Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 77) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 15:04

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 77)

1997
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 12:50 Dung lượng: 11.76 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Một con người sống trong sầu muộn, người ấy già một cách cấp kỷ. Lý Tầm Hoan trăn trối nhìn pho tượng, tròng mắt hắn đứng y một chỗ. Hắn nghĩ rằng từ đây trở đi hắn không còn gặp nàng. Chợt có tiếng bên sau:

138 track
Giới thiệu: Một con người sống trong sầu muộn, người ấy già một cách cấp kỷ. Lý Tầm Hoan trăn trối nhìn pho tượng, tròng mắt hắn đứng y một chỗ. Hắn nghĩ rằng từ đây trở đi hắn không còn gặp nàng. Chợt có tiếng bên sau:

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

- Người thật đẹp, ai thế? Tình nhân ấy à?

Cô gái áo hồng đã trở lại, nàng bưng một cái mâm, nàng đứng sau lưng Lý Tầm Hoan và chăm chú nhìn pho tượng.

Lý Tầm Hoan cố dấu pho tượng vào trong ống tay áo:

- Tôi cũng không biết nàng là ai, cũng có thể là tiên nữ trên trời cũng nên.

Cô gái áo hồng háy háy mắt lắc đầu:

- Lừa tôi rồi đấy. Tiên nữ ở trên trời sống rất vui tươi nhưng nàng này thì lại rất u sầu.

Lý Tầm Hoan nói:

- Dưới mắt đất cũng có nhiều người vui sống thì ở trên trời lại không có Tiên nữ u sầu?

Cô gái áo hồng nói:

705-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-77-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

- Nhưng tôi biết Thám hoa sở dĩ không Yêu sống là tại vì yêu nàng mà không đi đến được tình yêu, tôi đoán thế có phải không?

Lý Tầm Hoan biến sắc, tim hắn như trầm hẳn xuống. Cô gái áo hồng cười:

- Thám hoa đừng có dấu tôi, nhìn vào sắc mặt của Thám hoa tôi biết ngay là sự phỏng đoán của tôi không sai một chút nào.

Lý Tầm Hoan cười gượng:

- Đó là chuyện cũ đã lâu rồi.

Cô gái áo hồng gặng hỏi:

- Chyện đã lâu rồi thế tại sao đến nay mà cũng vẫn không quên được hình bóng của nàng?

Lý Tầm Hoan trầm ngâm một lúc thật lâu:

- Chờ cho đến khi nào cô đến cái tuổi như tôi, tự nhiên cô sẽ hiểu tại sao, bây giờ tôi có giải thích cách nào cô cũng không làm sao hiểu được. Tôi chỉ có thể nói là cái con người mà cô muốn quên nhất thì lại cũng là con người mà cô không làm sao quên được.

Cô gái gật đầu chầm chậm như có phần nào thông cảm câu nói đầy mâu thuẫn ấy, nàng lầm thầm nhai đi nhai lại câu nói ấy như say thích thú đến nỗi nàng quên cả việc đặt chiếc mâm trên tay nàng xuống, qua một lúc thật lâu, nàng mới nhè nhẹ thở dài:

- Người ta nói Thám hoa là một con người lãnh đạm vô tình nhưng dưới con mắt của tôi thì hoàn toàn trái ngược.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Thế cô xem tôi là con người thế nào?

Cô gái nói:

- Tôi xem Thám hoa là một người đa cảm đa sầu, đúng là một kẻ đa tình, một kẻ có thể vì tình mà hy sinh tất cả. Người như Thám hoa một khi đã yêu ai thì người đó đã hoàn toàn rơi đúng vào vùng hạnh phúc.

Lý Tầm Hoan cười:

- Đó cũng có thể là lúc tôi chưa uống rượu, sau khi đã uống rồi, con người tôi trở thành chai đá.

Cô gái cũng cười:

- Như thế thì tôi lại càng mau uống rượu nữa vì chính tôi cũng muốn trở thành con người chai đá để tránh được sầu khổ trong lòng.

Tuổi càng trẻ chừng nào thì uống rượu lại càng nhanh, bởi vì uống rượu cũng cần nhiều dũng khí. Con người càng có nhiều dũng khí thì uống rượu càng mau say. Da mặt cô gái đã bắt đầu ửng đỏ, nàng vụt nhìn sững vào mặt Lý Tầm Hoan:

- Tôi biết Thám hoa tên là Lý Tầm Hoan nhưng Thám hoa có biết tôi tên gọi là gì không nhỉ?

