Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 78) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 15:04

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 78)

1325
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 13:52 Dung lượng: 12.7 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Không biết từ bao giờ, Linh Linh đứng sững nơi cửa, đôi mắt nàng mộng đỏ hình như nàng thức suốt đêm để khóc. Lý Tầm Hoan mỉm cười khẽ gật đầu, hắn ngồi trên chiếc ghế lót bên cửa sổ. Ánh dương quang chiếu hắt vào mặt hắn, hắn cảm thấy hơi chói, hắn nhắm nghiền đôi mắt.

138 track
Giới thiệu: Không biết từ bao giờ, Linh Linh đứng sững nơi cửa, đôi mắt nàng mộng đỏ hình như nàng thức suốt đêm để khóc. Lý Tầm Hoan mỉm cười khẽ gật đầu, hắn ngồi trên chiếc ghế lót bên cửa sổ. Ánh dương quang chiếu hắt vào mặt hắn, hắn cảm thấy hơi chói, hắn nhắm nghiền đôi mắt.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Và tiếp liền theo là hắn nhớ lại chuyện của hơn mười năm về trước. Năm đó, cũng có một ngày khí trời giông giống như thế này, khí trời cũng mát mẻ, cũng trong sáng như hôm nay, bên ngoài cửa sổ cũng có ánh dương quang rực rỡ, hắn cũng ngồi trên chiếc ghế dựa bên cửa sổ và cũng có người gỡ đầu dùm cho hắn. Cho đến bây giờ, hình như hắn vẫn còn cảm thấy đôi tay dìu dịu, ấm áp đặt lên đầu hắn, hình như mũi hắn cũng vẫn còn nghe hơi hương trong mình của “người ấy” tỏa ra.

Ngày hôm đó, chính hắn cũng chuẩn bị cho một chuyến đi xa, vì lẽ đó “nàng” chải đầu cho hắn và hình như tay nàng cố làm cho thật chậm. “Nàng” chải tóc thật chậm, hình như nàng muốn lưu hắn lại, hình như nàng cố kéo dài thì giờ bên hắn. Cho đến cái lược cuối cùng thì Nước mắt của nàng rơi lả tả, rơi trên đầu hắn, rơi vào cổ, lên mặt hắn. Chính trong chuyến đi xa ấy trở về, hắn gặp phải cường địch phục

kích, cho đến lúc hắn hoàn toàn kiệt sức thì có cứu tinh, kẻ cứu hắn khỏi chết ấy là Long Tiêu Vân. Và cũng bắt đầu từ đó, Long Tiêu Vân trở thành người anh nuôi, người bạn tâm giao của hắn. Hắn nhớ rất rõ tình của Long Tiêu Vân, hắn nhớ rất rõ ân cứu tử của Long Tiêu Vân, hắn nhớ đến mức mà có lẽ khi chết đi hắn vẫn không quên.

706-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-78-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Có một điều thật lạ là hắn chỉ nhớ đến những điều tốt của người còn cái xấu thì gần như hắn không bao giờ nhớ đến nhưng hắn có chú ý đến việc ấy đâu mà nhớ? Hắn chỉ nhớ Long Tiêu Vân cứu hắn một lần, còn cái việc mà Long Tiêu Vân hủy cả cuộc đời của hắn thì không bao giờ nhớ được. Lý Tầm Hoan nhắm mắt, hình như hắn nghe từng chiếc lược đi qua. Và bỗng hắn mỉm cười:

- Ngày đó, sau khi tôi đi rồi vẫn còn trở lại, còn ngày nay sau khi đi rồi có còn ngày trở lại nữa không? Phải chi ngày hôm đó tôi đi đừng có sống trở về thì có lẽ hay hơn.

