Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 95) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 16:22

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 95)

978
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 15:17 Dung lượng: 21.01 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Bóng tối như đặc lại. Từ trong đó tiếng rên rỉ và hơi thở dập dồn. Như một sợi dây đàn lên thẳng, tiếng rên và hơi thở mỗi lúc nhặt hơn và cuối cùng tiếng thở phào như bong bóng xì hơi.

138 track
Giới thiệu: Bóng tối như đặc lại. Từ trong đó tiếng rên rỉ và hơi thở dập dồn. Như một sợi dây đàn lên thẳng, tiếng rên và hơi thở mỗi lúc nhặt hơn và cuối cùng tiếng thở phào như bong bóng xì hơi.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Tiếng người đàn bà nhẹ như hơi thở:

- Đã nhiều lần muốn hỏi một câu...

Giọng nói tuy nhẹ nhưng thật ngọt, thật êm, bất luận người đàn ông nào nghe thấy cũng đều phải rụng rời.

Tiếng người đàn ông:

- Hỏi đi.

Giọng nói thật là đặc biệt, chỉ cần nghe một lần là trọn kiếp khó quên, nếu ở xa thì nghe như tiếng nói phát ra từ kế mang tai nhưng nếu ở gần thì lại chỉ nghe văng văng, cả hai vị trí đều rất rõ ràng.

Người đàn bà cười khúc khích:

- Anh là xương thịt hay là sắt thép mà không biết mệt như thế?

859-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-95-1.jpg
Mĩ nhân càng đẹp, càng nguy hiểm.

Người đàn ông:

- Sao? Chịu không nổi à?

Người đàn bà sặc cười:

- Tưởng thế à? Thử xem.

Người đàn ông:

- Bây giờ thì không được.

Người đàn bà bằng một giọng tiếc nuối:

- Sao vậy, còn sớm mà?

Người đàn ông:

- Phải đi làm một việc. Muốn cô đi làm một việc.

Người đàn bà dồn dập:

- Nói đi, bất cứ chuyện gì tôi cũng bằng lòng mà. Nhanh đi.

Người đàn ông:

- Được rồi, hãy đi giết Tiểu Phi đi.

Ngưòi đàn bà sửng sốt, vì tiếng ngưng ngang một lúc rồi thở ra:

- Tôi đã nói rồi, bây giờ chưa đến lúc giết hắn đâu.

Người đàn ông:

- Bây giờ thì đã đến.

Người đàn bà:

- Tại sao? Lý Tầm Hoan đã chết rồi à?

Người đàn ông:

- Hắn chưa chết nhưng cách cái chết không xa.

Người đàn bà:

- Hiện hắn ở đâu.

Người đàn ông:

- ở trong tay ta.

Người đàn bà:

- Mấy đêm nay không đêm nào mình rời nhau, thé mà anh bắt được hắn bao giờ.

Ngưòi đàn ông nói:

- Toi cần gì đâu đến phải mình ra tay, sẽ có người mang đến chứ.

Người đàn bà:

- Ai mang đến? Ai có bản lãnh bắt được Lý Tầm Hoan?

Người đàn ông:

- Long Tiêu Vân.

Như thoắt giật mình nhưng người đàn bà cười ngay:

- Đúng rồi, chỉ có Long Tiêu Vân, chỉ có bằng hữu của Lý Tầm Hoan mới hại được hắn mà thôi, muốn đánh ngã hắn, thứ binh khí lợi hại cách nào cũng trở thành vô dụng, chỉ tình cảm mới thắng ngay.

Ngwoif đàn ông lanh lãnh:

- Hiểu hắn rõ quá nhỉ?

Người đàn bà khúc khích:

- Ghen à? Cho biết rằng chưa ai đụng được chiếc áo của tôi đâu nghe. Hiểu đâu có nghĩa là thân cận, tôi hiểu kẻ địch còn hơn là bằng hữu nữa, tỷ như... tôi chưa hiểu anh.

Không nghe tiếng người đàn ông. Người đàn bà chuyển sang chuyện khác:

- Nhưng tôi biết Long Tiêu Vân cũng rõ, hắn không bao giờ đem cho không Lý Tầm Hoan đâu.

Người đàn ông:

- Sao?

Người đàn bà:

- Hắn muốn chính mình giết Lý Tầm Hoan nên mới mượn đao của người khác.

