Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 86) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 14:35

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 86)

990
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 13:54 Dung lượng: 19.11 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Nhưng hắn cử động thật là nhanh nhẹn chứng tỏ rằng võ công của hắn không phải tầm thường. Từ bãi tha ma đi ra một lượt hai người, bên trái là một gã lùn ăn vận toàn bộ đen, bộ dạng hắn hơi loắt choắt nhưng những con người loắt choắt như thế thường là những con người nhậm lẹ và gian xảo.

138 track
Giới thiệu: Nhưng hắn cử động thật là nhanh nhẹn chứng tỏ rằng võ công của hắn không phải tầm thường. Từ bãi tha ma đi ra một lượt hai người, bên trái là một gã lùn ăn vận toàn bộ đen, bộ dạng hắn hơi loắt choắt nhưng những con người loắt choắt như thế thường là những con người nhậm lẹ và gian xảo.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Người bên phải vóc dáng trung bình, không mập không ốm, ăn vận cũng tầm thường, hắn là một con người không có gì là đặc biệt, con người tầm thường nếu chỉ nhìn qua dáng vóc.

Nhưng hắn không tầm thường về phương diện khinh công, so sánh vào bộ pháp thì hắn hơn gã lùn một bậc.

Từ trong ngôi miếu đi ra là một gã trạc tuổi còn non hơn hết nhưng khí phách thì tỏ ra có chỗ khác người, hắn đi bằng những bước chân chắc nịch, ánh mắt hắn ngời ngời, tự nhiên không ai không nhận ra hắn là một con người võ công trội hơn tất cả.

Hắn mặc chiếc áo choàng màu vàng, hắn dong dỏng cao. Lưng hắn đeo thanh trường kiếm với cái vỏ màu xanh lân tinh, phản chiếu với chiếc áo màu vàng, cả hai vật đều chói lọi.

Hắn là một thiếu niên công tử, nhất là hắn là con nhà thế gia trong chốn võ lâm.

850-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-86-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Tự nhiên Lâm Tiên Nhi biết trước có cả thảy bốn người, nàng không vén rèm mà cũng không xuống kiệu, nàng ngồi yên cất giọng cười trong vắt:

- Bốn vị xa xôi cực nhọc, nơi đây cũng không có rượu để bốn vị tẩy trần.

Đúng là chuyện mà khiến người hội diện vô cùng áy náy.

Vì phát hiện ra có người cùng tới chứ không phải một mình mình nên bộ mặt của bốn người không hẹn mà cúng khó đăm đăm nhưng bây giờ thoắt nghe giọng nói của người đẹp, họ cũng không hẹn mà nở nụ cười thoải mái.

Lâm Tiên Nhi dịu giọng tiếp lời:

http://come.to/kimdung

- Tôi biết cả bốn vị đều có lời muốn nói nhưng chẳng hiểu ai nói trước ai nói sau?

Người mặc ám xám có vẻ tầm thường hình như cảm thấy mình không sánh kịp với người nên hắn lặng thinh đứng ké né, còn gã thiếu niên khí phách cũng không nói nhưng hắn lại quay nhìn nơi khác, hình như bản tính ngạo mạn của hắn không cho phép hắn đối diện với những người mà hắn tự cho là không xứng đáng.

Người trung niên có gương mặt tròn hé miệng cười toe toét, vòng tay nói với người áo đen loắt choắt:

- Xin thỉnh huynh đài nói trước.

Người áo đen không thèm khách sáo, hắn bước lên trước kiệu.

Lâm Tiên Nhi cười:

- Mới trong vòng hai tháng không gặp mà khinh công của anh đã tiến triển khá nhiều, đó là một việc cần khánh chúc.

Người áo đen lộ một nụ cười đắc ý:

- Không dám, cô nương quá khen cho.

Lâm Tiên Nhi nói:

- Tôi nhờ anh làm giúp cho hai việc, chắc có lẽ mã đáo thành công. Tôi biết từ trước đến nay, anh là con người không bao giờ để cho ai thất vọng.

Cho tay vào lưng lấy ra một xấp ngân phiếu, người áo đen đưa tới trước kiệu bằng hai tay:

- Đã thu về tất cả chín ngàn tám trăm năm mươi lượng do Đồng Phúc Ngân Hàng tại Sơn Tây.

Lâm Tiên Nhi thò bàn tay búp măng như ngọc chuốt qua bức rèm lấy xấp ngân phiếu, hình như nàng thầm đếm lại rồi mới cất tiếng cười:

- Lần này thật anh đã phải cực nhọc quá nhiều, thật tôi không biết phải dùng lời lẽ như thế nào để nói lên cho xứng đáng lòng cảm tạ.

