoan cười:

- Chỉ nghe anh nói không thôi, tôi cũng thấy cao hứng, phải nói là rất cao hứng thì mới đúng.

Tự nhiên Lý Tầm Hoan muốn cho Tiểu Phi thấy vẻ miền cưỡng của mình và đột nhiên hắn hỏi:

- Kiếm của anh đâu?

Tiểu Phi nói:

- Tôi đã không còn dùng kiếm nữa.

Bây giờ Lý Tầm Hoa mới thật sự là kinh ngạc, hắn hỏi gần như lạc giọng:

- Anh không dùng kiếm nữa? Tại sao thế?

Tiểu Phi nói:

- Kiếm là hung khí, vả lại sờ tới nó bắt tôi phải nhớ lại những chuyện đã qua.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Nàng khuyên anh như thế phải không?

Tiểu Phi nói:

- Nàng cũng đã buông bỏ tất cả, chúng tôi đều muốn quên hết tất cả mọi việc để bắt đầu làm lại.

Lý Tầm Hoan gật đầu nói thật chậm:

- Tốt, như thế là tốt, rất tốt.

Hình như còn nói thêm gì nữa nhưng từ trong nhà tiếng của Lâm Tiên Nhi đã vang lên:

- Thức nhắm đã dọn lên bàn, xin mời các ngài vào đi chứ.

Thức ăn không nhiều nhưng thật ngon. Lâm Tiên Nhi làm thức ăn ngon như thế, thật là một chuyện không ai ngờ tới. Ngoài thức ăn ra, trên bàn có chén đựng rượu nhưng trong chén ấy lại là trà.

Lâm Tiên Nhi cười:

- Đây là vùng sơn cư mạc mộc, thêm vào đó lại vì quá thình lình không có rượu nên đành phải thay trà.

Lý Tầm Hoan cười:

- Cũng may là tôi có mang theo bình rượu.

Với lấy bình rượu để trên góc bàn khi nãy, Lý Tầm Hoan nốc cạn chén trà và nói với Tiểu Phi:

- Làm đi, cạn chén trà này đi, tôi sẽ rót rượu cho anh.

Tiểu Phi làm thinh. Lâm Tiên Nhi mỉm cười, vẫn với nụ cười khả ái.

- Tôi đã bỏ rượu rồi.

Một lần nữa Lý Tầm Hoan kêu lên kinh ngạc:

- Bỏ rượu? Tại sao?

Tiểu Phi làm thinh, mặt hắn không lộ một vẻ gì.

Lâm Tiên Nhi mỉm cười:

- Uống rượu nhiều không lợi cho sức khỏe, Lý đại ca có thấy thế không nhỉ?

Làm thinh một lúc rồi, Lý đại ca mới mỉm cười:

- Đúng, uống rượu nhiều rồi sẽ giống như tôi, nếu tôi có thể sụt lại số tuổi khoảng mười mấy hai mươi năm, nhất định tôi cũng sẽ bỏ rượu.

Tiểu Phi cúi mặt và ăn cơm. Hình như hắn có gì bứt rứt nên làm cho lơ đãng, có lẽ vì thế cho nên hắn gắp miếng thịt gà lại rơi xuống bàn. Lâm Tiên Nhi háy yêu:

- Xem anh kìa, y như là một em nhỏ không cẩn thận chút nào cả.

Tiểu Phi lặng thinh quay đũa gắp miếng thịt ở trên bàn. Lâm Tiên Nhi lại háy Yêu một lần nữa và dịu giọng:

- Xem anh kìa, thịt rơi dưới bàn sao lại gắp ăn?

Bằng một cử chỉ trìu mến, nàng gắp một miếng thịt khác đút vào tận miệng cho Tiểu Phi. Thức ăn tối lại còn ngon hơn thức ăn trưa. Bên ngoài trời đã nhá nhem. Lý Tầm Hoan ngủ trong phòng của Tiểu Phi còn Tiểu Phi thì ngủ tạm ngoài phòng khách. Lâm Tiên Nhi tự tay thay nệm trải giường mà còn mang một bộ y phục sạch sẽ thẳng thớm giắt trên đều giường cho Tiểu Phi. Nàng nói với Tiểu Phi mà nói với Lý Tầm Hoan:

- Tôi rất thích anh mỗi ngày đều thay áo sạch.

