Radio Long hổ phong vân (Phần 106) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 14:01

Radio: Long hổ phong vân (Phần 106)

801
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 29:23 Dung lượng: 26.9 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Thủy Mẫu Âm Cơ trở lại đây, không lục soát thạch thất liền. Tiểu Phi tạm thời chưa đến đổi nguy hại.

113 track
Giới thiệu: Thủy Mẫu Âm Cơ trở lại đây, không lục soát thạch thất liền. Tiểu Phi tạm thời chưa đến đổi nguy hại.

Long Hổ Phong Vân

Song, bà trở lại đây có nghĩa là cục diện tại hồ đã kết thúc rồi. Bà an toàn trở lại, thì đối phương hẳn không an toàn rồi.

Đối phương của bà là bọn Hồ Thiết Hoa. Thế cả ba đã bị bà hạ hết rồi sao?

Tiểu Phi nghĩ đến điều đó, lại khẩn trương lên.

Ba người đó bị hạ rồi, chàng còn ở đây làm gì?

Chàng không thể ở mãi trong tủ, mà chàng cũng không dám chạy đi! Đã thế chàng lại biết chắc, sớm muộn gì bà cũng mở tủ thay áo. Sớm muộn gì, chàng cũng bị phát hiện.

837-long-ho-phong-van-phan-106-1.jpg
Long hổ phong vân.

Ai ở trong những trường hợp chàng, hẳn phải điên lên vì lo rồi! Song Tiểu Phi cố giữ bình tỉnh, bởi chàng nghĩ, có lo rối khẩn cấp cũng chẳng ích gì.

Chàng nhất định chờ cơ hội. Đến phút cuối cùng, nếu không có cơ hội tốt, thì đành cho việc gì xảy ra, cứ xảy ra gặp việc làm sao, chàng sẽ tùy cơ ứng phó.

Nhưng cơ hội chàng đợi đó chắc có chăng? Chàng không mảy may hy vọng, tuy vậy vẫn cố chờ.

Không chờ thì chàng còn làm được gì hơn?

Một lúc sau Cung Nam Yến trở lại.

Trong thiên hạ, bất cứ trong môn phái nào, môn đồ vào phòng sư phó, trước hết phải bẩm báo gặp mặt rồi, phải vấn an, ngồi đứng có tôn ty, nói năng có lễ độ.

Võ lâm không câu chấp tiểu tiết, song kỷ luật phải được tôn trọng.

Hà huống tại nơi Thần Thủy Cung, quy cũ hết sức là sum nghiêm! Nhưng Cung Nam Yến từ bên ngoài đi thẳng vào, không cần lên tiếng, vào rồi đến thẳng chiếc giường nới Thủy Mẫu Âm Cơ đang nằm.

Nàng điềm nhiên ngồi xuống giường, như vợ vào phòng của chồng.

Âm Cơ cũng chẳng nói gì.

Cung Nam Yến cất tiếng trước:

- Tôi cho nhốt ba người đó rồi! Chờ lúc họ tỉnh lại, tôi sẽ giao cho Tam thơ hỏi cung họ! Một đệ tử có thể dùng giọng đó, đối thoại với sư phó chăng?

Vậy mà Âm Cơ chẳng trách cứ! Tiểu Phi thở phào! Thế là bọn Hồ Thiết Hoa chưa chết. Họ chỉ bị bắt, bị giam thôi! Đành là nguy vẫn còn nguy, song họ chưa chết là còn hy vọng! Biết đâu, đến giây phút cuối cùng, họ có cơ hội thoát nạn?

Cung Nam Yến tiếp:

- Nhưng, Cửu muội cho rằng, giao cho Tam thơ diều tra, có thể là sự tình không ổn! Âm Cơ hỏi:

- Tại sao không ổn?

Cung Nam Yến giải thích:

- Cửu muội cho rằng, ba người đó nói thật, và đúng là họ đến đây Tìm người. Như vậy quả có người vào cung trước họ! Âm Cơ buông gọn:

- Ạ.

