Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 8) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 08/01/2014 09:05

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 8)

2495
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 19:37 Dung lượng: 17.96 MB
Bình chọn
Đánh giá: 10/ 10 trên tổng số 2 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Lý Tầm Hoan nói: Nguyên nhân có lẽ giống như các hạ. Người áo xanh khẽ liếc Lý Tầm Hoan: Chẳng lẽ các hạ cũng vì thiên hạ đệ nhất mỹ nhân? Lý Tầm Hoan cười: Có thể! Người áo xanh cũng cười: Đúng rồi, nghe người ta nói “giai nhân” và “mỹ tửu” là hai điều mà Lý thám hoa không bao giờ từ chối.

138 track
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan nói: Nguyên nhân có lẽ giống như các hạ. Người áo xanh khẽ liếc Lý Tầm Hoan: Chẳng lẽ các hạ cũng vì thiên hạ đệ nhất mỹ nhân? Lý Tầm Hoan cười: Có thể! Người áo xanh cũng cười: Đúng rồi, nghe người ta nói “giai nhân” và “mỹ tửu” là hai điều mà Lý thám hoa không bao giờ từ chối.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Lý Tầm Hoan nói:

- Chỉ tiếc một điều các hạ không phải là “giai nhân.”

Người áo xanh cười nói:

- Tại sao các hạ biết tôi không phải?

Giọng cười của hắn chợt không còn nghe nghèn nghẹt nữa, mà lại vụt trong vút như tiếng ngọc khua.

Trong tiếng cười ngây ngất đó, hắn vùng tuột đôi bao tay ghê gớm để lộ hai bàn tay thật.

Có lẽ trong đời Lý Tầm Hoan chưa bao giờ thấy một bàn tay đẹp như thế.

Ông thám hoa trong thời kỳ “phong lưu một thủa” đã cùng với không biết bao nhiêu người đẹp hẹn hò, bàn tay vị thám hoa hào phóng này trong lúc không cầm dao khắc, không nâng chén rượu, đã không cầm không biết bao nhiêu là bàn tay đẹp.

Bất cứ người đẹp nào bàn tay cũng có thể coi là đẹp, nhưng trong đời họ Lý đã phát hiện một điều là trong những bàn tay của người đẹp đó, ít nhiều cũng có chỗ thiếu sót, nếu da không xước, có nhiều tàn nhan, thì móng tay quá lớn, quá cụt, hoặc đầu ngón tay hơi to, không được suông múp, hoặc lỗ chân lông hơi hở lớn.

420-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-8-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm (Phần 8)

Nhưng bàn tay này, bàn tay đang có trước mặt của họ Lý bây giờ thì…

Lý Tầm Hoan chợt nhớ đến người đàn bà đã làm cho mình trọn kiếp khó quên ấy, bàn ấy cũng không được hoàn toàn…

Có lẽ vì bản tính quật cường, nàng vận động hơi nhiều cho nên tay nàng có hơi to một chút.

Lý Tầm Hoan cắt ngang dòng tư tưởng, tia mắt chăm chú thêm vào hai tay của người áo xanh đang đứng trước mặt mình.

Hai bàn tay đáng được gọi là toàn mỹ, không Tìm được một thiếu sót nào.

Có thể tưởng tượng đến hai thẻ ngọc được một người thợ khéo trổ thanh hai bàn tay. Hai bàn tay trắng muốt no đều thon thỏ. Giá mà thêm một chút thì quá mập, giảm một chút thì quá ốm, ra một chút thì quá dài, thu lại một chút thì quá ngắn…

Hai bàn tay, mà con mắt thẩm mỹ của nhà điêu khắc đại tài, một nhà họa sĩ siêu việt cũng khó lòng thêm bớt.

Người áo xanh dịu giọng:

- Các hạ xem hai bàn tay tôi có “dễ thương” hơn cặp Thanh Ma thủ chút nào không?

Giọng nói của người áo xanh bây giờ cũng được biến đổi theo giọng cười, chẳng những không còn khàn khàn khó chịu mà mà còn phải lấy

chữ “tiếng hót hoàng anh” thì mới có thể làm cho người nghe hình dung, tưởng tượng ra giọng nói ấy.

