Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 82) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 14:31

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 82)

1150
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 15:50 Dung lượng: 21.76 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Thượng Quan Kim Hồng gật gật đầu: - Đúng, hai mươi chín bận nhưng tại sao ba bận còn lại ngươi không xuất thủ?

138 track
Giới thiệu: Thượng Quan Kim Hồng gật gật đầu: - Đúng, hai mươi chín bận nhưng tại sao ba bận còn lại ngươi không xuất thủ?

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Kinh Vô Mạng đáp:

- Nếu xuất thủ thì luôn bận đó thì hắn phải chết ngay.

Thượng Quan Kim Hồng hỏi:

- Ngươi đã thấy những sơ hở ấy là do hắn cố ý phơi ra?

Kinh Vô Mạng đáp:

- Đúng và tôi không muốn hắn chết sớm, tôi muốn dùng hắn luyện kiếm cho thật chắc.

Thượng Quan Kim Hồng hỏi:

- Ngươi có biết tại sao hắn cố ý phơi bày ra sơ hở như thế không?

Kinh Vô Mạng đáp:

- Tôi không biết mà cũng không nghĩ về chuyện đó.

846-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-82-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Đúng, ngoài chuyện giết người, bất cứ chuyện nào khác hắn không buồn suy nghĩ. Thượng Quan Kim Hồng đáp:

- Hắn cố ý phơi bày những sơ hở đó là vì hắn cố ý để làm cho hắn mang thương.

Kinh Vô Mạng lơ đãng:

- Ạ à.

Thượng Quan Kim Hồng nói:

- Hắn tự biết tuyệt đối không phải là đối thủ của chúng ta nên hắn mới làm như thế, hắn muốn Lý Tầm Hoan nhìn vào những vết thương đó để biết rõ bộ vị xuất thủ của ngươi.

Thượng Quan Kim Hồng ngẩng mặt lên nhìn xa xa và thản nhiên nói tiếp:

- Như vậy có thể thấy rằng hắn biết Lý Tầm Hoan sẽ Tìm đến, nếu bây giờ ta và ngươi trở lại thì chắc chắn sẽ gặp Lý Tầm Hoan.

Tại gian nhà của Tiểu Phi, Lý Tầm Hoan tìm ra một cái cuốc và hắn hì hục đào huyệt mộ. Chết ở đâu chôn ở đó, chính là vấn đề yên nghỉ của khách giang hồ. Linh Linh đứng một bên nhìn Lý Tầm Hoan đào huyệt bởi vì hắn không chịu cho Linh Linh giúp sức, đó là thói quen của hắn. Bất cứ làm một công việc gì, chỉ biết đó là chuyện của hắn phải làm thì tuyệt đối hắn không bằng lòng cho ai giúp sức. Linh Linh nhìn một hồi rồi cô ta vụt hỏi:

- Thám hoa định chôn Quách tiên sinh ở tại đây à?

Lý Tầm Hoan buồn bã gật đầu.

Linh Linh chầm chậm hỏi tiếp:

- Một con người chỉ cần chết một cách vinh quang thì vô luận chôn nơi nào cũng thế thôi, có phải vậy không?

Lý Tầm Hoan gật đầu:

- Đúng thế.

Linh Linh thốt:

- Thế tại sao, à đáng Lý thám hoa không nên chôn ở đây phải.

Lý Tầm Hoan vẫn cắm cúi đào:

- Không chôn ở đây thì chôn ở nơi nào?

Linh Linh nói:

- Đáng Lý thám hoa nên để y thây của Quách tiên sinh vào chỗ cũ nghĩa là cứ treo y giữa dòng Nước như lúc ban đầu mới gặp.

Lý Tầm Hoan làm thinh. Hắn không tỏ vẻ bằng lòng hay phản đối, tay hắn vẫn cuốc đều đều. Linh Linh nói tiếp:

- Những tay có hạng như Thượng Quan Kim Hồng và Kinh Vô Mạng nhất định không khó nhận ra dụng ý của Quách tiên sinh có phải thế không?