Cung Nam Yến gật đầu:

- Cửu muội cho biết, vừa rồi có thấy bóng người cạnh am, gần hồ song Tam thơ quả quyết là không. Do đó, Cửu muội nghi ngờ, có gì bí ẩn trong vụ này! Âm Cơ chỉ cười lạnh, không đáp.

Tiểu Phi đâm lo cho thiếu phụ áo trắng. Nếu Âm Cơ phát hiện ra chàng, thì thiếu phụ phải chết là cái chắc! Nếu đúng như vậy, là chàng làm hại bà! Chàng chết, đáng tội, bà chết, oan cho bà quá! Lâu lắm, Âm Cơ hỏi:

- Ngươi nghĩ rằng họ vào đây là để tìm ai?

Cung Nam Yến trầm lặng giây lâu, đoạn đáp với giọng cay đắng:

- Họ là khách giang hồ, có thiếu chi bằng hữu? Tôi còn biết họ tìm ai? Hay đúng hơn, tôi làm sao biết được ai đã vào đây?

Âm Cơ chừng như quá quen với giọng cay đắng đó! Bà thản nhiên hỏi tiếp:

- Ngươi nhận ra Hoàng Lỗ Trực?

Cung Nam Yến đay nghiến:

- Tại sao tôi phải nhận ra lão ta?

Âm Cơ vẫn không trách thái độ gần như chống đối của nàng. Bà thản nhiên tiếp:

- Nhưng lão ta nhận ra ngươi! Cung Nam Yến bỉu môi - Ạ?

Âm Cơ tiếp:

- Chẳng lẽ ngươi không biết Hoàng Lỗ Trực là bằng hữu độc nhất và chí thân trong đời của hắn?

Cung Nam Yến cười lạnh:

- Tôi làm sao biết được chứ? Hắn có phải là tình nhân của tôi? Hắn có nói gì với tôi mà tôi biết được việc riêng tư của hắn?

Âm Cơ vụt ngồi ngay dậy, chụp tóc của Cung Nam Yến xẳng giọng:

- Ta biết, ngươi giấu ta nhiều việc! Có phải vậy chăng?

Cung Nam Yến cắn môi, không đáp.

Âm Cơ rít lên:

- Đêm qua, ngươi làm gì? Sau khi ngươi gặp hắn rồi, ngươi đi đâu mãi đến đêm nay, ngươi mới trở lại?

Bà vừa nói, vừa ngoáy tay, quấn tóc nàng, bà ghịt mạnh.

Cung Nam Yến đau quá, rớm lệ, nhưng lại nhếch môi cười.

Rồi nàng mỉa mai:

- Bà ghen?

Một đệ tử gọi sư phó như thế sao?

Thế ra, họ sỗ sàng với nhau quá! Họ bừa bãi quá.

Âm Cơ hừ một tiếng lớn:

- Ta ghen? Ghen gì?

Cung Nam Yến vẫn cười:

- Bà sợ tôi có liên quan với hắn, bà ơi! Như vậy là bà ghen còn gì nữa mà hỏi! Âm Cơ cười. Giọng cười của bà có vẻ gượng gạo, giọng cười mất bình tỉnh thấy rõ.

Bà hỏi:

- Ngươi với hắn có liên quan gì mà ta phải lo lắng chứ?

Cung Nam Yến bĩu môi:

- Ai cấm tôi liên quan với hắn? Tại sao tôi không thể liên quan với hắn? Tôi là nữ, hắn là nam, nam tìm nữ, nữ thích nam, đó là lẽ thường mà! Đó là sự chánh thường mà! Không phải vậy sao, bà?

Bàn tay Thủy Mẫu Âm Cơ rung lên bà buông tóc nàng, bà rung giọng hét:

- Nhưng ngươi chưa làm việc đó, phải vậy chăng?

