Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 96) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 16:22

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 96)

1089
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 16:09 Dung lượng: 22.19 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Trầm ngâm do dự một phút, cô gái vụt hỏi: - Trong lúc chờ tôi cởi y phục, công tử có xem không? Giọng nói của nàng đã ngọt mà lại pha lẫn tiếng cười nho nhỏ thật êm.

138 track
Giới thiệu: Trầm ngâm do dự một phút, cô gái vụt hỏi: - Trong lúc chờ tôi cởi y phục, công tử có xem không? Giọng nói của nàng đã ngọt mà lại pha lẫn tiếng cười nho nhỏ thật êm.

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

Long Thiếu Vân hình như hơi sửng sốt.

Người con gái cười rúc rích:

- Xem con gái thoát y cũng là một cách hưởng thụ, sao công tử lại bỏ mục ấy đi?

Long Thiếu Vân chợt thấy có gì là lạ, hắn quay đầu nhìn lại.

Hắn hoàn toàn sửng sốt.

Lâm Tiên Nhi.

"Cô gái nhỏ " nói chuyện với hắn nãy giờ chính là Lâm Tiên Nhi.

860-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-96-1.jpg
Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm.

- Dì Lâm.

Lâm Tiên Nhi vẫn hé nụ cười nghiêng ngửa.

Long Thiếu Vân ngồi sững trên ghế như hình cây.

Nhưng chỉ thoáng qua trong tích tắc, hắn đã mỉm cười.

Hắn nhẹ nhàng đứng lên nở nụ cười hơi ngường ngượng:

- Dì Lâm đùa cháu đấy à?

Lâm Tiên Nhi nhìn hắn bằng đôi mắt nghiêng nghiêng:

- Đến chỗ này mà còn gọi Dì Lâm à?

Long Thiếu Vân cười ướm giọng:

- Tiếng "Dì" đã có từ lâu...

Lâm Tiên Nhi ngắt ngang bằng nụ cười lơi lả:

- Nhưng bây giờ thì khác, bây giờ công tử đã lớn rồi.

Nàng cố ý bỏ luôn hai tiếng "Tiểu Vân", cái tiếng mến Yêu mà nàng luôn miệng gọi là từ lúc còn ẵm hắn chiều chiều dạo chơi ở Lãnh Hương Tiểu Trúc.

Nàng nhìn sâu vào mắt hắn và nói tiếp:

- Mới ba năm không gặp mà công tử đã lớn thật nhanh.

Long Thiếu Vân khéo léo tránh chuyện về tuổi tác:

- Trong hai ba năm nay hết sức trông tin tức của Dì Lâm, thế mà vẫn hạc nội mây ngàn.

Lâm Tiên Nhi càng khéo léo hơn, nàng nhoẻn miệng cười và thả một cái vòng:

- Nhưng tôi thì tôi rất hiểu biết nhiều về công tử, nghe nói đối với những cô gái, công tử còn mạnh hơn những người đàn ông thành thục,có phải thế không nè?

Tiếng "nè" cuối câu, nàng cố ý kéo dài và nói luôn bằng mắt.

Long Thiếu Vân hơi cúi mặt nhưng hắn vội cười ngay:

- Nhưng trước mặt Dì Lâm, cháu vẫn còn là đứa bé.

Lâm Tiên Nhi háy mắt:

- Công tử cứ gọi Dì Lâm hoài, bộ tôi già lắm rồi phải không?

Câu hỏi "âu yếm" của nàng buộc Long Thiếu Vân ngẩng phắt mặt lên nhìn thẳng vào nàng.

Lâm Tiên Nhi đứng một cách tự nhiên "cố ý", hai chân nàng hơi tréo lại, hai tay chống hờ phía sau bàn tạo thế cho bộ ngực ưỡn về phía trước và nhất là nàng cố tạo cách thở làm cho gò ngực phập phồng.

Dưới mắt của Long Thiếu Vân, Lâm Tiên Nhi bây giờ không còn là "Dì Lâm" lúc trước, không còn là người em kết nghĩa của mẹ hắn, không phải là người đàn bà lứa như mẹ hắn mà là một cô gái hoàn toàn - một cô gái mà trong những cô gái qua tay hắn bao lâu, hắn ước ao chứ chưa hề gặp được.