Lý Tầm Hoan thở ra nhè nhẹ:

- Dùng hai bàn tay ấy để giết người, sợ e rằng không một ai chống nổi thì chuyện chi lại phải dùng đến Thanh Ma thủ.

Người áo xanh cười thật ngọt:

- Bây giờ tôi và các hạ bàn đến chuyện trao đổi, có lẽ điều kiện sẽ được tốt hơn nhiều rồi chứ?

Lý Tầm Hoan nói:

- Cũng hãy còn chưa tốt!

Dùng hai bàn tay “thập toàn mỹ” trên lại giật hai ống tay áo, ống tay áo lụa tuột ra đề lộ rõ hai cánh tay trong ngọc trắng ngần. Người áo xanh nói tiếp:

- Bây giờ thì sao?

Lý Tầm Hoan nói:

- Vẫn còn chưa đủ!

Người áo xanh cười hăng hắc:

- Đàn ông người nào cũng tham lam, nhất là đàn ông nhiều bản lãnh.

Càng cao bản lãnh thì sự tham lam càng lớn.

Nàng vừa nói vừa uốn mình, và khi nói xong câu thì vóc thân diễm tuyệt của nàng chỉ còn chiếc áo lót mỏng manh.

Quả thật là chuyện tiêu hồn lạc phách.

Lý Tầm Hoan đã rót đầy một chén rượu ở trong bầu rượu không có thuốc độc, nâng chén rượu lên tươi cười:

- Thưởng hoa không thể không có rượu, xin mời!

Người áo xanh nói:

- Tôi biết các hạ hãy còn cảm thấy chưa đủ phải không?

Lý Tầm Hoan nói:

- Người đàn ông nào cũng quá tham lam!

Giọng cười như ngọc rót lại nổi lên, người áo xanh cởi phắt đôi giày.

Bất cứ ai, cho dù người đẹp, khi cởi giày cũng có điểm khó coi, nhưng nàng thì ngoại lệ. Bất cứ người nào nếu hai bàn chân không lớn thì gót cũng hơi dày nhưng nàng cũng là một ngoại lệ luôn. Mắt cá của nàng vừa nhỏ lại vừa trơn, mũi chân của nàng vừa đều vừa nhỏ. Nếu nói trên đời này có rất nhiều đàn ông tình nguyện cho hai bàn chân ấy dẫm chết thì cũng không phải là quá đáng. Tiếp theo đó là hai bắp chân nho nhỏ thon thon đậm đuột.

Chỉ trong khoảng khắc, Lý Tầm Hoan chợt như ngừng thở.

Bằng một giọng nói hết sức dịu dàng, người áo xanh khẽ hỏi:

- Bây giờ thì đã đủ hay chưa?

Lý Tầm Hoan ngửa cổ uống cạn một hơi, cười nói;

- Nếu bảo rằng đã đủ thì rằng tại hạ quá ngu chăng?

Không thể tưởng tượng được mà cũng không thể có lời nào để nói cho đầy đủ.

Cả vóc thân lộ phơi đầy.

Bên cạnh vóc thân dụ cảm, có ba chiếc thây người, thật là một khung cảnh cực kỳ thảm khốc.

Chỉ còn một việc đáng tiếc là chiếc mặt nạ của nàng là chưa chịu bỏ ra, nàng chỉ dùng đôi mắt tiêu hồn nhìn Lý Tầm Hoan và hỏi trong hơi thở có phần gấp rút:

- Sao ? Bây giờ có lẽ quá đủ rồi ?

Nhìn chiếc mặt giả của nàng, Lý Tầm Hoan mỉm cười:

- Chỉ còn một chút nữa thôi, một điểm nhỏ nữa thôi !

Người áo xanh nói;

- Các hạ… có lẽ phải nên “tri túc!”

Lý Tầm Hoan nói:

- Người đàn ông nào cũng dễ dàng “tri túc” thì thường thường hay để lỡ mất nhiều điều hay!

Bộ ngực căng đầy nhựa sống phập phồng qua hơi thở, người áo xanh hơi run giọng:

- Chuyện chi các hạ cứ đòi xem bộ mặt của tôi. Cứ thế này có phải sẽ dễ tăng gia ảo tưởng, tăng gia hứng thú hơn không.