Hắn từ từ mở mắt, hắn không muốn cho tâm tư mình nhớ nghĩ và hắn bỗng giật mình. Hắn cũng cảm thấy bàn tay chải tóc hôm nay cũng hình như rất chậm, bàn tay này cũng dịu dàng ấm áp. Lý Tầm Hoan không dằn được, hắn quay mặt ngẩng lên, vừa bắt gặp hai giọt nước mắt long lanh như hai hạt ngọc từ khóe mắt của Linh Linh nhỏ xuống. Hai giọt nước mắt rơi xuống mặt Lý Tầm Hoan, hai giọt vừa rơi thì hai giọt kế tiếp, rồi như chuỗi dài liên tục. Hắn bất giác thở dài. Cũng những giọt nước mắt ấm áp, cũng với bàn tay mềm mại năm nào.

Lý Tầm Hoan như mơ hồ, như hoàn toàn sống lại khoảng mười mấy năm về trước, hắn đưa nhẹ nắm lấy bàn tay nàng và hỏi trong hơi thở:

- Cô lại khóc rồi à?

Linh Linh đỏ mặt cúi đầu, răng nàng cắn chặt vành môi:

- Tôi biết Thám hoa ước hẹn với người đúng vào ngày này, vì thế nên Thám hoa chuẩn bị y trang tinh khiết, có phải thế không?

Lý Tầm Hoan không nói. Nhất thời hắn sống trọn vẹn lại khung cảnh cảu mười mấy năm về trước nhưng rồi hắn nhận ra bàn tay này tuy cũng dịu dàng, nước mắt này cũng nóng hôi hổi nhưng người bây giờ không phải người xưa. Linh Linh nói tiếp bằng một giọng rầu rầu:

- Thám hoa cần đi gặp giai nhân của Thám hoa, tự nhiên lòng tôi bỗng nhiên khổ sở vô cùng.

Lý Tầm Hoan chầm chậm buông tay nàng ra, hắn cố gắng nở nụ cười khô héo:

- Cô hãy còn bé quá, cái khổ sở mà ý vị chân chính của nó chắc cô chưa nhận rõ lắm đâu.

Linh Linh nói:

- Về trước có lẽ tôi không nhận biết nhưng hôm nay thì đã biết rồi, tối hôm qua có thể là chưa biết nhưng hồi hôm nay thì đã biết một cách tận tường, biết đến mức mà chính tôi cũng không ngờ được.

Lý Tầm Hoan cười:

- Chỉ trong một đêm mà cô đã lớn nhanh như thế lận sao?

Linh Linh nói:

- Tự nhiên, có người chỉ qua một đêm đầu xanh bạc trắng, chuyện xưa ấy Thám hoa có nghe không nhỉ.

Lý Tầm Hoan nói:

- Người ấy vì vấn đế sống chết của chính mình nên đâm ra ưu lự, còn cô, cô thì bởi một lẽ gì?

Linh Linh cúi đầu thật thấp:

- Tôi thì… tôi vì… tôi chỉ vì Thám hoa, tôi không biết được cuộc hội ngộ ngày nay rồi Thám hoa có trở về không!

Trầm ngâm một lúc khá lâu, Lý Tầm Hoan lại thở dài:

- Cô có biết người mà tôi ước hẹn ngày hôm nay là ai thế?

Linh Linh chầm chậm buộc tóc lại cho Lý Tầm Hoan, nàng buộc xong rồi mới trả lời:

- Tôi biết một khi mà Thám hoa nhất định phải đi thì không một ai có thể lưu lại được.

Lý Tầm Hoan nhìn nàng dịu giọng:

- Sau này khi lớn lên cô sẽ biết, có nhiều việc mà cô có muốn không làm cũng không thể được, nghĩa là có những chuyện đưa đến và chính mình không có con đường thứ hai để chọn.

Linh Linh nói:

- Nếu tôi là người trong tượng mà Thám hoa đã khắc hồi tối hôm qua có thể vì tôi mà ở lại?

Lý Tầm Hoan lại lặng thinh. Thật lâu, vẻ mặt của hắn càng lọ đầy thống khổ:

- Tôi đã không vì “nàng” mà lưu lại… từ trước đến nay tôi không đã vì “nàng” mà làm một chuyện gì.

Hắn vụt đứng lên và đưa mắt lơ đãng nhìn ra cửa sổ:

- Thời gian đã sắp đến nơi rồi, tôi phải đi thôi.