Lý Tầm Hoan nhè nhẹ gật đầu. Linh Linh nói luôn:

- Tự nhiên Kinh Vô Mạng sẽ không để cho Thám hoa thấy biết được bộ vị kiếm pháp của hắn vì thế khi mà họ nghĩ ra dụng ý của Quách tiên sinh thì họ nghĩ ra dụng ý của Quách tiên sinh thì họ sẽ lập tức quay đầu trở lại. Lý Tầm Hoan gật đầu:

- Đúng thế.

Linh Linh nói:

- Lúc họ trở lại nếu phát hiện thi thể Quách tiên sinh không có ở đây, tự nhiên họ biết Thám hoa đã đến đây rồi.

Lý Tầm Hoan gật đầu nhưng hắn không nói một tiếng nào. Linh Linh nói luôn:

- Thế thì họ sẽ chờ đến khi cùng Thám hoa giao đấu, họ sẽ cải biến kiếm pháp chứ không y như khi giao đấu với Quách tiên sinh nghĩa là họ không lập lại cái mà Thám hoa đã biết, có phải thế không?

Lý Tầm Hoan đáp:

- Đúng như thế.

Linh Linh vặn lại:

- Nếu thế thì cái chết của Quách tiên sinh sẽ trở thành vô ích hay sao?

Lý Tầm Hoan cứ vung chiếc cuốc đào huyệt, hắn nghe tiếng của Linh Linh hay không thì không biết. Linh Linh nói:

- Thám hoa đã là bạn tốt của Quách tiên sinh tự phải làm cho cái chết của ông ta có nhiều giá trị và vì thế mà Thám hoa không nên chôn cất.

Lý Tầm Hoan nói thật chậm và thật nhẹ:

- Những điều cô nghĩ chính tôi cũng đã nghĩ rồi.

Linh Linh hỏi:

- Thế thì tại sao Thám hoa không để thi thể của Quách tiên sinh vào chỗ cũ?

Lý Tầm Hoan nói:

- Tôi không làm như thế, bạn tôi đã vì tôi mà chết, tôi.

Linh Linh lớn giọng ngắt lời:

- Chính bởi ông ta đã vì Thám hoa mà chết cho nên Thám hoa càng phải làm như thé, nếu không cái chết của ông ta trở thành vô ích sao? Làm sao cho ông ta yên lòng nhắm mắt?

Trầm ngâm một lúc, Lý Tầm Hoan ngẩng mặt lên nói thật chậm:

- Tôi đoán rằng Thượng Quan Kim Hồng và Kinh Vô Mạng không khi nào quay trở lại.

Kinh Vô Mạng quay đầu lại. Thượng Quan Kim Hồng hỏi:

- Ngươi muốn trở lại gặp Lý Tầm Hoan?

Kinh Vô Mạng đáp:

- Đúng.

Thượng Quan Kim Hồng nói:

- Ta biết ngươi đã lâu rồi muốn cùng Lý Tầm Hoan gia o đấu nhưng bây giờ thì ngươi không đi được.

Kinh Vô Mạng hỏi:

- Tại sao?

Thượng Quan Kim Hồng nói:

- Nếu bây giờ ngươi đi thì nhất định sẽ bị hại ngay.

Kinh Vô Mạng nắm chặt chuối kiếm, giọng hắn hơi khàn:

- Tại sao nhất định là sẽ bại?

Thượng Quan Kim Hồng nói:

- Ngươi đã giết Quách Tung Dương, sát khí đã bị giảm rồi, Lý Tầm Hoan hiện đang nung nấu chí căm hờn, nếu ngươi cùng với hắn giao đấu thì trên khí thế ngươi bị kém hắn ba phần.

Kinh Vô Mạng ngậm miệng nhưng trong cổ hắn có tiếng hừ hừ. Thượng Quan Kim Hồng nói tiếp:

- Ngươi đã qua một trận mới đây, thêm vào đó lại đi thêm một khoảng đường xa, thể lực do đó nhất định có bị giảm sút, Lý Tầm Hoan đang dùng cái thế “dĩ dật đãi lao” như vậy hắn đã chiếm trước ngươi ba phần nữa.

Kinh Vô Mạng nói:

- Nhưng chúng ta.

Thượng Quan Kim Hồng chận hỏi:

- Nếu ta và ngươi hợp lực, nhất định Lý Tầm Hoan sẽ lâm vào cái chết chắc chắn nhưng làm sao biết được là hiện tại hắn đi có một mình? Giả như hắn và lãoTôn Bạch Phát cùng đi thì giải quyết làm sao?