Cung Nam Yến hất mớ tóc ra trước mặt, vuốt vuốt cho suông, lẩm nhẩm:

- Hắn là một nam nhân hấp dẫn quá! Gần hắn, ai ai cũng phải mê ly, thảo nào mà bà chẳng nhớ nhung hắn tha thiết! Hắn gây nhiều thích thú quá mà! Hắn là tay tuyệt vời! Hắn khéo hành động quá mà!… Âm Cơ biến sắc:

- Ngươi thật sự… ngươi đã… Cung Nam Yến mơ màng:

- Kỳ quái thật, những động tác hắn dành cho tôi, giống nhữn động tác của bà quá chừng! Bàn tay hắn sờ mó đến đâu, tôi có cảm tưởng là chính bà sờ mó, chính tôi gần bà chứ không phải gần hắn! Tuy nhiên, hắn có nhiều động tác khéo quá, làm cho tôi mê ly! Mê ly thật sự, bà ơi! Âm Cơ mạnh tay tát vào mặt nàng, hét:

- Cấm! Cấm! Không cho ngươi nói nữa! Cung Nam Yến không câm. Nàng đưa tay xoa má, nàng cươi lên khanh khách, nàng thốt oang oang:

- Bà ghen! Tôi biết mà! Bà ghen! Nàng vòng tay quanh cổ bà, áp sát mặt vào má bà, nàng cắn nhẹ vào vành tai bà, rên rỉ:

- Tôi thích thấy bà ghen! Bà vì tôi mà ghen, là tôi có thể chết cho bà! Tôi có thể làm bất cứ việc gì cho bà! Ghen đi! Ghen nữa đi bà! Âm Cơ ngồi sững như hình gỗ. Đôi mắt của bà ươn ướt.

Bà u buồn ra mặt, nhẹ giọng trách:

- Sao ngươi làm thế? Tại sao?

Cung Nam Yến hừ một tiếng:

- Tại tôi không chịu nổi chứ sao? Tôi hết sức chịu rồi! Tôi muốn điên! Tôi phải báo cừu! Âm Cơ cau mày:

- Báo cừu?

Cung Nam Yến tiếp luôn:

- Cứ mỗi lần tôi đến với bà là tôi cảm tưởng bà vì thấy tôi giống hắn, cho nên âu yếm thiết tha với tôi quá độ, bà mượn cái xác của tôi thay thế cho hắn, bà ấp Yêu tôi nhưng bà mơ là ấp yêu hắn! Tôi nghĩ vòng tay của bà ôm quanh tôi, có phải là bà học cái vòng tay của hắn ôm bà không? Bà ôm tôi ai cấm bà tưởng tượng là đang ôm hắn?

Âm Cơ chận lại:

- Ngươi giàu tưởng tượng quá chừng! Cung Nam Yến cứ tiếp:

- Tôi báo thù! Tôi báo thù cho tôi, cho cả bà nữa! Âm Cơ rung giọng:

- Cho ta?

Cung Nam Yến gật đầu:

- Phải! Hắn bỏ rơi bà! Hắn đoạn quên bà, trong khi bà tha thiết nhớ hắn! Bà yêu hắn, hắn phũ phàng bà! Hắn lợi dụng tình yêu của bà, bức hiếp bà, bắt buộc bà phải để cho hắn ra đi! Thủy Mẫu Âm Cơ không nói gì lệ thảm trào ra lăn thành dòng trên má.

Tiểu Phi không tưởng nổi một con người đã đạt đến mức siêu huyền trong võ học, lại điên đảo vì tình, hơn thế thứ tình mà bà lâm lụy đây lại thuộc loại bất chánh thường.

Bây giờ chàng minh bạch sự tình lắm rồi.

Thủy Mẫu Âm Cơ là một nữ nhân có tâm tính bất chánh thường tình dục của bà quái dị, bà rất ghét nam nhân, lại thiên về nữ nhân, bà bị một thứ tình đồng chi phối. Chỉ có nữ nhân mới làm thỏa mãn tình dục của bà, bà không cần dùng đến nam nhân, bà không cần sự phối hôn âm dương.

