Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 87) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 14:35

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 87)

2218
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 16:07 Dung lượng: 22.14 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tiếng rú phát lên từ trong ven rừng kế cận. Gã thanh niên áo xám đã đi vào ven rừng lúc nãy, bây giờ hắn thối ngược ra, hai chân hắn loạng choạng, từ trên mặt hắn, máu bắn ra từng giọt.

138 track
Giới thiệu: Tiếng rú phát lên từ trong ven rừng kế cận. Gã thanh niên áo xám đã đi vào ven rừng lúc nãy, bây giờ hắn thối ngược ra, hai chân hắn loạng choạng, từ trên mặt hắn, máu bắn ra từng giọt.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Hắn thụt ra khỏi rừng rồi quay mặt như muốn chạy về chiếc kiệu, máu từ trên mặt hắn ướt trào thân áo trước.

Dưới ánh trăng lờ mờ, mặt hắn đầy những máu, rõ ràng hắn bị một đường kiếm trúng ngay khoảng giữa chân mày.

Gã thiếu niên áo đen muốn đi về phía rừng thấy thế, hắn biến sắc dừng chân.

Tên thiếu niên áo xám từ từ quỵ xuống.

Gã thiếu niên áo đen thối lui hai bước, chân hắn hơi rung.

851-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-87-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm...

Hắn thò tay rút ngọn chuỷ thủ từ dưới ống giày và quát lớn!

- Ai ở trong rừng?

Trong rừng vẫn lặng trang.

Không khí im lìm càng tăng thêm sức khủng bố cho những ai muốn xông vào. Gã thiếu niên áo đen không dám xông vào, hắn đứng im, mắt hắn đăm đăm, tay hắn rung rung.

Qua một lúc khá lâu từ trong bước ra một bóng người.

Người ấy có vóc thân cao nghệu, mặc áo màu vàng chí gối, đầu đội nón rộng vành che kín tới chân mày, che khuất hẳn nửa mặt bên phía trái.

Chẳng những dáng cách của hắn đặc biệt khác người mà lối dắt kiếm của hắn lại càng đặc biệt hơn nữa, thanh kiếm không treo chặt mà lại treo hững hờ bên hông.

Thanh kiếm không dài và chưa rút ra khỏi vỏ.

Con người ấy trông cũng không hung ác gì lắm, bởi vì chưa lộ toàn bộ chân mặt nhưng không hiểu tại sao, gã thiếu niên áo đen chợt nghe phát lạnh, bàn tay rịn ước mồ hôi.

Trong người của con người ấy hình như chứa đầy sát khí.

Lâm Tiên Nhi biết rõ con người ấy hơn ai hết! Kinh Vô Mạng!

Kinh Vô Mạng còn nghĩa là Lý Tầm Hoan đã chết.

Lâm Tiên Nhi thầm lặng mỉm cười.

Nụ cười của nàng vẫn tươi như hoa nở, đúng là nụ cười ẩn chứa gươm đao.

Nàng cười lớn ở trong lòng, nàng hé nhẹ ở vành môi và mặt nàng làm như sợ hãi, nàng kéo tay gã thiếu niên áo đen, giọng nàng lập cập!

- Con người ấy nghê gớm quá, anh có biết hắn là ai không?

Gã thiếu niên áo đen gượng cười!

- Bất luận hắn là ai, có ta ở đây nàng không phải sợ gì cả.

Nghe rõ giọng cười của gã thiếu niên đã rung rung, biết rõ câu nói của gã là gượng gạo nhưng Lâm Tiên Nhi vẫn thở phào nhẹ nhõm!

- Tôi không sợ, tôi biết anh sẽ bảo vệ cho tôi, tôi biết có anh ở đây thì không kẻ nào đụng đến lông chân tôi được.

Gã thiếu niên áo đen ưỡn ngực!

- Đúng bất luận hắn là ai, chỉ cần hắn dám bước đến đây thì tôi sẽ kết liễu cuộc đời của hắn.

Thật ra thì chính hắn cũng đã nhận biết là mình đã sợ rồi, mồ hôi trong lòng tay hắn càng lúc càng ướt đẫm nhưng hắn là một thiếu niên, một thiếu niên đứng trước người đẹp, hắn không có quyền lùi bước.

Kinh Vô Mạng đã bước tới trước mặt gã thiếu niên.

Gá thiếu niên áo đen tuy nắm chặt ngọn chuỷ thủ, ngọn chuỷ thủ của hắn, hắn đã kết liễu không biết bao nhiêu sinh mạng nhưng bây giờ thì hắn không dám hất tay.

Hắn đã thấy cặp mắt cá chết của Kinh Vô Mạng.