Lý Tầm Hoan nói:

- Cô không nói thì làm sao tôi biết được.

Cô gái nói:

- Thám hoa không hỏi thì làm sao tôi nói.

Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn và nói tiếp bằng một giọng chậm rãi:

- Chẳng những Thám hoa không hỏi tên tôi mà cũng không hỏi tôi là người thế nào trong cái nhà này? Tại sao tôi ở đây có một mình? Tại là sao Thám hoa không hỏi gì hết như thế? Có phải Thám hoa nhận

rằng Thám hoa là con người sắp chết nên không cần phải biết gì thêm?

Lý Tầm Hoan cười:

- Cô đã say rồi. Những cô gái nhỏ tuổi khi uống rượu thì tốt hơn hết là đi ngủ sớm.

Cô gái nói:

- Thám hoa không muốn nghe nữa phải không? Nhưng tôi thì thì tôi cứ phải nói, phải nói cho Thám hoa biết. Tôi là đứa con gái không cha cũng không có mẹ, vì thế nên tôi cũng không biết tên họ là gì. Năm năm về trước, tiểu thư mua tôi về đây, vì thế nên tôi cũng là họ Lâm, tiểu thư lại thích gọi tôi là “Linh Linh,” như vậy hiển nhiên tôi đã có tên là Lâm Linh Linh.

Nàng cười hăng hắc và nói tiếp:

- Lâm Linh Linh, Thám hoa nói cái tên ấy nghe có được không nào? Linh Linh là cái lục lạc để cho người ta lắc, khi người ta lắc thì tôi khua leng keng nhưng nếu người ta không lắc thì tự nhiên tôi im tiếng.

Lý Tầm Hoan thở ra. Trong tiếng nói như không của cô gái áo hồng, hắn nghe thấy nỗi niềm cay đắng. Cuộc đời của nàng cũng đã trải qua nhiều cay đắng. Mà với cái tuổi như thế, cái tuổi ngây thơ như thế nó cao gấp ngàn lần đối với kẻ đã thành niên. Trong lòng nàng chứa ẩn một chuỗi sầu chứ không phải như cái tươi vui cởi mở có tính cách khỏa lấp ở bên ngoài mà người ta đã thấy. Hắn chợt nghe tiếng than thở trong lòng hắn:

“Tại sao trong đời mình gặp toàn những kẻ bất hạnh như thế này?”

Nhưng tiếng nói vui cười của Linh Linh lại vang lên:

- Thám hoa có biết tại sao tôi cứ phải ở đây một mình như thế này không? Nói cho Thám hoa biết cũng chẳng có gì đáng gọi là can hệ, tiểu thư bảo tôi ở lại đây, ở lại để giữ Thám hoa đây. Tiểu thư còn căn dặn mỗi ngày còn phải Tìm cách cho Thám hoa uống rượu cốt làm sao cho Thám hoa phải bị run, nàng nói chỉ cần khi Thám hoa bắt đầu run thì nhất định Thám hoa không làm sao sống được nữa.

Nàng chấm dứt câu nói bằng cách nhìn thẳng vào mặt Lý Tầm Hoan, hình như nàng chờ hắn lộ cơn thịnh nộ giận dữ. Thế nhưng Lý Tầm Hoan vẫn điềm đạm mỉm cười:

- Mười năm trước đây cũng có người nói rằng tôi sắp chết thế nhưng tôi cũng vần còn sống đến bây giờ, cô có thấy như thế là lạ không?

Linh Linh tròn xoe đôi mắt:

- Tôi nói cho Thám hoa biết rồi, tôi hiện đang rắp tâm làm hại Thám hoa, cớ sao Thám hoa lại không mắng vào mặt tôi chứ?

Lý Tầm Hoan nói:

- Tại làm sao mắng cô? Cô bất quá chỉ là “lục lạc” nhỏ mà thôi.

Hắn thở dài và nói tiếp:

- Mỗi một con người sống trên đời này đều không khỏi ít nhất một lần làm cái lục lạc cho người khác. Cô là cái lục lạc của người khác, tôi lại lẽ nào không giống cô? Còn cái người nắm cái lục lạc mà rung biết đâu lại chẳng bị người khác giật dây?