Lý Tầm Hoan cười:

- Tôi biết có nhiều người vóc thân đẹp lắm nhưng lại có một gương mặt rất khó nhìn.

Người áo xanh hỏi lại:

- Các hạ cho rằng mặt tôi xấu lắm ư?

Lý Tầm Hoan nói :

- Điều đó cũng chưa biết chừng?

Người áo xanh thở ra:

- Các hạ quả thật đúng là con người có nhiều quả quyết, nhưng tôi khuyên các hạ đừng xem mặt thật tôi là tốt hơn.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Tại làm sao thế?

- Ta và các hạ sau khi trao đổi Kim Ty giáp thì lập tức ai đi đường nấy sợ rằng sau này vĩnh viễn khó gặp nhau. Các hạ trao tôi Kim Ty giáp, tôi trao cho các hạ một khoái cảm nhất trong đời, đó là một sự trao đổi rất công bằng, không ai thiệt thòi chi cả. Và vì thế về sau không ai cần phải nhớ đến ai!

Lý Tầm Hoan gật gù:

- Có lý !

Người áo xanh nói tiếp:

- Nhưng nếu các hạ nhìn thấy mặt ta, sẽ mãi mãi không sao quên được, mà ta… ta thì không thể cũng với các hạ… lâu ngày trọn vẹn, như thế các hạ làm sao khỏi có chuyện tương tư, như thế nghĩ có phiền không!

Lý Tầm Hoan cười:

- Cô nương khá tin tưởng nơi mình.

Người áo xanh khẽ xoa nhẹ lên mình, một cử động tự nhiên nhưng rất ư là dụ cảm:

- Chẳng lẽ tôi lại không thể tự tin sao?

Lý Tầm Hoan nói thật nhẹ:

- Có thể tôi không trao đổi với cô nương.

Người áo xanh hơi sửng sốt:

- Không bằng lòng?

Nàng chầm chậm đưa tay gỡ lớp mặt giả và nhìn thật sâu vào mắt Lý Tầm Hoan:

- Như thế thì đã có chịu chưa?

Thấy một cái mặt đẹp, ai ai cũng muốn nhìn lâu nhưng vẻ đẹp của người áo xanh thì chắc chắn không ai dám nhìn mà người ta chỉ liếc.

Vì thoáng liếc qua thì tay chân đã bủn rủn tâm thần đã bấn loạn. Nếu nhìn lâu hơn có lẽ sẽ phát điên.

Không thể dùng những tiếng mà người ta thường dùng để nói lên một gương mặt tuyệt trần. Chiếc mũi dọc dừa, đôi mắt bồ câu, hai má trái đào, vành môi mọng đỏ hoặc nhã như thu thủy, mi tựa xuân sơn.

Không thể không dùng những sáo ngữ đó. Vì dùng nó để nói đến gương mặt của người áo xanh thì chẳng khác nào đem lọ bôi lên một tờ giấy trắng.

Không, không nên nói gì cả, chỉ cần xác nhận câu nói của nàng lúc nãy khi nàng nói về thanh kiếm Ngư Trường, “đừng nói là của quí mà nếu cần đến chiếc đầu ắt cũng phải dâng.”

Đó, vẻ đẹp của bộ mặt nàng là như thế đó. Một bộ mặt đẹp cộng với vóc thân tiêu hồn lạc phách của nàng, khi nàng Yêu cầu một việc gì, không một người đàn ông nào có thể thoáng qua một ý nghĩ cự tuyệt.

Lý Tầm Hoan thở thật nhẹ , nhẹ như sợ đứt hơi:

- Thảo nào con người như Y Khốc lại chẳng đem Thanh Ma thủ mà giao lại cho nàng, thảo nào Du thiếu trang chủ lại chẳng đem báu vật gia truyền mà dâng dưới chân người đẹp, ai cũng không có thể không tin.

Mỗi một nơi trên thân thể nàng đều y như cũng theo khóe miệng mà cười, nhìn vào chỗ nào y như đều thấy nụ cười ngây ngất.

Nàng nghĩ rằng đã quá đủ rồi. Nếu có một người đàn ông nào có thể nói một câu chưa đủ, người đó là kẻ điên.

Nàng đang chờ đợi, đang thỉnh mời.

Lý Tầm Hoan vẫn cứ ngồi yên không đứng dậy.