Hắn nói chưa dứt câu thì Quách Tung Dương từ ngoài xồng xộc chạy vào kêu lớn:

- Tôi vừa mới về đến nơi thì huynh đã vội đi à?

Lý Tầm Hoan cười:

- Thì ra Quách huynh cả đêm đi vào thị trấn để cùng người đối ẩm, thế mà không bảo qua tôi một tiếng đấy nhé.

Quách Tung Dương cười lớn:

- Có lúc chỉ cần hai người đối ẩm mới tuyệt, còn nếu có thêm ngươì thứ ba thì.

Hắn cười hì hì, hai chân hắn bước có phần xiêu vẹo, tay cầm bầu rượu của hắn lắc lia, hắn bước lại vỗ vai Lý Tầm Hoan và giọng hắn thấp xuống:

- Khi tâm tình của tôi không được sảng khoái thì tôi cần đi làm cái chuyện gì, chắc Lý huynh đã biết rồi.

Lý Tầm Hoan cũng bật cười:

- À, thì ra.

Hắn chưa nói dứt câu thì bàn tay của Quách Tung Dương đã như cái máy điểm nhanh vào bảy đại huyệt trên mình hắn. Lý Tầm Hoan té xuống đất, toàn thân như không còn gân cốt. Linh Linh hoảng hốt, nàng lật đật chạy lại đỡ hắn và hớt hải kêu lên:

- Ông. ông làm gì thế?

Chỉ trong khoảng khắc, vẻ say rượu trên mặt Quách Tung Dương hoàn toàn biến mất, hắn trở lại y cái bộ mặt lạnh băng băng cố hữu:

- Ta biết hắn không bao giờ nhường cái chuyện đó lại cho ta và cũng không bao giờ chịu để ta cùng đi với hắn cũng như ta vừa mới nói, có khi chỉ cần hai người đối ẩm nếu thêm một người thứ ba thì cuộc

“rượu” trở thành vô hứng thú.

Sửng sốt hồi lâu, Linh Linh rơi nước mắt:

- Hắn nói thật đúng… thì ra ông là con người rất tốt.

Quách Tung Dương lạnh lùng:

- Bất luận ta sống hay chết cũng không muốn thấy ai vì ta mà rơi nước mắt, nhất là thấy nước mắt của đàn bà, ta đã đã buồn nôn, nước mắt của cô hãy dành để cho người khác.

Hắn quay mình bỏ đi một nước, hắn đi mà không hề quay đầu nhìn lại. Tuy không thể động đậy được, tuy không thể nói năng gì nhưng Lý Tầm Hoan vẫn hướng đôi mắt theo Quách Tung Dương. Trong khóe mắt hắn hình như nước mắt sắp trào ra. Và qua một lúc thật lâu, Linh Linh mới lau nước mắt thì thào:

- Trong khiếp đời nếu có được một người bạn xem nhẹ vấn đề sinh tử thì có lẽ hơn bất cứ có được một trân bảo nào dầu quí giá đến đâu.

Nàng cúi xuống nhìn vào mặt Lý Tầm Hoanột lúc thật lâu nữa là nói tiếp:

- Tự nhiên, Thám hoa cũng có hành động đẹp với hắn nên hắn mới đáp lại bằng cách đẹp như thế… có lẽ thế nên hắn mới vui lòng làm một chuyện mà không ai làm được.

