Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 92) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 14:58

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 92)

901
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 12:26 Dung lượng: 17.08 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Vốn muốn làm thinh luôn nhưng Lý Tầm Hoan lại buộc miệng: - Nhưng nếu một con người quá thông minh, hiểu qúa nhiều cũng có thể lần lần trở thành điên được.

138 track
Giới thiệu: Vốn muốn làm thinh luôn nhưng Lý Tầm Hoan lại buộc miệng: - Nhưng nếu một con người quá thông minh, hiểu qúa nhiều cũng có thể lần lần trở thành điên được.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Long Tiêu Vân nghiêng mặt:

- Sao?

Lý Tầm Hoan cười gượng:

- Bởi vì đến một lúc nào đó, có người lại cảm thấy kẻ điên không chừng lại thích thú hơn, vì thế có người mang một thống khổ tận cùng muốn làm một thằng điên mà không làm được.

Long Tiêu Vân cười:

- Cũng may tôi vốn không phải là kẻ thông minh và cũng mãi mãi không bao giờ phiền não.

Đúng là Long Tiêu Vân không bao giờ phiền não bởi vì tất cả những phiền não hắn đã trút lên đầu kẻ khác.

856-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-92-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

Lý Tầm Hoan lặng thinh, hắn cúi mặt uống một ngụm rượu.

Long Tiêu Vân yên lặng nhìn hắn chờ đợi.

Hắn rất biết khi mà Lý Tầm Hoan uống rượu thật chậm thì chính là lúc mà tâm sự của hắn nặng nề và hắn sắp sưả nói ra.

Lại qua một lúc thật lâu, Lý Tầm Hoan ngẩng mặt:

- Đại ca.

Long Tiêu Vân chớp mắt:

- Sao?

Quả nhiên Lý Tầm Hoan nói thẳng:

- Trong lòng tôi có điều muốn nói nhưng không biết có nên nói hay không?

Long Tiêu Vân nói:

- Hiền đệ cứ nói.

Lý Tầm Hoan nói:

- Bất luận như thế nào, chúng ta cũng là đôi bạn lâu năm.

Long Tiêu Vân nói:

- Không phải là bạn bè mà là anh em.

Lý Tầm Hoan nói:

- Tôi là con người như thế nào, chắc đại ca đã biết rất rõ ràng.

Long Tiêu Vân nói:

- Phải.

Hắn chỉ nói một tiếng và nói thật chậm, đôi mắt có vẻ thẹn thùa. Hắn cũng vẫn là người, vẫn là con người.

Bất luận một con người như thế nào cũng vẫn có rất nhiều nhân tính.

Lý Tầm Hoan nói:

- Thế thì đại ca muốn tiểu đệ làm bất cứ chuyện gì cũng đều có thể nói thẳng ra trước mặt, chỉ cần là chuyện mà tiểu đệ có thể làm được, tiểu đệ sẽ Tìm đủ mọi cách để hoàn thành.

Long Tiêu Vân chầm chậm nâng chén rượu lên.

Hình như hắn cố ý dùng chén rượu để che mặt hắn.

Lý Tầm Hoan vì Long Tiêu Vân mà làm thì chuyện đã làm đã quá nhiều rồi.

Qua một lúc thật lâu, hắn mới thở một hơi dài và nói thật chậm:

- Tôi đã hiểu ý của hiền đệ nhưng... nhưng thời gian có nhiều lúc đã thay đổi đi nhiều chuyện.

Giọng của Lý Tầm Hoan thật buồn:

- Tiểu đệ biết có nhiều việc mà đại ca hiểu lầm.

Long Tiêu Vân nghiêng mặt:

- Hiểu lầm?

Lý Tầm Hoan nói:

- Phải, hiểu lầm, hoàn toàn hiểu lầm nhưng đáng lý đại ca không nên hiểu lầm như thế.

ánh mắt của Long Tiêu Vân hiện lên nhiều đau khổ, hắn trầm ngâm thật lâu mà nói từng tiếng một:

- Nhưng cũng có việc mà tôi không hiểu lầm một chút nào cả.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Chẳng hạn như?

Câu hỏi vừa buông ra hình như Lý Tầm Hoan hối hận.

Bởi vì hắn biết Long Tiêu Vân nói đến chuyện nào rồi.