Người đàn ông:

- Cô tưởng hắn chỉ có mục đích thế thôi à?

Người đàn bà:

- Gì nữa?

Người đàn ông:

- Hắn muốn cùng tôi kết giao bằng hữu.

Người đàn bà thở ra:

- Con người đó luôn luôn là nghĩ đén mối lợi to, nhưng... nhưng anh đã bằng lòng?

Người đàn ông:

- Bằng lòng.

Người đàn bà:

- Chẳng lẽ anh không thấy rằng hắn lợi dụng anh à?

Người đàn ông chỉ hừ hừ mà không nói.

Nhưng một lúc sau hắn vụt cười khan:

- Hắn ngây thơ lắm.

Người đàn bà:

- Ngây thơ?

Người đàn ông:

- Hắn tưởng đâu rằng cứ há kết giao với ta thì ta sẽ không động đến hắn, thật ra thì đừng nói chuyện huynh đệ kết giao, cho đến anh em ruột cũng chưa chắc đã yên thân.

Người đàn bà cười thật dịu:

- Đúng, hắn có thể bán đứng Lý Tầm Hoan thì tại sao anh lại không thể bán đứng hắn chứ?

Người đàn ông:

- Sao không nói trái lại?

Người đàn bà:

- Trái lại hắn cũng có thể bán đứng anh à?

Giọng cười của người đàn bà như rút vào chỗ kín:

- Bất lực, hắn có muốn cũng không làm được, có thủ đoạn hơn người là phải độc hơn người, hắn làm sao độc hơn anh được?

Tiếng hun kéo thật dài và thật mạnh.

Đó là hành động bộc lộ sự thích thú và ban khen.

Người đàn ông:

- Dưới mắt ta, Long Tiêu Vân không đáng một đồng xu nhưng con trai hắn quả là tên lợi hại.

Người đàn bà:

- Anh gặp thằng tiểu quỷ đó rồi à?

Người đàn ông:

- Long Tiêu Vân không đến, hắn cho con hắn thay mặt gặp ta.

Người đàn bà thở dài nhe nhẹ:

- Đúng, thằng nhỏ đó không phải tiểu quỷ mà là đại quỷ.

Lặng im một lúc, người đàn ông nói:

- Thôi, đi đi.

Người đàn bà:

- Không... muốn nữa à?

Người đàn ông:

- Bữa khác.

Người đàn bà nói giọng buồn buồn:

- Xong rồi là đi à? Không có tình gì cả à?

Người đàn ông cười:

- Mình là hạng lợi dụng lẫn nhau, cái đó đôi bên đều rõ mồn một, thêm một chút kịch cũng chẳng ích gì.

Trong phòng rất tối nhưng bên ngoài khá sáng.

Bên ngoài nhờ những cụm sao.

Dưới ánh sáng lờ mờ có một người đứng sững như trời trồng.

Đúng là dáng cách người hộ vệ cho người trong phòng tối.

Hắn đứng không động đậy, hai mắt cá chết của hắn trơ trơ về khoảng trống xa xa.

Hắn giống như tượng đá.

Nhưng chỉ trong phút chốc, đôi mắt cá chết của hắn đổi màu.

Những tiếng động, những tiếng nói bên trong đều vào tai hắn, hắn không còn chịu nổi.

Hắn không còn có thể đứng yên nơi đó.

Nhưng hắn vẫn cắn răng chị đựng.

Trong đời, hắn chỉ trung với một người, người đó là Thượng Quan Kim Hồng.

Cửa mở.

Một bóng người yểu điệu bước ra.

ánh sáng của những chòm sao rọi xuống mặt nàng, ánh sao không sáng lắm nhưng mặt nàng rạng rỡ.

Da mặt nàng thật mịm, thật tươi như một đóa hoa buổi sáng.

Nhìn vào gương mặt ấy, không ai có thể tưởng tượng rằng nàng mới vừa trải qua một cơn lăn lộn trong phòng.

Dáng dấp tiên nữ, linh hồn Yêu ma - ngoài Lâm Tiên Nhi ra, không thể có người thứ hai nào nữa.

Kinh Vô Mạng vẫn không máy động.

Lâm Tiên Nhi đi vòng ra trước mặt hắn, đôi mắt nàng như hai cái nhảy bừng bực xói vào mặt hắn.

