Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 81) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 14:29

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 81)

1159
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 17:47 Dung lượng: 24.44 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Nhưng hắn có thật sẽ đến không trễ lắm hay không? Ánh mắt của ngày thu đã khuất lần sau đỉnh núi ráng chiều còn sót lại làm rạng rỡ cho dòng nước trong veo. Nước suối trong chói hắt ánh nắng vàng, những chiếc lá cuối mùa lả tả rơi nhè nhẹ.

138 track
Giới thiệu: Nhưng hắn có thật sẽ đến không trễ lắm hay không? Ánh mắt của ngày thu đã khuất lần sau đỉnh núi ráng chiều còn sót lại làm rạng rỡ cho dòng nước trong veo. Nước suối trong chói hắt ánh nắng vàng, những chiếc lá cuối mùa lả tả rơi nhè nhẹ.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Những chiếc lá không vàng, nó có màu đỏ tươi như máu đã làm cho dòng suối trong biến thành một đám mây hồng. Thu hãy còn chưa sâu lắm thế mà sao lá rụng tả tơi. Chẳng lẽ những chiếc lá rụng chưa đúng mức này là kết quả trận đấu của Kinh Vô Mạng và Quách Tung Dương? Phải chăng những đường kiếm sinh tử của họ làm cho những chiếc lá phải rơi khi cuống hãy còn xanh? Lòng của Lý Tầm Hoan cảm nghe nặng như treo đá.

Từ trong cái rơi rụng của những chiếc lá, hắn đã nhận ra hai chuyện. Thứ nhất, chuyện Thượng Quan Kim Hồng, Kinh Vô Mạng và Quách Tung Dương đã giao đấu với nhau đã không còn là chuyện nghi ngờ. Chuyện tất đã xảy ra. Trong trận đấu này còn chứng tỏ nó diễn ra cực kỳ ác liệt. Thứ hai, Quách Tung Dương nhất định đã bị hãm nhập vào vòng khổ chiến và những chiếc lá rơi hình thái tả tơi như thế chứng tỏ họ Quách đã duy trò cuộc sống khá lâu. Nhưng hắn có thể duy trì được lâu hơn nữa hay không? Lý Tầm Hoan tức vì không chắp được đôi cánh để bay nhanh đến nơi quan sát?

845-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-81-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Lá cây phong rơi đỏ đầy mặt đất. Cả một vùng núi như nhuộm màu hồng. Mười phần lá đỏ trên cành đã bị kiếm khí làm rơi đổ gần bảy tám. Cả vùng nhuộm tràn sát khí, từng làn gió cuốn qua tung những bựng lá rơi làm cho không gian như xối một trận mưa bằng máu. Nhưng trừ những trận gió bốc tung cành lá, bốn bên lẳng lặng như tờ. Trận ác chiến đã kết thúc rồi chăng? Và ai là người thảm bại? Cả rừng phong xơ xác lưa thưa không một bóng người. Cho dù gió có thể nói cũng không làm sao giải đáp được những ẩn ức trong lòng của Lý Tầm Hoan.

Tiếng rít của gió không làm sao mang lại tin tức cấp thiết mà Lý Tầm Hoan muốn biết. Phải chăng Quách Tung Dương đã thảm bại? Nếu bất hạnh mà như thế thì thi hài của hắn ở đâu? Tiếng gió, tiếng Nước reo trong khung cảnh im lìm vắng lặng hình như tiếc Thương cho anh hùng chiến bại? Lý Tầm Hoan cúi nhìn dòng nước, hắn vụt khom mình ho sặc sụa. Ngày thu cuối cùng đã lần vào sau núi, bóng chiều của vùng rừng núi đã xạm màu. Dòng nước vốn trong xanh bị những chiếc lá rơi đầy đã trở thành ửng đỏ và bây giờ bóng hoàng hôn lại thêm một lần nữa biến trở xậm màu.

