Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 75) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 15:03

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 75)

1067
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 16:36 Dung lượng: 15.21 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Cô gái trố mắt: Cây? Cây để làm gì? Chẳng lẽ dùng cây để lằm thức nhắm? Bộ răng cứng lắm à? Nàng cười hăng hắc, cười và nhìn chầm chậm vào mặt Lý Tầm Hoan:

138 track
Giới thiệu: Cô gái trố mắt: Cây? Cây để làm gì? Chẳng lẽ dùng cây để lằm thức nhắm? Bộ răng cứng lắm à? Nàng cười hăng hắc, cười và nhìn chầm chậm vào mặt Lý Tầm Hoan:

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

- Ông đã cần cây gì thì tôi sẽ Tìm cây cho ông, bất cứ ông cần thứ gì, cho dù cần mặt trăng ở trên trời tôi cũng sẽ vì ông mà đóng một chiếc thang.

Theo dõi Lý Tầm Hoan từ lâu, bây giờ Quách Tung Dương mới lên tiếng:

- Tôi không cần cây, tôi chỉ cần trứng, trứng gà, trứng vịt, trứng chim, trứng lạt, trứng mặn gì cũng được, chỉ cần có trứng càng nhiều càng tốt.

Cô gái áo hồng hất mặt lên nhìn Quách Tung Dương từ đầu đến chân:

- Ông cũng ở lại đây à?

Quách Tung Dương điềm đạm:

- Khó gặp được một chủ nhân tốt như cô nương thì làm sao bỏ đi cho được.

703-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-75-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm...

Cô gái áo hồng nhếch nhếch môi bỏ đi ra mà trong miệng cô cứ lầm thầm:

- Trên đời này có quá nhiều người không biết điều chút nào cả, bao nhiêu chuyện không làm, cứ luôn luôn đi làm cái chuyện khuấy rối người ta không?

Gian nhà thật rộng, thật khoảng khoát. Giường nệm đều thật mới, thật trắng. Bình trà chưa đóng váng trong lòng, chén trà cũng chưa thấy dạng răn ở lớp men. Nhưng không khí trong gian nhà hơi lạnh dường như có thiếu một cái gì.

Lâm Tiên Nhi ngồi ở đầu giường, nàng đang khâu khuy áo. Hình như nàng dùng kim không được thuần túy như dùng kiếm, luôn luôn cứ bị chăm lẫn vào tay. Tiểu Phi đứng tỳ tay lên thành cửa nhìn ra màn đêm đen kịt, hắn đứng trầm lặng không biết hắn đang suy nghĩ chuyện gì. Khâu xong khuy áo, Lâm Tiên Nhi lấy tay đấm nhẹ vào lưng và khẽ lắc đầu:

- Tôi thật không thích ở khách điếm, cho dầu khách điếm có khoáng đãng, có sạch sẽ như khách điếm này chẳng hạn. Ở khách điếm một mình luôn có cảm tưởng như đang ở trong một cái lồng, vừa bước vào là đã chán ngấy rồi.

Tiểu Phi không nói, hắn chỉ ư ư trong miệng. Lâm Tiên Nhi nói tiếp:

- Tôi thường nghe người ta nói rằng dầu cho nhà vàng cửa ngọc cũng vẫn không bằng cái cái nhà tranh của chính mình. Bất luận đến nơi nào cũng không bao giờ thấy thư thái như ở nhà mình, anh thấy có

phải thế không?

Tiểu Phi vẫn cứ làm thinh, miệng hắn ậm ừ, hình như hắn đang không được vui nhưng hắn muốn lặng im, hắn có lẽ rất sợ phật lòng nàng. Lâm Tiên Nhi chớp chớp mắt:

- Tôi đưa anh từ nhà đến đây chắc anh không vui, có phải thế không?

Tiểu Phi đáp thật nhỏ:

- Không.

Lâm Tiên Nhi thở ra:

- Tôi biết Lý Tầm Hoan vốn là bạn thân thiết của anh cũng không phải là không muốn anh gần gũi hắn nhưng chúng ta quyết định bôi xóa dĩ vãng, quyết định làm lại cuộc đời thì không thể không xa hắn bởi vì con người của hắn bất luận đi đến đâu cũng dễ kéo theo những chuyện phiền hà.

Nàng nói tiếp bằng một giọng thật dịu:

- Chúng ta đã thề rằng sẽ không để gây ra những chuyện phiền phức, có phải thế không?

Tiểu Phi lại ậm ừ trong miệng. Lâm Tiên Nhi nói luôn:

- Huống chi con người của hắn tuy có nhiều nghĩa khí chỉ hiềm một điều là hắn uống rượu quá nhiều. Một con người mà uống rượu hơi nhiều thì không làm sao tránh được những cái tật không hay, chính lúc mang cái tật không tốt ấy hay phạm vào cái không tốt, họ cũng không hay biết.

