Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 79) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 15:04

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 79)

1119
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 24:01 Dung lượng: 21.99 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Trong tủ quần áo vừa tối vừa bực hơi, giá như toàn đồ không sạch thì có lẽ không tài nào chịu nổi nhưng nhờ đó là tủ áo đàn bà. Kể cũng hay, đàn bà cũng có chỗ hay, dù gì quần áo của họ cũng có phần dễ thở. Và giá mà người khác thì cho dầu có mùi thơm đó cũng không làm sao chịu nổi vì không khí trong tủ quá ít nhưng đối với Lý Tầm Hoan thì khác, hắn có thừa sức chịu đựng.

138 track
Giới thiệu: Trong tủ quần áo vừa tối vừa bực hơi, giá như toàn đồ không sạch thì có lẽ không tài nào chịu nổi nhưng nhờ đó là tủ áo đàn bà. Kể cũng hay, đàn bà cũng có chỗ hay, dù gì quần áo của họ cũng có phần dễ thở. Và giá mà người khác thì cho dầu có mùi thơm đó cũng không làm sao chịu nổi vì không khí trong tủ quá ít nhưng đối với Lý Tầm Hoan thì khác, hắn có thừa sức chịu đựng.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Kẻ đến hình như có vẻ ngạc nhiên, họ nhất định không có ý lành bởi vì nếu là người tốt thì không khi nào họ có thái độ lỗ mãng như thế ấy. Bây giờ Lý Tầm Hoan cảm thấy bình tĩnh hơn bao giờ hết. Gặp phải chuyện mà không còn cách nào khác được thì luôn luôn họ có cách duy nhất là giữ cho mình thật hết sức bình tĩnh bởi vì kinh nghiệm cho hắn biết rằng cho dầu có hoảng hốt cho đến phát điên cũng không giả quyết được gì, ngược lại nếu có thể giữ được bình tĩnh thì vấn đề lại có khi đổi khác, có khi lại xoay được tình thế một cách bất ngờ.

Nhưng nói thì nghe dễ như thế, nếu không có chuyện xảy ra thì có thể ai cũng nói được cả nhưng đến khi đụng chuyện, đụng phải chuyện nguy hiểm đến tính mạng của chính mình thì trong một trăm người chưa chắc có được một làm cho tinh thần ổn định. Bây giờ thì Linh Linh lên tiếng, giọng nàng có vẻ cự nự:

- Các ngươi làm gì thế? Bộ muốn cướp của nhà này sao chứ?

707-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-79-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Thiếu chút nữa Lý Tầm Hoan đã bật cười thành tiếng. Hắn nhớ hôm hắn mới đến, Linh Linh cũng với cái giọng đó, cũng bảo hắn là cường đạo, thật cô bé này bản lãnh thì không có mà chỉ chuyện học cái lối “làm bộ, giả đò” thì y hệt Lâm Tiên Nhi. Nhưng hai kẻ đến thì hình như không thèm nghe lời cô bé, họ đi vòng còng trong phòng và hình như họ cố Tìm dấu vết và cuối cùng đi về phía Linh Linh. Linh Linh cũng bước về phía họ và nói lớn:

- Đây là khuê phòng của tiểu thư tôi, các người không phải muốn xục xạo tự do là được đâu nhé.

Tự nhiên đến bây giờ thì kẻ mới đến phải mở lời.

Chính Lý Tầm Hoan cũng ước mong như thế. Chỉ vì có tiếng họ thì hắn mới có thể đoán được người.

- Chính chúng ta đến tìm tiểu thư của ngươi đây.

À, tiếng của đàn bà. Giọng nói thật dịu, thật dễ nghe và hình như trong lúc nói người ấy có cười. Lý Tầm Hoan có vẻ như ngoài ý nghĩ của mình, hắn không ngờ những kẻ mới đến, những kẻ mà hắn định họ sẽ hành hung ấy lại là đàn bà. Thảo nào lúc mở cửa Linh Linh lặng thinh một lúc khá lâu, có lẽ nàng

cũng đã cảm thấy ngoài ý nghĩ. Linh Linh hỏi lại:

- Các ngươi đến tìm tiểu thư tôi à? Các ngươi có quen với tiểu thư tôi sao?

Người đàn bà nói:

- Tự nhiên là quen chứ sao không? Chẳng những quen mà còn là bằng hữu nữa kia.

Linh Linh cười:

- Như vậy mà nhị vị không chịu nói sớm, báo hại tôi tưởng đâu là ăn cướp.

Người đàn bà cũng cười:

- Bộ dáng bọn này giống ăn cướp lắm à?