Rót đầy một chén rượu ngửa cổ uống cạn, rồi lại rót một chén nữa đưa lên, vị thám hoa “phong lưu tột bậc” mỉm cười:

- Đôi mắt của tôi đã quá lâu rồi không được hưởng phước, xin đa tạ cô nương.

Người áo xanh nhẹ cắn môi, mặt hơi cúi xuống.

- Không ngờ một người đàn ông như các hạ mà vẫn còn phải lấy rượu để phấn chấn tinh thần.

Lý Tầm Hoan cười:

- Bời vì tôi biết rằng một cô gái đẹp cũng rất không dễ dàng thỏa mãn.

Y như một con rắn uốn mình, người đẹp áo xanh lao thẳng vào lòng Lý Tầm Hoan, chén rượu trên tay họ Lý văng ra bể nát.

Lý Tầm Hoan một tay vuốt lấy chiếc lưng thon thỏ mịn màng của người đẹp, nhưng bàn tay khác vẫn nắm chặt con dao như cũ. Mũi nhọn con dao khắc bén ngót chớp ngời.

Người đẹp áo xanh khẽ uốn thân mình và cười thật dịu:

- Người đàn ông lúc làm những chuyện như thế này thì không nên cầm dao ở trong tay.

Giọng của Lý Tầm Hoan cũng thật là dịu:

- Trong lúc người đàn ông cầm dao ở trong tay thì cô nương không nên ngồi vào lòng hắn.

Người đẹp cười duyên:

- Muốn giết tôi thật à?

Lý Tầm Hoan cũng cười:

- Một cô gái còn quá trẻ không nên tự tin như thế, lại cũng không nên thoát y để dẫn dụ đàn ông. Mà một cô gái còn phải giữ y phục của mình cho thật kín đáo để cho người đàn ông dẫn dụ. Nếu không, người đàn ông sẽ không cảm thấy hứng thú gì cả.

Bàn tay của vị thám hoa nắm chặt con dao nhè nhẹ rạch một đường ngắn trên cổ nàng, giòng máu nhỏ có giọt xuống khuôn ngực căng thẳng trắng ngần, y như những cánh hoa hồng rơi trên núi tuyết.

Người đẹp áo xanh chết lặng sững sờ, vóc thân uyển chuyển dịu mềm của nàng y như tê cứng.

Lý Tầm Hoan mỉm cười:

- Bây giờ cô có còn tự tin nữa không? Cô nhận thấy tôi còn chưa nỡ giết cô chăng?

Mũi dao bén ngót vẫn đặt y nơi cổ của nàng.

Người đẹp áo xanh không còn nói được, đôi môi nàng run rẩy…

Lý Tầm Hoan thở ra:

- Có mấy việc mà tôi mong sau này cô nên nhớ, thứ nhất, người đàn ông thường không thích mình bị động, thứ hai, cô không nên tưởng tượng rằng mình quá đẹp…

Cô gái áo xanh căn môi run giọng:

- Tôi… tôi đã phục các hạ rồi, xin các hạ hãy lấy dao ra…

Lý Tầm Hoan nói:

- Tôi có việc cần phải hỏi

Cô gái vẫn run run:

- Các hạ… cứ hỏi…

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Cô muốn vật gì thì rất đông người đàn ông dâng hiến, vì lẽ đó nhất thiết cô không phải là kẻ cầu tham tiền tài. Cô là một người đàn bà, tự nhiên sẽ không vì sắc, thế thì tại sao cô lại hy sinh tất cả để mong

được bộ Kim Ty giáp?

Cô gái áo xanh nói:

- Tôi đã nói rồi, vật nào càng khó được, tôi càng thèm muốn.

Trầm ngâm một giây, Lý Tầm Hoan mỉm cười điềm đạm:

- Tôi không lấy dao ra khỏi cổ cô, chẳng lẽ cô không lấy cổ khỏi dao tôi sao?

Cô gái áo xanh lập tức khum đầu phóng ra, y như một con mèo bị chủ bóp đau tai.

Lý Tầm Hoan nói:

- Tiết trời rất lạnh, nên mặc quần áo vào.

Cô gái áo xanh liếc vào mặt Lý Tầm Hoan, tia mắt nàng nẩy lửa…

Nhưng qua một giây, nàng vụt cười:

- Tôi biết, các hạ không nỡ giết tôi mà!

