Radio Long hổ phong vân (Phần 1) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 18:37

Radio: Long hổ phong vân (Phần 1)

13902
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: LâmPT Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 18:59 Dung lượng: 17.39 MB
Bình chọn
Đánh giá: 8.9/ 10 trên tổng số 36 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Sở Lưu Hương hệ liệt là bộ thứ 7 trong sự nghiệp viết tiểu thuyết kiếm hiệp của nhà văn Cổ Long. Bộ này bao gồm 8 hệ liệt. Ba hệ liệt đầu gồm Huyết Hải Phiêu Hương, Đại Sa Mạc và Họa Mi Điểu được xuất bản chung dưới tên Long hổ phong vân. Mời các bạn đón nghe.

113 track
Giới thiệu: Sở Lưu Hương hệ liệt là bộ thứ 7 trong sự nghiệp viết tiểu thuyết kiếm hiệp của nhà văn Cổ Long. Bộ này bao gồm 8 hệ liệt. Ba hệ liệt đầu gồm Huyết Hải Phiêu Hương, Đại Sa Mạc và Họa Mi Điểu được xuất bản chung dưới tên Long hổ phong vân. Mời các bạn đón nghe.

Long Hổ Phong Vân

Long hổ phong vân

-------- Hồi 1 - Bạch ngọc mỹ nhân --------

Rồi mười năm sau… Bao nhiêu là vật đổi sao dời, bao nhiêu là biến thiên dâu bể… Bao nhiêu là dĩ vãng trôi dần theo ký ức lãng quên… Nhưng tình yêu vẫn cứ là một vết loang không đậm cũng chẳng nhạt mà thời gian không làm sao gột rủa, mà mưa gió cuộc đời không thể xóa nhòa.

Lý Tầm Hoan đã Tìm quên vết thương đó trong men rượu nồng, trong những bóng dáng giai nhân, nhưng rượu nồng chỉ đốt cháy hai buồng phổi, huỷ diệt đi xác thân, và cuối cùng cũng mang theo vết thương ray rứt vào lòng đất lạnh.

Bây giờ bên kia bờ thế giới, chẳng hiểu chàng đã quên được hay là chưa?

Tiểu Phi ngồi nghiêng dựa lên mạn thuyền nhớ lại người bạn cũ, chàng không khỏi ngậm ngùi thở dài… Chính chàng cũng mang phải vết thương ấy và chàng cũng đã tìm lãng quên bằng cách theo Lý Tầm Hoan ngao du khắp sơn cùng thủy tận, khắn thắng cảnh danh sơn.

732-long-ho-phong-van-phan-1-1.jpg
Long hổ phong vân.

Nhưng núi dù đẹp non dù xinh, nguồn cảm hứng chỉ dâng lên chốc lát, nỗi buồn trìu trìu lại kéo đến tâm tư! Bài học thấm thía của tình Yêu ấy, thêm vào sự cố công rèn luyện của Lý Tầm Hoan, con người của Tiểu Phi bây giờ đã biến đổi hẳn.

Từ một chàng trai man dại ngang tàng, Tiểu Phi đã biến thành một trang thanh niên rất mực phong lưu, phong lưu còn hơn cả Lý Tầm Hoan thuở trước.

Cái tên Tiểu Phi của chàng, bây giờ được thiên hạ giang hồ gán thêm một cái ngoại danh “Lưu Hương Đạo Soái” một ngoại danh thật hào hùng mà cũng thật phong lưu, đúng nghĩa với nếp sống của chàng hiện tại.

Từ một tên Mai Hoa Đạo giả danh để cứu bạn, chàng nghiễm nhiên trở thành một Đạo Soái khét tiếng giang hồ về tài trộm cũng như về hành vi hiệp nghĩa.

Tiểu Phi đã nhất định tạo cho mình một cái thinh danh, thì bây giờ cái thinh danh đó đã đến với chàng, dù rằng cái danh không đẹp mấy.

“Mỹ Nhân Bạch Ngọc, báu trên đời.
Công tử là ai, lại giữ chơi!
Nếu muốn thân còn, đừng tiếc vật,
Canh ba, đổi chủ, đúng như lời!”

Mảnh giấy đến tay trong ngày, dĩ nhiên hạng định canh ba là chỉ vào đêm nay.