Người áo đen dán cứng đôi mắt vào bức rèm, ngay cái chỗ Lâm Tiên Nhi vừa mới thò ban tay đẹp, cổ hắn nuốt Nước bọt nghe ừng ực, mắt hắn bỗng đờ dại hẳn thật lâu hắn mới gượng cười:

- Cảm tạ thì thật kẻ hèn này không bao giờ dám nhận chỉ mong cô nương đừng quên người luôn nghĩ đến cô nương cũng quá đủ rồi.

Lâm Tiên Nhi nói:

- Nhưng còn cái lão già kể chuyện họ Tôn và con đầu cháu nội của lão ta chắc anh cũng đã theo dõi bén gót họ được rồi đấy chứ?

Người áo đen cúi gầm đầu, giọng hắn hơi ấp úng:

- Tôi vốn không dám để Mất dấu chân của họ nhưng khi đến Quang Trung thì họ bỗng biến đâu mất. Những bằng hữu dọc theo Quang Trung mà tôi có thể dò hỏi, không một ai thấy họ, hai con người ấy hình như chui tiêu xuống đất đen.

Lâm Tiên Nhi làm thinh.

Cái làm thinh của nàng thật là khó chịu.

Chẳng thà mắng thật nặng lời mà người dưới còn nghe dễ thở, đằng này cái làm thinh thật vô cùng ác độc, cái làm thinh có vẻ không được hài lòng của người đẹp có một tác dụng làm cho không khí ngưng đọng hẳn, làm cho người đối diện nghe ngột ngạt.

Người áo đen cố gắng bằng một giọng cười khô queo:

- Hai ông cháu của lão già ấy hành tung vô cùng kỳ bí, ngoài mặt họ tuy không tỏ ra rằng có biết võ công nhưng riêng tôi thì không tin điều đó, chỉ cần cô nương nới rộng cho tôi đôi ngày là tôi có thể điều tra ra lai lịch.

Trầm ngâm thêm một lúc thật lâu, Lâm Tiên Nhi bật thở dài ;

- Thôi, khỏi cần, tôi biết anh không thể nào theo họ được. Chuyện này tuy anh không làm nên nhưng tôi cũng không có trách gì anh đâu, chờ lát nữa rồi tôi sẽ nhờ anh một chuyện khác.

Người áo đen thở ra nhẹ nhõm, hắn xuôi tay đứng nép sang bên.

Người thanh niên mặt tròn bây giờ mới vòng tay nói với hai người còn lại:

- Xin thất lễ, thất lễ.

Hắn vừa bước lại gần trước kiệu, dáng dấp của hắn thật là cung kính, hắn cứ vòng tay vừa bước vừa giữ cung cách vô cùng trang trọng.

Lâm Tiên Nhi cười:

- Buôn bán làm ăn là người luôn luôn giữ hòa khí, có như thế mới sớm phát tài, thật quả xứng đáng là một Thương gia.

Người mặt tròn vòng tay, miệng hắn cười toe toét:

- Tại hạ chỉ là một tên sai vặt của cô nương, nếu cô nương không muốn cho cơm thì tại hạ chỉ còn có nước dẹp tiệm, vì thế hai tiếng " thương gia " thật tình tại hạ không dám nhận.

Lâm Tiên Nhi dịu giọng:

- Nói chi những điều như thế, việc làm ăn của tôi cũng là việc làm ăn của anh, miễm chúng ta cố làm, miễn anh đừng bỏ dở thì nhất định anh sẽ hoàn toàn thỏa mãn.

Người mặt tròn cười càng rạng rỡ hơn lên:

- Đa tạ cô nương, đa tạ cô nương.

Hắn cứ " đa tạ " luôn một hơi mấy tiếng rồi mới lấy ra một xấp ngân phiếu, hai tay trân trọng đưa tới trước:

- Đây là số thu lợi trọn một năm rồi, số ngân phiếu này cũng lãnh từ Đồng Phúc Ngân Hàng ở Sơn Tây, xin cô nương hãy đếm qua.

Lâm Tiên Nhi cười:

- Thật là cực nhọc cho anh hết sức, chẳng những tôi biết anh là một con người ngay thẳng đáng tin mà lại là con người giỏi dắn.

Nàng cầm xấp ngân phiếu, miệng thì nói chuyện nhưng tay thì âm thầm đếm kỹ nhưng chỉ nói đến đó thì sắc mặt nàng hơi thay đổi, nụ cười theo đó tắt luôn, nàng hỏi bằng một giọng lạnh lùng:

- Sao? Sao chỉ có sáu ngàn lượng?

Người mặt tròn cười mơn:

- Dạ, sáu ngàn ba trăm ạ.

Lâm Tiên Nhi cau mặt:

- Năm kia bao nhiêu?

Người mặt tròn đáp:

- Dạ, chín ngàn bốn trăm lượng.