Máu của dòng máu vì thế mà đã xậm lại luôn? Tại lá rừng nhuộm đỏ hay là dòng máu của kẻ chiến bại đã làm cho dòng nước đượm hồng? Lý Tầm Hoan ngẩng mặt lên, hắn bước nhanh tới đầu ngọn suối. Nơi đây, từ trên đỉnh nước đổ thành thác nhỏ, nước xối xuống tung lên trắng xoá.

Linh Linh hỏi:

- Đã chết rồi còn đợi làm gì?

Lý Tầm Hoan ngửa mặt nhìn trời, giọng hắn thật xa xôi:

- Bởi vì hắn có nhiều điều muốn nói lại với tôi.

Linh Linh gần như điếng chết những nàng vụt nhìn thẳng vào mặt Lý Tầm Hoan và nàng chợt yên lòng, nàng thấy hắn vẫn còn bình tĩnh chứ không phải là mê sảng. Nàng hỏi gặn lại:

- Thám hoa bảo ông ta còn muốn nói điều gì?

Lý Tầm Hoan nói:

- Đúng, ông ta nói.

Linh Linh nhướng mắt:

- Ông ta nói với Thám hoa những gì? Chắc Thám hoa đã biết rồi à?

Lý Tầm Hoan nói:

- Tôi đã biết.

Linh Linh hỏi tiếp:

- Ông ta nói những gì?

Lý Tầm Hoan nói:

- Nói rất nhiều điều bổ ích.

Linh Linh cau mặt:

- Nhưng… nhưng khi Thám hoa đến đây thì hắn đã chết rồi mà?

Lý Tầm Hoan thở dài:

- Đúng, đúng là tôi đến quá trễ.

Linh Linh hỏi:

- Như thế những gì ông ta muốn nói, Thám hoa chưa kịp nghe?

Lý Tầm Hoan nói:

- Không, chính những lời nói ấy có sau khi chết.

Linh Linh mở tròn đôi mắt:

- Đã chết rồi mà còn nói? Người chết có thể nói chuyện được ư?

Lý Tầm Hoan nói:

- Có những điều không cần phải nói bằng lời mà tôi cũng vẫn có thể nghe.

Linh Linh hỏi:

- Nhưng… nhưng tại sao tôi lại chẳng nghe?

Càng lúc Linh Linh càng ngơ ngác và hình như đến lúc bây giờ cô ta đã sợ thật rồi.

Trầm ngâm một lúc, Lý Tầm Hoan ngẩng mặt:

- Chắc cô muốn biết Quách Tung Dương nói những gì sau khi chết chứ?

Linh Linh cắn răng khẽ gật đầu:

- Thật ra thì hắn cũng đã nói với cô, chỉ có điều là tại vì cô không chú ý nghe. Nghe được lời người chết là một chuyện quí mà trên đời này không có gì quí bằng bởi vì người ấy đã đem sinh mạng của mình để đổi lấy một bài học cho người sống, nếu cô học được cách nghe lời người đã chết thì cô sẽ học hỏi được nhiều và sẽ biết được nhiều điều.

Môi của Linh Linh trắng nhạt và nàng bắt đầu run:

-Những lời lẽ của… người chết thì… làm sao có được và tôi làm sao nghe được?

Lý Tầm Hoan vẫn bằng một giọng đều đều:

- Muốn học cách nghe lời lẽ của người đã chết, tự nhiên không phải là một chuyện dễ nhưng nếu cố muốn sống lâu, sống một cách an toàn thì cần nên phải học.

Linh Linh nhìn sững Lý Tầm Hoan, nàng nhận thấy tuy hắn không cố lập nghiêm nhưng dáng sắc của hắn không có chút chi đùa bỡn. Nàng run run hỏi:

- Tôi… tôi không biết phải học bằng cách nào. Thám hoa có thể dạy tôi không?

Lý Tầm Hoan gật đầu:

- Cô phải hết sức chú ý mới được.

Linh Linh nhắm đôi mắt lại.

Nàng thành khẩn để nghe, nàng cố gắng nghe trong gió nhưng vẫn không hề nghe thấy những gì.