Nàng khẽ liếc Tiểu Phi và chầm chậm nói tiếp:

- Cũng chính vì thế hắn mới tung cửa phòng tôi định.

Tiểu Phi vùng quay phắt lại:

- Đừng có nói chuyện ấy nữa có được không?

Hắn nói gằn từng tiếng, hình như hắn đang bực lắm. Lâm Tiên Nhi nhếch môi, nàng cười thật dịu dàng:

- Thật ra thì tôi đã tha thứ, tôi không trách phiền gì cả bởi vì hắn là bằng hữu của anh.

Ánh mắt Tiểu Phi lộ nhiều thống khổ, hắn cúi đầu nói thật nhỏ:

- Tôi không có bằng hữu, tôi chỉ có một mình nàng.

Lâm Tiên Nhi đưa tay kéo Tiểu Phi lại sát bên nàng, nàng xoa xoa má hắn và nói thật êm:

- Tôi cũng chỉ có một mình anh.

Nàng nhón chân cho má nàng kề vào mặt hắn, nàng nói thì thào:

- Chỉ cần có anh là đời tôi quá đủ lắm rồi, tất cả những gì trên đời này tôi cũng không cần thiết.

Tiểu Phi dang hai tay ôm chặt lấy Lâm Tiên Nhi, toàn thân nàng thu nhỏ trong vòng tay rắn chắc. Hai người ôm siết vào nhau một lúct hật lâu, nàng vụt hơi rung rẩy và giọng nói cũng rung:

- Anh… anh đã… muốn…

Tiểu Phi nhắm nghiền đôi mắt gật đầu. Lâm Tiên Nhi cắn môi như cố dằn xuống những gì đang rạo rực trong lòng nhưng giọng nàng vẫn rung rung:

- Thật ra thì tôi cũng., tôi cũng muốn trao tất cả… những gì quý nhất trong đời con gái cho anh nhưng… nhưng chúng ta bây giờ vẫn chưa nên làm như thế.

Tiểu Phi cau mặt:

- Tại sao thế?

Lâm Tiên Nhi nói:

- Bởi vì… vì bây giờ tôi còn chưa chính là vợ của anh.

Tiểu Phi không còn dằn môi nổi nữa, hắn nói trong hơi thở dồn dập:

- Tôi… tôi…

Lâm Tiên Nhi nói:

- Thế tại sao anh không chính thức tuyên bố với mọi người rằng tôi là vợ của anh? Tại sao anh không dám? Tất cả những gì lầm lỗi trước kia anh không thể tha thứ cho tôi ư? Anh không thật tâm Yêu tôi ư?

Cứ mỗi bận Tiểu Phi đòi gần gũi nàng thì nàng nại cớ chưa chính thức nhưng nếu Tiểu Phi quyết định làm theo ý nàng thì nàng lại có một cách khác để kéo dài mà hắn không làm sao nói được. Nàng nói mà hai tay cứ ôm siết lấy hắn, tự nhiên với tất cả nghệ thuật yêu đương, nàng làm cho hắn thêm oằn oại. Nàng càng kê sát miệng vào má hắn, giọng nàng như dẻo lại:

- Bất luận anh đối với tôi như thế nào, tôi cũng vẫn yêu anh… trong lòng tôi bây giờ có mỗi một hình bóng của anh.

Nàng càng gắn sát thân hình nàng vào lòng hắn, nàng cọ sát nàng oằn oại, tất cả những kin nghiệm làm cho đàn ông điên đảo nàng mang ra dùng một lúc. Tiểu Phi rên lên những tiếng nho nhỏ và cả hai vùng ngã xuống giường.

Lâm Tiên Nhi run rẩy:

- Khoan… anh… anh muốn tôi sẽ… có cách để cho anh thỏa mãn mà… chúng mình dành cho ngày cưới.

Lâm Tiên Nhi đứng lên soi vào gương để chải đầu, mặt nàng ửng hồng, nàng nhẹ cắn môi, mắt nàng long lanh như nước, khuôn mặt của nàng bây giờ mới đúng cơn thịnh nhất của xuân thì. “Tất cả ai cũng đều được cả chỉ trừ một mình hắn mà thôi.” Lâm Tiên Nhi khẽ nhếch môi cười, nụ cười của nàng thật dịu dàng nhưng cũng thật là tàn khốc. Nàng thích hành hạ đàn ông, nàng cảm thấy đó là cách hưởng thụ đầy đủ nhất trên đời. Ngay trong lúc đó bỗng có tiếng động cửa và có tiếng nói dập dồn:

- Mở cửa, mở cửa. Ta biết nàng ở đây rồi, ta đã thấy nàng rồi..