Lâm Tiên Nhi lại hỏi:

- Thế còn năm ngoái?

Người mặt tròn đáp:

- Dạ, năm ngoái hình như hơn một vạn.

Hắn vừa trả lời vừa lấy tay lai mồ hôi trán.

Lâm Tiên Nhi cười nhạt:

- Bản lãnh của anh không phải tầm thường đấy nhé, có thể làm cho chuyện làm ăn mỗi năm sụt dần như thế có lẽ vài năm nữa sẽ phá sản ngay.

Mồ hôi trán của người trung niên mặt tròn bây giờ đã chảy xuống má, hắn nói gần như không thành tiếng:

- Trong hai năm nay, sự thật làm ăn có nhiều thua lỗ vì khách hàng giảm sút nhưng trong năm tới đây, tôi chắc chắn sẽ phát triền trở lại mức bình thường.

Lặng thinh một lúc, giọng nói của Lâm Tiên Nhi chợt dịu lại:

- Trong hai năm nay, tôi biết anh rất cực nhọc cũng nên về nhà nghỉ ngơi lấy sức.

Mặt của người trung niên tái lại, giọng hắn rung rung:

- Nhưng... nhưng còn chuyện làm ăn.

Lâm Tiên Nhi nói:

- Chuyện làm ăn bên đó rồi tự nhiên tôi lại cũng sẽ nhờ anh, anh không nên lo lắng gì về chuyện đó.

Người trung niên hoảng hốt, giọng hắn gần như đớ lại:

- Cô nương, phải chăng cô nương muốn... muốn...

Hắn vừa nói vừa thụt lui và bất thình lình, hắn nhún chân quăng mình vào rừng rậm.

Hắn lao chưa tới ven rừng thì đột nhiên một vừng ánh sáng túa ra.

Một tiếng rú làm rung chuyển trờ khua, máu văng tung cả cành cây đọt lá, thân hình của người trung niên đổ xuống.

Gã thiếu niên áo lam trong tay đã có một thanh kiếm, không ai thấy hăn rút ra từ lúc nào, bây giờ thì thấy hắn chùi máu dưới gót giày và chầm chậm tra vào vỏ.

Người mặc áo xám nhìn hắn trân trân và vụt mỉm cười:

- Hảo kiếm pháp!

http://hello.to/kimdung

Kẻng!

Thanh kiếm của gã thiếu niên tra vào vỏ vang lên một tiếng động nhỏ nhưng vì đêm thanh vắng nên nghe rõ mồn một, hắn không thèm liếc về phía người áo xám.

Người áo xám cũng đứng yên không có ý nói thêm nửa tiếng.

Chờ một lúc, thấy gã thiếu niên không có ý lên tiếng trước, hắn mới bước tới trước kiệu vòng tay.

Hình như Lâm Tiên Nhi biết rõ tình ý từng người một nên nàng không khách sáo gì cả, nàng nhập để ngay:

- Long Tiêu Vân đã về chưa?

Người áo xám đáp:

- Đã về từ nửa tháng nay, cùng đi với hắn ngoài tên thật khùng Hồ Bất Quy ra còn có tên họ Lữ nghe đâu vốn là em chú bác với Ôn Hầu Ngân Kích Lữ Phụng Tiên, người này cũng dùng cặp kích, xem chừng võ công cũng không phải tầm thường.

Lâm Tiên Nhi hỏi:

- Thế còn lão già gù bán quán?

Người áo xám nói:

- Hắn vẫn còn ở lại đó, con người đó quả có chí ẩn nhẫn, hắn không lộ một chút manh nha nào cho người ta biết được lai lịch. Long Tiêu Vân đã tới quán lão vài lần nhưng xem chừng vẫn không biết được lão ta.

Lâm Tiên Nhi cười:

- Nhưng tôi biết chắc rằng anh đã Tìm biết lão là ai rồi bất luận hắn biến dạng thế nào đi nữa cũng khó mà qua nổi mắt anh.

Người áo xám cười:

- Nếu tôi đoán không lầm thì hắn và ông cháu lão Tôn Bạch Phát có nhiều quan hệ với nhau, rất có thể hắn là Bối Thượng Nhất Tôn Sơn Tôn Lão Nhị.

Như bị kinh hoàng đến mức không nói ra tiếng, thật lâu, Lâm Tiên Nhi mới nói:

- Anh hãy đi nghe lại cho kỹ càng, ngày mai.

Giọng nói của nàng càng lúc càng nhỏ lại, người áo xám phải bước lại gần, mặt hắn cũng lộ vẻ vui mừng gật đầu lia lịa:

- Tôi biết... tôi hiểu... vâng vâng, tôi sẽ đi ngay.

Lúc hắn đi, chân hắn hình như rất nhanh hơn.

Quả thật Lâm Tiên Nhi có tài sai khiến đàn ông.