Đôi mắt trì trệ của Long Thiếu Vân chợt ngời lên.

Lâm Tiên Nhi đọc ngay trong ánh mắt một sự khát khao thèm muốn và nàng hơi nhích tới.

Nàng chỉ nhích tới phần trên của thân thể, vì thế ngực nàng càng lồ lộ và ánh mắt của Long Thiếu Vân dán chặt vào nơi đó.

Lâm Tiên Nhi cắn môi dấu nụ cười quái ác, nàng làm bộ buồn buồn:

- Nghe nói công tử rất thích những cô gái nhỏ, còn tôi... tôi đã già rồi!

Tim của Long Thiếu Vân nhịp lên rộn rã, hắn hỏi nhanh trong hơi thở dập dồn:

- Không, không, không già chút nào cả, trẻ lắm, trẻ hơn cô gái trẻ...

Lâm Tiên Nhi hoẻn miệng cười duyên:

- Thật thế à?

Long Thiếu Vân nói gần không ra tiếng:

- Thật mà, ai nói như thế này là già thì người đó không đui cũng là điên.

Lâm Tiên Nhi nhích tới thêm chút nữa, vì nàng cao hơn hắn nên ngực nàng sát vào mặt hắn, nàng hỏi thật nhẹ:

- Thế công tử có đui không? Có điên không?

Bây giờ thì Long Thiếu Vân hoàn toàn không còn nói được, mặt hắn lún vào trũng ngực của nàng, hắn nghe thấy mùi thơm da thịt, hắn không còn tự chủ như đối với những cô gái khác, tay chân hắn rung bắn, đầu óc hắn tối xầm.

Long Thiếu Vân quả thật không đui mà cũng không điên.

Hắn nói đúng, nàng là một cô gái trẻ hơn những cô gái trẻ.

Hắn không đến nỗi bị ngã nhưng hắn hoàn toàn thỏa mãn, lúc Lâm Tiên Nhi ra tới cửa, hắn vẫn còn đeo dính, mặt hắn vẫn còn dịu sâu vô trúng ngực của nàng.

Và Lâm Tiên Nhi "nghe" cũng thật đúng.

Đứa bé nàng không còn "bé" nữa, hắn đã lớn hoàn toàn, lớn hơn những người lớn khác.

Nàng đã ở với hắn suốt đêm trong phòng không hề chợp mắt, nàng đã nhiều lần thỏa mãn nhưng chưa lần nào thỏa mãn như đêm nay.

Nàng thoả mãn về thể xác và thoã mãn luôn về mục đích.

Từ cửa miệng đam mê của hắn, nàng đã Tìm ra chỗ của người mà nàng quyết ý tìm.

Trời tuy chưa sáng hẳn nhưng cũng đã sắp hết đêm, vui thế mà ở phòng kế bên mà vẫn còn tiếng lè nhè:

- Uống, uống đi... uống cho nằm mẹp...

Câu nói chưa dứt quả nhiên đã có tiếng nằm dài.

Nghe "giọng rượu", Lâm Tiên Nhi chợt như nghe tiếng ho quen thuộc, tiếng ho "quen thuộc" của gã Thám Hoa họ Lý.

Nhớ đến con người ấy, lòng căm hận của nàng vụt sôi lên.

Nàng biết, cho dầu nàng có chinh phục được tất cả đàn ông trên thế gian này, nhưng nhất định nàng không bao giờ chinh phục được con người ấy.

Nàng chỉ cần có hắn, nàng chỉ cần hắn yêu nàng, nàng sẽ quăng lại sau lưng tất cả những gì mà nàng dầy công gây dựng, nàng sẽ sẵn sàng từ bỏ những gì thuộc về phú quí xa hoa, nàng sẽ trở về con đường lương thiện, nàng sẽ ngoan ngoãn mà quì dưới chân hắn để làm một người vợ dịu hiền.

Nhưng hắn lại từ chối, hắn không đáp lại tình yêu tha thiết của nàng, nàng muốn ngoi lên khỏi vũng lầy hôi hám nhưng hắn không chịu đưa tay cứu vớt.

