Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 74) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 15:02

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 74)

1049
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 17:38 Dung lượng: 16.15 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Lý Tầm Hoan thở ra: Dù tôi có nói hắn cũng không tin. Người đàn ông một khi đã quá yêu người đàn bà nào rồi cho dầu mắt còn sáng cũng kể như mù, tai còn thính cũng kể như điếc, con người có thông minh cách mấy cũng kể như ngu dại.

138 track
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan thở ra: Dù tôi có nói hắn cũng không tin. Người đàn ông một khi đã quá yêu người đàn bà nào rồi cho dầu mắt còn sáng cũng kể như mù, tai còn thính cũng kể như điếc, con người có thông minh cách mấy cũng kể như ngu dại.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Trầm ngâm một lúc,Quách Tung Dương lại hỏi:

- Anh muốn tôi nói cho hắn biết?

Lý Tầm Hoan lộ vẻ buồn buồn:

- Hắn là một thanh niên có tiền đồ rực rỡ mà lại là người bạn thân thiết của tôi. Tôi không đành thấy cuộc đời của hắn bị hủy diệt bởi một người đàn bà dâm loạn.

Lý Tầm Hoan im lặng:

- Bình sinh tôi chưa hề nhờ vả một ai nhưng bây giờ.

Quách Tung Dương ngắt lời:

- Nhưng… biết tôi nói hắn có tin không?

Lý Tầm Hoan nói:

- Ít nhất cái quan hệ giữa anh và nàng cũng làm cho nàng không sao phủ nhận.

702-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-74-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Quách Tung Dương đứng phắt lên:

- Vâng tôi đi với anh.

Lý Tầm Hoan nắm chặt tay Quách Tung Dương với tất cả chân thành cảm kích:

- Rõ ràng tôi đã không nhìn lầm anh chút nào cả. Tôi tin rằng anh và Tiểu Phi cũng sẽ là đôi bạn tốt mà đó là chuyện mà tôi hằng mong ước.

Quách Tung Dương mím miệng thở dài:

- Được một người xứng đáng là bạn chẳng hạn như Tiểu Phi có một người bạn như anh cũng đủ để thỏa mãn một đời rồi.

Gian nhà không một bóng người. Chiếc giường của Tiểu Phi vẫn còn y chăn nệm, nhà bếp vẫn còn những thức ăn hồi tối nhưng cái nồi nấu canh thì không còn một chút cặn nào, chiếc nồi được rửa thật là sạch sẽ như không muốn lưu lại vết tích. Phòng ngủ của Lâm Tiên Nhi đồ đạc hãy còn nguyên vẹn trước màn, hãy còn lưu lạc theo gió chứng tỏ không có một sự thu dọn nào cả. Phòng của Tiểu Phi không một vật gì di động, những vật dụng của hắn vẫn nằm y chỗ cũ, luôn cả bộ quần áo dành để thay buổi sáng cũng hãy còn mắc ở đầu giường.

Nhưng người thì đã không còn, không còn có một ai. Chứng tỏ họ ra đi rất gấp, đi mà không kịp thu dọn một lúc nào. Ra đi không một lời từ giã, Lý Tầm Hoan không tin Tiểu Phi lại làm như thế và hắn vụt khom mình ho sặc sụa. Quách Tung Dương chấp tay sau đít đứng nhìn hắn làm thinh. Chờ cho Lý Tầm Hoan hết cơn ho, Quách Tung Dương mới nói:

- Anh bảo Tiểu Phi là người bạn thân nhất của anh?

Lý Tầm Hoan gật đầu:

- Đúng.

Quách Tung Dương mím miệng:

- Thế mà hắn đi anh lại chẳng hề hay.

Lặng im một lúc, Lý Tầm Hoan gượng mỉm cười:

- Có lẽ… hắn đã gặp chuyện ngoài ý muốn, cũng có lẽ.

Quách Tung Dương nói nhanh:

- Cũng có lẽ hắn nghe lời người đàn bà ấy nhiều hơn.

Không để Lý Tầm Hoan nói, Quách Tung Dương hỏi luôn:

- Không biết họ đã ở đây bao lâu rồi nhỉ?

Lý Tầm Hoan nói:

- Có lẽ đã hai năm.

Quách Tung Dương nói:

- Hai năm về trước, nàng hẹn với tôi đến cái tiểu lâu ấy rồi, nơi này có thể là sào huyệt của cô ta đã lâu lắm rồi cũng nên.

Lý Tầm Hoan cười:

- Một con thỏ không ngoan luôn có ba hang ngách, sào huyệt của nàng không chỉ riêng một nơi này.

Quách Tung Dương thở dài:

- Chỉ tiếc là tôi chỉ biết có ở đây thôi.

