Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 91) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 14:44

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 91)

1093
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 14:01 Dung lượng: 19.26 MB
Bình chọn
Đánh giá: 10/ 10 trên tổng số 2 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Bị một lượt bốn thế hiểm độc, nhất là cái vật sau cùng làm cho mắt Lý Tầm Hoan nổi đom đóm, cho đến khi bình tĩnh lại thì thấy bộ mặt của gã ăn mày. Gã ngồi xổm ngang mình, tay hắn chận ngang cổ Lý Tầm Hoan, hắn cười hềnh hệch.

138 track
Giới thiệu: Bị một lượt bốn thế hiểm độc, nhất là cái vật sau cùng làm cho mắt Lý Tầm Hoan nổi đom đóm, cho đến khi bình tĩnh lại thì thấy bộ mặt của gã ăn mày. Gã ngồi xổm ngang mình, tay hắn chận ngang cổ Lý Tầm Hoan, hắn cười hềnh hệch.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

“Hắn là ai? Tại sao hắn lại ám toán mình?

Hắn đã nhận ra mình từ lúc nào?

Hắn và Thiết Giáp Kim Cương có quan hệ ra sao?”

Có những câu đáng hỏi nhưng Lý Tầm Hoan vẫn nín thinh.

Trong tình cảnh như thế này, Lý Tầm Hoan biết hay nhất là làm thinh.

Gã ăn mày nhíu mắt:

- Tại sao ngươi không nói?

Lý Tầm Hoan nhếch môi cười:

- Nếu các hạ bị người ta đè như thế này thì các hạ làm sao?

855-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-91-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Gã ăn mày nói:

- Ta sẽ kêu réo thập bát đại tổ tiên của nó ra mà chửi.

Lý Tầm Hoan nói:

- Mắt tôi không mù, thế mà không thấy được các hạ là một cao thủ võ lâm, như vậy kẻ đáng chửi là tôi chứ đâu phải các hạ.

Gã ăn mày lắc đầu cười:

- Đúng ngươi là con người cổ quái, cổ quái đến mức ta chưa từng thấy bao giờ, nếu ngươi còn nói thêm chắc chắn là ta sẽ đỏ mặt.

Hắn đứng lên kêu lớn:

- Con người này là bậc quân tử, là con người tốt, nếu các ngươi không ra thì ta bỏ đấy.

Cánh cửa sau của một căn nhà mở hé, một tốp người trong đó bước ra.

Lý Tầm Hoan không ngờ khi thấy đám người này thì hắn như ngủ mơ vừa tỉnh giấc.

Thì ra, từ đầu đến cuối, họ đã sẵn một cái bẫy cho hắn dẫm chân.

Người thứ nhất đi ra đúng là tên thầy bói mắt mù.

Theo sau đó là một người đàn bà một mắt, tên gánh rượu, gã đại hán áo xanh và tên bán đậu hũ chiên.

Lý Tầm Hoan cười gượng:

- Thật là diệu kế, tại hạ vô cùng bội phục.

Tên thầy bói lạnh lùng:

- Không dám.

Lý Tầm Hoan nói:

- Thì ra chuyện này không dính líu gì đến Thiết Giáp Kim Cương cả à?

Tên thầy bói nói:

- Quan hệ thì tự nhiên là có, chỉ có điều...

Gã ăn mày hớt lời nói:

- Chỉ có điều chưa gặp Thiết Giáp Kim Cương, chuyện vừa rồi là vở kịch riêng diễn riêng cho ngươi xem.

Lý Tầm Hoan cười:

- Vở kịch thật là hay.

Tên thầy bói nói:

- Đúng là hay, nếu không hay thì làm sao lừa được Lý Thám Hoa?

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Làm sao các vị lại biết tôi?

Tên thầy bói nói:

- Bọn này tuy không biết nhưng có người khác biết.

Lý Tầm Hoan cau mặt:

- Các vị chưa biết tôi thì tại sao chiếu cố kỹ như thế?

Tên thầy bói nói:

- Tại chuyện Thiết Giáp Kim Cương.

Và mặt hắn vụt đầy oán độc:

- Chúng ta vô cùng tưởng niệm hắn nhưng hiềm vì không Tìm được hắn, nếu hắn biết Lý Thám Hoa cùng ở chung với bọn này thì nhất định hắn sẽ dời gót ngọc đến ngay.

Lý Tầm Hoan mím miệng:

- Nhưng nếu hắn không đến thì chẳng hóa ra các vị phí công vô ích hay sao?