Trước giờ ngủ, nàng mang vào một chậu Nước cho Tiểu Phi rửa mặt rửa tay, chờ cho hắn rửa xong, nàng lại dùng khăn mịn lau mặt và chà xát hai bên vành tai của hắn. Nàng nói:

- Anh hư lắm, hư như em bé vậy, rửa mặt không khi nào chịu rửa vành tai.

Tiểu Phi nằm xuống ngủ, nàng lại tự tay đắp mềm cho hắn cẩn thận. Nàng chăm sóc cho Tiểu Phi cực kỳ chu đáo, y như một bà mẹ kỹ lưỡng săn sóc cho một đứa con, còn hơn nữa là khác. Như thế Tiểu Phi cũng đáng gọi là hạnh phúc rồi. Nhưng không hiểu tại sao, Lý Tầm Hoan bỗng cảm thấy nghĩ không ra, hắn không hiểu trong cái sinh hoạt như thế, Tiểu Phi có quá hạnh phúc hay thống khổ? Tiếng “anh” trìu mến từ cửa miệng của Lâm Tiên Nhi làm cho Lý Tầm Hoan nghe ớn lạnh, hắn nghĩ trong đời nếu có bao nhiêu đàn ông có lẽ nàng cũng có thể dùng cái tiếng trìu mến như thế cả. Mới hồi hôm nay, chính hắn đã nhìn tận mắt cái “trìu mến” ấy của nàng đối với Thượng Quan Phi, bây giờ lại thấy thái độ ấy của nàng đối với Tiểu Phi làm cho Lý Tầm Hoan bắt buồn nôn. Thật bây giờ Lý Tầm Hoan không biết nên cười hay nên căm hận. Bên ngoài hơi thở trầm trầm, Tiểu Phi quả nhiên vùi đầu ngủ say như chết.

Lý Tầm Hoan thì không có được cái phước lớn như thế từ bắt đầu quá tuổi lên ba, hắn không bao giờ lên giường nằm sớm được, có giết hắn cũng chịu chứ không tài nào ngủ sớm. Trong phòng Lâm Tiên Nhi vắng lặng như tời, hình như nàng cũng đã ngủ rồi. Lý Tầm Hoan khoác áo ngoài ra ngoài, hắn muốn nói chuyện với Tiểu Phi trong khi chưa ngủ được. Tiểu Phi ngủ say quá nên xô lắc cách nào cũng trơ như khúc gỗ. Nhìn hắn nằm ngủ có cảm tưởng như một con heo mà con heo còn có cảm giác nhạy hơn Tiểu Phi lúc bấy giờ. Lý Tầm Hoan đứng lặng trên đầu giường Tiểu Phi, hắn trầm ngâm và đột nhiên sự giận dữ tràn lên sắc mặt.

“Tối đến là tôi ngủ một giấc thẳng bon tới sáng chứ không có đêm nào tỉnh dậy nửa chừng.”

Lý Tầm Hoan nhớ lại câu nói của Tiểu Phi và hắn cũng nhớ lại bữa cơm tối vừa rồi. Trước khi ăn cơm, Lâm Tiên Nhi mang ra cho Tiểu Phi và Lý Tầm Hoan mỗi người một chén canh, canh nầu xương heo với măng non thật ngon, thật mềm. Tiểu Phi uống nước canh thật nhiều và Lâm Tiên Nhi cũng ép Lý Tầm Hoan uống nước canh, nàng tự khen rằng canh ngọt lắm. Tuy không ghét canh nhưng Lý Tầm Hoan vốn không ưa canh măng, hắn vẫn bưng chén canh trên tay, hắn không bao giờ muốn từ chối

lòng tốt của người. Không muốn từ chối nhưng chờ cho Lâm Tiên Nhi bận xuống bếp lấy cơm, Lý Tầm Hoan trút hết chén canh của mình vào chén canh của Tiểu Phi và Tiểu Phi húp một cách ngon lành. Hắn còn nhớ khi Lâm Tiên Nhi trở lên thấy chén canh của hắn đã cạn thì nàng cười càng thật ngọt. Đứng sững trên đầu gường của Tiểu Phi, mặt Lý Tầm Hoan rắn lại một cách dễ sợ. Nàng đã bỏ chất thuốc gì vào chén canh đó? Mọi tối đều có một chén canh ngon, thảo nào Tiểu Phi không đánh một giấc thẳng bon tới sáng không hề tỉnh giấc giữa chừng?