Lý Tầm Hoan không nói, hắn chầm chậm bước vào phòng của Lâm Tiên Nhi. Trong phòng chỉ có một cái giường, một cái tủ và một cái bàn. Màn bằng một thứ vải xanh lợt, chiếc nệm nhăm nhúm nhiều nơi như là đêm rồi quả thật có người nằm, tự nhiên nàng cố tạo ra như thế cốt để cho Tiểu Phi thấy và tin như thế. Trong tủ, quần áo không nhiều và những cái có nới đây đều rất đơn bạc, trên bàn không có phấn sáp, tự nhiên tiểu lâu mới đúng là chỗ trang điểm của nàng và cũng chính nơi ấy mới chứa rất nhiều xiêm y lộng lẫy. Tất cả những vật dụng trong phòng đều được Lý Tầm Hoan xem xét cẩn thận nhưng đó chỉ là những vật dụng tầm thường không có gì để cho hắn Tìm ra. Quách Tung Dương nói:

- Lúc tôi ra đi, nàng hãy còn ở nơi tiểu lâu, bây giờ thì nàng đã về đây lâu rồi mà lại mang cả Tiểu Phi đi, thế mà trên đường mình lại không phát hiện được tung tích của nàng.

Lý Tầm Hoan trầm ngâm:

- Đó là tại vì nàng đi bằng một con đường khác.

Quách Tung Dương nhướng mắt:

- Đi bằng con đường khác? Phía tây là cả một giải núi hiểm trở, chẳng lẽ còn có một con đường.

Lý Tầm Hoan nói:

- Không phải đi vòng bên sườn núi mà có lẽ trong lòng núi.

Hắn vụt hất tung chiếc giường, quả nhiên ở dưới giường có một cái hang, không phải là hang mà cửa miệng địa đạo. Địa đạo xuyên trong lòng núi. Bước xuống địa đạo, Lý Tầm Hoan biết ngay nó sẽ trở về ngôi tiểu lâu. Quách Tung Dương nói:

- Lý huynh biết địa đạo này sẽ trổ ra đâu không?

Lý Tầm Hoan nói:

- Dưới chiếc giường ở ngôi tiểu lâu.

Quách Tung Dương khẽ gật đầu:

- Tôi cũng nghĩ như thế.

Hắn cười nhạt và nói tiếp:

- Xuống một cái giường rồi lại lên một cái giường, nàng làm việc rất ít lãng phí thời gian.

Lý Tầm Hoan nói:

- Ước hẹn của nàng quá bận rộn thành ra phải có phương pháp để tiết kiệm thời gian chứ.

Quách Tung Dương hơi đỏ mặt, tuy hắn thừa biết chuyện như thế nào rồi nhưng khi có người nói thẳng ra như thế khiến hắn hơi khó chịu. Đàn ông thường hay chê đàn bà hẹp hòi, kỳ thật thì dàn ông có khi

còn hẹp hòi hơi và chuyện tự tư tự lợi còn nhiều hơn nữa. Cho dầu họ có một vạn đàn bà nhưng họ vẫn mong một vạn người đàn bà ấy chỉ biết có mỗi một mình họ mà thôi và cho dầu họ không thích một người đàn bà nào đó, họ cũng muốn người đàn bà đó chỉ thuộc về mình. Đại đạo tự nhiên không dài lắm. Chỗ trổ của địa đạo tự nhiên quả đúng là dưới giường ngủ nơi tiểu lâu. Cái giường này so với cái giường ở nhà Tiểu Phi đẹp đẽ hơn nhiều, màn trướng thêu hình sặc sỡ. Nệm trải giường nhìn lên nhưng đống mây, thật dày thật mướt. Bất cứ ai vừa nằm lên là có ngay cảm tưởng như mình lúc xuống lần

lần. Lâm Tiên Nhi tự nhiên không có ở nơi đây, trong ngôi lầu chỉ có cô gái áo hồng. Nàng ngồi nơi bàn trang điểm chăm chỉ thêu hoa, không nàng đang thêu một cặp “Oan Ương Hí Thủy,” ngà thêu trên chiếc áo gối.

Hình thêu thật phù hợp với không khí ở đây. Quách Tung Dương và Lý Tầm Hoan bước vào, họ ra cửa sổ rồi vòng ngã trước, cô gái áo hồng không có vẻ gì kinh ngạc. Y như nàng thừa biết họ sẽ đến đây. Nàng chỉ chăm chú nhìn bằng đôi mắt và nói thật duyên:

- Như vậy thì các hạ đã từng quen biết với nhau?

Quách Tung Dương trầm giọng:

- Nơi đây chỉ còn lại mỗi mình cô phải không?