Đêm nay, canh ba có kẻ đến đây, lấy một vật báu mà hắn trân trọng giữ gìn,trân trọng hơn sinh mạng của hắn.

Mảnh giấy màu hồng tươi, hiện còn nằm trên mặt bàn đá hoa, những nét chữ tân kỳ nhưng không kém kiêu kỳ lố lộ dưới ánh đèn sáng rực.

Mảnh giấy không ghi tên người tiếp nhận, nó đến tay ai là người đó tiếp nhận, và chắc chắn nó đã đến đúng nơi, đúng người, nên người nhận nó như nhận cả một trời lo lắng.

Mảnh giấy không ghi người ký gửi, song khẩu khí của mấy dòng thơ đã thừa nói người gửi là ai.
Chiếc bàn, đặt tại một gian khách sảnh trong tòa phủ trạch của một thế gia vọng tộc đất Bắc kinh, chủ nhân là một công tử hào hoa phong nhã, họ Kim tên Bạn Hoa.

Hiện tại, Kim công tử ngồi nơi bàn, trầm ngâm nhìn mảnh giấy rải trên mặt bàn, nhìn hàng giờ mà mắt không chớp.

Gương mặt Kim công tử biểu lộ niềm thống khổ vô biên, niềm thống khổ có ao ước ẩn sâu căm hờn luyến tiếc.

Nhìn mảnh giấy, Kim công tử có cảm nghĩ là mình nhìn một câu điệp của Diêm Vương do quỷ sứ vừa mang đến cho một con bệnh nan y còn thích sống.

Kim Bạn Hoa không đến nỗi quá cô độc trong gian đại sảnh. Bên cạnh hắn, còn có ba người nửa, nhưng sự hiện diện của ba người này cũng không tạo cho hắn sự bình tỉnh trước cơn bão do mảnh giấy mang lại.

Hãy nhìn xem ba nhân vật bầu bạn với Kim công tử hôm nay để đoán định những diễn biến trong những giờ phút sắp đến.

Một người, thần sắc uy mãnh, tuổi đã cao niên tóc điểm hoa, râu điểm hoa, vận áo gấm, tay chấp sau lưng, đi tới, đi lui, nối liền hai bức tường đại sảnh, đi mãi không ngừng, có lẽ đi từ lâu lắm, có lẽ cộng lại tất cả những bước đi của lão sẽ có một khoảng đường dài bằng đoạn đường từ Bắc Kinh đến Trương Gia Khẩu.

Người thứ hai, vóc gầy, xương lộ, mắt sáng như mắt chim ưng, khí sắc âm trầm,vận áo đen, ngồi cạnh Kim Bạn Hoa, đôi tay vuốt vuốt cặp Phán Quan Bút bằng thép tốt, đặt trên mặt bàn. Mười ngón tay gầy guộc trông như mười chiếc móng sắt, tầm thước người này khá cao.

Hai người đó, gương mặt trầm trọng, ánh mắt ngiêm lạnh không ngừng nhìn ra cửa chính, rồi từ cửa chính nhìn sang cửa sổ rồi lại từ cửa sổ trở về cửa chính.

Người thứ ba là một lão nhân trọc đầu, gầy ốm, thấp bé, vận áo màu tía, ngồi nơi một góc tường, đôi mắt nhắm nghiền. Toàn thân người này không có một đặc điểm nào chứng tỏ là con người siêu việt. Chỉ có đôi vành tai thay vì bằng xương bằng da, bằng thịt lại bằng một chất liệu kỳ lạ.

Lão nhân áo gấm đi một lúc, đột nhiên lại bước gần chiếc bàn cầm mảnh giấy lên, cười lạnh:

- Thế này là nghĩa làm sao? Thỉnh cầu? Hăm dọa? Mượn? Cưỡng đoạt? Chỉ bằng vào một mảnh giấy con này, mà ta phải mất một vật báu giá trị liên thành? …

Lão vỗ tay đánh bốp xuống bàn, cao giọng nói:

- Đạo Soái Lưu Hương! Lưu Hương! Thế ra dưới ánh mắt ngươi bọn anh hùng cửu thành tại Bắc Kinh này là những vũ phu vô dụng chăng?