Kinh Vô Mạng hình như không bao giờ ngó gã thiếu niên áo đen, giọng hắn lạnh băng băng!

- Ngọn đao trong tay ngươi giết được con người chết hay không?

Gã thiếu niên áo đen giật mình sửng sốt.

Câu hỏi thật kỳ cục nhưng đã hỏi chẳng thể không có trả lời, gã thiếu niên áo đen thu hết cam đảm trả lời!

- Tự nhiên là giết chết bất cứ ai.

Câu trả lời hình như không ăn khớp lắm nhưng Kinh Vô Mạng vẫn nói!

- Được, bước lên.

Gã thiếu niên lúng túng.

Chẳng thà đối phương xốc tới thì gã cũng đành liều mạng đằng này hắn lại bảo như thế thì quá khó khăn.

Gã thiếu niên áo lựng khựng một lúc rồi hắn gượng cười!

- Ta với ngươi không thù oán, tại làm sao ta lại nỡ giết ngươi.

Kinh Vô Mạng nói!

- Bởi vì ngươi không giết ta thì ta sẽ giết ngươi.

Gã thiếu niên thụt lui thêm hai bước nữa, mồ hôi trên trán hắn đổ xuống từng hạt đậu, hắn bậm gan vung lẹ cánh tay.

Ngọn chuỷ thủ loé lên một làn ánh sáng nhưng ánh sáng tắt ngang.

Một tiếng rú lên thật ngắn, gã thiếu niên ngã xuống.

Thanh kiếm của Kinh Vô Mạng đã đút trở vào trong vỏ, hắn đứng thản nhiên như không có chuyện gì.

Gã thiếu niên áo đen cũng là danh gia kiếm pháp, hắn thường cho rằng trên đời này không có ai sử kiếm nhanh hơn hắn, ai nói gì hắn cũng không tin.

Cho đến bây giờ thì hắn phải tin.

Lâm Tiên Nhi đưa tay nắm lấy cánh tay của hắn, nàng thấy hắn giật giật sớ thịt trên mặt, nàng buông tay hắn và nói!

- Người ấy nhanh tay quá, anh... anh hãy chạy đi, đừng lo cho tôi nữa.

Giá như gã thiếu niên bây giờ được bốn năm mươi tuổi thì chắc hắn nghe lời vì con người sống đến tuổi ấy mới nhận thấy đựoc sinh mạng là quý giá.

Chắc gã thiếu niên đã có nghe câu " Sinh mạng tuy quý giá nhưng ái tình còn quý giá gấp trăm lần " nhưng tiếc gì những con người nói ra câu đó nhất định không sống quá tuổi thiếu niên.

Gã thiếu niên vụt đứng phắt lên!

- Đừng sợ, ta sẽ sống chết với hắn.

Lời lẽ của hắn thật là cương quyết nhưng chân hắn không bước tới.

Lâm Tiên Nhi chớp mắt!

- Không, anh đừng có chết, anh còn cha mẹ vợ con, anh hãy trở về, anh hãy trở chạy trốn, tôi sẽ chận hắn cho anh vì tôi kẻ linh đinh có chết cũng chẳng tiếc gì.

Câu nói của Lâm Tiên Nhi như một liều thuốc hồi sinh, gã thiếu niên thét lên một tiếng nhào thẳng vào Kinh Vô Mạng.

Lâm Tiên Nhi nở nụ cười như đóa hoa đào.

Một người con gái muốn cho người đàn ông liều mạng vì mình, phương pháp tốt nhất là hãy làm cho hắn thấy rằng mình Yêu hắn, nhất là có thể chết đi vì hắn.

Phương pháp đó, Lâm Tiên Nhi dùng đã không biết bao nhiêu lần và nàng chưa bị thất bại lần nào.

Lần này không những cười trong bụng mà nàng cười ngoài miệng vì nàng biết gã thiếu niên không bao giờ ngó thấy.

Bây giờ nàng không những cười miệng mà nàng còn cười lên thành tiếng vì nàng biết chắc rằng gã thiếu niên không bao giờ nghe được nữa.

***

Ánh kiếm loé lên.

Gã thiếu niên chẳng những kiếm pháp khá cao mà thanh kiếm của hắn dùng lại là thứ tốt.

Trong nháy mắt, hắn đã phóng vào mặt Kinh Vô Mạng luôn năm chiêu, hắn không hề nói một tiếng nào trừ tiếng thét đầu tiên.

Kinh Vô Mạng không đánh trả.

Gã thiếu niên áo đen rõ ràng đâm luôn năm kiếm toàn vào nơi yếu hại trên mặt Kinh Vô Mạng nhưng không hiểu tại sao lại không trúng một kiếm nào.

Kinh Vô Mạng vụt hỏi!