Cho nên, bà thu nhận toàn là nữ đệ tử, nàng nào cũng xinh đẹp, bà cho mỗi nàng ở riêng một ngôi nhà, từ phòng bà đến các ngôi nhà đó, có một hệ thống địa đạo bi mật, khi nào bà cần nàng nào, bà theo địa bí mật đó mà đến, những nàng kia không hề hay biết.

Ngày trước, Tô Dung Dung đến thăm thiếu phụ áo trắng, thiếu phụ ân cần căn dặn nàng, không được đi loạn, chỉ vì không muốn cho Thủy Mẫu Âm Cơ trông thấy nàng, nếu bà thấy Tô Dung Dung, thì tránh sao khỏi bà tìm cách thỏa mãn dục tính với nàng?

Một nữ nhân có loại tình dục bất chánh thường như vậy lại có tài cao, đúng là một tai họa cho những người đồng phái.

Hùng Nương Tử ngày trước, vào Thần Thủy Cung, hẳn có cải trang là nữ nhân, do đó Thủy Mẫu Âm Cơ đâm mê lão, kịp đến khi phát hiện lão là nam nhân, thì sự việc đã muộn rồi. Huống chi, Hùng Nương Tử dù là nam, song cử động như nữ, do đó, lão vừa thỏa mãn tình dục quái dị của Âm Cơ, vừa giao hợp với ba ta như đôi tình nhân thông thường. Được thỏa mãn một phần, Âm Cơ còn mê mẩn, huống chi được ve vuốt cả hai mặt âm lẫn dương?

Thành ra bà mê Hùng Nương Tử như điếu đổ, và sự cẩu hợp của cả hai đưa đến một kết quả, Tư Đồ Tịnh ra đời.

Nhưng, khi nào Hùng Nương Tử lại cam sống cảnh kỳ quái đó suốt đời? Dù sao, lão cũng là một nam nhân, có chí khí, khi nào lão mãi nấp mình dưới đũng quần của Thủy Mẫu Âm Cơ mãi mãi.

Lão đòi đi, lão bức bách Thủy Mẫu Âm Cơ phải để cho lão đi.

Âm Cơ không muốn ai biết mình có thứ tính dục lạ đời, nên chẳng dám cưỡng ép Hùng Nương Tử ở lại, ở đâu, ão sẽ khám phá ra nhiều việc thêm phiền, nên đành để lão đi với điều kiện là vĩnh viễn lão không được đặt chân trở lại Thần Thủy Cung.

Sau khi lão đi rồi Âm Cơ tưởng nhớ thiết tha, bà mới tìm một nàng, giống lão như khuôn đúc, thu nhận làm đệ tử tiếp tục tính dục quái dị đó với nàng, để mơ màng đến Hùng Nương Tử qua xác thân nàng.

Và nàng đó chính là Cung Nam Yến.

Bởi dục tính bất chánh thường, bà phải có những hành động bất chánh thường.

Bây giờ, Tiểu Phi đã khám phá ra điều bí mật của Thủy Mẫu Âm Cơ.

Nhưng, khám phá được điều đó, chàng sẽ làm gì với kết quả đó?

Chàng đâu phải là Hùng Nương Tử, thì làm sao chàng uy hiếp bà ta, buộc bà ta buông lỏng tay cho chàng?

Khám phá được bí mật của Âm Cơ, chung quy chàng vẫn lâm nguy như thường, sự khám phá dù thành công, điều đó không cứu vãn mảy may tình hình.

Và chung quy cũng chỉ chờ chết! Cung Nam Yến lè lưỡi liếm từng hạt lệ của Thủy Mẫu Âm Cơ. Nàng áo sát ngực nàng vào ngực bà, dùng đôi nhũ hoa chà chà vào ngực bà, cố khêu gợi.