Kinh Vô Mạng nói:

- Bằng hai người của chúng cùng chưa chắc đã.

Thượng Quan Kim Hồng lại chận ngang, lần này thì giọng hắn không còn dịu nữa:

- Ta nói cho ngươi biết rồi, tái xuất giang hồ lần này, ta chỉ thắng chứ không biết bại, cho nên không phải mười phần mà là hai phần chắc thắng, ta mới chịu ra tay.

Kinh Vô Mạng làm thinh.

Thượng Quan Kim Hồng nói tiếp:

- Huống chi, con người của ngươi bây giờ đâu phải là con ngươi của ngươi ngày trước nữa.

Kinh Vô Mạng nói:

- Tôi vẫn là tôi.

Thượng Quan Kim Hồng nói:

- Ngươi vẫn là ngườibằng xác thịt nhưng trong óc của ngươi khác là ở chỗ là bây giờ ngươi đã có tình.

Kinh Vô Mạng cau mặt:

- Có tình?

Thượng Quan Kim Hồng nói:

- Ngươi có thể thắng người là phần lớn nhờ ở chỗ ngươi vô tình, nay ngươi đã có tình người của ngươi và kiếm của ngươi thế tất phải suy giảm.

Tay cầm kiếm của Kinh Vô Mạng dần lần buông lỏng, hình hắn bị nói trúng tim đen. Thượng Quan Kim Hồng nhìn thẳng vào mặt hắn:

- Lòng ngươi từ trước vốn không cách nào động được, thế tại sao bây giờ lại có tình? Ai là người đã làm động lòng của ngươi thế?

Kinh Vô Mạng vụt quay mình lại:

- Không có ai cả.

Thượng Quan Kim Hồng nói:

- Ta vốn cũng không muốn hỏi ngươi người ấy là ai nhưng nếu ngươi muốn phục hồi bản lãnh, muốn thắng được người khác, muốn thắng được Lý Tầm Hoan, muốn phục hồi y như người ngày xưa của ngươi thì ngươi trước hết phải giết người đã làm cho lòng ngươi bị động.

Nói đến đây, Thượng Quan Kim Hồng vụt xoay mình đi thẳng vào rừng, bước đi cũng y như trước, không mau không chậm. Kinh Vô Mạng ủ rũ bước theo. Tay của hắn lại nắm chặt vào đốc kiếm.

Đêm.

Đêm thu.

Đêm đã về khuya.

Tâm tình của Lý Tầm Hoan cũng như bước chân của hắn nặng như treo đá. Quách Tung Dương đã an táng xong rồi. Một kiếm khác vang danh thiên hạ ngày ngủ yên cũng như muôn ngà người khác cũng chỉ một nấm đất nhỏ nhoi. Cái chết của hắn phải chăng hoàn toàn có nhiều giá trị? Lý Tầm Hoan ảm đạm, chính hắn, chính hắn cũng không thể trả lời. Hắn chỉ nghĩ rằng Quách Tung Dương đáng lý không cần phải chết. Nhưng người không cần phải chết vẫn đã chết rồi, như thế có phải là đã dại không? Có những bậc anh hùng từ ngàn xưa và đến bây giờ vốn vẫn là đôi điểm dại. Chính Lý Tầm Hoan lại chẳng có lúc cũng đã dại hay sao?

Linh Linh theo sát bên hắn và nàng vụt hỏi:

- Tại sao Thám hoa biết chắc là Thượng Quan Kim Hồng và Kinh Vô Mạng sẽ không tới đây?

Lý Tầm Hoan nói:

- Khi đã tung ra một trận, trúng hay không trúng nhất định họ cũng sẽ rút lui, chờ cho đến khi nào có đủ cơ hội thuận lợi, họ mới đánh trận kế tiếp, họ không bao giờ đánh mà không nắm chắc phần thắng lợi, đó là chỗ không giống người thường của những bậc tiểu hùng.

Hắn thở dài rồi gượng mỉm cười:

- Nhưng “Tiểu Hùng “ nhất định không bao giờ dại, nó lại khác “Anh Hùng” ở chỗ đó.