Tiểu Phi nhảy xuống giường quát lớn:

- Ai?

Câu nói của hắn chưa dứt thì cánh cửa đã bung ra. Một gã thiếu niên xồng xộc lao vào. Tuổi hắn còn khá nhỏ, con người của hắn cũng đĩnh ngộ dễ nhìn nhưng hắn mang vào cả hơi rượu xông lên hừng hực, hình như toàn thân hắn đều là rượu. Hai mắt đỏ ngầu của hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Tiên Nhi, hắn không còn thấy một người thứ hai nào trong phòng này cả. Hắn chỉ chỉ Lâm Tiên Nhi và cười khà khà:

- Tuy nàng làm bộ không nhìn thấy ta nhưng ta thì đã thấy nàng. Nàng có muốn trốn cũng không làm sao trốn được.

Vẻ mặt Lâm Tiên Nhi hết sức thản nhiên:

- Ngươi là ai mà ta không biết?

Gã thanh niên càng cười lớn:

- Nàng không nhận được ta à? Thật nàng không nhận được ta à? Hà hà… nàng quên thật rồi sao? Mới hôm kia đây mà đã quên thật thế à? Hừ, ta đã vì nàng mà gửi đi bao nhiêu phong thơ thế mà nàng… bây giờ nàng lại bảo không biết ta là ai?

Hắn vụt nhảy vào lại hai tay dang ra ôm chặt lấy Lâm Tiên Nhi, miệng hắn nói như la:

- Nhưng ta thì ta vẫn nhớ nàng, đến chết ta vẫn nhớ nàng.

Tuy nhiên Lâm Tiên Nhi đâu có để cho hắn ôm được, nàng nhích mình thật lẹ và kêu lên kinh ngạc:

- Tên này say rồi, hắn đã điên rồi.

Gã thiếu niên hét lên:

- Ta không có say, ta không có điên, ta tỉnh, ta vẫn còn nhớ kỹ lờn nói của nàng, nàng bảo trao dùm nàng những phong thơ rồi…rồi nàng sẽ cùng ta…

Hắn vừa nói vừa càn tới nhưng Tiểu Phi đã chặn ngang trước mặt:

- Hãy cút đi thật mau.

Ga thanh niên khựng lại nhướng mắt:

- Ừ, ngươi là ai? Ngươi lấy tư cách gì bảo ta cút chứ? Cho ngươi biết nghe, nàng quên ngươi bất cứ lúc nào, y như nàng quên ta vậy.

Hắn ngửa mặt cười sằng sặc:

- Bất cứ ai mà nghĩ rằng nàng chung tình với mình thì cũng là đồ ngốc, đồ ngu. Ít nhất nàng cũng đã ngủ chung với một trăm thằng rồi đấy nhé.

Câu nói của hắn chưa dứt thì cánh tay của Tiểu Phi đã tung ra.

Bình!

Một tiếng dội nghe như rung rinh mặt đất, gã thanh niên bị bắn thẳng ra ngoài cửa, té ngửa, chỏng cẳng lên trời. Tiểu Phi xạm mặt đứng nhìn hắn một lúc lâu, thây hắn không động đậy mới quay lại nhìn vào mặt Lâm Tiên Nhi. Nàng vụt ôm mặt khóc rống và nói trong nức nở:

- Tôi đã làm gì chứ? Tôi đã làm sai quấy chuyện gì? Tại sao họ cứ bu theo làm nhục tôi như thế này nè trời..

Tiểu Phi thở dài, hắn nhẹ ôm nàng vào lòng dịu giọng:

- Tôi còn sống đây, trước mặt tôi không ai dám đụng đến nàng.

Thật lâu, Lâm Tiên Nhi nép sát mặt vào ngực hắn nhưng nàng vẫn còn tức tưởi:

- May mà tôi còn có anh bên cạnh, chỉ cần anh hiểu rõ lòng tôi còn ngoài ra ai muốn hiểu sao cũng được.

Tiểu Phi nghiến răng:

- Từ đây về sau nếu có kẻ nào dám làm nhục nàng ta sẽ không dung mạng họ.

Lâm Tiên Nhi chớp mắt:

- Bất luận là ai cũng thế chứ?

Tiểu Phi chiếu ánh mắt dữ dằn:

- Bất luận người nào cũng thế.