Đáng lý phải biết, chuyện đáng lý nhất là, một đứa bé mới hơn mười tuổi mà cũng đã hiểu những lời cha nó sắp nói nên nó len lén bước ra ngoài.

Long Tiêu Vân nói:

- Tôi biết trong những năm nay hiền đệ luôn luôn là đau khổ.

Lý Tầm Hoan gượng cười:

- Đa số người ai cũng có đau khổ.

Long Tiêu Vân nói:

- Nhưng nỗi đau khổ của hiền đệ nhiều hơn người khác, nặng hơn người khác.

Lý Tầm Hoan cau mày:

- Sao?

Long Tiêu Vân nói:

- Bởi vì hiền dệ đã đem con người Thương Yêu nhất nhường cho người khác làm vợ.

Rồi, chuyện phải nói đã nói ra rồi.

Rượu bắn rơi xuống mặt bàn, bàn tay của Lý Tầm Hoan đã thật rung.

Long Tiêu Vân nói tiếp:

- Nhưng nỗi thống khổ của hiền đệ chưa nặng lắm bởi vì nếu một con người đã tự nguyện hy sinh cho người khác thành toàn cho người khác, tự nhiên sẽ cảm thấy con người mình vĩ đại, cái cảm giác đó sẽ làm cho nỗi thống khổ giảm nhiều.

Câu nói đó đã vô cùng bén nhọn mà cũng không thể nào bảo rằng vô lý.

Chỉ có điều cái chân lý ấy lại không tuyệt đối.

Tay của Long Tiêu Vân cũng phát rung:

- Chân chính thống khổ là gì, điều đó chắc hiền đệ thừa biết hơn ai hết.

Lý Tầm Hoan nói:

- Có lẽ.

Long Tiêu Vân nói nhanh:

- Khi một người đàn ông biết rằng vợ của mình là do người khác nhường cho, nhất là vợ hắn luôn luôn thương nhớ con người ấy thì đó mới là đại thống khổ.

Đúng, đó mới đích xác là thống khổ.

Chẳng những thống khổ mà còn là cái nhục.

Lời nói đó, đáng lý người đàn ông không bao giờ chịu nói ra bởi vì chuyện đó đối với hắn rất thương tâm, một sự thương tâm quá sâu quá nặng.

Không một ai nỡ nhẫn tâm hối nhục chính mình, làm thương tổn chính mình.

Thế nhưng Long Tiêu Vân bây giờ đã nói ra, nói ra trước mặt Lý Tầm Hoan.

Lòng của Lý Tầm Hoan nặng như treo đá.

Từ câu nói của Long Tiêu Vân, hắn đã phát hiện ra hai chuyện.

Thứ nhất, Long Tiêu Vân quả đã đau khổ, đau khổ qúa nhiều, quá nặng, vì thế con người của hắn biến đổi, biến đổi đến mức tàn nhẫn, nếu đổi lại người đàn ông khác, có lẽ cũng sẽ như thế ấy hoặc hơn lên.

Lý Tầm Hoan bỗng cảm thấy Long Tiêu Vân quả là con người đáng thương hết sức.

Con người đáng thương luôn luôn có những hàng động đáng sợ.

Thứ hai, Long Tiêu Vân đã nói những lời ấy trước mặt hắn, e rằng sẽ không bao giờ tha hắn.

Chuyện sống chết, Lý Tầm Hoan vốn xem cái chết rất nhẹ nhưng bây giờ hắn chết thật trong trường hợp này ư?

***

Chuyện vẫn cũng không nhiều nhưng mỗi câu nói đều đến rất chậm và mỗi câu nói được suy nghĩ khá nhiều, ngưng trệ khá lâu.

Vào mùa mây nặng trên trời thật thấp, vì thế đáng lý chưa đến giờ lên đèn nhưng bóng tối đã ngập tràn.

Sắc diện của Long Tiêu Vân lại tối hơn nhiều.

Hắn nâng chén rươu lên rồi lại buông xuống.

Nâng lên, buông xuống.

Không phải hắn không thể uống rượu nhưng hắn không muốn uống, hắn biết rượu dễ làm cho con người dao động.

Con người tàn khốc cách mấy nhưng khi có rượu vào có thể sinh ra mối cảm tình.

Lại qua một lúc thật lâu, Long Tiêu Vân lại nói:

- Hôm nay, tôi nói những lời mà đáng lý không nên nói ra.