Và Tiểu Phi ngủ như thế thì nàng sẽ làm bất cứ chuyện gì kinh thiên động địa nào, hắn làm sao biết được? Nhưng tại làm sao nàng không bỏ độc dược mà lại chỉ bỏ thuốc mê? Tuy nhiên nàng không phải với mục đích giết người, Tiểu Phi hãy còn giá trị cho nàng lợi dụng. Mặt của Lý Tầm Hoan bắn ra những tia giận dữ và hắn vụt quay mình và đập mạnh vào cửa phòng của Lâm Tiên Nhi. Cửa phòng đóng kín không một tiếng trả lời. Trong đời của Lý Tầm Hoan chưa bao giờ đập cửa một ai mà hắn tuyệt

nhiên không bao giờ có ý làm thế. Nhưng bây giờ thì khác. Trong phòng quả nhiên không có Lâm Tiên Nhi, không biết nàng đã đi đâu trong khi cửa sổ và cửa chính gài then bên trong. Ánh đèn trước ngôi lầu vẫn hắt ra những cửa sổ dội ửng màu hồng. Lần trước, từ ngôi nhà này đến nhà Tiểu Phi, Lý Tầm Hoan đi thật lâu, gần hết trọn nửa đêm nhưng lần này từ nhà Tiểu Phi đến ngôi lầu hắn đi nhanh như chớp. Lần này hắn đoán đúng là Lâm Tiên Nhi đang có mặt nơi lầu đó. Còn đang suy nghĩ có nên hay không nên không nên xông vào thì cửa lầu vụt mở ra. Lý Tầm Hoan thấy một người lách mình ra y như Thượng Quan Phi hồi tối hôm qua, nghĩa là trong tinh thần khoan khoái thỏa mãn nhưng dáng sắc vẫn có chiều mệt nhọc. Và cũng y như tối hôm qua, một bàn tay từ trong dó ló ra để tiễn người đi với động tác có nhiều lưu luyến. Lý Tầm Hoan là một con người rất ít hay kinh ngạc nhưng bây giờ thì mắt hắn phải tròn xoe, ánh sáng từ trong hắt ra làm cho hắn nhận rõ người đàn ông ấy là Quách Tung Dương. Từng bước một Quách Tung Dương chầm chậm xuống lầu, khác hơn Thượng Quan Phi, hắn đi luôn chứ khong quay đầu nhìn lại.

Cửa lầu khép lại thật mau.

Tình hình không khác đêm qua là mấy. Lý Tầm Hoan chợt thở dài. Ngoài Thượng Quan Phi và Quách Tung Dương ra, còn bao nhiêu người đàn ông nữa đã có mặt nơi ngôi lầu ấy? Ngôi lầu nhỏ này đáng gọi là Thiên Đàng hay Địa Ngục? Chẳng những đau buồn mà Lý Tầm Hoan còn phẫn nộ, hắn đau buồn

cho Tiểu Phi mà cũng phẫn nộ thay cho Tiểu Phi. Một sự phẫn nộ mà trong đời của Lý Tầm Hoan chưa từng có bao giờ. Vừa rồi thiếu chút nữa hắn đã xông lên vạch trần mặt nạ của Lâm Tiên Nhi nhưng hắn kịp dằn. Dù gì Quách Tung Dương với hắn cũng bằng hữu, nhất là hắn cũng đường đường một gã đàn ông. Hắn không muốn Quách Tung Dương khó chịu. Quách Tung Dương ngửa mặt nhìn trời hít một hơi dài và bước chân hắn mau dần nhưng chỉ không hơn hai bước, hắn vụt quay phắt lại quát lên:

- Ai?