Cô gái áo hồng nhếch nhếch môi:

- Làm gì mà dáng điệu hung hãn đến thế? Mỗi lần ông đến đây, tôi lo giăng màn trải nệm, tất cả những gì cũng dều do tay tôi phục dịch, chẳng lẽ ông lại sớm quên đến thế à?

Quách Tung Dương làm thinh. Tia mắt của cô gái áo hồng liếc về phía Lý Tầm Hoan:

- Ông có phải là Lý thám hoa không?

Lý Tầm Hoan gật đầu:

- Phải.

Cô gái áo hồng gặn lại:

- Ông là Tiểu Lý Phi Đao Lý Tầm Hoan?

Lý Tầm Hoan cười nhẹ:

- Cô không tin à?

Cô gái áo hồng thở ra:

- Không phải tôi không tin, chỉ có điều tôi không thật ngờ?

Lý Tầm Hoan hỏi lại:

- Không ngờ chuyện chi?

Cô gái nói thật chậm rãi:

- Thiên hạ đều nói Lý Tầm Hoan chẳng những võ công cao, con người lại thông minh tài trí nhưng tôi không ngờ kẻ nổi danh như thế mà lại vẫn bị người lừa, cũng vẫn mắc bẫy thiên hạ như thường.

Nàng háy háy mắt và nói tiếp:

- Lần trước tôi đã lừa ông, thật tình tôi cũng thấy hết sức là không phải.

Lý Tầm Hoan mỉm cười:

- Không có chi. Thì tình cờ bị một cô gái đánh lừa đúng là chuyện vô cùng thích thú, sau khi bị cô lừa tôi cảm thấy mình trẻ lại khá nhiều.

Cô gái áo hồng nhìn chăm chăm vào Lý Tầm Hoan, hình như cô ta lần lần cảm thấy người này có nhiều điểm ngộ ngộ, có nhiều nét duyên dáng dễ gần, con người như thế quả là con người ít có, hay đúng hơn

là con người mà cô ta chưa từng thấy. Và nàng nở nụ cười thật đẹp:

- Tôi xem ông cho dù không bị tôi lừa thì cũng vẫn trẻ rất nhiều, nếu bị tôi lừa thêm vài lần nữa thì e rằng cũng sẽ trở thành cậu bé cũng nên.

Lý Tầm Hoan nói một cách tỉnh khô:

- Lần sau thì tôi cẩn thận hơn chứ một cậu bé bốn mươi thì sợ người ra sẽ gọi là Yêu quái.

Cô gái áo hồng sặc cười:

- Nhưng ông cứ yên lòng, lần trước tôi lừa ông vì ông là người lạ, mẹ tôi đã nói với tôi từ nhỏ là muôn ngàn lần cũng đừng nói thật với một người lạ nào, nếu không thì lập tức bị họ xỏ mũi dẫn đi.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Thế còn bây giờ thì sao?

Cô gái áo hồng nghiêng mặt:

- Bây giờ thì chúng ta đã biết nhau, tự nhiên tôi sẽ chẳng bao giờ lừa ông nữa.

Lý Tầm Hoan gật đầu:

- Thế thì xin hỏi cô, cô có thấy ai đã mới từ đây đi ra không?

Cô gái lắc đầu:

- Không.

Nàng lại háy háy mắt:

- Nhưng tôi lại thấy có người từ ngoài đi vào.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Ai?

Cô gái áo hồng đáp:

- Là một người đàn ông mà tôi không hề quen biết.

Nàng cười cười và nói luôn:

- Trừ ông ra tôi ít quen với đàn ông lắm.

Lý Tầm Hoan như không để ý đến chiều sâu của câu nói ấy, hắn chỉ hỏi:

- Người đó đến đây làm gì:

Cô gái áo hồng nói:

- Người ấy hung hãn lắm, hắn có râu, mặt có một sẹo dài, vừa bước vào là hỏi tôi ngay: “Cô biết Lý Tầm Hoan không? Lý Tầm Hoan có đến đây không?”

Lý Tầm Hoan cười vì cái dáng nháy giọng hung hãn của cô gái và hắn hỏi cô ta:

- Rồi cô trả lời như thế nào?

Cô gái áo hồng nói:

- Bởi vì tôi chưa biết ông nên tôi kiếm chuyện lừa hắn, tôi nói: “Biết chứ sao không, Lý Tầm Hoan sẽ đến bây giờ.”

Lý Tầm Hoan bật cười vì cách nói lừa mà thành ra thật của cô gái và hắn hỏi cô ta:

- Người ấy nói sao?

Cô gái áo hồng chớp mắt:

- Hắn giao cho tôi một phong thơ, bảo tôi phải chuyển lại cho ông, hắn còn dặn phải trao tận tay ông.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Rồi cô nhận?