Lý Tầm Hoan nói:

- Không phải nghe bằng tai mà phải dùng bằng đôi mắt.

Linh Linh mở choàng đôi mắt.

Nàng thấy thi thể của Quách Tung Dương bị nước đạp làm cho quần áo rách nát, bây giờ gần như là lõa thể. Da mặt hắn đã tái xanh, những dòng máu trong người hắn cũng bị nước làm trôi sạch, những vết thương trên người hắn bị nước xoi như rộng thêm ra và cũng không còn một chút máu nào. Thật lâu, Lý Tầm Hoan mới hỏi:

- Cô đã nghe thấy rồi chăng? Cô đã nghe thấy những gì?

Linh Linh đáp:

- Tôi thấy trên mình bị nhiều vết thương, cộng tất cả là mười chín chỗ.

Lý Tầm Hoan gật đầu:

- Đúng.

Linh Linh nói:

- Những vết thương đó hình như toàn là kiếm và hình như đó là một thanh kiếm thật bén.

Lý Tầm Hoan nói:

- Tại sao đoán được chắc chắn đó là mũi kiếm?

Linh Linh nói:

- Bởi vì mũi dao hay mũi thương không thể bén như thế được?

Lý Tầm Hoan gật đầu:

- Tốt lắm, cô đã học được nhiều rồi đó.

Linh Linh tiếp:

- Bởi vì vết thương thật ngắn và cũng tkhông sâu lắm chứng tỏ bị người dùng mũi kiếm chứ không phải dùng lưỡi kiếm.

Nàng bắt đầu có hứng vì thấy Lý Tầm Hoan chú ý đến lời giải thích của mình. Lý Tầm Hoan hỏi:

- Rồi sao nữa?

Linh Linh cười:

- Từ đó mà đoán ra thì người làm cho ông ta mang thương nhất định là Kinh Vô Mạng vì Thượng Quan Kim Hồng nghe nói dùng song hoàn chứ không dùng kiếm và như thế thì Thượng Quan Kim Hồng cũng có thể không có đến đây. Lý Tầm Hoan nói:

- Cũng có thể có nhưng chưa có ra tay.

Linh Linh gật gật đầu rồi nàng vụt nói:

- Những vết thương này hơi xéo, bên dưới sâu, bên trên cạn.

Lý Tầm Hoan nhìn nàng như khuyến khích:

- Đúng lắm, nói thêm di.

Linh Linh nói:

- Do đó có thể thấy đường kiếm của đối phương bắt đầu từ dưới xốc lên, kiếm pháp lạ lùng, người ta nói kiếm pháp của Kinh Vô Mạng là kỳ bí chắc là như thế ấy. Lý Tầm Hoan thở dài:

- Đúng, kiếm pháp của Kinh Vô Mạng vô cùng bí hiểm, mỗi đường kiếm của hắn đi xéo, đi theo đường mà đối phương không bao giờ nghĩ đến.

Hắn chỉ một vết thương nơi đầu gối của Quách Tung Dương và nói tiếp:

- Cô hãy xem đường kiếm này. Nếu bắt đầu từ trên xà xuống thì chẳng có gì là lạ nhưng vết thương dưới sâu trên cạn chứng tỏ cũng từ dưới xốc lên.

Linh Linh gật đầu:

- Đúng rồi.

Lý Tầm Hoan nói:

- Do đó thấy rằng Kinh Vô Mạng xuất thủ chỉ trừ đầu gối trở xuống mà lại chuyển động thanh kiếm bằng cổ tay chứ không phải bằng cánh tay, nếu không nhìn thấy vết thương này thì nhất định tôi không làm sao tưởng tượng được bộ vị công kích của thanh kiếm.

Linh Linh ảo não gật đầu. Lý Tầm Hoan nói tiếp:

- Cao thủ quyết đấu với nhau sự thất bại chỉ trong non kém nửa chiêu, ở sau lưng của Quách Tung Dương còn có bảy vết thương nữa mà bằng vào võ công của họ Quách nhất định không bao giờ có thể đưa lưng cho kẻ địch nhanh như thế cho dầu kẻ địch đó có hơn gấp mười lần.