Kim Bạn Hoa cau đôi mày nặng trĩu sầu, từ từ thốt:

- Vậy mà với những mảnh giấy như thế này, hắn đã thủ đoạt không biết bao nhiêu kỳ trân dị bửu trên khắp sông hồ! Hắn đã báo là giờ Tý lấy vật, thì đừng mong ai giữ được vật đó đến giờ Sửu! Người áo đen ngồi bên cạnh lạnh lùng buông:

- Ạ! Thật vậy?

Kim Bạn Hoa thở dài:

- Mới thánh trước đây, Quyển Liêm Tử Khưu Tiểu Hầu tiếp nhận một mảnh giấy như thế, đòi hầu gia phải hiến cái chén ngọc vô giá. Hầu gia lập tức cất giấu cái chén vào một nơi vô cùng kín đáo. Muốn chắc hơn Hầu gia lại còn thỉnh hai vị Đại Đao Vệ Sĩ tại thành là Song Chưởng Phiêu Thiên Tử Hạc và Mai Hoa Kiếm Phượng Hoàng đến nhà tăng cường cuộc phòng thủ. Nhưng vô ích! Qua giờ ước hẹn vào mật thất xem lại, Hầu gia phải một phen kinh hoàng, cái chén ngọc Cửu Long không cánh mà bay.
Người áo đen cười lạnh:

- Đó là việc cũ, còn hiện tại thì Vạn Lão đầu không phải là Tước Tử Hạc, còn tại hạ, Sanh Tử Phán này cũng không phải là Phượng Hoàng! Huống chi …

Y nhìn qua lão nhân trọc đầu ngồi lặng nơi góc tường, từ từ tiếp nối:

- Còn Anh lão tiền bối, mà bọn đạo tặc nghe đến danh, có tên nào không khiếp đảm? Ba chúng tôi hiệp lại, nếu không chế ngự nổi một Đạo Soái Lưu Hương, phỏng trên đời này, còn tay nào làm nổi cái việc đó chứ?

Lão già trọc đầu mở hé đôi mắt, điểm một nụ cười:

- Tây Môn huynh không nên quá thổi phồng lão phu như thế! Từ chiến dịch Văn Đài đến nay, lão phu xem mình như một kẻ thừa, một con người vô dụng không đáng được lời nhắc nhở đến nửa. Có đôi vành tai, còn kiếm được cái ăn cái uống, đôi vành tai đã mất rồi thì cầm như một phế nhân sống dở, chết dở mất đi thôi!

Lão già áo gấm là vị Tổng tiêu đầu trong Vạn thắng tiêu cục tại Bắc Kinh, tên Vạn Vô Địch, ngoại hiệu Thiết chưởng Kim tiêu, nghe mấy lời khiêm nhường nhưng có hàm chứa cái ý mỉa mai khinh ngạo của lão trọc đầu, bật cười sang sảng:

- Trên giang hồ có ai không ngán sự thính tai của lão Thần Ưng chứ? Bất quá, trong chiến dịch Vân Đài, lão vấp phải một cái bại nhỏ, song hiện tại đôi Thần nhỉ bạch y này có công dụng linh ảo gấp năm, gấp mười, lão có mất mát gì cho cam, mà hòng nhún nhường khách sáo!

Thần Ưng lắc đầu cười nhẹ:

- Già! Già quá rồi! Vô dụng lắm rồi! Đêm nay sở dĩ lão phu có mặt tại đây là để biết mặt vị nguyên nhung trong toàn quân Đạo Tặc, mà cũng là một công tử hào sảng nhất đời. Có thế thôi, sau đó lão phu se đếm chuỗi ngày tàn của một phế nhân trong thâm sơn cùng cốc…

Kim Bạn Hoa vụt hỏi:

- Nghe giang hồ truyền thuyết, Anh lão tiền bối chỉ nghe hơi thở thôi cũng đủ biết người đó nam hay nữ, bao nhiêu niên kỷ, thân phận như thế nào, và vĩnh viễn nhớ mãi, không hề nhầm lẫn dù chỉ gặp một lần thôi, dù người đó cải dạng làm sao. Có phải vậy chăng?