Cô gái áo hồng nói:

- Tự nhiên nhận chứ sao. Nếu tôi không nhận thì cái nói láo hồi nãy lòi chành còn gì. Con người ấy hung hãn lắm, một khi hắn biết tôi nói láo thì hắn sẽ đập bể đầu tôi ngay.

Nàng lại cười cười và nói tiếp:

- Con gái đánh lừa mà bị đánh vỡ đầu thì nhất định là đau lắm, ông nghĩ có phải thế không?

Lý Tầm Hoan cười:

- Đàn ông mà nếu đầu vỡ cũng đau lắm chứ.

Cô gái áo hồng có một lối nói chuyện thật hay.

Bất cứ câu nào cũng y như là sự thật nếu lầm người khác nhất định sẽ hỏi:

- Người trao thơ đi đâu rồi? Tại làm sao gởi thơ cho tôi mà lại gởi ở đây? Tạo làm sao hắn biết tôi ở đây mà hỏi?

Nhưng Lý Tầm Hoan thì không hỏi hết. Hắn cũng có một lối thật hay. Bất luận người ta nói như thế nào, hắn cũng tỏ ra rất tin là thật, vì thế có nhiều người tưởng như là mình đã lừa được hắn rất nhiều. Bây giờ thì cô gái quả nhiên trao bức thơ ra. Ngoài bao thơ quả nhiên để gởi Lý Tầm Hoan. Thư phong kín, cô gái áo hồng không có lén xem. Trong thơ viết: “Lý Tầm Hoan Tiên sinh túc hạ, đã ngưỡng mộ anh danh từ lâu rất mong có ngày gặp mặt, ngày mồng một tháng mười này tại sơn cốc, dưới lòng phi tuyền xin hẹn gặp nhau. Là bậc quân tử mong túc hạ không làm cho tôi thất vọng.” Cuối thư ký: Thượng Quan Kim Hồng.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

19:23
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan mỉm cười. Hắn chợt cảm thấy mình y như một thằng ngốc. Cô gái hình như cũng cảm thấy tức cười, cô ta chớp mắt: Nhưng tôi không biết ông thì tại làm sao ông lại đến kiếm tôi?
21:07
Giới thiệu: Đó là một làng nhỏ vùng sơn cước. Ngay ở đầu thôn, bên trong đám rừng phong, một tấm bảng hiệu ló ra, “Quán Rượu Chiều.” Đọc tên quán không là Lý Tầm Hoan đã muốn say rồi. Rượu tuy không đáng gọi là quá ngon nhưng lại rất trong, nhiều hương vị.
19:23
Giới thiệu: Thượng Quan Kim Hồng có vẻ trầm ngâm, hình như hắn muốn nói gì nhưng lại không hé miệng. Lão già bắt đầu bập thuốc như không có chuyện gì xảy ra nơi ấy. Thượng Quan Kim Hồng chầm chậm quay mình và chầm chậm bước đi.
22:37
Giới thiệu: Đêm đã phủ màu đen. Bên ngoài thành bóng đêm hình như càng đậm sâu hơn thành nội. Bốn bên phẳng lặng như tờ, tiếng gió đưa giọng côn trùng não ruột. Bước đi của Tôn Tiểu Bạch thật nhẹ, y như là cô ta đi không biết mệt bao giờ.
18:31
Giới thiệu: Lão Tôn Gù nhìn đàn bà cũng y như một bà già rụng hết răng ngồi nhìn lóng mía, chẳng những không có hứng thú mà lại còn chán ngấy nữa là khác, lão gầm một tiếng và ngọn Kê Trảo tung ra.
17:33
Giới thiệu: Giọng nói của nàng thật gấp, thật nặng và mang theo một ma lực dị thường. Hình như giọng nói ấy có một ma lực khêu động dục tình nam giới. Đúng là giọng nói của đàn bà. Lão Tôn Gù và Tôn Tiểu Bạch ngơ ngác nhìn nhau.
12:31
Giới thiệu: Tôn Tiểu Bạch vụt cười: Người ta nói Nhị thúc là Thiên Sinh Thần Lực nhưng có lẽ chỉ một mình diệt nữ hôm nay mới thấy.
16:13
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan cười ngượng: Người muốn giết tôi quá nhiều chứ đâu phải một? Tôn Tiểu Bạch nói: - Nhưng có thể giết được Thám Hoa chỉ có thể kể đến ba người, người thứ nhất là Thượng Quan Kim Hồng.
18:04
Giới thiệu: Trước giờ hoàng hôn chính là cái lúc mà việc buôn bán có chiều thưa thớt nhất. Lão Tôn Gù ngồi dựa cửa sưởi ánh nắng chiều còn sót lại xế góc trời tây.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - fandango.com - tutorialspoint.com - smh.com.au - prothom-alo.com - tabnak.ir - telegraaf.nl - theblaze.com - viralnova.com - ascii.jp - askubuntu.com