Mắt nàng dịu như đêm tối và ngời như những vì sao.

ánh mắt của Kinh Vô Mạng vẫn dán mắt vào khoảng trống xa xa như không thấy có nàng.

Bàn tay mềm như nhung, mát như ngọc của nàng đặt nhẹ lên vai hắn, bàn tay chậm chậm lần lên gò má, mép tay nàng biết rất rõ những nơi nào dễ bị kích động nhất trên thân thể đàn ông.

Kinh Vô Mạng vẫn đứng trơ trơ như cây đá.

Lâm Tiên Nhi cười, giọng cười của nàng như mật ngọt:

- Cám ơn anh, anh đã vì chúng tôi mà bảo vệ bên ngoài, anh đã làm cho tôi cảm giác hơn bao giờ hết, vì thế bất luận là một cử động gì, tôi cũng nghe khoan khoái đến tận cùng.

Nàng vụt kề miệng sát vào tai hắn:

- Cho anh biết một bí mật này nhé, hắn tuy lớn tuổi nhưng cường tráng lắm, dẻo dai lắm, có lẽ nhờ hắn nhiều kinh nghiệm hơn người.

Nàng cười khúc khích như vẫn còn cái cảm giác thỏa mãn tột cùng và thoăn thoắt bước đi.

Kinh Vô Mạng vẫn đứng như trời trồng nhưng từng thó thịt của hắn giật lên liên hồi, mặt hắn nóng ran.

Như Vân Khách Sạn là một phòng trọ lớn nhất trong thị trấn này, nó là khách sạn dành cho những ai sang trọng nhất, nhiều tiền nhất.

Trú trong phòng khách sạn này chỉ cần phải có tiền thì không cần thò chân xuống giường cứ nằm yên trên đó cũng được hưởng thụ thật đầy đủ không thiếu một thứ chi, kể cả sơn hào hải vị, kể cả những cây thịt sống thật thơm, thật mát.

Chỉ cần há miệng ra thôi thì tất cả những thức ăn ngon nhất, những ca kỹ nổi tiếng nhất, những người đẹp mặt mà nhất định sẽ được dâng tận tới phòng.

Nơi đây, ban ngày cửa đóng khít rim, gần như nghe không được một tiếng muỗi kêu, nhưng trời vừa sụp tối thì bao nhiêu cánh cửa đều mở hoắt.

Đầu tiên là nghe tiếng Nước từ những phòng tắm ào ào, kế đến là tiếng gọi phổ kỵ ỏm tỏi và huyên náo, nhất là tiếng " oanh vàng ", họ rít mời chào, tiếng cười ẻo lả.

Sự huyên oá thứ hai là những sòng đỗ bác, tiếng cười hô hố của những kẻ vận đỏ và tiếng văng tục của những kẻ vận đen, tất cả những thanh âm phức tạp trộn xà ngầu tạo thành một thế giới về đêm rộn rịp.

Nhưng chỉ có một gian phòng không mở cửa và không nghe tiếng động.

Nói không có tiếng động thì không đúng hẳn nhưng tiếng động trong đó không được bình thường, nó chỉ có tiếng rên chứ thiếu hẳn tiếng cười, nó không giống tiếng động của những gian phòng có khách mua hoa với nàng bán phấn.

Tiếng rên ấy tự nhiên là tiếng rên của người con gái nưng nó không phải thứ tiếng rên thoả mãn, cũng không phải thứ tiếng rên " nghề nghiệp " cốt để làm kích động đàn ông mà là thứ tiếng rên thiệt tình, tiếng rên của người con gái không còn chịu nổi.

Gian phòng đó, đêm cũng như ngày, cửa đóng khít mít.

Cứ vào mỗi buổi hoàng hôn, người dẫn đưa vào đó một người con gái, tự nhiên đó là gái bán hoa, cô nào cũng thơm tho cũng đẹp và cũng đều là rất trẻ.

Họ luôn luôn trang điểm thật công phu, vành môi luôn điểm nụ cười, có cô là nụ cười khá tự nhiên, có cô với nụ cười nghề nghiệp nhưng bất cứ bằng nụ cười nào, với làn da mịn màng, với mùi da thịt hãy còn tươi chưa loãng, những cô gái bán hoa đấy đều có thể làm cho khách mua hoa nghiêng ngửa.