Linh Linh nói:

- Như vậy thì nhị vị không biết rồi, ăn cướp bây giờ không phải như hồi xưa nữa đâu, hồi đó hễ nói đến cướp thì người ta hình dung ngay một tên đàn ông hung hãn, râu ria lồng ngực gân cốt đầy mình, còn bây giờ thì khác xa rồi, ăn cướp bây giờ có thể là thư sinh, có thể là con người ấy có tướng mạo phong lưu công tử, không ai thấy họ có dáng gì là ăn cướp cả, có thế mới lầm cho chứ. Đúng là cô bé tinh ranh, cô ta mắng người mà không ai bắt bẻ được. Người đàn bà nãy giờ chưa trả lời thì người đàn bà thứ hai lên tiếng:

- Tiểu thư của cô đi đâu, xin mời cho diện kiến.

Người này giọng nói rất thấp, giọng nói hình như hơi khan, nói rất khó nghe nhưng Lý Tầm Hoan chợt cảm nhận như là giọng nói có hơi quen, hắn tức mình không nghĩ được người đó là ai. Linh Linh lại cười:

- Nhị vị đến đây thật không may, tiểu thư tôi có việc đi khỏi mấy hôm nay, trong nhà này bây giờ chỉ có mỗi một mình tôi, vậy nhị vị có gì dặn bảo cho biết để về nói lại. Người đàn bà nói:

- Bao giờ tiểu thư cô mới về?

Linh Linh nói:

- Cái đó thì tôi không biết. Tiểu thư tôi không nói mà tôi cũng không dám hỏi.

Người đàn bà bật cười lanh lảnh:

- Chúng ta đến thì nàng lại đi, chúng ta không đến thì ngày nào cũng có ở nhà, chẳng lẽ nàng biết chúng ta đến nàng lánh mặt. Hay là đã trốn đâu đây?

Giọng nói tuy không hằn học nhưng không khách khí chút nào, tự nhiên bằng giọng nói đó đủ thấy họ đến đây cốt để mà gây sự. Chẳng lẽ họ đến đây để đánh ghen? Chẳng lẽ họ Mất chồng và biết nơi đây có người đàn bà chuyên môn “câu khách”? Linh Linh vẫn cười:

- Nhị vị đã là bằng hữu của tiểu thư tôi, nếu tiểu thư tôi biết nhị vị đến đây thì có bận chuyện gì cũng sẽ ở nhà hầu tiếp mừng không hết cớ sao lại trốn?

Người đàn bà cũng cười:

- Có nhiều người không dám thấy nhiều việc, kể cả bằng hữu họ cũng không dám thấy, cô bé nghĩ có kỳ cục không?

Người đàn bà thứ hai giọng nói chợt có vẻ lạnh lùng:

- Cũng có thể vì đối bằng hữu đã có điều không phải, không phải quá nhiều.

Linh Linh cười:

- Hai vị thật hay quá đùa quá, ở đây nhà đất nhỏ hẹp, trốn đi đâu nữa cũng không biết phải trốn đâu.

Người đàn bà nói:

- Ừ, thật thế à? Nơi đây tuy lạ đối với ta nhưng nếu ta muốn trốn thì cũng chưa chắc ai đã tìm ra đâu nhé.

Linh Linh nói:

- Nếu thế thì trừ phi cô nương trốn trong tủ áo quần.

Nàng cười hăng hắc và nói tiếp:

- Nhưng một con người mà trốn trong tủ áo quần này thì nhất định sẽ bị ngộp thở mà chết, không ai có thể chịu nổi cả.

Người đàn bà cũng cười:

- Đúng lắm, tiểu thư nhà cô là kim chi ngọc diệp thì nhất định không khi nào chịu trốn trong cái tủ áo quần này đâu.

Cả hai người cũng nói cùng cười, rất là cởi mở, hình như họ cũng cảm thấy câu chyện thật đáng buồn cười. Và khi họ dứt tiếng cười, người đàn bà nói tiếp:

- Nhưng tuy tiểu thư của cô không có trốn trong tủ này, vậy thì trong chiếc tủ bây giờ có ai trốn trong ấy chứ?

Linh Linh hỏi:

- Ai? Trong tủ có người à? Ủa, thế sao mà tôi lại không hay biết?

Kể ra thì lối ứng đáp của cô ta cũng khá là bình tĩnh nhưng người đàn bà đã chặn ngang:

- Nếu trong tủ ấy không có người tại sao lại có phản ứng chàn ràn như sợ có người tới mở cửa ra như thế? Chẳng lẽ cô sợ bọn này cướp quần áo của tiểu thư cô sao?

Linh Linh nói:

- Đâu có chuyện như thế. Tôi làm gì lại có ý muốn đứng chận ngang đâu?