Linh Linh hỏi:

- Anh hùng đều dại cả hay sao?

Lý Tầm Hoan cười:

- Nói dại thì quá đáng, phải nói có những điểm “si mê” thì mới đúng.

Nhưng dại cũng không phải là việc đáng chết vì chỉ có những kẻ chí tình mới học được cái si mê ấy mà thôi. Linh Linh cười:

- “Si” mà cũng phải học nữa sao?

Lý Tầm Hoan nói:

- Tự nhiên, bất cứ người nào muốn học được cái si mê ấy cũng không phải là chuyện dễ dàng bởi vì “si” và “ngu” là hai cái khác nhau, chỉ có những kẻ si mê kiếm pháp có thể luyện được kiếm pháp tinh vi chỉ những kẻ si tình mơí có thể được chân tình của kẻ khác, những chuyện đó nếu không phải là kẻ si thì không làm sao hiểu được.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

23:33
Giới thiệu: Tiểu Phi mỉm cười tiếp luôn: Hắn mất ưu thế, ngu huynh chiếm lại tiên cơ, chế ngự hắn liền. Phàm cao thủ tranh đấu, chỉ một sơ hở nhỏ, chỉ một phút giây thôi cũng đủ xoay cục diện, chuyển thế cờ. Hắn biết rõ, nên chẳng dám liều.
28:30
Giới thiệu: Nạ làm bằng cây là một việc khó, làm giống mặt người, lại khó hơn. Miệng, mũi, tai, mắt giống như sống, miệng lại điểm một nụ cười, đặc biệt hơn, là mặt có những sợi lông như mặt thật! Điều đáng sợ nơi chiếc nạ, là màu sắc.
28:06
Giới thiệu: Tiểu Phi chớp mắt, ướm một câu: - Còn người áo lam? Nhất Điểm Hồng trầm ngâm một lúc: - Trong con mắt của y, kiếm thuật của người áo lam chỉ là một cây kim thêu! Tiểu Phi kinh dị:
24:39
Giới thiệu: Bỗng, Nam Tần cười một tiếng: - Thực ra, các vị không phải quá lo! Đại sư thơ tại hạ là người có vũ công cao nhất trong cung, sau sư phó! Tuy hiện tại, chị là một phế nhân, vũ công của chị vẫn còn nguyên vẹn. Nhất định là đại sư thơ thừa sức đánh bại các người đó! Hồ Thiết Hoa lắc đầu:
28:01
Giới thiệu: Hồ Thiết Hoa tiếp: - Chính ta cũng phải kinh ngạc, không tưởng bà dám làm một việc như vậy! Còn ai không biết quy luật của Thần Thủy Cung sum nghiêm như thế nào! Bà làm như vậy, có khác chi thừa nhận sự vu oan của Cửu muội!
31:38
Giới thiệu: Đúng là một cuộc chiến không tiền khoáng hậu! Một cuộc chiến quái lạ nhất trên đời, ngàn năm trước chưa xảy ra, ngàn năm sau chẳng xảy ra, một cuộc chiến giữa hai con giao long, giành thủy phận, cực kỳ ác liệt biến hóa, cực kỳ ảo diệu!
31:17
Giới thiệu: Âm Cơ cười lạnh: - Ngươi đừng mong khiêu khích ta! Giết ngươi là cái việc dễ dàng như ta phất bàn tay! Tại sao ta phải vất vả quần với ngươi cho phí sức?
29:23
Giới thiệu: Thủy Mẫu Âm Cơ trở lại đây, không lục soát thạch thất liền. Tiểu Phi tạm thời chưa đến đổi nguy hại.
26:29
Giới thiệu: Thủy Mẫu Âm Cơ đưa tay chỉ Hồ Thiết Hoa: Còn gã đó? Hồ Thiết Hoa trừng mắt nhìn Cung Nam Yến thầm đắc ý, nghĩ: Nếu ngươi biết được lai lịch võ công của ta, ta bội phục ngươi lắm lắm! Cung Nam Yến trầm ngâm một chút , rồi từ từ thốt:
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - wikiwiki.jp - lefigaro.fr - chron.com - superuser.com - ehow.com - e-hentai.org - nydailynews.com - filehippo.com - westernjournalism.com - yomiuri.co.jp