Nhưng, Âm Cơ xô nhẹ nàng ra, buông gọn:

- Để khi khác. Hiện tại ta mệt lắm rồi, ta cần nghỉ ngơi! Ngươi hãy lui ra đi! Cung Nam Yến thất vọng cắn môi một chút hỏi:

- Bà… bà không muốn… Âm Cơ lắc đầu:

- Ta mệt quá, tâm thần ta tán loạn, không còn muốn gì cả! Cung Nam Yến trầm ngâm một chút, bất thình lình, nhảy xuống giường, chạy bay ra ao, nhảy luôn xuống nước.

Nhìn theo bóng Cung Nam Yến một lúc, Thủy Mẫu Âm Cơ bước xuống giường, đi thẳng đến chiếc tủ.

Tủ áo của bà là một gộp đá, dục sâu vào, thành hình thức chiếc tủ cũng có cửa, cửa bằng đá bất quá bên trên nóc tủ, có mấy đường nứt, đủ cho không khí ra vào… Bà từ từ bước tới, Tiểu Phi hồi hộp vô cùng.

Phút giây quyết định sắp đến! Chàng chết hay chàng thoát nạn? Không mảy may hy vọng thoát nạn rồi! Thế thì đánh liều, chứ biết sao?

Nhưng, Thủy Mẫu Âm Cơ không kéo cánh cửa ra.

Bà đứng trước cánh cửa tủ một lúc lâu rồi đưa tay đẩy cánh cửa đóng kín lại, khóa chắc bên ngoài.

Thế là Tiểu Phi bị nhốt trong tủ bằng đá! Vô luận là ai, bị nhốt trong, cũng không mong gì phá vỡ tủ mà ra nổi.

Chàng rùng mình, cầm chắc là phải chết rục trong đó! Bà đã phát hiện ra trong tủ có người? Nếu thế sao bà không gọi người ra ngoài, lại nhốt kín?

Cũng may nóc tủ có mấy khe hở, nếu không chàng phải chết ngộp là cái chắc.

Nhưng chàng ở trong tủ đến bao giờ! Chỉ khi nào Thủy Mẫu Âm Cơ cần thay áo, bà mới mở tủ, mà lúc đó, chàng làm sao thoát đi?

Chàng thầm kêu khổ.

Bỗng, bên ngoài, Âm Cơ cất tiếng:

- Ngươi đã phát thệ, vĩnh viễn không trở lại đây, sao ngươi còn trở lại?

Giọng nói của bà hàm chứa niềm oán độc nặng, Tiểu Phi giật mình, thức ngộ ngay là bà lầm.

Bà đã nhận ra trong tủ áo, có người ẩn nấp. Bà nghĩ là Hùng Nương Tử đã trở lại.

Bà chưa thất rõ người, song bà nghĩ như vậy, bởi ngoài Hùng Nương Tử ra, còn kẻ thứ hai nào biết đường vào tận phòng ngủ của bà?

Tiểu Phi không biết phải ứng phó làm sao trước sự việc như thế nầy! Âm Cơ tiếp:

- Ngươi cũng biết là ta không muốn thấy mặt ngươi nữa chứ! Tiểu Phi thầm nghĩ:

- Thảo nào, bà ta chẳng khóa ngay cửa tủ khi phát hiện có người ở trong? Bà khóa cửa tủ vì bà không muốn trông thấy mặt lão ta! Âm Cơ lại tiếp:

- Ngươi có biết tại sao ta đuổi Cung Nam Yến đi khỏi phòng chăng?