- Ngươi là người của Điểm Thương phái phải không?

Gã thiếu niên đã đâm đường kiếm thứ sáu, hắn thấy đôi mắt cá chết của Kinh Vô Mạng vẫn trơ trơ như không bao giờ nhìn hắn nhưng không hiểu tại sao lại nhận được ngay môn phái qua đường kiếm của mình.

Kinh Vô Mạng hỏi tiếp!

- Tả Thiên Linh là gì của ngươi?

Gã thiếu niên áo đen bây giờ mới trả lời!

- Là... là sư phụ của ta.

Kinh Vô Mạng nói!

- Quách Tung Dương đã chết dưới thanh kiếm của ta.

Thình lình hắn nói một câu không ăn nhập gì với tình thế hiện tại, không ai đứng ngoài có thể nhận ra dụng ý của hắn nhưng gã thiếu niên áo đen thì hiểu một cách rõ ràng.

Tạ Thiên Linh vốn là chưởng môn phái Điểm Thương, danh xưng Thiên Nam Đệ Nhất Kiếm Khách, bình sinh tung hoành khắp chốn, không ai được coi là địch thủ thế nhưng lại bị bại luôn ba lần dưới kiếm Quách Tung Dương.

Bây giờ Quách Tung Dương lại bị Kinh Vô Mạng giết chết, tự nhiên Tạ Thiên Linh không thể là địch thủ của Kinh Vô Mạng mà thầy không phải là địch thủ thì trò nào có nghĩa gì?

Gã thiếu niên áo đen tái mặt.

Bất cứ ai, dù chỉ nghe lần đầu cũng đều nhận thấy rằng Kinh Vô Mạng không phải hạng người hay nói khoát.

Kinh Vô Mạng hỏi luôn!

- Ta chỉ cần nhích tay lên là cắt đứt sinh mạng ngươi, ngươi có tin thế hay không?

Gã thiếu niên áo đen cắn răng không nói.

ánh thếp nhoáng lên, thanh kiếm của Kinh Vô Mạng không biết hồi nào đã toát ra khỏi vỏ.

Mũi kiếm lạnh băng băng cũng không biết hồi nào đã nghim đúng vào yết hầu của gã thiếu niên.

Mũi kiếm chỉ ghim ngay nhưng chưa ấn mạnh.

Kinh Vô Mạng lạnh lùng không nói một lời, đôi mắt trắng dã của hắn trơ trơ.

Mồ hôi của gã thiếu niên áo đen nhỏ xuống ròng ròng, hắn ré lên!

- Tại sao chưa chịu giết ta đi?

Kinh Vô Mạng thản nhiên!

- Ngươi muốn chết?

Gã thiếu niên áo đen lớn tiếng!

- Đại trượng phu sống chết là thường, ngươi cứ việc xuống tay.

Hán cố gắng làm ra vẻ xem cái chết nhẹ như lông hồng thế nhưng vì tuổi hắn chưa già nên cái làm ra vẻ của hắn không hay lắm.

Kinh Vô Mạng hỏi!

- Nếu ta không muốn giết ngươi, ngươi cũng vẫn muốn chết à?

Gã thiếu niên khựng lại.

Hắn không thể trả lời vì đâu có ai điên gì mà muốn chết.

Kinh Vô Mạng vẫn lạnh lùng!

- Ta biết ngươi vốn muốn vì nàng mà chết muốn cho nàng cảm thấy ngươi là bậc anh hùng nhưng nếu một khi ngươi chết rồi liệu nàng còn có thích ngươi không?

Gã thiếu niên áo đen không nói được tiếng nào.

Hắn chợt cảm thấy mũi kiếm lạnh băng đã rời khỏi yết hầu hắn.

Hắn chợt cảm thấy mình như một thằng ngu.

Giọng Kinh Vô Mạng vẫn trầm trầm!

- Trong con mắt của đàn bà, một trăm tên anh hùng chết vẫn không bằng một tên thất phu còn sống, cũng như trong mắt của ngươi, một trăm mỹ nhân chết rồi vẫn không bằng một người đàn bà còn sống, ngươi có rõ cái chân nghĩa ấy hay không?

Gã thiếu niên gạt mồ hôi trán, gượng cười!

- Rất rõ.

Kinh Vô Mạng hỏi!

- Bây giờ ngươi có còn muốn chết nữa hay không?

Gã thiếu niên đỏ mặt!

- Sống cũng không có gì không tốt.

Kinh Vô Mạng nói!

- Tốt lắm như vậy là ngươi đã hiểu.

Hắn nói tiếp bằng một giọng lạnh ngàn đời!