Nàng biến thành thù hận.

"Cái gì không nằm trong tay của nàng thì nàng sẽ hủy diệt, nàng không bằng lòng để vào tay kẻ khác".

Nàng không được hắn, nàng cũng không để ai được hắn.

Nàng nghiến răng nhủ với lòng mình: "Ta tuy muốn cho ngươi chết nhưng bây giờ thì không thể để cho ngươi chết, nhất là chết vào tay của Thượng Quan Kim Hồng bởi vì nếu ngươi chết vào tay hắn thì trên đời này hắn sẽ không còn sợ một ai và như thế ta sẽ không còn thế để uy hiếp hắn".

Nàng nghiến răng thật mạnh và hạ quyết tâm: "Một ngày nào đó, ta sẽ làm cho ngươi phải chết vào tay ta, chết một cách từ từ... từ từ...".

Kiếm.

Thanh kiếm mỏng như lá lúa, thật nhẹ, thật sắc.

Cả đốc kiếm cũng làm bằng một thứ gỗ dẻo và thật nhẹ.

Kiếm không có vòng cán nơi khẩu tay bởi vì hắn một khi đã phóng kiếm ra thì không một ai còn có thể kịp róc vào tay hắn.

Bất luận món binh khí nào cũng đều có thể đập gãy thanh kiếm ấy nhưng một khi hắn đã phóng ra thì không một ai còn có thì giờ để làm chuyện đó.

Đó là một thanh kiếm đặc biệt, trên đời chỉ có một người có thể dùng kiếm ấy, dám dùng kiếm ấy.

Thanh kiếm đặt trên chiếc bàn thấp kê sát giường ngủ và một bộ y phục màu xanh thẳng nếp.

Lúc Tiểu Phi thức dậy, vật thứ nhất hắn thấy là thanh kiếm đó.

ánh mắt lờ đờ của hắn vụt loé lên.

Nhìn vào thanh kiếm ấy, hắn có cảm tưởng như gặp lại người bạn lòng đã bao năm xa cách.

Từ đáy lòng hắn vụt tràn lên một nguồn máu nóng, thứ sinh lực đã từ lâu tắt lịm.

Hắn chầm chậm với tay.

Tay hắn chợt rung rung.

Nhưng khi bàn tay đụng vào thanh kiếm thì tự nhiên vững lại, gân cốt ổn định dị thường.

Hắn nhè nhẹ vuốt lên thân kiếm, hắn vuốt từ trong ra đến mũi và mắt hắn vụt xa vời thăm thẳm.

Lòng hắn hình như cũng đã đến ận nơi thăm thẳm xa vời.

Hắn nhớ lại ngày hắn mới bắt đầu dùng kiếm, hắn nhớ những vòi máu bắn ra theo mũi kiếm lúc thu về, hắn nhớ không biết bao nhiêu kẻ đã ngã ngục dưới thanh kiếm hắn, những kẻ ác nhân.

Hắn lại nghe thấy máu nóng dâng lên.

Lúc bây giờ tuy nhiều gian khổ hiểm nguy nhưng cũng nhiều hào hùng rạng rỡ.

"ân oán giang hồ", bốn tiếng tuy ngắn nhưng là cả một trời thượng võ.

Nhưng tất cả đã trôi qua.

Trôi qua đã quá lâu rồi.

Hắn đã hứa với người yêu rằng hắn sẽ bỏ lại sau lưng tất cả và hắn bỏ thật tình.

Bây giờ tuy cuộc sống bình thường, tịch mịch nhưng như thế cũng không có gì không tốt.

Sự sinh hoạt bình thường, trầm lặng, yên ổn trôi theo kiếp sống, há chẳng phải là kỳ vọng của đa số con người?

Không một tiếng động, không nghe tiếng bước chân nhưng Lâm Tiên Nhi đã có mặt tại cửa phòng.

Nàng tuy có vẻ mệt mỏi nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ như bất cứ bao giờ.

Dẫu phải hy sinh bất cứ giá nào nhưng nếu mỗi ngày đều nhìn nụ cười ánh mắt của nàng thì tất cả những hy sinh đó đều đáng giá.