Tên thầy bói nói:

- Chuyện người khác thì người đừng nhọc công lo, hãy lo tính chuyện của mình, bọn này nắm vấn đề chắc lắm chứ nếu không thì tội gì lại phải phí công.

Lý Tầm Hoan điềm đạm mỉm cười:

- Các hạ có thể nghĩ ra một cái kế như thế cũng chẳng dễ dàng.

Trầm ngâm một lúc, gã thầy bói nói:

- Nếu tại hạ có được mưu kế hay như thế thì đôi mắt này làm sao mù được.

Lý Tầm Hoan cau mày:

- Như vậy kẻ bày kế không phải là các hạ?

Tên thầy bói lắc đầu:

- Không.

Gã ăn mày nói theo luôn:

- Cũng không phải là ta, trong đầu ta vốn có một cái bệnh kinh niên, cứ hễ nghĩ đến chuyện hại người là thức suốt cả ngày.

Lý Tầm Hoan gật gật đầu:

- Như vậy các vị chỉ là diễn viên, bên sau hãy còn người đạo diễn và sau nữa là tác giả.

Tên thầy bói nói:

- Ngươi cũng không cần phải hỏi vì rồi đây ngươi sẽ biết ngay.

Hắn vung cây gậy trúc trong tay điểm nhanh vào huyệt Hoàn Khiêu nơi hai đầu gối của Lý Tầm Hoan và nói tiếp:

- Khi ngươi thấy hắn rồi có lẽ ngươi sẽ cảm thấy rằng sống trên đời này nữa là thừa, chẳng thà chết sớm mà sẽ hay hơn.

Cửa tuy nhỏ mà tường rất cao.

Trong vòng tường, sân tuy có hơi rộng nhưng vắng lặng im lìm.

Qua ngõ ngoằn ngèo theo lối kiến trúc hoa viên là lọt vào giải hành lang, qua khỏi hành lang thì nghe bên trong đại sảnh có tiếng cười:

- Các vị đã thỉnh người anh em của tôi đến hay chưa?

Nghe giọng nói tiếng cười đó, Lý Tầm Hoan chợt cảm thấy lạnh cả tay chân.

Người tác giả vở kịch, người chủ mưu trong việc bắt hắn lại là người anh em kết nghĩa của hắn: Long Tiêu Vân.

Tên thầy bói dừng chân ngoài tấm bình phong:

- Chúng tại hạ may mà không làm nhục mạng, cuối cùng đã thỉnh được Lý Thám Hoa.

Tiếng nói hắn vừa dứt thì từ sau tấm bình phong thoáng ra một người ăn vận cực kỳ hoa quý, sắc diện hồng hào, quả đúng là người bạn mấy năm không gặp: chủ nhân Hưng Vân Trang Long Tiêu Vân.

Vừa bước ra là Long Tiêu Vân đã nắm chặt tay của Lý Tầm Hoan nở nụ cười tươi:

- Đã hai năm rồi, Lý hiền đệ làm cho đại ca nhớ trông gần chết.

Lý Tầm Hoan cũng cười:

- Nếu đại ca muốn gặp tiểu đệ thì chỉ cần nói lên một tiếng, tiểu đệ lâp tức đến nơi chứ chuyện chi phải nhọc đến chư vị bằng hữu đây như thế?

Gã ăn mày bật cười thật lớn, hắn vỗ tay đánh bép:

- Hay, nói thật hay, luôn cả da mặt dày của ta mà bị các hạ nói đến phải ửng hồng, bây giờ có người nghe mà không đổi sắc thì thật tình phải phục lăn.

Long Tiêu Vân làm như chợt điếc ngang, hắn làm như không nghe gì cả, hắn nắm lấy tay Lý Tầm Hoan cười nói:

- Ta đã đoán đúng, hiền đệ nhất định sẽ đến nên đã chuẩn bị xong bữa tiệc tẩy trần, anh em mình bao nhiêu năm không gặp, bữa nay cứ phải say nghe.

Vừa dìu Lý Tầm Hoan, Long Tiêu Vân vừa thỉnh khách:

- Xin mời các vị, xin mời.

Tên thầy bói nói:

- Chúng tại hạ bằng lòng làm việc cho Long đại gia, hoàn toàn vì vấn đề Thiết Giáp Kim Cương, bây giờ chúng tại hạ làm việc đã xong, nhớ khi Thiết Giáp Kim Cương đến thì mong Long đại gia cho hay một tiếng là được rồi.