Linh Linh cứ nhìn sững Lý Tầm Hoan, nhìn sững hắn như thế thật lâu rồi nàng chợt thở dài. Nàng nói bằng một giọng nữa buồn buồn nửa kinh ngạc:

- Tới bây giờ tôi mới thật nhận ra rằng Thám hoa là một con người đúng với cái nghĩa người, tôi không hiểu tại sao tiểu thư lại muốn hại Thám hoa.

Lý Tầm Hoan lại điềm đạm mỉm cười:

- Người luôn luôn muốn cho người ta phải chết, nhất định sớm muộn gì người ấy lại chết trước hơn ai hết.

Linh Linh nói:

- Nhưng có một số người chết đi thì mình cảm thấy rất là đáng tiếc, trái lại có những người chết đi mình lại không thể cầm được Nước mắt!

Nàng cúi đầu thật thấp và nói tiếp bằng một giọng buồn buồn:

- Nếu Thám hoa chết đi không chừng tôi cũng phải rơi nước mắt.

Lý Tầm Hoan cười:

- Bởi vì chúng ta đã là bằng hữu, ít nhất chúng ta đã quen với nhau được mấy hôm rồi.

Linh Linh lắc đầu:

- Cũng không hẳn là như thế, tôi biết cái vị Quách tiên sinh tương đối lâu hơn biết Thám hoa, như thế nếu ông ấy chết đi thì chưa chắc tôi đã rơi nước mắt.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

16:36
Giới thiệu: Cô gái trố mắt: Cây? Cây để làm gì? Chẳng lẽ dùng cây để lằm thức nhắm? Bộ răng cứng lắm à? Nàng cười hăng hắc, cười và nhìn chầm chậm vào mặt Lý Tầm Hoan:
17:38
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan thở ra: Dù tôi có nói hắn cũng không tin. Người đàn ông một khi đã quá yêu người đàn bà nào rồi cho dầu mắt còn sáng cũng kể như mù, tai còn thính cũng kể như điếc, con người có thông minh cách mấy cũng kể như ngu dại.
18:38
Giới thiệu: Ngôi nhà gồm có năm gian. Một gian là phòng khách, một gian làm kho chứa vật. Gian sau cùng là nhà bếp, còn lại hai gian đều có lót giường nằm. Gian lót giường nằm có hơi lớn và có bàn trang điểm.
19:23
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan mỉm cười. Hắn chợt cảm thấy mình y như một thằng ngốc. Cô gái hình như cũng cảm thấy tức cười, cô ta chớp mắt: Nhưng tôi không biết ông thì tại làm sao ông lại đến kiếm tôi?
21:07
Giới thiệu: Đó là một làng nhỏ vùng sơn cước. Ngay ở đầu thôn, bên trong đám rừng phong, một tấm bảng hiệu ló ra, “Quán Rượu Chiều.” Đọc tên quán không là Lý Tầm Hoan đã muốn say rồi. Rượu tuy không đáng gọi là quá ngon nhưng lại rất trong, nhiều hương vị.
19:23
Giới thiệu: Thượng Quan Kim Hồng có vẻ trầm ngâm, hình như hắn muốn nói gì nhưng lại không hé miệng. Lão già bắt đầu bập thuốc như không có chuyện gì xảy ra nơi ấy. Thượng Quan Kim Hồng chầm chậm quay mình và chầm chậm bước đi.
22:37
Giới thiệu: Đêm đã phủ màu đen. Bên ngoài thành bóng đêm hình như càng đậm sâu hơn thành nội. Bốn bên phẳng lặng như tờ, tiếng gió đưa giọng côn trùng não ruột. Bước đi của Tôn Tiểu Bạch thật nhẹ, y như là cô ta đi không biết mệt bao giờ.
18:31
Giới thiệu: Lão Tôn Gù nhìn đàn bà cũng y như một bà già rụng hết răng ngồi nhìn lóng mía, chẳng những không có hứng thú mà lại còn chán ngấy nữa là khác, lão gầm một tiếng và ngọn Kê Trảo tung ra.
17:33
Giới thiệu: Giọng nói của nàng thật gấp, thật nặng và mang theo một ma lực dị thường. Hình như giọng nói ấy có một ma lực khêu động dục tình nam giới. Đúng là giọng nói của đàn bà. Lão Tôn Gù và Tôn Tiểu Bạch ngơ ngác nhìn nhau.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - commons.wikimedia.org - wikidata.org - species.wikimedia.org - stackoverflow.com - github.com - xnxx.com - nih.gov - cdc.gov - time.com - bbc.com