Linh Linh gật đầu lia lịa:

- Đúng! Đúng! Nếu tôi mà giao đấu với ai cũng không đến nỗi đưa lưng cho họ đâm như thế.

Lý Tầm Hoan nói:

- Căn cứ vào đó, ta thấy rằng những vết thương của Quách Tung Dương đều do khi người lướt sát qua nhau và chứng tỏ đường kiếm của Kinh Vô Mạng chỉ bắt đầu thấp ngay dưới nách hắn mà thôi.

Hắn thở dài sườn sượt và nói tiếp:

- Từ dưới nách của mình mà xốc kiếm, đúng là một kiếm pháp chưa từng nghe thấy. Những vết thương này cũng từ dưới xốc lên, nhân dó lại thấy rõ ràng khi hai người lướt ngang, Kinh Vô Mạng đã thay đổi cách cầm đốc kiếm nhờ đó thừa cơ đâm ngược trở lên và xuất thủ cũng như biến thế chỉ trong một động tác nghĩa là chuyện thay đổi phương hướng của mũi kiếm trong tốc độ nhanh.

Linh Linh đứng há hốc mồm nghe giải thích. Qua một lúc lâu, nàng thở dài:

- Thì ra cái chết của Quách tiên sinh để nói cho Thám hoa biết những điều như thế.

Lý Tầm Hoan buồn bã:

- Nếu không như thế thì bằng vào võ công của họ Quách không thể nào lại để bị nhiều vết thương như thế.

Linh Linh cau mặt:

- Tại sao?

Lý Tầm Hoan nói:

- Cao thủ quyết đấu như tôi đã nói lúc nãy, sự thắng bại chỉ trong nửa chiêu thôi bởi vì bất cứ một khe hở nào trong kiếm pháp của đối phương, không một ai chịu bỏ qua để kéo dài.

Linh Linh gật đầu:

- Hiểu… tôi đã hiểu.

Lý Tầm Hoa nói luôn:

- Cô cứ tưởng tượng xem, Tung Dương Thiết Kiếm đã nên danh hơn hai mươi năm nay, lấy kiếm pháp mà luận thì hắn là một trong những cao thủ nhất nhì chốn võ lâm, thế thì tại sao trong một cuộc chiến lại để lộ luôn đến hai mươi sáu chỗ sơ hở? Làm sao lại để đối phương liên tiếp đâm hai mươi sáu nhát trúng mình?

Linh Linh nói:

- Đó chính là việc lạ lùng hết sức.

Lý Tầm Hoan nói:

- Chưa hết, kiếm pháp của Kinh Vô Mạng đã độc hiểm như thế ấy thì tại sao luôn hai mươi sáu vết thương vết nào cũng cạn chứ không sâu và tại sao trong hai mươi sáu lần bắt gặp sơ hở, Kinh Vô Mạng không chịu đưa một đường kiếm kết liễu sinh mạng của đối phương mà lại kéo dài như thế?

Linh Linh trố mắt:

- Đúng rồi, thế thì tại làm sao?

Lý Tầm Hoan khẽ thở dài ra và nói thật thấp:

- Đó là Quách Tung Dương đã có ý phơi bày sơ hở luôn hai mươi sáu bận.

Đôi mắt bồ câu đen láy của Linh Linh tròn xoe:

- Cố ý bày sơ hở? Chẳng lẽ ông ta cố ý cho Kinh Vô Mạng đâm trúng vào mình?

Lý Tầm Hoan gật đầu ủ rũ:

- Đúng thế bởi vì sự sơ hở là do cố ý tạo ra cho nên hắn mới kịp thời lách tránh, do đó mũi kiếm mới không sao phạm sâu vào thân thể, quá nhiều vết thương mà cũng nhiều như nhau đã nói rõ lên điều ấy.

Linh Linh càng không hiểu:

- Nhưng ông ta làm như thế để làm chi? Chuyện chết sống chứ đâu phải chuyện đùa?