-Ta từ trước đến nay vốn không thích nói nhiều thế mà hôm nay lại nói khá lâu, mục đích muốn cho ngươi thông hiểu cái chân lý. Chờ cho ngươi biết rồi ta sẽ giết ngươi.

Gã thiếu niên áo đen rúng động!

- Ngươi... ngươi muốn giết ta?

Kinh Vô Mạng nói!

- Ta là người chỉ hỏi chứ không có trả lời nhưng với con người sắp chết thì ngoại lệ.

Gã thiếu niên áo đen rung giọng!

- Nhưng... nhưng nếu muốn giết ta thì tại sao ngươi lại phải nói dài dòng?

Kinh Vô Mạng nói!

- Bởi vì ta vốn không bao giờ giết những người muốn chết, nếu ngươi muốn chết thì ta giết ngươi không thú vị gì cả.

Gã thiếu niên áo đen rống lên một tiếng, lao thẳng vào người Kinh Vô Mạng.

Tiếng rống của hắn rất ngắn bởi vì thanh kiếm của hắn vừa đưa ra thì lưỡi kiếm của Kinh Vô Mạng đã ghim đúng vào miệng của hắn.

Máu phọt ra và trước nhất là thấm vào lưỡi của gã thiếu niên, gã thoáng cảm nghe mằn mặn.

Hắn cảm thấy nghe mùi vị của cái chết thì hắn đã chết ngay.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

15:02
Giới thiệu: Ánh bình minh đã rạng rõ chân trời. Nơi ven rừng thông có thêm ba nấm mồ mới đắp. Mộ của Du Long Sinh, Lam Yết Tử và của Nữ Huệ Vương. Đào huyệt là do bàn tay của những môn đồ của bà ta.
16:12
Giới thiệu: Cái bụng quá lớn mà Nữ Huệ Vương lại này tới trước hơn nữa vừa vỗ phành phạch vào cái bụng vừa cười: - Tốt, tốt lắm, tiểu tử này kể là có nhãn quang, thật không uổng ta thương yêu ngươi một chút nào.
17:19
Giới thiệu: Con đường thật dài và tịch mịch. Người trong sơn thôn có thói quen là ngủ rất sớm, nhà nhà đèn đuốc tối thui. Nhưng khi ra khỏi ngõ quanh thì thấy rõ ngôi lầu nhỏ. Đêm tối đem mà thấy rõ là vì trên ngôi lầu nhỏ ấy đèn đuốc sáng choang.
15:50
Giới thiệu: Thượng Quan Kim Hồng gật gật đầu: - Đúng, hai mươi chín bận nhưng tại sao ba bận còn lại ngươi không xuất thủ?
17:47
Giới thiệu: Nhưng hắn có thật sẽ đến không trễ lắm hay không? Ánh mắt của ngày thu đã khuất lần sau đỉnh núi ráng chiều còn sót lại làm rạng rỡ cho dòng nước trong veo. Nước suối trong chói hắt ánh nắng vàng, những chiếc lá cuối mùa lả tả rơi nhè nhẹ.
23:33
Giới thiệu: Tiểu Phi mỉm cười tiếp luôn: Hắn mất ưu thế, ngu huynh chiếm lại tiên cơ, chế ngự hắn liền. Phàm cao thủ tranh đấu, chỉ một sơ hở nhỏ, chỉ một phút giây thôi cũng đủ xoay cục diện, chuyển thế cờ. Hắn biết rõ, nên chẳng dám liều.
28:30
Giới thiệu: Nạ làm bằng cây là một việc khó, làm giống mặt người, lại khó hơn. Miệng, mũi, tai, mắt giống như sống, miệng lại điểm một nụ cười, đặc biệt hơn, là mặt có những sợi lông như mặt thật! Điều đáng sợ nơi chiếc nạ, là màu sắc.
28:06
Giới thiệu: Tiểu Phi chớp mắt, ướm một câu: - Còn người áo lam? Nhất Điểm Hồng trầm ngâm một lúc: - Trong con mắt của y, kiếm thuật của người áo lam chỉ là một cây kim thêu! Tiểu Phi kinh dị:
24:39
Giới thiệu: Bỗng, Nam Tần cười một tiếng: - Thực ra, các vị không phải quá lo! Đại sư thơ tại hạ là người có vũ công cao nhất trong cung, sau sư phó! Tuy hiện tại, chị là một phế nhân, vũ công của chị vẫn còn nguyên vẹn. Nhất định là đại sư thơ thừa sức đánh bại các người đó! Hồ Thiết Hoa lắc đầu:
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - junkmail.co.za - explosm.net - empflix.com - zerohedge.com - famitsu.com - ilbe.com - sport.pl - thoughtcatalog.com - mamaclub.com - ubuntuforums.org