Tung Dương Thiết Kiếm quả không thẹn là đương kim tuyệt đỉnh cao thủ chẳng những cảnh giác cao mà phản ứng cũng thật nhanh. Thượng Quan Phi không thể so với hắn. Bất luận từ nơi đâu đi ra, đầu óc hắn vẫn tỉnh táo lạ thường nhưng hắn thật không ngờ người mà hắn vừa phát giác lại là Lý Tầm Hoan. Từ ngôi lầu nhỏ ấy đến Quán Rượu Chiều không xa là mấy, hai người dọc đường nói chuyện không nhiều và cũng không nói những điều chính đáng nằm trong họ. Nhưng những điều ấy không sớm thì muộn cuối cùng cũng phải nói ra. Tửu điếm đã đóng cửa rồi nhưng trên đời này không có cửa nào có thể ngăn được họ, họ đã để lại một đĩnh bạc trên quày tiền và rinh ché rượu lên nóc nhà ngồi uống. Lý Tầm Hoan đã uống rượu thật nhiều, từ giữa sảnh đường với mâm cao cỗ đầy thịnh soạn đến hóc bếp tối tăm với chén rượu khan nhưng hắn chưa thật ngồi trên nóc nhà uống rượu bao giờ. Và hắn chợt nhận ra nơi này uống rượu thật là hấp dẫn. Bây giờ thì ché rượu đã vơi non nửa.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

21:07
Giới thiệu: Đó là một làng nhỏ vùng sơn cước. Ngay ở đầu thôn, bên trong đám rừng phong, một tấm bảng hiệu ló ra, “Quán Rượu Chiều.” Đọc tên quán không là Lý Tầm Hoan đã muốn say rồi. Rượu tuy không đáng gọi là quá ngon nhưng lại rất trong, nhiều hương vị.
19:23
Giới thiệu: Thượng Quan Kim Hồng có vẻ trầm ngâm, hình như hắn muốn nói gì nhưng lại không hé miệng. Lão già bắt đầu bập thuốc như không có chuyện gì xảy ra nơi ấy. Thượng Quan Kim Hồng chầm chậm quay mình và chầm chậm bước đi.
22:37
Giới thiệu: Đêm đã phủ màu đen. Bên ngoài thành bóng đêm hình như càng đậm sâu hơn thành nội. Bốn bên phẳng lặng như tờ, tiếng gió đưa giọng côn trùng não ruột. Bước đi của Tôn Tiểu Bạch thật nhẹ, y như là cô ta đi không biết mệt bao giờ.
18:31
Giới thiệu: Lão Tôn Gù nhìn đàn bà cũng y như một bà già rụng hết răng ngồi nhìn lóng mía, chẳng những không có hứng thú mà lại còn chán ngấy nữa là khác, lão gầm một tiếng và ngọn Kê Trảo tung ra.
17:33
Giới thiệu: Giọng nói của nàng thật gấp, thật nặng và mang theo một ma lực dị thường. Hình như giọng nói ấy có một ma lực khêu động dục tình nam giới. Đúng là giọng nói của đàn bà. Lão Tôn Gù và Tôn Tiểu Bạch ngơ ngác nhìn nhau.
12:31
Giới thiệu: Tôn Tiểu Bạch vụt cười: Người ta nói Nhị thúc là Thiên Sinh Thần Lực nhưng có lẽ chỉ một mình diệt nữ hôm nay mới thấy.
16:13
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan cười ngượng: Người muốn giết tôi quá nhiều chứ đâu phải một? Tôn Tiểu Bạch nói: - Nhưng có thể giết được Thám Hoa chỉ có thể kể đến ba người, người thứ nhất là Thượng Quan Kim Hồng.
18:04
Giới thiệu: Trước giờ hoàng hôn chính là cái lúc mà việc buôn bán có chiều thưa thớt nhất. Lão Tôn Gù ngồi dựa cửa sưởi ánh nắng chiều còn sót lại xế góc trời tây.
19:02
Giới thiệu: Quách Tung Dương điềm đạm trả lời: - Khắp trong thiên hạ có được mấy Lý Tầm Hoan? Ngày nay nếu tôi không giao đấu với các hạ, ngày khác muốn tìm một đối thủ như thế chỉ sợ rằng vĩnh viễn không bao giờ có.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - vi.wikipedia.org - washingtonpost.com - xvideos.com - imdb.com - espn.com - en.wikipedia.org - es.wikipedia.org - ja.wikipedia.org - de.wikipedia.org - ru.wikipedia.org