Người đàn bà nói bằng một giọng thật dịu dàng:

- Cô em bé, cô tuy khá thông minh, nói năng cũng khá vững chãi nhưng dầu gì tuổi cũng còn nhỏ quá, nếu muốn qua mặt hai kẻ rành đời này thì sợ hãy còn lâu.

Lý Tầm Hoan tuy không nhìn thấy gương mặt của Linh Linh nhưng hắn độ chừng vẻ mặt của cô ta bây giờ vô cùng thảm hại và đột nhiên hắn cũng thấy lòng mình khổ sở vô cùng. Một người đàn ông một khi bị người khác phát hiện đang trốn trong tủ áo, nhất là tủ áo đàn bà thì quả là một chuyện không sao nói được. Trên đời này, nếu cần phải nói đến hai tiếng “ê mặt” thì có lẽ đây là một chuyện ê mặt vượt bực hơn cả cái tiếng “ê” nào hết, có lẽ phải nói là cái mặt mà liệng cho chó ăn thì đúng hơn. Lý Tầm Hoan không biết hai người đàn bà này đến đây căn bản để làm gì?

Nhưng hắn không thể suy nghĩ nhiều hơn nữa, lòng hắn đang khổ sở, không phải khổ sở cho chính sự “ê mặt” của mình mà hắn đang khổ sở thế cho Linh Linh. Thật đúng như thế, một con người đang làm một chuyện “dấu đút” bỗng nhiên bị người khám phá với ý nói chuyện “dấu đút” ấy quá trẻ con thì không biết trong lòng khốn khổ đến mức nào. Người đàn bà bên ngoài cũng thật là lạ, giọng nói của nàng rất dịu dàng nhưng mỗi câu nàng nói ra hình như mang theo cả một núi gai nhọn, chứng tỏ nàng là một con người thâm hiểm vô cùng, nhất định nàng phải là một nhân vật cực kỳ lợi hại. Và tiếng người đàn bà vốn ít nói mà giọng hơi quen kia thì lại khó hiểu hơn. Mỗi câu nói của nàng gần như tỏ rõ tìm Lâm Tiên Nhi để mà thanh toán nhưng họ là ai?

Cứ theo tiếng bước chân mà đoán, võ công của họ không phải là tầm thường, nhất định không thấp hơn Lâm Tiên Nhi. Lý Tầm Hoan bỗng có một ý nghĩ lạ lùng, hắn muốn người trốn trong chiếc tủ này không phải là hắn mà là Lâm Tiên Nhi, hắn muốn xem tận mắt bàn lĩnh của nàng. Bản lĩnh của nàng đối với đàn ông tự nhiên là lợi hại như thế, muốn xem nàng đối phó làm sao. Chỉ hiềm vì trốn trong tủ bây giờ không phải là Lâm Tiên Nhi mà lại là hắn, hình như trời bắt luôn luôn phải thay Lâm Tiên Nhi mỗi khi có nguy hiểm đến cho nàng. Tiếng kêu thảng thốt của Linh Linh lại phát ra cũng một lúc cánh cửa tủ bị mở banh. Lý Tầm Hoan nhắm mắt, hắn mong hai người đàn bà ấy đều xa lạ, không người nào nhìn ra mặt hắn. Hình như hai người cũng không ngờ trong tủ không phải là Lâm Tiên Nhi mà là một người khác, một gã đàn ông, vì thế họ cũng đâm sửng sốt. Sửng sốt một hồi, người đàn bà vụt bật cười:

- Tiểu muội muội, người này là ai thế? Hắn đang ngủ đấy à?

Linh Linh ngập ngừng:

- Hắn… hắn là biểu ca của tôi.

Người đàn bà cười hăng hắc:

- Thú vị vô cùng, thật là thú vị vô cùng. Lúc hồi nhỏ, ta cũng thường mang tình nhân vô phòng hú hí, có một lần ta bị người bắt gặp, ta bảo hắn là “biểu ca” của ta, ha ha..

Nàng cười và nói tiếp:

- Không hiểu tại sao, tại làm sao những người con gái trên thế gian này cứ hay bảo tình nhân của mình là “biểu ca,” thết rồi ta cứ nghe nói “đó là biểu ca của tôi” thì hiểu ngay đó là “tình nhân” của người ấy.

Linh Linh ngập ngừng như xấu hổ:

- Tại vì… vì đây là lần thứ nhất… của tôi, nếu sau này bị bắt gặp như thế nữa thì… thì nhất định sẽ thay… danh từ khác.