Lâm Tiên Nhi áp sát vào ngực hắn, hai tay nàng y như hai con rắn quấn vào cổ hắn thật chắc. Nhưng ánh mắt nàng vẫn nhìn về phía gã thiếu niên, chẳng những tia mắt không lộ một chút buồn mà lại còn rạng rỡ hơn bao giờ hết, nàng nhìn hắn như gợi ý, như hẹn hò. Phía ngoài còn một kẻ đang nhìn nàng, kẻ ấy đang đứng gần chỗ gã thanh niên còn đang ngất lịm. Kẻ ấy có một thân hình khá cao lớn nhưng lại rất ốm, hắn bận bộ áo màu vàng chí gối ngang lưng hắn xốc thanh trường kiếm. Bên ngoài hành lang tuy không có bóng đèn nhưng nhờ ánh sáng từ sân lộ thiên rọi hắc vào nên ẩn ưóc thấy trên mặt kẻ ấy có ba vết sẹo, trong ba vết sẹo có một vết thật sâu, thật dài từ trán kéo xuống tận cằm làm cho nét mặt hắn như luôn có nụ cười tàn khốc, bất cứ ai nhìn vào cũng nổi da gà.

Nhưng đáng sợ hơn hết là đôi mắt hắn.

Tròng mắt hắn không trắng không đỏ mà lại xam xám màu tro, không thấy một cảm tình, đôi mắt hắn là đôi mắt cá chết. Hắn nhìn Lâm Tiên Nhi một cách lạnh lùng, thật lâu, hắn nhẹ gật đầu và chầm chậm bước về phía gian phòng ở phía tây khách điếm. Từ lúc có mặt hắn cho đến lúc hắn đi, Tiểu Phi không hề hay biết, hắn bận dang thụ hưởng trong cái áp mặt, trong cái uốn mình đê mê của người đẹp, hắn không thấy rằng sau lưng mình đang có cuộc hẹn hò. Lại qua một lúc khá lâu, có người tới mang gã thanh niên đi, hai người này cũng vận áo vàng và thân pháp cực kỳ nhanh nhẹn. Trong tiếng khóc của Lâm Tiên Nhi nhẹ lần rồi dứt hẳn thì mọi việc bên ngoài đã êm xuôi.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

18:38
Giới thiệu: Ngôi nhà gồm có năm gian. Một gian là phòng khách, một gian làm kho chứa vật. Gian sau cùng là nhà bếp, còn lại hai gian đều có lót giường nằm. Gian lót giường nằm có hơi lớn và có bàn trang điểm.
19:23
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan mỉm cười. Hắn chợt cảm thấy mình y như một thằng ngốc. Cô gái hình như cũng cảm thấy tức cười, cô ta chớp mắt: Nhưng tôi không biết ông thì tại làm sao ông lại đến kiếm tôi?
21:07
Giới thiệu: Đó là một làng nhỏ vùng sơn cước. Ngay ở đầu thôn, bên trong đám rừng phong, một tấm bảng hiệu ló ra, “Quán Rượu Chiều.” Đọc tên quán không là Lý Tầm Hoan đã muốn say rồi. Rượu tuy không đáng gọi là quá ngon nhưng lại rất trong, nhiều hương vị.
19:23
Giới thiệu: Thượng Quan Kim Hồng có vẻ trầm ngâm, hình như hắn muốn nói gì nhưng lại không hé miệng. Lão già bắt đầu bập thuốc như không có chuyện gì xảy ra nơi ấy. Thượng Quan Kim Hồng chầm chậm quay mình và chầm chậm bước đi.
22:37
Giới thiệu: Đêm đã phủ màu đen. Bên ngoài thành bóng đêm hình như càng đậm sâu hơn thành nội. Bốn bên phẳng lặng như tờ, tiếng gió đưa giọng côn trùng não ruột. Bước đi của Tôn Tiểu Bạch thật nhẹ, y như là cô ta đi không biết mệt bao giờ.
18:31
Giới thiệu: Lão Tôn Gù nhìn đàn bà cũng y như một bà già rụng hết răng ngồi nhìn lóng mía, chẳng những không có hứng thú mà lại còn chán ngấy nữa là khác, lão gầm một tiếng và ngọn Kê Trảo tung ra.
17:33
Giới thiệu: Giọng nói của nàng thật gấp, thật nặng và mang theo một ma lực dị thường. Hình như giọng nói ấy có một ma lực khêu động dục tình nam giới. Đúng là giọng nói của đàn bà. Lão Tôn Gù và Tôn Tiểu Bạch ngơ ngác nhìn nhau.
12:31
Giới thiệu: Tôn Tiểu Bạch vụt cười: Người ta nói Nhị thúc là Thiên Sinh Thần Lực nhưng có lẽ chỉ một mình diệt nữ hôm nay mới thấy.
16:13
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan cười ngượng: Người muốn giết tôi quá nhiều chứ đâu phải một? Tôn Tiểu Bạch nói: - Nhưng có thể giết được Thám Hoa chỉ có thể kể đến ba người, người thứ nhất là Thượng Quan Kim Hồng.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - smh.com.au - prothom-alo.com - tabnak.ir - telegraaf.nl - theblaze.com - viralnova.com - ascii.jp - askubuntu.com - mangafox.me - codeproject.com