Chỉ có điều hơi lạ là khi mới tới gian phòng này, cô nào cũng thật tươi, có lẽ là do giao kèo lựa son phấn đậm đà, mái tóc lơi với những đường lượt hững hờ mà cố ý đã làm cho bất cứ ai chỉ vừa thấy cũng đủ ngất ngây, thế mà khi trở ra, sau một đêm trong phòng đó, cô nào cũng ủ rũ như không còn đi nổi.

Đôi mắt long lanh chiều hôm trước, hôm nay đã thụt sâu và đã thâm quầng, dáng đi õng ẹo gợi tình hôm qua nay đã trở thành la lết.

Chỉ trong một đêm, dù cho khách mua hoa là một gã lưng u thịt bắp, nơi này cũng chưa từng có hiện tượng ấy bao giờ.

Tất cả những cô gái buôn hương ở đây rất giàu nghệ thuật, họ không bao giờ để đến nỗi thảm bại như thế ấy đâu.

Từ chỗ bình thường nơi chốn ăn chơi, gian phòng bỗng tạo cho mọi người chú ý.

Suốt bảy ngày bảy đêm như thế, cả bảy cô gái đi vào rồi lại đi ra cùng như thế làm cho thiên hạ từ chú ý đến chuyện theo dõi khi đã biết người chủ gian phòng ấy, người đã làm cho những cô gái thành thạo trong nghề xơ xác ấy, mọi người sửng sốt lạ lùng.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

09:48
Giới thiệu: Gian phòng thật rộng. Trong gian phòng rộng đó chỉ có một cửa sổ thật nhỏ, thật cao. Cửa sổ đóng lại không thấy cảnh vật bên ngoài. Cửa cái cũng rất nhỏ, người có vai rộng bước vào tất phải hơi nghiêng.
12:26
Giới thiệu: Vốn muốn làm thinh luôn nhưng Lý Tầm Hoan lại buộc miệng: - Nhưng nếu một con người quá thông minh, hiểu qúa nhiều cũng có thể lần lần trở thành điên được.
14:01
Giới thiệu: Bị một lượt bốn thế hiểm độc, nhất là cái vật sau cùng làm cho mắt Lý Tầm Hoan nổi đom đóm, cho đến khi bình tĩnh lại thì thấy bộ mặt của gã ăn mày. Gã ngồi xổm ngang mình, tay hắn chận ngang cổ Lý Tầm Hoan, hắn cười hềnh hệch.
12:36
Giới thiệu: Cho dầu gã ăn mày có phải thật khật khùng hay không, hắn có phải là bằng hữu của Thiết Giáp Kim Cương hay không, vô tình hay cố ý hắn cũng đã giúp cho Thiết Giáp Kim Cương thoát thân, Lý Tầm Hoan không thể để cho hắn chết.
11:44
Giới thiệu: Sương đã loãng dần. Kinh Vô Mạng vẫn còn đang đứng yên một chỗ, đôi mắt cá chết của hắn vẫn đăm đăm nhìn vào khoảng trống.
11:16
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi mím miệng! - Nhất định có người khác chen vào. Người muốn giết tôi nhất định không phải là anh.
16:07
Giới thiệu: Tiếng rú phát lên từ trong ven rừng kế cận. Gã thanh niên áo xám đã đi vào ven rừng lúc nãy, bây giờ hắn thối ngược ra, hai chân hắn loạng choạng, từ trên mặt hắn, máu bắn ra từng giọt.
13:54
Giới thiệu: Nhưng hắn cử động thật là nhanh nhẹn chứng tỏ rằng võ công của hắn không phải tầm thường. Từ bãi tha ma đi ra một lượt hai người, bên trái là một gã lùn ăn vận toàn bộ đen, bộ dạng hắn hơi loắt choắt nhưng những con người loắt choắt như thế thường là những con người nhậm lẹ và gian xảo.
15:02
Giới thiệu: Ánh bình minh đã rạng rõ chân trời. Nơi ven rừng thông có thêm ba nấm mồ mới đắp. Mộ của Du Long Sinh, Lam Yết Tử và của Nữ Huệ Vương. Đào huyệt là do bàn tay của những môn đồ của bà ta.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - lolwot.com - firstpost.com - almasryalyoum.com - littlethings.com - fandango.com - tutorialspoint.com - smh.com.au - prothom-alo.com - tabnak.ir - telegraaf.nl