Mặt hắn trầm xuống ngang và nói tiếp:

- Còn như rượu của Long đại gia thật tình chúng tại hạ không dám khuấy nhiễu, bằng hữu của Long đại gia như thế thật tình chúng tại hạ không dám sánh ngang.

Cây gậy trúc của hắn điểm nhẹ xuống đất, thân hình hắn thoát nhanh ra cửa.

Quả nhiên, tiệc rượu đã bày ẵn.

Thức nhắm tự nhiên là sơn trân hải vị còn rượu thì cũng tự nhiên là mỹ tửu trúc thanh.

Gã ăn mày không hề khách sáo, hắn tiến ngay vào và ngồi xuống đầu bàn:

- Thật thì ta cũng đã muốn đi nhưng bỏ đi một bữa tiệc thịnh soạn như thế này thì cũng uổng.

Và hắn vụt đưa tay nâng chén rượu hướng về Lý Tầm Hoan:

- Các hạ cũng nên uống một chén, rượu của hạng người này không uống cũng phí.

Long Tiêu Vân nói với Lý Tầm Hoan:

- Đây là Hồ đại hiệp, chắc hiền đệ chưa biết.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Hồ đại hiệp? Có phải tôn danh là Bất Quy.

Gã ăn mày cười:

- Đúng, đúng, Hồ Bất Quy tức là ta, ta là Hồ Bất Quy, các hạ ngoài miệng thì luôn nói là Hồ đại hiệp chứ trong bụng nhất định nói rằng " à, thì ra đây là Hồ điên, thảo nào hắn trông giống khật khùng " có phải thế không nào?

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:44
Giới thiệu: Sương đã loãng dần. Kinh Vô Mạng vẫn còn đang đứng yên một chỗ, đôi mắt cá chết của hắn vẫn đăm đăm nhìn vào khoảng trống.
11:16
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi mím miệng! - Nhất định có người khác chen vào. Người muốn giết tôi nhất định không phải là anh.
16:07
Giới thiệu: Tiếng rú phát lên từ trong ven rừng kế cận. Gã thanh niên áo xám đã đi vào ven rừng lúc nãy, bây giờ hắn thối ngược ra, hai chân hắn loạng choạng, từ trên mặt hắn, máu bắn ra từng giọt.
13:54
Giới thiệu: Nhưng hắn cử động thật là nhanh nhẹn chứng tỏ rằng võ công của hắn không phải tầm thường. Từ bãi tha ma đi ra một lượt hai người, bên trái là một gã lùn ăn vận toàn bộ đen, bộ dạng hắn hơi loắt choắt nhưng những con người loắt choắt như thế thường là những con người nhậm lẹ và gian xảo.
15:02
Giới thiệu: Ánh bình minh đã rạng rõ chân trời. Nơi ven rừng thông có thêm ba nấm mồ mới đắp. Mộ của Du Long Sinh, Lam Yết Tử và của Nữ Huệ Vương. Đào huyệt là do bàn tay của những môn đồ của bà ta.
16:12
Giới thiệu: Cái bụng quá lớn mà Nữ Huệ Vương lại này tới trước hơn nữa vừa vỗ phành phạch vào cái bụng vừa cười: - Tốt, tốt lắm, tiểu tử này kể là có nhãn quang, thật không uổng ta thương yêu ngươi một chút nào.
17:19
Giới thiệu: Con đường thật dài và tịch mịch. Người trong sơn thôn có thói quen là ngủ rất sớm, nhà nhà đèn đuốc tối thui. Nhưng khi ra khỏi ngõ quanh thì thấy rõ ngôi lầu nhỏ. Đêm tối đem mà thấy rõ là vì trên ngôi lầu nhỏ ấy đèn đuốc sáng choang.
15:50
Giới thiệu: Thượng Quan Kim Hồng gật gật đầu: - Đúng, hai mươi chín bận nhưng tại sao ba bận còn lại ngươi không xuất thủ?
17:47
Giới thiệu: Nhưng hắn có thật sẽ đến không trễ lắm hay không? Ánh mắt của ngày thu đã khuất lần sau đỉnh núi ráng chiều còn sót lại làm rạng rỡ cho dòng nước trong veo. Nước suối trong chói hắt ánh nắng vàng, những chiếc lá cuối mùa lả tả rơi nhè nhẹ.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - worldstarhiphop.com - suara.com - tvn24.pl - warriorforum.com - theatlantic.com - cricbuzz.com - voyeurhit.com - craigslist.ca - today.com - rollingstone.com