Người áo đen nhìn châm bẩm theo người áo xám, hình như hắn rất tức không thể giáng một đao cho đã tức.

Nhưng ngay lúc đó thì Lâm Tiên Nhi từ trong kiệu thò tay ra ngoắc hắn.

Bàn tay vừa nhỏ, vừa mềm, làm cho người áo đen nhìn châm vào như mất cả hồn.

Hắn đi lại trước kiệu mà đôi mắt cứ dán cứng vào bàn tay ngọc. Lâm Tiên Nhi nói bằng một giọng thật dịu:

- Anh hãy xích lại đây, tôi muốn nói với anh thật kỹ, tôi mai.

Người áo đen nghiêng tai sát lại gần hơn, hắn cũng lộ vẻ vui mừng không kém, hắn cũng gật đầu lia lịa:

- Vâng vâng, tôi biết, tôi không quên.

Hắn quay mặt bỏ đi, chân hắn như bước dài hơn.

Chờ cho hắn đi khuất rồi, gã thiếu niên áo xám mới bước tới, giọng hanứ lạnh lùng:

- Cô nương thật quá nhiều công việc đấy!

Lâm Tiên Nhi thở ra:

- Biết làm sao bây giờ? Họ toàn là thứ sai vặt chứ đâu phải như anh với tôi, chuyện bất đắc dĩ tôi phải qua loa với họ thế thôi.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

16:12
Giới thiệu: Cái bụng quá lớn mà Nữ Huệ Vương lại này tới trước hơn nữa vừa vỗ phành phạch vào cái bụng vừa cười: - Tốt, tốt lắm, tiểu tử này kể là có nhãn quang, thật không uổng ta thương yêu ngươi một chút nào.
17:19
Giới thiệu: Con đường thật dài và tịch mịch. Người trong sơn thôn có thói quen là ngủ rất sớm, nhà nhà đèn đuốc tối thui. Nhưng khi ra khỏi ngõ quanh thì thấy rõ ngôi lầu nhỏ. Đêm tối đem mà thấy rõ là vì trên ngôi lầu nhỏ ấy đèn đuốc sáng choang.
15:50
Giới thiệu: Thượng Quan Kim Hồng gật gật đầu: - Đúng, hai mươi chín bận nhưng tại sao ba bận còn lại ngươi không xuất thủ?
17:47
Giới thiệu: Nhưng hắn có thật sẽ đến không trễ lắm hay không? Ánh mắt của ngày thu đã khuất lần sau đỉnh núi ráng chiều còn sót lại làm rạng rỡ cho dòng nước trong veo. Nước suối trong chói hắt ánh nắng vàng, những chiếc lá cuối mùa lả tả rơi nhè nhẹ.
23:33
Giới thiệu: Tiểu Phi mỉm cười tiếp luôn: Hắn mất ưu thế, ngu huynh chiếm lại tiên cơ, chế ngự hắn liền. Phàm cao thủ tranh đấu, chỉ một sơ hở nhỏ, chỉ một phút giây thôi cũng đủ xoay cục diện, chuyển thế cờ. Hắn biết rõ, nên chẳng dám liều.
28:30
Giới thiệu: Nạ làm bằng cây là một việc khó, làm giống mặt người, lại khó hơn. Miệng, mũi, tai, mắt giống như sống, miệng lại điểm một nụ cười, đặc biệt hơn, là mặt có những sợi lông như mặt thật! Điều đáng sợ nơi chiếc nạ, là màu sắc.
28:06
Giới thiệu: Tiểu Phi chớp mắt, ướm một câu: - Còn người áo lam? Nhất Điểm Hồng trầm ngâm một lúc: - Trong con mắt của y, kiếm thuật của người áo lam chỉ là một cây kim thêu! Tiểu Phi kinh dị:
24:39
Giới thiệu: Bỗng, Nam Tần cười một tiếng: - Thực ra, các vị không phải quá lo! Đại sư thơ tại hạ là người có vũ công cao nhất trong cung, sau sư phó! Tuy hiện tại, chị là một phế nhân, vũ công của chị vẫn còn nguyên vẹn. Nhất định là đại sư thơ thừa sức đánh bại các người đó! Hồ Thiết Hoa lắc đầu:
28:01
Giới thiệu: Hồ Thiết Hoa tiếp: - Chính ta cũng phải kinh ngạc, không tưởng bà dám làm một việc như vậy! Còn ai không biết quy luật của Thần Thủy Cung sum nghiêm như thế nào! Bà làm như vậy, có khác chi thừa nhận sự vu oan của Cửu muội!
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - mainichi.jp - 4gamer.net - graphicriver.net - carwale.com - uludagsozluk.com - daily.co.jp - gizmodo.jp - allabout.co.jp - ranker.com - myspace.com