Bà căm hận, tiếp:

- Ta không muốn trông thấy ngươi! Nó còn nhỏ tuổi quá, người lừa gạt nó làm chi? Ngươi làm hại cuộc đời nó rồi đó! Ngươi tưởng làm thế là gây sự thương tâm cho ta à? Ngươi làm khổ cho ta trong bao nhiêu năm qua, chưa đủ sao, lại còn trở về đây toan làm khổ ta thêm! Tiểu Phi không dám nói gì, chỉ thở dài. Chàng sợ nói ra, bà chận giọng, biết là không phải Hùng Nương Tử! Âm Cơ hừ một tiếng:

đừng than vãn, thở dài! Những lời đường mật, ta không nghe đâu, đừng toan mê hoặc ta như ngày nào vĩnh viễn ta không tha thứ ngươi! Ngươi nên biết ta hận suốt đời! Ba cao giọng tiếp nối:

- Ngươi đã quên lời thề ngày trước dám trở lại đây, ta không bao giờ niệm tình xưa mà tha thứ cho ngươi! Đừng hy vọng, vô ích! Tiểu Phi đã nhớ giọng nói của Hùng Nương Tử, nhại theo giọng đó hỏi:

- Bà nhất định bỏ ta chết trong nầy sao?

Giọng nhái không giống lắm! Song bao nhiêu năm qua không gặp mặt, dĩ nhiên mỗi người phải có thay đổi, không ít thì nhiều cho nên Âm Cơ không nhận ra sự sai biệt được.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp đặc sắc

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

20:59
Giới thiệu: Ẩn mình dưới đáy nước, như Sở Lưu Hương đã nghĩ, chẳng phải là một phương pháp vạn toàn và vĩnh cửu. Đã là tạm thời, thì tình trạng đó phải chấm dứt, sớm hay muộn do sức chịu đựng của chàng.
20:41
Giới thiệu: Cung Nam Yến bất thình lình bước tới, ngã vào lòng Hùng Nương Tử. Nàng vòng tay, ngang qua lưng lão, từ từ nhích lão về phía chiếc thuyền. Nàng run rung giọng:
20:52
Giới thiệu: Ngã xuống nền học đường rồi, Hoàng Lỗ Trực còn nói được một câu cuối cùng, trước khi hôn mê. Lão nói, thấp giọng, song Hồ Thiết Hoa nghe rất rõ.
24:32
Giới thiệu: Giọng nói đó, rất quen thuộc đối với Hồ Thiết Hoa và Sở Lưu Hương, song trong nhất thời, cả hai không nhận ra người.
23:09
Giới thiệu: Tiểu Phi mỉm cười, nhưng rồi chàng lại cau mày thốt: Tiền bối tỵ hiềm nơi khách sạn đông người, có phải... Đái Độc Hành gật đầu: Bên cạnh phòng của Hương Soái có mấy người lão phu theo dõi họ, đến đây không ngờ lại gặp Hương Soái! Tiểu Phi hỏi:
21:45
Giới thiệu: Thuật khinh công của người đó cao siêu vô tưởng. Tiểu Phi cũng phải kinh ngạc. Hồ Thiết Hoa trầm giọng: - Mình không tìm họ gây sự, họ lại tìm đến mình.
22:29
Giới thiệu: Chàng lo ngại, bởi chàng biết tự lượng sức mình, sức người. Võ công của Thạch Quan Âm, chàng thử so tài rồi, đúng là cao thâm, siêu việt. Thạch Quan Âm lại sợ Thuỷ Mẫu Âm Cơ. Như vậy, võ công của Thuỷ Mẫu Âm Cơ phải cao siêu vô tưởng.
25:55
Giới thiệu: Tiểu Phi trầm ngâm một lúc, đoạn thốt: - Thế là tẩu phu nhân cũng không thấy mặt Thuỷ Mẫu Âm Cơ! Liễu Vô My thở dài:
23:20
Giới thiệu: Bỗng Tiểu Phi thở dài: Tẩu phu nhân không nói, tại hạ cũng đoán ra rồi! Hồ Thiết Hoa hấp tấp hỏi: - Ai? Ai?
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - kooora.com - taringa.net - npr.org - hespress.com - lenta.ru - instructables.com - nbcnews.com - php.net - abcnews.go.com - investopedia.com