Lý Tầm Hoan nhướng mắt:

- Hừ? Thật thế à?…

Bàn tay họ Lý vẫn mân mê cán dao và thong thả nói:

- Tôi nói xong câu này, nếu cô không chịu đi ra, thì mũi dao sẽ xuyên qua cổ cô đấy. Cô tin như thế không?

Cô gái nghiến răng, hai tay gom lẹ quần áo, khom mình phóng thẳng ra ngoài như một con thỏ.

Từ ngoài cửa vẫn còn nghe giọng nói rít qua kẽ răng nàng:

- Lý Tầm Hoan, ngươi không phải là đàn ông, ngươi không phải là con người… Thảo nào vợ ngươi lại chẳng cuốn gói theo trai… Bây giờ thì ta biết cả rồi!

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Nhạc phim thần điêu đại hiệp
(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

23:51
Giới thiệu: Hồng Hán Dân cúi mặt thở dài: Đã biết Kim Ty giáp là vật giang hồ dòm ngó, Đái Ngữ mang nó trong mình thì đáng lý không nên uống rượu. Lý Tầm Hoan lắc đầu: Không phải không nên uống rượu, mà đúng ra là hắn không nên chơi với bạn bất lương. Da mặt xám xanh của Hồng Hán Dân đỏ dần.
19:55
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan bước lại gần, thấy yết hầu Tra Mãnh bị một lỗ thủng, lỗ đó bị bít bằng một cục tuyết, máu đóng băng tại đó. Kẻ giết Tra Mãnh hình như sợ máu hắn dính mình cho nên vừa rút kiếm ra thì đã ấn liền vào đó một cục tuyết, làm dòng máu bị ứ đọng
21:49
Giới thiệu: Một điều lố lăng khác là cổ tay cổ chân họ đầu có đeo nhiều chiếc vòng bằng bạc, mỗi cử động của họ, những vòng ấy chạm vào nhau khua lên nghe cũng khá vui tai.
17:28
Giới thiệu: Cỗ xe lìa khách điếm. Trên xe chất những vò rượu đầy ăm ắp. Lẽ tự nhiên là số rượu mua bằng món tiền năm mươi lạng của gã thiếu niên. Hắn rót từng chén đầy và uống từng ngụm lớn.
21:56
Giới thiệu: Họ ngồi xuống là rượu thịt đã kề bên miệng. Gia Cát Lôi hào khí hừng hừng: - Triệu lão nhị, có nhớ vụ Thái Hành Tứ Hổ ở Thái Hành Sơn không?
18:55
Giới thiệu: “Hắn cảm thấy rằng hắn cứ sống cho trọn vẹn với lòng hắn, ai bảo hắn quân tử cũng được, ai bảo hắn là thằng ngu, hắn cũng không hề cãi lại, hắn cho lòng hắn mà thôi.”
11:37
Giới thiệu: Sau khi Quỳ Hoa Bảo Điển lưu truyền trên giang hồ, khiến cho thiên hạ mơ ước săn lùng, có một tên vọng tưởng độc bá võ lâm, mới tìm kiếm thu thập tất cả những bản Quỳ Hoa Bảo Điển, chỉ để lại một quyển, còn lại đốt sạch. Về sau, bản Quỳ Hoa Bảo Điển này bị người đoạt tới đoạt lui.
10:03
Giới thiệu: Hai ngày sau, cha mẹ chồng ta cũng tới đây, nhìn thấy cục cưng cũng cực kỳ mừng rỡ, mẹ chồng ta không chút than thở, lập tức coi ta như bảo bối, tự tay xuống bếp làm đồ ăn cho ta.
11:40
Giới thiệu: Lúc mới lên thuyền ta hôn mê mất vài ngày, sau cũng thích ứng. Lần này đầu tiên đến Chiêm Thành, đi qua Trảo Oa, cuối cùng là đến Cổ Lý. Xuất phát được chừng hai tháng, ta bắt đầu say tàu, nôn mửa khủng khiếp.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - tass.ru - avxhome.se - bustle.com - vanityfair.com - rg.ru - kompasiana.com - bhg.com - bartarinha.ir - samanyoluhaber.com - junkmail.co.za