Lý Tầm Hoan điềm đạm mỉm cười:

- Mỗi con người tình cờ nói ra những điều không nên nói, tôi nghĩ cũng nên vì nếu không thì người ấy không phải là người.

Long Tiêu Vân nói:

- Hôm nay mời hiền đệ đến đây cũng phải để nói về chuyện ấy.

Lý Tầm Hoan gật đầu:

- Tôi biết.

Lần thứ nhất, Long Tiêu Vân lộ vẻ ngạc nhiên:

- Hiền đệ biết?

Lý Tầm Hoan lập lại:

- Tôi biết.

Không đợi cho Long Tiêu Vân hỏi, Lý Tầm Hoan hỏi trước:

- Đại ca cho rằng trong vườn hoa của Hưng Vân Trang có chôn báu vật phải không?

Lầ này Long Tiêu Vân suy nghĩ thật lâu rồi đáp:

- Có.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Đại ca cho rằng tiểu đệ biết chỗ chôn dấu ấy phải không?

Long Tiêu Vân đáp:

- Hiền đệ phải biết chuyện đó?

Lý Tầm Hoan cười:

- Tôi là con người từ lâu có tật.

Long Tiêu Vân hỏi nhanh:

- Tật? Tật gì?

Lý Tầm Hoan nói:

- Cái tật đó là biết những chuyện không cần biết còn những chuyện đáng biết thì hoàn toàn không biết.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:36
Giới thiệu: Cho dầu gã ăn mày có phải thật khật khùng hay không, hắn có phải là bằng hữu của Thiết Giáp Kim Cương hay không, vô tình hay cố ý hắn cũng đã giúp cho Thiết Giáp Kim Cương thoát thân, Lý Tầm Hoan không thể để cho hắn chết.
11:44
Giới thiệu: Sương đã loãng dần. Kinh Vô Mạng vẫn còn đang đứng yên một chỗ, đôi mắt cá chết của hắn vẫn đăm đăm nhìn vào khoảng trống.
11:16
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi mím miệng! - Nhất định có người khác chen vào. Người muốn giết tôi nhất định không phải là anh.
16:07
Giới thiệu: Tiếng rú phát lên từ trong ven rừng kế cận. Gã thanh niên áo xám đã đi vào ven rừng lúc nãy, bây giờ hắn thối ngược ra, hai chân hắn loạng choạng, từ trên mặt hắn, máu bắn ra từng giọt.
13:54
Giới thiệu: Nhưng hắn cử động thật là nhanh nhẹn chứng tỏ rằng võ công của hắn không phải tầm thường. Từ bãi tha ma đi ra một lượt hai người, bên trái là một gã lùn ăn vận toàn bộ đen, bộ dạng hắn hơi loắt choắt nhưng những con người loắt choắt như thế thường là những con người nhậm lẹ và gian xảo.
15:02
Giới thiệu: Ánh bình minh đã rạng rõ chân trời. Nơi ven rừng thông có thêm ba nấm mồ mới đắp. Mộ của Du Long Sinh, Lam Yết Tử và của Nữ Huệ Vương. Đào huyệt là do bàn tay của những môn đồ của bà ta.
16:12
Giới thiệu: Cái bụng quá lớn mà Nữ Huệ Vương lại này tới trước hơn nữa vừa vỗ phành phạch vào cái bụng vừa cười: - Tốt, tốt lắm, tiểu tử này kể là có nhãn quang, thật không uổng ta thương yêu ngươi một chút nào.
17:19
Giới thiệu: Con đường thật dài và tịch mịch. Người trong sơn thôn có thói quen là ngủ rất sớm, nhà nhà đèn đuốc tối thui. Nhưng khi ra khỏi ngõ quanh thì thấy rõ ngôi lầu nhỏ. Đêm tối đem mà thấy rõ là vì trên ngôi lầu nhỏ ấy đèn đuốc sáng choang.
15:50
Giới thiệu: Thượng Quan Kim Hồng gật gật đầu: - Đúng, hai mươi chín bận nhưng tại sao ba bận còn lại ngươi không xuất thủ?
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - voyeurhit.com - craigslist.ca - today.com - rollingstone.com - merdeka.com - sueddeutsche.de - mic.com - nexusmods.com - refinery29.com - seekingalpha.com