Lý Tầm Hoan lắc đầu:

- Chính vì ông ta muốn đem tất cả cái lạ về kiếm pháp của Kinh Vô Mạng nói cho tôi được biết.

Linh Linh cúi mặt ngậm ngùi. Hồi lâu, nàng ngẩng mặt lên với hai dòng nước mắt:

- Tôi tưởng rằng trên đời này nửa người tốt cũng không thể có, người ta giao hữu với nhau chỉ vì quyền lợi, chỉ vì lợi dụng lẫn nhau mà thôi, bởi thế nên tôi cho rằng một con người muốn sống là phải cố học cho kỳ được cái bí quyết trong vấn đề lợi dụng, làm thế nào để lừa gạt để lợi dụng kẻ khác, tuyệt đối không nên nói vấn đề đạo nghĩa vì như thế chỉ chịu thua thiệt mà thôi.

Lý Tầm Hoan thở ra:

- Những lời của cô nhất định cũng từ cửa miệng của Lâm Tiên Nhi?

Linh Linh gật đầu:

- Nhưng đến bây giờ thì tôi đã thấy khác hẳn rồi, tôi thấy trên đời quả có người tốt, trong giang hồ quả có người xem cái chết nhẹ tựa lông hồng, có những người bạn dám đem cái chết để làm lợi cho bằng hữu.

Nàng vụt phụt xuống bên xác của Quách Tung Dương, giọng nàng nức nở:

- Quách tiên sinh, Tiên sinh chẳng may phải chết đi nhưng chẳng những cái chết của Tiên sinh đã giúp cho bạn của Tiên sinh mà trong cái chết ấy ít nhất Tiên sinh cũng đã cứu được một kẻ lầm đường lạc lối, dưới tuyền đài chắc Tiên sinh cũng rất vui lòng nở nụ cười độ lượng.

Bóng chiều đã xậm màu. Trên con đường vắng của triền núi có hai bóng người bước đi thật chậm. Ánh ráng chiều còn rớt lại trên áo họ, làm cho những đường kim tuyến ngời ngời. Họ cùng đội một thứ nón rộng vành, thứ nón che khuất mặt. Một người đi trước, một người đi sau, họ không cùng đi song song như hai người bạn thường thấy trên đường. Họ đi không lẹ những cũng không đi chậm, họ đi bằng những bước rất thong thả. Nhưng trừ những tiếng động khẽ của bước chân, họ không nói với nhau một tiếng nào. Họ không nói mà cũng không có một động tác nào khác ngoài động tác bước đều. Dáng đi của họ rất an nhàn nhưng toàn thân họ bốc dày sát khí, họ đi thẳng vào bìa rừng, những con quạ ăn chiều bị sát khí từ trong người họ bốc ra, chúng hoảng hốt bay tán loạn. Có những con quạ bay sượt qua đầu họ, người đi sau vùng hất tay lên. Một con quạ ré lên, xuôi cánh rơi xuống đất. Người ấy không hề liếc nhìn nửa cái, bước chân của hắn vẫn cứ đều đều.

Hắn với người đi trước thật là ăn khớp, ăn khớp như hình với bóng. Hắn như không biết gì ngoài việc bước đi, luôn cả sinh mạng của hắn hay bất cứ của ai, hắn hình như hoàn toàn không bao giờ lưu ý. Hình như hắn không hề biết có sinh vật nào đang có trên mặt trên giải đất này, hắn chỉ là cái bóng của người đi trước. Bóng tối đã ngập rừng cây. Đi đến ven rừng, người đi trước đột nhiên dừng lại. Người đi sau cũng ngưng đúng lúc, nếu có ai từ xa đứng nhìn, chỉ thấy đó là hình bóng chứ không phải hai người vì bước đi và dừng lại của họ thật ăn nhịp.