Tiểu Phi buông kiếm mỉm cười:

- Sáng nay em dậy sớm thế? Tôi thì hình như ngày một thêm lười biếng.

Lâm Tiên Nhi hỏi lại:

- Anh có thích thanh kiếm đo hay không?

Tiểu Phi làm thinh.

Bởi vì bây giờ hắn không thể nào nói thật mà hắn vốn là một con người không bằng lòng nói dối, dù nói dối với địch nhân.

Lâm Tiên Nhi như đoán biết tâm trạng của hắn, nàng hỏi:

- Anh có biết thanh kiếm đó từ đâu mà có hay không?

Tiểu Phi lắc đầu:

- Không biết.

Lâm Tiên Nhi chầm chậm bước lại ngồi xuống sát bên Tiểu Phi, nàng nói dịu dàng:

- Tối hôm qua tôi đi suốt đêm tìm người rèn cho anh đấy.

Tiểu Phi giật mình:

- Em...

Lâm Tiên Nhi cầm thanh kiếm lên tay:

- Anh xem, thanh kiếm này có giống thanh kiếm của anh hồi trước hay không?

Tiểu Phi lặng thinh.

Lâm Tiên Nhi cúi sát và mặt hắn:

- Anh không thích nó à?

Lặng thinh thật lâu, Tiểu Phi mới hỏi:

- Tại sao em lại đi rèn kiếm cho tôi?

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

13:22
Giới thiệu: Long Thiếu Vân nói: - Vãn bối đến đây định bàn với Bang Chủ một chuyện trao đổi. Thượng Quan Kim Hồng gặn lại: - Trao đổi?
09:48
Giới thiệu: Gian phòng thật rộng. Trong gian phòng rộng đó chỉ có một cửa sổ thật nhỏ, thật cao. Cửa sổ đóng lại không thấy cảnh vật bên ngoài. Cửa cái cũng rất nhỏ, người có vai rộng bước vào tất phải hơi nghiêng.
12:26
Giới thiệu: Vốn muốn làm thinh luôn nhưng Lý Tầm Hoan lại buộc miệng: - Nhưng nếu một con người quá thông minh, hiểu qúa nhiều cũng có thể lần lần trở thành điên được.
14:01
Giới thiệu: Bị một lượt bốn thế hiểm độc, nhất là cái vật sau cùng làm cho mắt Lý Tầm Hoan nổi đom đóm, cho đến khi bình tĩnh lại thì thấy bộ mặt của gã ăn mày. Gã ngồi xổm ngang mình, tay hắn chận ngang cổ Lý Tầm Hoan, hắn cười hềnh hệch.
12:36
Giới thiệu: Cho dầu gã ăn mày có phải thật khật khùng hay không, hắn có phải là bằng hữu của Thiết Giáp Kim Cương hay không, vô tình hay cố ý hắn cũng đã giúp cho Thiết Giáp Kim Cương thoát thân, Lý Tầm Hoan không thể để cho hắn chết.
11:44
Giới thiệu: Sương đã loãng dần. Kinh Vô Mạng vẫn còn đang đứng yên một chỗ, đôi mắt cá chết của hắn vẫn đăm đăm nhìn vào khoảng trống.
11:16
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi mím miệng! - Nhất định có người khác chen vào. Người muốn giết tôi nhất định không phải là anh.
16:07
Giới thiệu: Tiếng rú phát lên từ trong ven rừng kế cận. Gã thanh niên áo xám đã đi vào ven rừng lúc nãy, bây giờ hắn thối ngược ra, hai chân hắn loạng choạng, từ trên mặt hắn, máu bắn ra từng giọt.
13:54
Giới thiệu: Nhưng hắn cử động thật là nhanh nhẹn chứng tỏ rằng võ công của hắn không phải tầm thường. Từ bãi tha ma đi ra một lượt hai người, bên trái là một gã lùn ăn vận toàn bộ đen, bộ dạng hắn hơi loắt choắt nhưng những con người loắt choắt như thế thường là những con người nhậm lẹ và gian xảo.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - mangafox.me - codeproject.com - mtv.com - echo.msk.ru - kioskea.net - drive2.ru - nrk.no - serverfault.com - thechive.com - gumtree.co.za