Thần Ưng chớp chớp đôi mắt hí, điểm một nụ cười:

- Lời truyền thuyết trên giang hồ lắm lúc cũng khó tin lắm.

Kim Bạn Hoa rời ghế, bước đến tường dẹp bức đồ mỹ nữ sang một bên. Bên trong, có một khuôn cửa kín đáo, hắn mở cửa nhìn vào.

Chiếc hộp gỗ đàn hương còn đó, hắn thở phào, cười nhẹ:

- Không ngờ oai danh của tam vị làm kinh khiếp tên Đạo Soái Lưu Hương đến thế! Có lẻ hắn sẽ bỏ cuộc đêm nay!

Sanh Tử Phán ngẫng mặt lên trần nhà, bật cười dài:

- Lưu Hương! Ngươi là ai? Ngươi chỉ là…

Bỗng một tiếng soạt vang lên rất khẽ, tiếp liền theo đó là một tràng cười ấm nhẹ vang lên, rồi một giọng nói cũng ấm nhẹ nối luôn:

- Đã trót nhận Bạch Ngọc Mỹ Nhân rồi, Đạo Soái Lưu Hương phải đến đây bái tạ!

Nhanh như chớp, Thiết Chưởng Kim Tiêu Vạn Nhân Địch đảo bộ vọt đến cạnh cửa sổ, đồng thời đánh ra một chưởng.

Bên ngoài, xa xa, có một bóng người cao lớn, tay cầm một vật dài độ ba thước.

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp hòa tấu nhạc phim kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

17:33
Giới thiệu: Nhóc trọc đầu và Nhóc mặt rổ chẳng phải quá nhỏ tuổi, có lúc hai gã cũng giống người lớn, ít nhất là cả hai đều làm ra vẻ người lớn. Nhưng lúc này nhìn hai nhóc quả giống hai đứa trẻ nít, hai trẻ đang tiu nghỉu xụ mặt như bị oan ức.
31:21
Giới thiệu: Sở Lưu Hương vừa bước ra khỏi cổng Tiết gia trang đã phát hiện có kẻ nấp sau thân cây ở xa xa, chốc chốc lại thập thò nhìn về hướng chàng. Tuy kẻ ấy chỉ lộ ra nửa con mắt nhưng cũng đủ cho Sở Lưu Hương nhận ra hắn.
26:47
Giới thiệu: Ai đã quét dọn bên trong nhà cho Tiết Tiếu Nhân? Nếu đã dọn trong nhà, tại sao không người dọn sạch ngoài vườn? Sở Lưu Hương lại sáng mắt lên.
27:56
Giới thiệu: Sở Lưu Hương không đáp, chỉ nhìn quanh tứ phía. Nhóm hắc y nhân mặc khinh trang đã bao vây khu hậu viên. Sở Lưu Hương nói: - Tiền bối không thấy chốn này chen chúc quá sao?
28:52
Giới thiệu: Sở Lưu Hương cũng đứng dậy, vòng tay cười nói: Xin thứ lỗi, thứ lỗi! Lần sau nếu tại hạ có đâm đầu vào tường đá, nhất định sẽ gõ trước. Chẳng ngờ Hoa Kim Cung kéo chàng lại, mắt liếc tựa như có nét cười:
22:08
Giới thiệu: Phúc Thịnh là một khách điếm kiểu xưa, phòng ốc khá cũ. Lý Minh Sinh
30:45
Giới thiệu: Tiểu Hỏa Thần điểm nụ cười: - Chúng đệ tử nghe danh hương soái đã lâu, không ngờ hôm nay được hạnh ngộ cùng hương soái, thực vui mừng biết bao.
25:18
Giới thiệu: Sở Lưu Hương hỏi: Cô nhận ra kẻ này? Thạch Tú Vân đáp: Gã là thư đồng của Tiết Vũ, lúc nhỏ thường theo hắn đến nhà tôi.
19:45
Giới thiệu: Nếu có người nói Sở Lưu Hương cũng biết đỏ mặt, chẳng những người khác không tin, mà chính chàng cũng khó tin, song lúc này mặt chàng quả có ửng lên một chút.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc Mega Expressnhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc Mega Express - php.net - ehow.com - dpreview.com - github.com - lyrics.com - howtogeek.com - answers.com - superuser.com