Ngọn gió từ phương Tây phất mạnh, ngàn gió làm tàn thu thật đìu hiu. Người đi trước là Thượng Quan Kim Hồng, người đi sau như cái bóng là Kinh Vô Mạng. Thượng Quan Kim Hồng vụt hỏi:

- Kiếm pháp của Quách Tung Dương như thế nào?

Kinh Vô Mạng đáp:

- Hay.

Thượng Quan Kim Hồng lập lại:

- Hay, rất hay chứ?

Kinh Vô Mạng nói:

- Rất hay, trên bực các chưởng môn của Thất Phái hiện tại.

Thượng Quan Kim Hồng nói:

- Nhưng lúc hắn cùng ngươi giao đấu lại để lộ sơ hở luôn hai mươi sáu bận.

Kinh Vô Mạng nói:

- Hai mươi chín bận, có ba bận tôi không xuất thủ.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

28:30
Giới thiệu: Nạ làm bằng cây là một việc khó, làm giống mặt người, lại khó hơn. Miệng, mũi, tai, mắt giống như sống, miệng lại điểm một nụ cười, đặc biệt hơn, là mặt có những sợi lông như mặt thật! Điều đáng sợ nơi chiếc nạ, là màu sắc.
28:06
Giới thiệu: Tiểu Phi chớp mắt, ướm một câu: - Còn người áo lam? Nhất Điểm Hồng trầm ngâm một lúc: - Trong con mắt của y, kiếm thuật của người áo lam chỉ là một cây kim thêu! Tiểu Phi kinh dị:
24:39
Giới thiệu: Bỗng, Nam Tần cười một tiếng: - Thực ra, các vị không phải quá lo! Đại sư thơ tại hạ là người có vũ công cao nhất trong cung, sau sư phó! Tuy hiện tại, chị là một phế nhân, vũ công của chị vẫn còn nguyên vẹn. Nhất định là đại sư thơ thừa sức đánh bại các người đó! Hồ Thiết Hoa lắc đầu:
28:01
Giới thiệu: Hồ Thiết Hoa tiếp: - Chính ta cũng phải kinh ngạc, không tưởng bà dám làm một việc như vậy! Còn ai không biết quy luật của Thần Thủy Cung sum nghiêm như thế nào! Bà làm như vậy, có khác chi thừa nhận sự vu oan của Cửu muội!
31:38
Giới thiệu: Đúng là một cuộc chiến không tiền khoáng hậu! Một cuộc chiến quái lạ nhất trên đời, ngàn năm trước chưa xảy ra, ngàn năm sau chẳng xảy ra, một cuộc chiến giữa hai con giao long, giành thủy phận, cực kỳ ác liệt biến hóa, cực kỳ ảo diệu!
31:17
Giới thiệu: Âm Cơ cười lạnh: - Ngươi đừng mong khiêu khích ta! Giết ngươi là cái việc dễ dàng như ta phất bàn tay! Tại sao ta phải vất vả quần với ngươi cho phí sức?
29:23
Giới thiệu: Thủy Mẫu Âm Cơ trở lại đây, không lục soát thạch thất liền. Tiểu Phi tạm thời chưa đến đổi nguy hại.
26:29
Giới thiệu: Thủy Mẫu Âm Cơ đưa tay chỉ Hồ Thiết Hoa: Còn gã đó? Hồ Thiết Hoa trừng mắt nhìn Cung Nam Yến thầm đắc ý, nghĩ: Nếu ngươi biết được lai lịch võ công của ta, ta bội phục ngươi lắm lắm! Cung Nam Yến trầm ngâm một chút , rồi từ từ thốt:
20:59
Giới thiệu: Ẩn mình dưới đáy nước, như Sở Lưu Hương đã nghĩ, chẳng phải là một phương pháp vạn toàn và vĩnh cửu. Đã là tạm thời, thì tình trạng đó phải chấm dứt, sớm hay muộn do sức chịu đựng của chàng.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - howtogeek.com - biobiochile.cl - cbc.ca - lolwot.com - firstpost.com - almasryalyoum.com - littlethings.com - fandango.com - tutorialspoint.com - smh.com.au