Hai mắt Lý Tầm Hoan nhắm nghiền. Trong lòng hắn không biết bao nhiêu nỗi niềm mà cho dầu có nói thành lời cũng không sao hết được, bây giờ hắn mới hoàn toàn cảm nhận rằng tình cảm giữa con người với con người thật nhiều lúc không làm sao giải thích. Thật sự thì Lý Tầm Hoan cũng đã có vì người mà làm khá nhiều việc đáng làm, những kẻ ấy, có người đã bỏ hắn, có người đã quên hắn, thậm chí có người lại dùng hắn làm con vật hy sinh để tạo nên sự nghiệp cho mình. Nhưng hắn chưa làm gì cho Quách Tung Dương, hắn chưa vì họ Quách mà làm nên một chuyện vì lợi ích, thế mà Quách Tung Dương đã không tiếc vì hắn mà hy sinh. Đó mới là chân chính đáng gọi là “bằng hữu.” Một thứ bằng hữu mà tình cảm không thể mua được bằng tiền cũng không thể đem đổi chác vì trên đời này còn có thứ bằng hữu như thế nên sự quang huy của nhân mới trường tồn. Trong gian nhà không khí vụt như đọng lại thành một khối. Linh Linh đã gài cửa lại, nàng cũng gài luôn cửa sổ, im lặng ngồi sát bên Lý Tầm Hoan. Nàng nhìn hắn bằng tia mắt rất dịu dàng, cái nhìn của nàng thay trhế cho bất cứ một lời an ủi nào hay nhất trên gian.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

14:47
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi đáp: Vâng ạ! Kinh Vô Mạng hỏi: Cô là người hẹn gặp chúng tôi ở đây? Lâm Tiên Nhi đáp: Vâng ạ! Kinh Vô Mạng hỏi: Cô đã thay mặt chúng tôi để ước hẹn với Lý Tầm Hoan?
16:36
Giới thiệu: Cô gái trố mắt: Cây? Cây để làm gì? Chẳng lẽ dùng cây để lằm thức nhắm? Bộ răng cứng lắm à? Nàng cười hăng hắc, cười và nhìn chầm chậm vào mặt Lý Tầm Hoan:
17:38
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan thở ra: Dù tôi có nói hắn cũng không tin. Người đàn ông một khi đã quá yêu người đàn bà nào rồi cho dầu mắt còn sáng cũng kể như mù, tai còn thính cũng kể như điếc, con người có thông minh cách mấy cũng kể như ngu dại.
18:38
Giới thiệu: Ngôi nhà gồm có năm gian. Một gian là phòng khách, một gian làm kho chứa vật. Gian sau cùng là nhà bếp, còn lại hai gian đều có lót giường nằm. Gian lót giường nằm có hơi lớn và có bàn trang điểm.
19:23
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan mỉm cười. Hắn chợt cảm thấy mình y như một thằng ngốc. Cô gái hình như cũng cảm thấy tức cười, cô ta chớp mắt: Nhưng tôi không biết ông thì tại làm sao ông lại đến kiếm tôi?
21:07
Giới thiệu: Đó là một làng nhỏ vùng sơn cước. Ngay ở đầu thôn, bên trong đám rừng phong, một tấm bảng hiệu ló ra, “Quán Rượu Chiều.” Đọc tên quán không là Lý Tầm Hoan đã muốn say rồi. Rượu tuy không đáng gọi là quá ngon nhưng lại rất trong, nhiều hương vị.
19:23
Giới thiệu: Thượng Quan Kim Hồng có vẻ trầm ngâm, hình như hắn muốn nói gì nhưng lại không hé miệng. Lão già bắt đầu bập thuốc như không có chuyện gì xảy ra nơi ấy. Thượng Quan Kim Hồng chầm chậm quay mình và chầm chậm bước đi.
22:37
Giới thiệu: Đêm đã phủ màu đen. Bên ngoài thành bóng đêm hình như càng đậm sâu hơn thành nội. Bốn bên phẳng lặng như tờ, tiếng gió đưa giọng côn trùng não ruột. Bước đi của Tôn Tiểu Bạch thật nhẹ, y như là cô ta đi không biết mệt bao giờ.
18:31
Giới thiệu: Lão Tôn Gù nhìn đàn bà cũng y như một bà già rụng hết răng ngồi nhìn lóng mía, chẳng những không có hứng thú mà lại còn chán ngấy nữa là khác, lão gầm một tiếng và ngọn Kê Trảo tung ra.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - cbc.ca - lolwot.com - firstpost.com - almasryalyoum.com - littlethings.com - fandango.com - tutorialspoint.com - smh.com.au - prothom-alo.com - tabnak.ir