Người đàn bà cười:

- Cô em bé này tuổi chừng quá nhỏ nhưng tình nhân thì lại lớn sớm hơn ai hết, có lẽ ta cũng khó mà theo kịp cô em trong việc ôm ấp biểu ca này, người ta bảo “hậu sinh khả úy” là trúng phóc, mà nè, sao hắn ngủ gà gật thế? Chắc cô em xài dữ lắm phải không?

Linh Linh đỏ mặt làm thinh. Cũng may, ngay lúc đó thì người đàn bà thứ hai vội nói:

- Thôi, không có Lâm Tiên Nhi thì mình đi vậy.

Người đàn bà kia nói:

- Gấp gì dữ vậy, đến thì ngồi chơi chút chứ.

Từ lúc tủ áo bị mở, Lý Tầm Hoan đã nghe mùi hương sực nức, bây giờ thì mùi hương đó càng như sát bên mũi hắn, chắc người đàn bà kia bước lại gần.

Qua một lúc nghe nàng cười nói:

- Tiểu muội muội, cô em tuổi mà chọn người hú hí thì quả là rành nghề.

Tự nhiên Linh Linh cũng phải cười:

- Vùng này đàn ông ít lắm, những kẻ dễ coi thì bị tiểu thư nhà tôi hớt cả rồi, tôi chỉ còn có cách là quơ đại thế thôi.

Người đàn bà lại hỏi:

- Người đàn ông như thế này mà cô còn chưa vừa ý hay sao? Cô thấy hắn không không “vừa” hả? Hừ, con người roi roi như thế là nhất hạng đấy nhé.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:50
Giới thiệu: Một con người sống trong sầu muộn, người ấy già một cách cấp kỷ. Lý Tầm Hoan trăn trối nhìn pho tượng, tròng mắt hắn đứng y một chỗ. Hắn nghĩ rằng từ đây trở đi hắn không còn gặp nàng. Chợt có tiếng bên sau:
14:47
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi đáp: Vâng ạ! Kinh Vô Mạng hỏi: Cô là người hẹn gặp chúng tôi ở đây? Lâm Tiên Nhi đáp: Vâng ạ! Kinh Vô Mạng hỏi: Cô đã thay mặt chúng tôi để ước hẹn với Lý Tầm Hoan?
16:36
Giới thiệu: Cô gái trố mắt: Cây? Cây để làm gì? Chẳng lẽ dùng cây để lằm thức nhắm? Bộ răng cứng lắm à? Nàng cười hăng hắc, cười và nhìn chầm chậm vào mặt Lý Tầm Hoan:
17:38
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan thở ra: Dù tôi có nói hắn cũng không tin. Người đàn ông một khi đã quá yêu người đàn bà nào rồi cho dầu mắt còn sáng cũng kể như mù, tai còn thính cũng kể như điếc, con người có thông minh cách mấy cũng kể như ngu dại.
18:38
Giới thiệu: Ngôi nhà gồm có năm gian. Một gian là phòng khách, một gian làm kho chứa vật. Gian sau cùng là nhà bếp, còn lại hai gian đều có lót giường nằm. Gian lót giường nằm có hơi lớn và có bàn trang điểm.
19:23
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan mỉm cười. Hắn chợt cảm thấy mình y như một thằng ngốc. Cô gái hình như cũng cảm thấy tức cười, cô ta chớp mắt: Nhưng tôi không biết ông thì tại làm sao ông lại đến kiếm tôi?
21:07
Giới thiệu: Đó là một làng nhỏ vùng sơn cước. Ngay ở đầu thôn, bên trong đám rừng phong, một tấm bảng hiệu ló ra, “Quán Rượu Chiều.” Đọc tên quán không là Lý Tầm Hoan đã muốn say rồi. Rượu tuy không đáng gọi là quá ngon nhưng lại rất trong, nhiều hương vị.
19:23
Giới thiệu: Thượng Quan Kim Hồng có vẻ trầm ngâm, hình như hắn muốn nói gì nhưng lại không hé miệng. Lão già bắt đầu bập thuốc như không có chuyện gì xảy ra nơi ấy. Thượng Quan Kim Hồng chầm chậm quay mình và chầm chậm bước đi.
22:37
Giới thiệu: Đêm đã phủ màu đen. Bên ngoài thành bóng đêm hình như càng đậm sâu hơn thành nội. Bốn bên phẳng lặng như tờ, tiếng gió đưa giọng côn trùng não ruột. Bước đi của Tôn Tiểu Bạch thật nhẹ, y như là cô ta đi không biết mệt bao giờ.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - skysports.com - phonearena.com - worldstarhiphop.com - suara.com - tvn24.pl - warriorforum.com - theatlantic.com - cricbuzz.com - voyeurhit.com - craigslist.ca